Trang Chủ
Ngôn Tình
Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc
Chương 8

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Đừng. . . . . ."

Tiếng ngâm nga vỡ vụn không ngừng tràn ra từ trong miệng Ái Tĩnh, bọn họ đã tác chiến từ phòng ăn bao riêng rồi lên trên tầng thuê thêm phòng.

"Sắc quỷ đáng chết! Anh đủ chưa?" Ngồi phịch ở trên giường mềm mại, Ái Tĩnh nhìn chằm chằm Hạ Phong đang đè ở trên người mình.

"Dĩ nhiên không đủ. Anh còn muốn một lần nữa."

"Anh muốn, nhưng em không cần! Anh nghe không hiểu quốc ngữ phải hay không?" Ái

Tĩnh tức giận gào thét. Gặp phải Hạ Phong, cô thật đúng là không phải số khổ bình thường.

"Tiểu Tĩnh, dịu dàng một chút, em sẽ đem đàn ông hù dọa chạy mất." Hạ Phong vô cùng thân thiết cắn vành tai của cô, làm cho cô không tự giác phát ra rên rỉ.

"Muốn chạy mau, đừng đến phiền em. . . . . ." Ái Tĩnh ưm một tiếng.

Mặc dù cô nói như vậy, thân thể Hạ Phong cao lớn vẫn áp chế ở trên thân thể cô như cũ, không có dời đi nửa phần.

Hai chân trắng noãn bị gác ở trên vai anh, bụng dưới nóng rực cứng rắn của anh vẫn chống đỡ ở khe hẹp giữa hai chân cô, lần lượt xông vào trong hoa huyệt chật hẹp.

Đáng chết, anh nhất định phải dũng mãnh như vậy sao? Ái Tĩnh mắng ở trong lòng.

Tối hôm nay anh rốt cuộc làm mấy lần. . . . .

"Không thể nào. Anh muốn em nói yêu anh!" Hạ Phong dịu dàng bày tỏ, nhưng lại vô cùng kiên định cố thủ chết không rút lui ở trong cơ thể Ái Tĩnh.

Tình huống như vậy khiến Ái Tĩnh rất thẹn thùng.

Cô biết thân thể mình đã sớm đầu hàng hoàn toàn, đắm chìm ở trong tình yêu nồng đậm.

Chỉ là giữa bọn họ không cần nói yêu. . . . . .

"Nói chuyện a! Em yêu anh sao?" Hạ Phong sớm bỏ qua tư thái của đại tình thánh, đuổi theo bạn gái chất vấn.

"Đáng ghét chết đi! Em mới không thích đấy. . . . . ." Ái Tĩnh cắn răng nghiến lợi, bởi vì quá độ sợ thanh âm vui thích của mình bật ra, chỉ có phủ nhận tới chết, nhưng giọng nói run rẩy sớm đem tâm tình ẩn giấu tiết lộ. . . . . .

"Nói láo!" Người đàn ông tính trừng phạt nên dùng lực bóp vú mềm mại của cô.

"A. . . . . ." Ái Tĩnh phát ra một tiếng thét chói tai.

Tiếng kêu gào ẩn hàm tình dục của cô, ngược lại khiến Hạ Phong càng thêm xác định cô đã đắm chìm, hai tay của anh càng thêm lực trêu đùa, eo ếch ra vào mạnh hơn.

"Oh. . . . . ." Ái Tĩnh rốt cuộc lên tiếng rên rỉ.

Nhưng tiếng kêu của cô càng lớn, dục vọng nam tính của Hạ Phong lại càng xâm nhập, giống như chiếm cứ cuồng liệt, không thể nói rõ anh yêu.

Tình yêu nồng đậm dường như muốn đem cô đâm thủng. . . . .

Hạ Phong thưởng thức biểu tình đắm chìm của cô, vô cùng đắc ý.

Ở trong nhiều lần tranh chấp, anh phát hiện mình rất yêu đối phương, tình nhân cũng không để ý như vậy.

Tại sao có thể có chuyện thật đáng buồn như vậy? Nhưng sự thật là như thế.

Do Ái Tĩnh nhìn vào mắt của anh, anh phát hiện chân tướng. . . . . .

Không sao, hôm nay Hạ Phong anh chịu rồi! Ai bảo anh muốn yêu Cầu Ái Tĩnh? Nhưng anh tuyệt đối sẽ không để cô gái nhỏ này đem anh đùa giỡn!

Nếu như anh không có thua bởi tình yêu trên tay, anh cũng nhất định phải quấn lấy cô, muốn cô dùng thời gian cả đời bồi thường, dây dưa cùng cô tới cùng. Đây chính là quyết tâm của anh!

"Lúc nào mới có thể nghỉ ngơi à?" Ái Tĩnh bắt đầu khóc sụt sùi. Rốt cuộc lúc nào mới có thể làm hết à? Chân của cô quá đau đó. . . . . .

Hạ Phong đắm chìm ở trong thân thể nóng bỏng của cô, không cách nào tự kềm chế. "Không cần! Anh còn muốn em không đủ. . . . . ."

"Anh để cho em nghỉ ngơi á!" Thể lực không thắng gánh nặng, bị chấn giữ không tha, Ái Tĩnh rốt cuộc giơ cờ hàng đầu hàng.

"Vậy em có yêu anh hay không?" Nếu cô không nói yêu, Hạ Phong sẽ phải tiếp tục hành động.

"Yêu! Em rất yêu anh!" Ái Tĩnh bị dày vò một đêm, hiện tại nếu muốn cô nói không có anh sẽ sống không nổi, cô cũng sẽ nói.

"Em cuối cùng cũng yêu anh, rốt cuộc hiểu rõ tâm ý của anh rồi. . . . . ." Hạ Phong nhẹ giọng thở dài.

Nghe cô kêu rên rỉ mềm mại, nhìn khuôn mặt tươi đẹp của cô giờ phút này Hạ Phong liền hiểu rõ, thời khắc tốt đẹp nhất, chính là ở chung một chỗ cùng cô. . . . . .

Sắc mặt Ái Tĩnh ảm đạm, một tay chống cái trán, phờ phạc rã rượi nằm trên bàn.

"Ai. . . . . ." Thở thật dài, đầu của cô thật là đau.

Hạ Phong hỏi, "Thế nào, không thích ăn bối quả sao?" Trên bàn ăn phục vụ vừa mới đưa quả bối quả lên, cùng một ly cà phê.

"Không muốn ăn." Nhức đầu chết rồi, ăn cái gì ăn à nha? !

Thật là phiền chết người, thế nhưng cô lại cùng người đàn ông này ở cùng một chỗ. . . . . .

Thân thể của cô thật quá dâm đãng, người đàn ông này vừa đụng liền hoàn toàn không thể khống chế. Ai. . . . . .

"Nơi này bối quả ăn thật ngon, anh đặc biệt dẫn em tới ăn, ăn nhiều một chút." Hạ Phong đem đĩa đẩy tới trước mặt giai nhân, cường lực đề cử.

Cầm bối quả vừa nướng lên, Ái Tĩnh xé một phần nhỏ nhét vào trong miệng.

Ừ, ăn thật ngon.

Cô oán khí đầy bụng được rất nhiều bánh bao lấp đầy rồi.

Hạ Phong quả nhiên rất hiểu phải lấy lòng dạ dày của cô, mặc dù hành động để cho cô khó chịu thế nào, đưa lên gì đó đều khiến cô không chấp nhận bỏ được.

Này bối quả da giòn mà ăn có sức lực, bên trong mềm mà chắc chắn, chỉ ăn một thì có thể làm cho cô có cảm giác vô cùng no đủ, cùng thân thể anh là một dạng mỹ vị. . . . . .

Phi! Cô đang suy nghĩ gì à?

Ái Tĩnh lắc đầu một cái. Không nghĩ tới cô ăn cái gì cũng có thể tư xuân. . . . . . Rõ ràng hôm qua bọn họ từng kịch liệt như vậy . . . . . .

Mặt Ái Tĩnh càng càng hồng, càng ăn đầu càng thấp.

"Uống cà phê đi." Hạ Phong đem cà phê thêm sữa tươi bưng đến trước mặt cô.

"Em uống cà phê đen." Cô bày tỏ đơn giản.

"Cà phê đen không tốt cho dạ dày, thêm chút sữa tốt hơn." Hạ Phong săn sóc mà thâm tình nhìn cô.

"Cám ơn." Bị người đàn ông nhìn như vậy, cô có thể nói cái gì đây? Chọn nữa, vậy thì bày tỏ cô không thức thời rồi.

Cô bưng cà phê nóng hổi lên, từ từ uống.

Thấy Ái Tĩnh nghe lời mình, ngoan ngoãn ăn bữa ăn sáng đầy đủ chất dinh dưỡng, Hạ Phong rất có cảm giác thành tựu, mới bắt đầu ăn cơm.

Anh rất thường tới đây ăn, hầu như bạn bè thân thiết đều biết anh thích tới nơi này; mà Ái Tĩnh là người quan trọng trong cuộc đời của anh, anh muốn cô tham dự tất cả cuộc sống của anh, dĩ nhiên cũng bao gồm biết nhà hàng ăn uống rất ngon này.

" Hạ Phong! Thật may mắn đó, lại gặp được anh ở nơi này!" Giọng nói vui mừng của Ngải Lâm từ phía sau hai người truyền đến.

"A. . . . . ." Hạ Phong không kịp nói chuyện, liền lại bị Ngải Lâm quấn lấy.

Vốn là đang uống cà phê Ái Tĩnh lại dừng động tác lại.

"Chúng ta đã ly hôn, Ngải Lâm, cô có thể cách xa tôi một chút hay không? !" Hạ Phong liều mạng muốn đem cánh tay Ngải Lâm trên tay rút ra.

"Ly hôn thì không thể làm bạn bè sao?" Ngải Lâm nhìn chằm chằm gương mặt tuấn mỹ của Hạ Phong.

Cô cảm thấy mình thần kinh nhất định là có vấn đề, thế nhưng buông tha người chồng đẹp trai như vậy, cùng người đàn ông khác bỏ trốn.

Nhưng bây giờ bên cạnh anh có một người phụ nữ khác. . . . . .

Không sao, bằng sức quyến rũ của cô, cô vẫn là có thể đem anh trở về.

"Xin lỗi, tôi cũng không muốn làm bạn bè với cô, mời lập tức buông tay." Hạ Phong cố gắng nhẫn nại nói. Anh đối với người phụ nữ này đã hoàn toàn không có cảm giác rồi.

"Làm sao anh trở nên như vậy vô tình. . . . . ." Ngải Lâm không thể tin được lại sẽ có người đàn ông cự tuyệt cô!

"Là cô rời khỏi tôi trước chứ?" Có thể nào trách anh vô tình?

"Phong, em biết ngay là anh vẫn còn ghen. Anh không thể tha thứ em theo người đàn ông khác tốt hơn, thương tổn tự ái đàn ông của anh có đúng hay không? Thật xin lỗi, em sau này sẽ không như vậy, con người luôn có thời điểm làm việc sai, anh tha thứ cho em một lần có được hay không. . . . . ."

Ngải Lâm giống như bạch tuộc loại cuốn lấy cánh tay Hạ Phong, phách lý nói một chuỗi dài, ánh mắt khoe khoang còn nhìn đến trên người của Ái Tĩnh, giống như đang nói: người đàn ông này còn yêu tôi, xin cô không nên vọng tưởng!

"Cô không phải cần trưng cầu sự tha thứ của tôi. . . . . ."

"Có thật không? Thật sự là quá tốt! Em biết ngay anh sẽ không nỡ để cho em khổ sở mà."

Không đợi Hạ Phong nói hết lời, Ngải Lâm liền dâng lên môi đỏ mọng, nặng nề hôn xuống ở trên mặt anh.

Ái Tĩnh lẳng lặng ngồi tại chỗ rốt cuộc không nhịn được rồi, cô trực tiếp đứng lên, muốn đi ra.

"Tiểu Tĩnh, đừng đi!" Hạ Phong ra sức gỡ bỏ người phụ nữ đang dính trên người .

"Em không đi, ở lại xem anh diễn kịch tình yêu sao?" Giơ lên ví da, Ái Tĩnh lạnh nhạt ngắm Hạ Phong một cái, kiêu căng tựa như nữ vương cao cao tại thượng.

Mà người đàn ông trước mặt, chỉ là thần tử thần phục ở dưới chân cô, ở trước mặt cô nằm rạp.

"Tiểu Tĩnh, anh và người phụ nữ này thật không có quan hệ. . . . . ." Hạ Phong hết sức hất Ngải Lâm ra, muốn giải thích với bạn gái đang nổi giận.

"Có thật không?" Ái Tĩnh một bên hỏi, một bên dùng ánh mắt khoe khoang nhìn về phía Ngải Lâm.

"Hạ Phong ——" Ngải Lâm hét lên một tiếng, không thể tin được người đàn ông này lại đang giữ lại một người phụ nữ khác ở trước mặt cô.

"Chúng ta chia tay!" Hạ Phong dùng giọng nói như đinh chém sắt bày tỏ.

"Không cần! Em không muốn chia tay!" Ngả Lâm quấy rối, dùng ánh mắt tức giận và bén nhọn của mình nhìn chằm chằm Ái Tĩnh.

Đức hạnh ăn vạ của cô cũng rất tương tự với Hạ Phong.

Điều này làm cho Ái Tĩnh tin tưởng hai người trước mặt kia đã từng rất xứng đôi.

Nghĩ được như vậy, trong lòng của cô có chút chua xót. . . . . .

Đây chính là một tình nhân có vạn người mê không phải sao?

"Tôi không quản cô có muốn hay không, tôi chính là không thích cô!" Hạ Phong liều mạng tránh tay Ngải Lâm ra, chạy đến bên cạnh Ái Tĩnh.

Ái Tĩnh đứng tại chỗ không nói một câu, chờ Hạ Phong đi tới bên cạnh, mới cùng anh rời đi.

Ngải Lâm dùng ánh mắt căm hận nhìn bóng lưng của tình địch.

Cô tuyệt đối sẽ nhớ chuyện này. . . . . . Cô tuyệt đối không thua khi giành đàn ông . . . . .

Cô thề!

"Tiểu Tĩnh, cám ơn em đã tin tưởng anh."

Xe dừng ở nhà trọ của Ái Tĩnh, Hạ Phong mới vô cùng trịnh trọng nói cám ơn với cô.

"Tin tưởng cái gì?" Ái Tĩnh không hiểu lời nói không đầu không đuôi của anh từ đâu mà đến.

Anh làm gì đột nhiên cám ơn cô?

"Anh là nói. . . . . . chuyện của Ngải Lâm." Hạ Phong có chút cà lăm, giải thích khó khăn chuyện vợ trước cứ dây dưa.

"Không cần nói, em không muốn biết." Ái Tĩnh quả quyết cự tuyệt.

"Ừ?" Hạ Phong kinh ngạc nhìn cô.

"Tình sử phong lưu của anh nhiều đến chính anh cũng không nhớ ra được, người phụ nữ kia chỉ là vừa vặn đã kết hôn với anh, em không muốn biết những thứ chuyện không liên quan gì tới em." Ái Tĩnh nhàn nhạt trần thuật, thần thái lạnh lùng giống như người đàn ông trước mặt này không hề có quan hệ gì với cô.

Hạ Phong rùng mình một cái, đột nhiên chế trụ cổ tay mảnh khảnh của bạn gái.

"Em là đặc biệt! Anh sẽ không quên em!" Giống như loại biểu thị công khai, anh nói rõ ràng cho Ái Tĩnh, hy vọng có thể an lòng của cô.

"Anh nói láo." Ái Tĩnh nhìn anh, cười đến rất xinh đẹp.

"Anh nói sẽ không cũng sẽ không. . . . . ."

Nói còn chưa dứt lời, mặt Hạ Phong của đột nhiên nhận một cái tát, không nặng cũng không nhẹ, nhưng mà tiếng vang thanh thúy vẫn vang vọng ở giữa hai người.

"Em. . . . . ." Anh nhìn chằm chằm cô, hoàn toàn không hiểu.

"Cái tên lường gạt này! Anh từ đầu tới đuôi cũng không có nhớ lại em!" Trong mắt Ái Tĩnh đầy nước, "Anh không cần phải tới tìm em!"

"Tiểu Tĩnh. . . . . ." Đây là chuyện gì xảy ra?

"Anh đối với bạn gái tựa như giấy vệ sinh, dùng qua liền ném, đuổi kịp liền quên, lúc này anh cũng có thể giống như trước như vậy, vui vui vẻ vẻ mà đem em quên mất, em cũng tuyệt đối sẽ không quấn quít chặt lấy đối với anh, tạo cho anh nhiều phiền nhiễu! Tạm biệt!"

Ái Tĩnh gọn gàng hất cổ tay Hạ Phong ra, mở cửa xe, bước chân lảo đảo rời đi.

Nhìn cái bóng lưng cô đơn đó, Hạ Phong giống như thấy cô đang khóc.

Ái Tĩnh kiên trì không quay đầu lại. Cô tuyệt đối sẽ không nói cho anh biết chuyện đã quên, cô muốn anh chính mình tự nhớ lại.

Mà cô - Cầu Ái Tĩnh đời này có một đoạn tình yêu duy nhất, cô có thể tự tay chặt đứt, không cần phải có bất kỳ dã tâm gì đối với Hạ Phong.

Cô không cần!

Hôm sau, mắt Ái Tĩnh sưng lên rất lợi hại, cho nên cô xin nghỉ không đi làm

Chị em tốt ở cùng cũng đi làm, bình thường phòng ốc chật chội ồn ào giờ có vẻ rất an tĩnh.

Cô lẳng lặng một mình vượt qua cả buổi trưa, không ai ầm ỹ với cô, nhưng cô lại nhanh không chịu nổi.

Cô giống như có thể nghe được thanh âm kim chỉ giờ chuyển động. . . . . .

Cô đem TV mở ra, nhưng cô lại luôn thất thần, chỉ biết là trong màn hình tivi có bóng người đung đưa. Cô nhìn chằm chằm đồng hồ treo trên tường, hy vọng giờ tan sở đến nhanh lên một chút, cô cần có người bên cạnh, tới đuổi tâm tình buồn bực của cô đi.

Nhưng vừa quay đầu, cô mới từ trên mặt kính tủ bát nhìn đến bản thân, trên mặt không biết đầy nước mắt lúc nào. . . . . .

Ngày!Cô có cần chật vật như vậy không?

Không phải cô bỏ đàn ông, bảo anh không cần trở lại tìm cô sao? Tại sao cô thấy khó qua như vậy?

Lại đem mình làm cho giống như bộ dạng thất tình. . . . . .

Ái Tĩnh thấy buồn cười, rút ra mấy tờ giấy lau, đem lau toàn bộ nước mắt.

Cô không cần đợi ở trong phòng nữa rồi, cô phải nhanh ra ngoài, bằng không đợi mọi người trở lại thấy mí mắt của cô so với trước kia sưng to hơn, vậy thì cười đã rồi.

Ở trên khuôn mặt trắng nõn đeo mắt kính lên, cô bước ra khỏi nhà.

Khu phố náo nhiệt sau giữa trưa, không có mấy người đi dạo phố, mà Ái Tĩnh đều chỉ là vì dời sự chú ý đi, cho nên cũng không có nghiêm túc đi dạo.

Cô vào một quán cà phê ở đầu đường, tùy ý ngồi xuống.

Ngồi xuống chưa được hai phút, có một người phụ nữ liền tự mình ngồi xuống ở trước mặt cô.

Tâm tình Ái Tĩnh không tốt, không để ý tới cô ta, bắt chéo chân, cắm đầu cắm cổ uống cà phê, lật xem tạp chí thời trang.

"Cô muốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng rời khỏi Hạ Phong ?" Thanh âm vênh váo, hung hăng đột nhiên xuất hiện.

"Ừ?" Chuyện gì xảy ra? Là nói chuyện với cô sao?

Ái Tĩnh kinh ngạc ngẩng đầu lên, hết nhìn đông tới nhìn tây.

"Không cần giả bộ. Cầu Ái Tĩnh, tôi chính là muốn hỏi cô!" Thanh âm cắn răng nghiến lợi của Ngải Lâm từ trong môi đỏ xinh đẹp nói ra.

Cô đi theo cô ta một đoạn đường dài, cuối cùng cũng tìm được nơi có thể nói chuyện!

"Cô . . . . ." Biết tôi?

Mấy chữ phía sau bị cô cứng rắn nuốt vào trong bụng.

Bởi vì cô nhận ra, người phụ nữ không có lễ phép, không có giáo dục, phách lối đến chết ở trước mặt cô này chính là vợ trước của Hạ Phong.

"Hạ Phong là chống của tôi, anh ấy rất hoa tâm, với cô cũng sẽ không chơi quá lâu, cho nên cô cũng không cần si tâm vọng tưởng có thể gả cho anh ấy." Ngải Lâm cố gắng khua môi múa mép, cùng tình địch mặc cả."Không bằng cô đã chấp nhận điều kiện của tôi, cầm chi phiếu rồi nhanh chóng biến mất đi!"

Ái Tĩnh rất không bình tĩnh nhìn chằm chằm khuôn mặt của Ngải Lâm.

Không nghĩ tới tình tiết trong phim dài tập, tiểu thuyết tình yêu , vợ cả khi dễ vợ bé bằng nhiều thủ đoạn, lại đang trình diễn chân thật trong cuộc đời của cô?

Đáng tiếc người vợ cả này tin tức không đủ nhanh nhẹn. . . . . . Cô ta không biết bọn họ đã chia tay rồi, còn là cô tự nguyện rời đi.

Ừ, có muốn lấy từ người phụ nữ này một khoản tiền hay không, thuận tiện trị liệu một chút tâm tình mất khống chế của cô, khóc đến mắt sưng . . . . . .

Ái Tĩnh mím môi môi mỏng, trong lòng không ngừng tính toán.

Ngải Lâm nhìn Ái Tĩnh không nói lời nào, cho là cô không chịu, tiếp tục uy hiếp nói, "Tôi hôm nay ngay cả chi phiếu cũng mang tới rồi, cô nếu muốn lấy tiền, chỉ có hôm nay có cơ hội. Cho nên cô tốt nhất ngoan ngoãn nói giá tiền, nếu không chờ bà nội Hạ Phong từ Thụy Sĩ trở lại, bà nội cũng không thích cô gái nhà nghèo . . . . . ."

A, thật là rất đáng xem rồi!

Thậm chí có người phụ nữ vì đoạt lại đàn ông, có thể bỏ tiền đến mức đến này? Cô không để cho cô ta biểu hiện tốt thì làm sao được đây?

Ái Tĩnh quyết định toàn bộ, khiến cái người phụ nữ tự cho là đúng này về sau lại không dám dùng tiền đè người.

Vì vậy cô đưa ra ba ngón tay đầu ——

"Ba chục triệu? Không thể nào, quá nhiều!" Ngải Lâm thở hốc vì kinh ngạc, hướng về phía Ái Tĩnh hét lên.

"Không có nhiều như vậy." Cuối cùng Ái Tĩnh mở miệng, nhưng ba ngón tay đầu vẫn không có thu về.

"Ba trăm vạn?" Thật là cô gái nhà nghèo, khẩu vị nhỏ như vậy.

Giá trị con người Hạ Phong sợ rằng ba tỷ cũng còn ít, không nghĩ tới cô ta chỉ cần ba trăm vạn mà có thể đem anh trở về. . . . . .

A ha ha ha, cuộc sống thật tốt đẹp.

Ái Tĩnh nhìn Ngải Lâm, thật là á khẩu không trả lời được.

Thật ra thì cô chỉ muốn 30 vạn, dạy dỗ Ngả Lâm một chút, lấy chuyện này tgiải quyết tâm tình của mình.

Nhưng có người lại muốn thêm một số không, cô cũng sẽ không ngại nhiều tiền.

Ngải Lâm vui vẻ lấy tờ chi phiếu ra, kí chi phiếu tại chỗ.

"Ừ, cầm đi." Ngải Lâm lập tức đem chi phiếu để trước mặt Ái Tĩnh.

Ái Tĩnh cũng hào phóng cầm lấy tiền, cẩn thận xem kỹ.

Ừ, quả nhiên là người hào phóng, ra tay mua tình cảm rất khí phách.

"Cô nhớ không được đi tìm Hạ Phong nữa." Ngải Lâm không ngừng dặn dò.

"Không thành vấn đề." Ái Tĩnh trả lời thanh thoát.

Từ trước đến giờ đều là Hạ Phong tìm đến cô, hẹn cô, cho nên anh tuyệt đối không thể phá hư ước định.

"Vậy thì thật là thật tốt quá." Ngải Lâm lộ ra nụ cười vui sướng.

Cô tuyệt đối không nghĩ tới tình yêu của Hạ Phong và tình địch là nghiêng về một bên tình huống, người đàn ông trước mặt người phụ nữ xinh đẹp, chỉ là thần tử nghe lời.

Thấy Ái Tĩnh đem ba trăm vạn chi phiếu nhận lấy, Ngải Lâm hưng phấn đến không được, đặc biệt gọi thêm hai cốc cà phê đá nữa.

"Làm gì?" Ái Tĩnh không hiểu vì sao sẽ thêm một ly cà phê trước mặt.

"Ăn mừng chúng ta đàm phán thành công!" Ngải Lâm muốn nâng chén ăn mừng.

"A, được rồi." Có người đưa tiền, còn phải ăn mừng thành công, cô dĩ nhiên vui lòng phối hợp.

Ái Tĩnh cũng giơ lên cốc cà phê mời lại.

"Cạn chén." Ngải Lâm vui mừng xiêu vẹo không đứng đắn.

"Cạn chén?" Ái Tĩnh có chút không xác định, nhưng vẫn là uống hết. Cô cho là thỉnh thoảng phối hợp với người mua cũng là hành động cao thượng.

Hai người đồng thời uống một hớp cà phê, ăn mừng giao dịch hoàn thành.

Gió nhẹ ấm áp thổi qua, thổi lất phất qua khuôn mặt của hai đại mỹ nữ xinh đẹp, trước mặt kiều diễm tản ra phong tình bất đồng, lại giống như làm cho người suy nghĩ xa vời. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc

BÌNH LUẬN FACEBOOK