Trang Chủ
Ngôn Tình
Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc
Chương 6

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Như thế nào? Thích thú sao?"

Hạ Phong bưng một ly rượu tới, đưa đến trước mặt Ái Tĩnh; mà Ái Tĩnh đang bị mọi người khai thác bí mật, cũng không quản mọi việc, tất cả đều uống vào bụng.

Cô không đếm xỉa đến rồi!

Hạ Phong tác phong nhanh nhẹn đứng ở bên cạnh cô, lấy thái độ bạn trai tốt nhất, thân mật che chở cho cô.

Ỏ đây sẽ không ai tin tưởng bọn họ không phải người yêu. . . . .

Tình huống như vậy, khiến Ái Tĩnh có miệng khó trả lời.

Kế hoạch trong tình yêu của cô không phải như thế a!

Cô cho là sẽ rất đơn giản. . . . . . Đơn giản bắt đầu, duyên tận liền kết thúc. . . . . . Không cần công bố, cũng không có chúc phúc. . . . . .

"Thật là muốn hôn em." Giọng nói khàn khàn cắt đứt suy nghĩ của cô.

Anh không cho cô thất thần ở trước mặt của anh !

Dưới ánh đèn u ám mập mờ, Hạ Phong ôm hông của Ái Tĩnh, mỉm cười, gương mặt tuấn tú càng ngày càng tà khí, môi của anh nhẹ nhàng vẽ qua viền tai của người yêu, khiến cho cô khẽ run rẩy.

"Không được! Mọi người đang ở đây. . . . . ." Cô một bên cự tuyệt, một bên phối hợp khiêu vũ với bước chân của Hạ Phong.

"Tiểu Tĩnh, mặc dù mới mấy giờ trước, nhưng anh vẫn rất nhớ bộ dáng em ở trên xe . . . . . . Da thịt em nhẵn nhụi , thanh âm rên rỉ uyển chuyển, còn có hưởng ứng nhiệt tình. . . . . . Tất cả tất cả, làm cho anh không cách nào tự kềm chế mà nghĩ tới. . . . . ."

Anh kể lại để cho cô nhớ tới triền miên ở trên xe .

Hạ Phong đối với cô tùy thời cũng nhiệt tình như lửa, để cho cô không thể chống đỡ được.

Nếu ở khách sạn cao cấp trước kia, cô sẽ để cho người đàn ông tựa như sói đói này ăn một bữa chán chê.

"Bảo anh không nên nói nữa! Anh nghe không hiểu quốc ngữ à?" Ái Tĩnh ục ục kêu la, lấy tay che môi của Hạ Phong, ngăn cản anh nói ra nhiều lời mắc cỡ hơn.

Đối mặt trêu đùa trắng trợn của tình nhân, lòng của Ái Tĩnh đều bị vứt đi ngoài chín tầng mây, tỉnh lại đem toàn bộ tinh thần tới ứng phó với anh.

"A?" Bên môi Hạ Phong lộ ra nụ cười tà ác, đầu lưỡi đột nhiên đưa ra, liếm liếm lòng bàn tay người yêu, cảm giác ướt át dọa cô giật mình.

Thật là quá ác liệt rồi !

Hạ Phong không nói lời nào cư nhiên làm ra hành động so với lời của anh còn tà ác gấp trăm lần, khiến trực giác Ái Tĩnh lui về phía sau.

Quá mức hốt hoảng cô căn bản quên cái đại sảnh này thật ra thì cũng không thật sự rộng lớn, trọng tâm không vững, thân thể liền ngã về hướng phía ban công ──

"A!" Cô không nhịn được thét chói tai.

Hạ Phong kịp thời đưa tay ra, nắm ở hông của tình nhân, thuận thế đem khuynh đảo cô kéo về trong ngực, quá trình nguy hiểm khiến sắc mặt Ái Tĩnh trắng bệch.

"Buông em ra!"

"Tại sao?" Hạ Phong hỏi thẳng thừng, một tay thật chặt nắm cả hông của bạn gái, lúc này hai người cũng đã đi tới ban công.

Tay Ái Tĩnh trở thành mục tiêu môi lưỡi Hạ Phong tà ác xâm phạm, bị anh vững vàng nắm chặt, cố định ở trên môi tỉ mỉ thưởng thức.

"Như vậy sẽ bị người ta thấy. . . . . . Không biết xấu hổ!" Cô thấp giọng mắng.

Cô chợt kinh hồn, vừa thẹn vừa tức, cũng không dám làm ra động tác phản kháng tương đối lớn, bởi vì ban công và đại sảnh chỉ cách nhau vẻn vẹn một cái cửa sổ sát đất và rèm màu đậm nặng nề dầy cộm, rất nhiều người vẫn còn ở bên trong phòng khách đi lại, giai điệu du dương không hoàn toàn từ bên trong truyền tới.

Ngăn cách yếu kém và không an toàn như vậy, chỉ cần có bất kỳ tiếng động nào, cũng sẽ khiến mọi người bên trong chú ý.

Thật sự quá tệ. . . . . .

Ái Tĩnh ngẩng đầu, chống lại ánh mắt đùa dai của Hạ Phong, trong nháy mắt, cô giác ngộ bất kể mình nói gì đều vô dụng.

Hạ Phong căn bản là cố ý khi dễ cô, không muốn công khai lòng của anh!

"Đều là người quen, bị nhìn đến thì thế nào?" Hạ Phong nhún nhún vai.

Cô chính là giận anh một bộ dáng cợt nhả, trời sập xuống đều có người chống đỡ! Nhưng cô lại không thể làm gì. . . . . .

Hạ Phong không ngừng chạm khẽ chóp mũi của cô. Nét mặt của cô thật sự quá mê người, để cho anh không nhịn được nghĩ muốn cưng chiều cô thật nhiều. . . . . .

"Hừ!" Ái Tĩnh trốn không thoát, lại không muốn hưởng ứng cử chỉ thân mật của bạn trai , chỉ có quay đầu, lại ngoài ý muốn ở trên cổ người đàn ông, để cho cô thấy chứng cớ xấu hổ.

"Trời ơi!" Cô nhẹ giọng kêu lên.

Trên cổ của Hạ Phong có mấy vết cắn đỏ thẫm . . . . . .

Đó là dấu vết cô lưu lại.

Sắc màu đỏ tươi rõ ràng giống hệt như vết hôn anh in dấu ở trên người của cô, hình ảnh dục vọng tràn đầy mạnh mẽ và lửa nóng quấn quít giống như đèn kéo quân hiện ra ở trước mặt cô.

Vết cắn trên cổ rõ ràng Hạ Phong nhắc nhở cô không thể cãi lại, khi đóc cô hưởng ứng và phối hợp với trêu đùa anh như thế nào . . . . . .

Nhìn thái độ người yêu, khóe miệng Hạ Phong ưu nhã hiện lên nụ cười tà ác lần nữa.

"Em nghĩ tới à!"Anh khơi lên gương mặt xấu hổ đỏ ửng của bạn gái, vô số yêu thương khẽ hôn giống như mưa phùn, không ngừng rơi vào má phấn của cô.

"Ngô. . . . . ." Tiếng rên rỉ ngọt ngấy từ môi đỏ mọng của Ái Tĩnh tràn ra.

Dục vọng nhanh chóng lan tràn, càng không thể cứu vãn.

Anh xâm nhập mạnh mà có lực, bá đạo đoạt đi hô hấp của cô, cô cố gắng lui về phía sau, hy vọng có thể có nhiều không gian thở dốc một chút, nhưng tình nhân của cô căn bản không bỏ cuộc, từng bước tiến tới gần.

Anh vén gấu váy lên, chân dài đứng vào giữa hai chân của cô, dục vọng phái nam nổi lên vuốt ve da thịt cô , khiến cho cô kinh sợ thở gấp không ngừng.

Mà lưỡi của anh cũng không chút kiêng kỵ chui vào trong miệng cô, khắp nơi ngược đãi, chiếm đoạt chất mật trong miệng của cô .

Ái Tĩnh đỏ mặt, đầu lưỡi bị buộc quấn quít với anh.

Kỷ xảo trêu đùa cao siêu của Hạ Phong đã rút đi toàn thân sức lực của cô, cô té ở trên người tình nhân, đầu gối như nhũn ra suýt nữa không cách nào chống đỡ được thân thể của mình.

Cô nhếch nhác trợn mắt nhìn người đàn ông đang khống chế của thân thể mình một cái.

"Ha ha, anh cũng vậy không có biện pháp." Hạ Phong chỉ có thể cười khổ.

Vốn là anh chỉ là ác tính nghĩ trêu chọc cô, không nghĩ tới "tiểu lão đệ" so với tưởng tượng còn chưa có chướng ngại vật, thế nhưng càng không thể sữa chữa được, hiện tại đang phấn chấn tinh thần, nhất định khoe dũng mãnh mới bằng lòng bỏ qua.

"Tha thứ cho anh, bất kỳ người đàn ông nào bị đôi mát quyến rũ của em nhìn như vậy, cũng rất khó giữ vững lý trí!" Hạ Phong tự lẩm bẩm.

Thật là dục gia chi tội!

Ái Tĩnh đang muốn phản bác, môi đỏ mọng lại bị chặn lên. Hạ Phong cường hãn xâm chiếm môi đỏ mọng khẽ nhếch của Ái Tĩnh, đầu lưỡi quấn đi lên, dùng sức bú.

Anh lần nữa đặt lên môi tràn đầy dục vọng nồng đậm, dẫn dụ người yêu hưởng ứng.

"A. . . . . ." Kỹ thuật hôn cao siêu hòa tan sự chống cự của cô, ý thức từ từ tan rã. . . . . .

Khoái cảm mãnh liệt giống như dòng điện, vọt qua sống lưng của cô, khiến cho cô run rẩy từng trận, Ái Tĩnh khó khăn phát ra thanh âm mắc cỡ yêu kiều.

Rốt cuộc khi Hạ Phong buông ra, nụ hôn nóng bỏng nồng đậm đã sớm đoạt đi hơi sức của Ái Tĩnh, cô chỉ có thể vô lực dựa vào trong ngực của anh thở dốc.

"Cho anh vào đi, được không? Anh không chịu nổi rồi. . . . . ." Hạ Phong ở bên tai tình nhân, dùng giọng nói trầm thấp hỏi ý.

Ái Tĩnh sớm bị nụ hôn nóng bỏng làm tê liệt, căn bản không có sức suy ngĩ, trừ thở ở ngoài, cũng chỉ thở dốc từng ngụm.

"Thật đáng yêu. . . . . ." Hóa thân làm sới đói, người đàn ông dừng mắt nhìn thức ăn tươi ngon trước mắt, cảm thấy nếu không xé nuốt vào bụng thật sự rất có lỗi với mình.

Vì để cho cô gái mình yêu mến hài lòng, anh nhất định sẽ cố gắng gấp bội đấy!

Khi Ái Tĩnh lấy lại tinh thần thì hai chân đã ôm lấy hông của Hạ Phong, hai tay vòng chắc qua cổ của anh, sống lưng dựa vào lan can ở ban công.

"Anh. . . . . ." Cô còn chưa kịp mở miệng, ngón tay Hạ Phong đã thăm dò vào con đường u tối để cho cô run lên.

"A ──" Khoái cảm bén nhọn xẹt qua ở trong đầu.

Tại sao có thể như vậy? ! Cô cư nhiên dâm đãng như vậy, đối với ngón tay tùy ý xâm lấn của Hạ Phong sinh ra phản ứng. . . . . . Thật đáng xấu hổ. . . . . .

Tỉ mỉ quan sát phản ứng của Ái Tĩnh, ngón tay của anh tăng nhanh tốc độ ra vào

"Ngô. . . . . ." Ái Tĩnh dùng sức lắc đầu, cố gắng chống cự khoái cảm mãnh liệt ăn mòn toàn thân.

"Tiểu Tĩnh, em muốn không?"

Mật huyệt bị xâm phạm Ái Tĩnh nói không ra lời, lắc đầu, nửa người dưới cong cao hơn.

"Không muốn thừa nhận? Không sao." Hạ Phong nhướn mày, ý xấu gia tăng tốc độ ra vào của ngón tay."Nơi này cũng ướt như vậy, coi như em không nói, anh cũng biết rõ."

Người đàn ông mãnh liệt hôn lên môi của cô, ngón tay cũng mạnh mẽ luật động trong chỗ kín của cô.

Ái Tĩnh cảm giác trong cơ thể phun ra một dòng nước ấm, toàn thân cô run rẩy, muốn mở rộng hai chân, Hạ Phong cũng không để cho cô đóng lại, còn tiếp tục công kích.

Ngón tay Hạ Phong đâm vào hoa hạch mẫn cảm nhất, bất kể cô né tránh như thế nào, đầu ngón tay vẫn trêu chọc hạt châu đã ứ máu thành màu sắc diễm hồng .

Chất lỏng màu trắng chậm rãi chảy xuống từ giữa hai chân của cô. . . . . .

"Ừ. . . . . . Mới không có. . . . . ." Thân thể mặc dù đã đạt tới cao triều, nhưng chuyện quá mức xấu hổ thực để cho cô không có cách nào thản nhiên thừa nhận.

"Rõ ràng là cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu như vậy, thế nào lại luôn nói chuyện không thành thực?" Hạ Phong một bên đùa giỡn thân thể Ái Tĩnh, một bên lắc đầu.

"Nào có. . . . . ." Thanh âm hưởng ứng không ngừng run rẩy.

Thấy người yêu quật cường như vậy, Hạ Phong chỉ cười, cũng không nói chuyện.

Anh rút ngón tay đang ra vào về ở trong hoa huyệt về, đem lưỡi dao thịt đã sớm chờ vận sức phát động chống đỡ ở hoa huyệt qua lại mè nheo, cũng không tiến vào.

"Ngô. . . . . ." Ái Tĩnh không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ không hài lòng .

Cảm giác trống không ở trong người lan tràn, nhưng không thấy phong phú, vòng eo của cô không tự chủ giãy dụa, im lặng muốn mời người đàn ông.

Tình nhân quyến rũ mà ánh mắt buồn bã khiến Hạ Phong thở hốc vì kinh ngạc, lý trí dường như bị một quyền đánh cho mảnh vụn.

Mặc dù anh sớm có kế hoạch đối với Ái Tĩnh, tiến hành chiếm đoạt tình cảm và thân thể, để cho trong mắt cô chỉ có anh, nhưng phản ứng của anh không bị khống chế, lại không có ở trong kế hoạch.

Thật là đáng chết!

"Em làm sao sẽ mê người như vậy. . . . . ." Ôm tình nhân, Hạ Phong phát ra cảm thán tù đáy lòng .

Ái Tĩnh còn không kịp nói chuyện, môi của cô bị chặn lại,vật phái nam nóng rực cường thế xỏ xuyên qua thân thể của cô ──

"Ô. . . . . ." Cái miệng nhỏ nhắn của Ái Tĩnh bị lấp kín, chỉ có thể phát ra giọng mũi nức nở nghẹn ngào.

Hạ Phong cường hãn cắm vào, đỉnh phái nam không ngừng đụng chạm hoa tâm, làm cho cô không ngừng ngâm nga, nhưng thanh âm của cô rơi toàn bộ vào trong miệng anh.

Người trong đại sảnh cũng không có phát hiện trên ban công đang trình diễn một màn kích tình ướt át. . . . . .

Đắm chìm trong khoái cảm, Ái Tĩnh chỉ có thể ôm lấy Hạ Phong, theo anh lay động thân thể.

Hạ Phong thẳng tiến kịch liệt ở bên trong, Ái Tĩnh lần lượt đạt tới điểm cao nhất, có đỉnh khoái cảm để cho cô không cách nào khống chế chảy ra nước mắt. . . . . .

Một đêm này, Hạ Phong giống như dã thú không được ăn no, tham lam muốn thân thể mềm mại của Ái Tĩnh không biết bao nhiêu lần, cho đến khi ánh đèn bên trong phòng khách dần dần dập tắt.

Hoan ái điên cuồng của bọn họ mới chấm dứt. . . . . .

"Oh, quá chua. . . . . ."

Trong giấc mộng Hạ Phong nghe được tiếng chửi rủa mềm mại bên cạnh, mí mắt anh không có mở ra, tay dài duỗi một cái, giữ lấy eo thon đang giãy dụa.

"Đại Sắc Quỷ, anh làm gì đấy ? !" Ái Tĩnh nghĩ muốn vuốt ve tay ở trên người, cũng là vô lực.

Thật đáng chết. . . . . .

Cô có cảm giác thân thể thê thảm như bị ba chiếc xe chạy vượt qua vậy, toàn thân cao thấp vừa đau lại vùa chua xót, người gây ra họa lại không hề hối cải, liều mạng dính lấy cô.

"Ngủ tiếp đi, không cần vội vã rời giường." Hạ Phong như một đưa trẻ, dùng cả tay chân quấn lấy bạn gái, không để cho cô rời giường.

"Đã một giờ chiều rồi. . . . . ." Ái Tĩnh liếc về phía đồng hồ treo trên tường.

"Có quan hệ gì? Ngày hôm qua chơi đến trời sáng, anh còn thiếu ngủ." Hạ Phong dùng thanh âm lười biếng và khoái trá nói đến chuyện đêm hôm trước.

"Anh còn dám nói? !" Nghe thế, Ái Tĩnh liền nổi giận trong bụng, dùng sức véo lên gương mặt của anh.

Người đàn ông này đi đến đâu liền động dục tới đó! Hoàn hảo chủ nhân biệt thự rất thân thiết, đã sớm giữ một gian phòng khách cho bọn họ, nếu không thật là ê mặt về nhà rồi !

"Thật là đau! Em dám ngược đãi chồng tương lai. . . . . ." Hạ Phong hát làm đều tốt, dứt khoát cả người cũng áp đến trên người tình nhân, cùng thân thể tỉ mỉ dây dưa ở một chỗ.

Mà vốn là khí thế hung hăng, muốn cùng Hạ Phong tính sổ, Ái Tĩnh nghe được mấy chữ "chồng tương lai", tựa như hết giận, dừng tay lại.

"Làm sao rồi?" Phát giác người bên cạnh có cái gì không đúng, Hạ Phong mở mắt.

"Ừ, không có a. Em chỉ là cảm thấy đói bụng." Ái Tĩnh ngọa nguậy thân thể, duỗi người một cái, đối với tình nhân nháy mắt mấy cái, mỉm cười.

Hạ Phong ngưng mắt nhìn người phụ nữ cười đến hấp dẫn lại ngây thơ, trong lòng có rung động rất sâu.

"Anh không phải là đang nói dối." Anh cầm chặt tay ngọc của cô, trịnh trọng thanh minh.

Anh thích cảm giác được ở chung một chỗ cùng cô, ưu nhã mà nhẹ nhõm, kích tình mà thân thiết. . . . . . Không có một người phụ nữ nào có thể mang cho anh cảm giác kỳ lạ như vậy.

Bọn họ có thể làm người yêu, cũng có thể làm bạn, cô sẽ luôn luôn theo ở bên cạnh anh, vĩnh viễn không xa.

Đó là loại tình cảm nhiệt tình và ổn định. . . . .

Tuyệt vời cực kỳ.

"Bụng của em thật đói." Ái Tĩnh nhỏ giọng ở bên tai người đàn ông làm nũng, tiếp theo lại hôn khẽ lên gương mặt của anh.

"Được rồi, chúng ta rời giường đi ăn." Khó có được tình cảm lại bị cắt đứt, Hạ Phong cảm thấy có chút mất hứng.

Nhưng nhìn cô cau mày, anh lại không đành lòng để cho cô đói bụng. . . . . .

Được rồi, bọn họ rời giường rửa mặt trước, về phần tỏ tình, tối nay tốt lắm.

Anh tuyệt đối sẽ làm cho cô hiểu được tâm ý của anh đấy!

Ái Tĩnh một bên xem tivi, một bên uống sữa tươi thập cẩm lúa mạch và hoa quả.

"Tiểu thư, em không phải kêu đói bụng sao? Ăn Hamburger trước chứ? Đợi lát nữa anh lại mang em ra ngoài ăn bữa tiệc lớn."

Hạ Phong thức ăn đẩy tới trước mặt Ái Tĩnh, dặn dò cô ăn nhiều một chút.

Cái này đơn giản bữa ăn sáng là chính bản thân anh làm cho.

Nơi này là biệt thự của bạn anh, chỉ có ngày nghỉ hoặc làm party thì mới có người, cho nên cũng không có người làm ở nơi này. Chỉ là trong tủ lạnh có một chút thức ăn, cho nên bọn họ hiện tại mới có đều có thể đói.

"Em có sữa tươi cùng bánh bích quy là tốt." Ái Tĩnh chỉ về phía mình ở phòng bếp trùng trùng điệp điệp lấy lấy, thật vất vả làm ra bánh bích quy trái cây phô mai.

"Chỉ ăn cái này?" Hạ Phong nhướng mi suy nghĩ hồi lâu, "Đáng chết, em muốn giảm cân?"

"Bingo!"

Ái Tĩnh quyết định đem kênh Quốc Hưng xem kĩ, nhìn người ta ở hoang đảo cần cù tiết kiệm vượt qua một tháng như thế nào ──cô mới không cần nhìn thức ăn ngon đâu rồi, ngộ nhỡ thấy đói bụng, vậy thì thảm.

"Ăn cơm không nên nhìn TV!" Hạ Phong đoạt lấy điều khiển ti vi, tắt TV, tức giận.

"Làm gì dữ dội như vậy?" Anh thật là kỳ quái.

"Kêu đói chính là em, ăn không có vài ngụm cũng là em!" Trọng điểm là không có để anh vào trong mắt, ở bên cạnh anh lại dám xem ti vi!

Cái người phụ nữ đáng giận này, không có người phụ nữ nào dám đối với anh như vậy đấy!

"Tối hôm qua ăn quá nhiều, em sợ lại ăn nữa, sẽ biến thành heo mập." Thiệt là, làm gì vừa tỉnh lại hỏa khí lại lớn như vậy?

Anh có tức giận khi rời giường phải hay không? Vậy vợ anh đáng thương. . . .

Ái Tĩnh ở trong lòng nhắc đi nhắc lại . Nhưng nhìn thấy sắc mặt người đàn ông không tốt, cô cũng thông minh không mở miệng, tránh cho gặp phải bão lớn.

"Vậy thì có cái gì quan hệ? Em trở nên béo là vinh quang của anh, bày tỏ anh nuôi rất tốt." Hạ Phong xem thường.

Chỉ ăn ít đồ, gầy đến da bọc xương, phụ nữ xem ra đáng sợ nhất.

Anh mới không muốn ôm ván giặt đồ!

"Mới không cần!" Ái Tĩnh bĩu môi, công khai cự tuyệt.

"Tại sao? Em không muốn gả cho anh sao?" Hạ Phong một tay kéo người yêu, thuận tiện liếm sạch sữa tươi bên môi cô.

"Gả cho anh?" Ái Tĩnh nghiêng đầu, ánh mắt quái dị nhìn người đàn ông trước mặt.

"Thế nào, em không muốn gả?" Hạ Phong quyết định nói trắng ra, anh muốn biết vị trí của mình trong lòng cô gái anh yêu mến yêu mến như thế nào.

"Em cũng không muốn nhiều như vậy!" Ái Tĩnh giả cười khúc khích, tính nhanh chóng lờ vấn đề của anh.

"Vậy bây giờ nghĩ đi." Người đàn ông sao có thể để cho cô trốn tránh? Hạ Phong cũng cười rất quái dị, bướng bỉnh mà nháy mắt mãnh liệt đối với tình nhân.

"Đầu quá nhỏ, không nghĩ ra được. . . . . ." Ái Tĩnh dứt khoát giở trò vô lại.

"Em không muốn, anh liền trực tiếp mang em đi cục dân chính công chứng kết hôn." Đem người phụ nữ áp đảo ở trên ghế sofa, hai người bốn mắt nhìn nhau, anh dùng giọng nói kiên định tuyên cáo quyết tâm của mình.

Ái Tĩnh kinh ngạc đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt, giống như chưa từng thấy qua Hạ Phong như vậy.

"Thế nào?" Bị nhìn lâu cũng sẽ cảm thấy ngượng ngùng, huống chi ánh mắt của cô không giống tán thưởng, cũng không vui sướng khi được cầu hôn

Anh cho là nghe được anh cầu hôn, Ái Tĩnh sẽ thật cao hứng, bởi vì cô không hề giống những cô gái lúc trước anh qua lại, có ý tưởng vui đùa một chút đối với tình yêu, hoặc là những cô gái kia hám tiền kia, muốn mượn hôn nhân với anh để đào được nhiều tiền hơn.

Ái Tĩnh là một cô gái ý tưởng rất kỳ lạ, so với đối tượng anh gặp gỡ trong quá khứ phải rất khác, cũng khơi lên dục vọng chinh phục trong anh.

Nói đơn giản, anh yêu cô.

Ở trong đoạn hôn nhân thứ nhất, Ngải Lâm là bởi vì mang thai con của anh, anh mới kết hôn. Cũng bởi vì môn đăng hộ đối, cho nên anh và người nhà nhắc tới chuyện kết hôn cũng không có trở ngại quá lớn. Nhưng cảm giác, anh là bị đứa trẻ đẩy vào trong hôn nhân.

Thái quá chính là, kết hôn không bao lâu, khi anh ra nước ngoài lúc Ngả Lâm gọi điện thoại nói cho anh biết, bác sĩ nói trong bụng của cô là phôi thai dị dạng, tốt nhất không cần sinh, cô và cha mẹ của cô cùng đi bện viện, đem con lấy xuống.

Vì vậy người của Hạ gia từ đầu tới đuôi đều không xác định Ngả Lâm có mang thai thật hay không.

Cũng bởi vì chuyện này, bà nội anh giận đến bỏ ra nước ngoài, tuyên bố chỉ cần đứa cháu dâu nàyở nhà, bà tuyệt đối không trở về Đài Loan.

Mặc dù anh cũng không phải bởi vì chuyện này mới ly hôn với Ngả Lâm, chỉ là sau khi ly hôn, anh cũng không còn xin lão nhân gia ở Thụy Sĩ trở lại.

Không khí ở Thụy Sĩ rất tốt, hoàn cảnh thanh nhã, rất thích hợp cho lão nhân gia ở; Đài Loan quá ồn ào, không khí lại ẩm ướt, đối với lão nhân gia cũng không tốt.

Sau khi lão nhân gia rời đi, đại trạch Hạ gia trở nên rất yên tĩnh. Mặc dù anh cũng không nhàn rỗi, nhưng trong lòng cũng cảm thấy có chút tịch mịch. . . . . .

Anh thường nghĩ, nếu như kết hôn cùng cô gái có cá thích hợp, cuộc sống gia đình của anh sẽ hoà thuận vui vẻ một chút hay không? Có lẽ còn có thể đem lão nhân gia trở về . .

Mà cô gái trước mắt, hoàn toàn có khí chất của người vợ. Dắt tay của cô, anh có thể nghĩ đến dạng lúc về già của bọn họ, cảm giác hạnh phúc liền dâng lên. . . . .

"Đây không giống như lời anh sẽ nói." Ái Tĩnh nhàn nhạt bình luận.

Đối với việc Hạ Phong cầu hôn, cô cũng không có rất vui vẻ.

Thật cũng không bởi vì lúc học cao trung bị người đàn ông này đùa giỡn, mà muốn trở về báo thù.

Hiện tại cùng anh lui tới, là bởi vì cô muốn cùng anh nói yêu thương, muốn hưởng thụ không khí khi yêu . . . . . .

Cô thừa nhận mình vẫn rất thích anh.

Nhưng là, Hạ Phong từng khiến cô bị tổn thương nặng nề, cô không cho là người đàn ông này sẽ vì cô dừng lại như vậy, cô cũng không hy vọng xa vời rằng anh sẽ dừng bước lại.

Cô chỉ hy vọng làm một đám mây đã từng thổi qua bên cạnh anh, vậy thì đủ rồi.

Cô không có nghĩ qua sẽ dắt tay với ai cả đời, nhất là người đàn ông trước mặt, cô tuyệt đối sẽ không cùng anh kết hôn, tuyệt đối sẽ không!

"Hiện tại anh nói xong rồi, em suy nghĩ thử xem." Hạ Phong kiên nhẫn.

"Hôn nhân đại sự nha, em muốn được suy nghĩ thật lâu đấy." Ái Tĩnh cười tủm tỉm, không trả lời thẳng, sau đó hôn lên môi mỏng khêu gợi của Hạ Phong, không hề để cho anh nói chuyện nữa. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc

BÌNH LUẬN FACEBOOK