Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mấy ngày nay Quý Nghiên đều ở nhà trọ lên web tìm tin tuyển việc làm, đã không còn tình yêu, thì cô vẫn còn phải sống.

Cô học đại học nhiếp ảnh, buổi tối, ăn hết một chén cơm cô liền ôm laptop ngồi trên ghế salon tìm quảng cáo tuyển việc, sau đó nhớ kỹ, ngày thứ hai mang theo hồ sơ lý lịch đi nộp đơn.

Chỉ là, mấy ngày trôi qua, cũng không có bao nhiêu thu hoạch.

Trung Quốc vẫn luôn đứng đầu về vấn đề thiếu thốn công ăn việc làm, nên đây cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, coi như bạn có trình độ học vấn, có kiến thức, có tài năng, cũng bằng lòng chịu khổ, nhưng mà không có tiền, không có gia cảnh, rốt cuộc vẫn khó có đường ra tốt.

Mộc Tây nhìn cô ngày nào cũng bận rộn, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có. Châm chọc nói: "Cậu đừng tự làm khổ mình nữa, nếu là thật không có công việc, chị đây liền nuôi cậu, chứ hành hạ thân thể làm mấy việc cực nhọc đó, lỡ may mệt đến hỏng mất chẳng phải là càng lỗ sao?"

Quý Nghiên thật không muốn đả kích cô ấy, nhưng mà đại tiểu thư Mộc Tây ơi, mấy năm trước bởi vì một số sự cố mà cậu đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, một mình từ Hạ Môn tới Hongkong đi học, cũng sớm xài hết tiền gửi ngân hàng trước kia. Cậu tiêu tiền như nước, lại không có nguồn kinh tế, bản thân còn không biết có thể chống đỡ được bao lâu, vậy thì làm cách nào nuôi mình được đây?

Hơn nữa Quý Nghiên cũng không phải loại người không làm mà ăn, bảo cô mỗi ngày ở nhà không làm việc, cô thật sự không làm được.

Cùng lắm thì tìm một công việc có thể sống tạm trước, chờ khi tìm được việc phù hợp thì đổi lại là được.

Mấy ngày này, Quý Nghiên cứ theo thường lệ đi ra ngoài nộp đơn, đến gần tối cô mới rời khỏi cái công ty cuối cùng trong ngày, ai ngờ đi chưa được mấy bước, liền nhận được điện thoại của Quý Anh Bình - ba cô.

Quý Anh Bình rất ít gọi điện thoại cho cô, nếu không có chuyện để nói thì chắc chắn sẽ không gọi.

Quý Nghiên cầm điện thoại di động lên, nhìn tên người gọi điện tới, đôi mắt liền tối sầm lại, cũng dừng bước chân, sắc mặt bắt đầu trở nên lạnh lùng Cô không nghe máy liền, mà chỉ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại trong tay hồi lâu, cho đến lúc điện thoại ngừng reo, màn hình tối đen, sau đó lại sáng, tiếng chuông vang lên lần thứ hai, cô mới bấm nút nghe.

"A lô." Giọng Quý Nghiên có chút máy móc.

Người mà cô không muốn nhìn thấy nhất, giọng nói mà cô không muốn nghe thấy nhất, tuyệt đối không ai khác ngoài Quý Anh Bình, Mạnh Thiếu Tuyền và Quý Nhu cũng chỉ xếp thứ hai.

"Tại sao đến giờ mới bắt máy?" Đầu bên kia điện thoại truyền đến một âm thanh lạnh lùng, xen lẫn bất mãn.

Quý Nghiên nói: "Có chuyện gì không?"

"Lập tức trở về đây." Quý Anh Bình cũng không nói nhảm, trực tiếp ra lệnh.

Ông ta vẫn luôn như vậy, nói cái gì thì chính là cái đó, tuyệt không cho phép bất kỳ người nào trái lời ông ấy, chuyên chế lại tàn bạo.

Quý Nghiên đã sớm thành thói quen, bình tĩnh nói: "Gần đây con đang tìm việc làm, không thể xao lãng được."

"Tìm cái gì mà tìm! Xách hành lý, trở lại ngay lập tức." Quý Anh Bình lớn tiếng nói.

Nhà Quý Nghiên cũng không phải ở Hongkong, cô là người Hồ Nam.

Quý Anh Bình nói như vậy, xem ra là muốn cô rời khỏi Hongkong, cũng sẽ không quay lại nữa.

Vừa nghĩ tới phải về Quý gia, Quý Nghiên liền không khỏi sinh ra cảm giác muốn tránh né.

Im lặng một lúc.

Quý Nghiên hít sâu, phun ra từng chữ một: "Con muốn làm việc ở đây."

Quả nhiên, lời còn chưa có nói xong, giọng của Quý Anh Bình đã oang oang truyền tới: "Mày dám, lập tức trở về đây cho tao. Đừng để tao cho người ép mày lên máy bay."

Trong giọng nói đã tràn đầy tức giận, Quý Nghiên thậm chí có thể tưởng tượng dáng vẻ nóng nảy của ông ta bây giờ như thế nào, hơn nữa cô tin tưởng, Quý Anh Bình tuyệt đối nói được làm được.

Quý Nghiên lẳng lặng đứng ở trước cửa tòa cao ốc, trong lòng như bị chèn tảng đá, thật là buồn bực khó chịu.

Mấy ngày nay, sau khi bị Mạnh Thiếu Tuyền phản bội, cô còn chưa có trở lại bình thường, tâm trạng cực kì tệ. Vừa nghe Quý Anh Bình hét như vậy, cũng không biết lấy dũng khí ở đâu ra, một hồi lâu, hướng người trong điện thoại, kiên định nói: "Con sẽ không trở về."

Đi về, đối mặt cũng chỉ là một căn nhà lạnh lẽo, một người cha không xem cô là con gái, một người em không xem cô là chị, mà mẹ cô, mặc dù mẹ sẽ yêu thương cô, nhưng ở trong lòng mẹ, cô mãi mãi cũng không thể quan trọng bằng Quý Nhu và Quý Dương được.

Ở trong lòng Quý Nghiên, căn phòng mà cô và Mộc Tây cùng nhau thuê kia còn giống nhà cô hơn.

Bởi vì, nơi đó có ấm áp.

Mà Quý gia, sẽ chỉ làm cô cảm thấy hít thở không thông.

Quý Anh Bình rống giận: "Mày thử nói lại một lần nữa xem, trở về coi tao có đánh chết mày không. Tao cho mày biết, tao bảo mày về thì mày phải về, không muốn về tao cũng có cách ép mày về, mày tưởng mày có thể tự quyết định mọi chuyện sao?"

Lòng Quý Nghiên cực kì đau đớn, nước mắt lập tức dâng lên, cô nắm điện thoại di động thật chặt, khó khi nào kích động như vậy nói: "Ba kêu con về gấp như vậy, là muốn cho con đi xem mắt có phải không? Một khi con kết hôn, ba sẽ có thể mượn thế lực của nhà đối phương mà mở rộng Thụy Hưng, từ đó thỏa mãn dã tâm và dục vọng của ba đúng chứ."

"Đúng thì thế nào? Tao là cha mày, tao nói cái gì mày phải nghe cái đó, tao bảo mày làm cái gì thì mày phải làm cái đó, đây chính là đạo lý hiển nhiên. Nếu không tao sinh mày ra làm gì hả?" Câu hỏi ngược lại của Quý Anh Bình đương nhiên Quý Nghiên nghe rõ mồn một, cũng làm cho lòng cô càng thêm bi thương.

Quý Nghiên vô lực hỏi: "Ba có thật sự coi con là con gái ruột thịt không?"

"Quý Nghiên, tao nói cho mày biết, mày đừng nghĩ giở trò trước mặt tao. Tao có thể cho mày đi ra ngoài, thì cũng có biện pháp bắt mày trở lại, mày. . . . . ."

Không đợi Quý Anh Bình nói xong, Quý Nghiên đã nghe không vô nữa, vội vàng cúp điện thoại, cô sợ nếu mình tiếp tục nghe nữa, sẽ thật sự không chịu nổi.

Cô không biết, tại sao mỗi một người bọn họ đều muốn ép cô như vậy? Chẳng lẽ không thể cho cô một cơ hội thở dốc sao? Cô rốt cuộc đã làm sai điều gì?

Mạnh Thiếu Tuyền, anh trách tôi không nói thân phận của mình cho anh biết, nhưng anh có biết không? Nếu như có thể lựa chọn, tôi thật sự hi vọng mình không phải họ Quý.

Quý Nghiên ngửa mặt lên nhìn bầu trời, tóc đen theo bả vai chảy xuống sau thắt lưng, mặt của cô vốn nhỏ nhắn, mấy ngày nay lại càng thêm tiều tụy, người cũng gầy đi rất nhiều, cô chua sót nhếch môi, trên mặt, nụ cười tái nhợt ấy lại mang theo giễu cợt, cười cười, dần dần cười ra nước mắt.

Cả người bị bao phủ trong bi thương nồng đậm.

Đây chính là ba của cô, Quý Anh Bình để cô tồn tại trên cõi đời này chỉ có một mục đích duy nhất, chính là lợi dụng hết khả năng để lấy được lợi ích từ trên người cô.

Ông ta không có lúc nào là không có dã tâm và kế hoạch to lớn, Quý Nghiên cũng không phải là không muốn nói mọi việc cho Mạnh Thiếu Tuyền, mà là trong lòng cô bây giờ, theo bản năng cũng không muốn thừa nhận thân phận này. Hơn nữa, một khi Quý Anh Bình biết quan hệ của cô và Mạnh Thiếu Tuyền, ông ta nhất định sẽ ép hai người bọn cô mau sớm kết hôn, đến lúc đó phần tình cảm này sẽ dung nhập thêm buôn bán và ích lợi, tình cảm vốn trong sáng cũng sẽ biến thành không trong sáng.

Còn nữa, nếu như Quý Anh Bình dùng đoạn quan hệ này mà đòi hỏi chỗ tốt gì đó ở Mạnh gia, cô sợ, đến lúc đó Mạnh Thiếu Tuyền sẽ xem thường cô.

Quý Nghiên không muốn bởi vì những nguyên nhân ngoài lề này mà khiến cho tình yêu của mình biến chất, cô chỉ muốn có một tình yêu thật đơn giản, không liên quan đến gia tộc, không liên quan đến thân phận, cả hai chỉ cần thật lòng là đủ rồi.

Cô đã từng lưu luyến ấm áp mà Mạnh Thiếu Tuyền mang đến cho cô, tưởng rằng đây chính là hạnh phúc, cho rằng đây chính là vĩnh cửu. Nhưng mà ai có thể biết, hạnh phúc đến đột ngột như thế, lúc đi cũng lặng yên không một tiếng động như vậy, cô muốn giữ cũng giữ không được.

Đến khi quay đầu lại thì cái gì cũng không còn nữa.

Chỉ cảm thấy đau xót tận đáy lòng.

Lúc Quý Nghiên về đến nhà, sắc trời đã tối, cô đeo tai nghe, cúi đầu, một mình dọc theo đường phố yên lặng đi về nhà trọ. Khi tâm trạng Quý Nghiên không tốt sẽ làm như vậy, vừa nghe nhạc, vừa đi bộ thật chậm, lẳng lặng cho đến khi tâm trạng bình tĩnh trở lại, như vậy mới có thể xoa dịu sự không vui trong lòng.

"Nghiên Nghiên, rốt cuộc cậu cũng chịu về. Nếu cậu mà về trễ thêm chút nữa, thì chị đây sẽ biến thành hòn vọng phu mất !"

Mộc Tây vẫn đứng dưới lầu chờ cô, trong chung cư không có đèn đường, chỉ có thể mượn ánh sáng nhà người ta soi đỡ, xa xa thấy một bóng đen đi tới, mặc dù rất mơ hồ, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhận ra ngay đó là Quý Nghiên.

"Sao vậy? Cậu không mang theo chìa khóa sao?" Lúc Quý Nghiên thấy cô liền tháo ống nghe xuống, thấy Mộc Tây vẫn đứng ở dưới lầu không đi lên, bộ dạng dường như đã đợi rất lâu rồi, còn tưởng rằng cô không mang theo chìa khóa, không khỏi có chút áy náy, nếu như cô không đi dạo thì đã sớm trở về, Tây Tây cũng không cần chờ lâu như vậy.

Mộc Tây liếc thấy Quý Nghiên lấy điện thoại di động ra tắt nhạc, mắt phượng liền hếch lên, cất giọng nói: "Cậu nha, mang theo điện thoại di động, tại sao mình vẫn không gọi được cho cậu?"

"Hả." Quý Nghiên nhìn cô một chút, đàng hoàng đáp: "Mình cài đặt chế độ máy bay."

Cô là vì phòng ngừa Quý Anh Bình lại gọi điện thoại tới, không ngờ lại vì vậy mà bỏ lỡ điện thoại của Mộc Tây.

"Thật xin lỗi." Quý Nghiên nói.

Mộc Tây trước sau như một tùy tùy tiện tiện, loại chuyện nhỏ này, căn bản không để ở trong lòng, vừa kéo Quý Nghiên đi ra ngoài, vừa nói: "Chúng ta rất lâu không đi chơi rồi, ngày mai chị đây khó khi nào được nghỉ, hôm nay liền xả thân vì bạn tốt, dẫn cậu đi ra ngoài xả stress một chút."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Avatar
Hoa Đồng Tiền13:12 28/12/2019
Hay , có hậu .
Avatar
Thuy Dung Jessica21:08 28/08/2019
Hay 01
Avatar
ty nấm22:11 01/11/2016
sao chap 72 chi mà kì quá
Avatar
ngọc12:09 29/09/2016
ad dịch truyện chán quá
Avatar
ngọc anh17:07 18/07/2016
full chưa ạ
Avatar
vuthuyduong06:07 16/07/2016
truyện này bao nhiêu chuog z add. mk đọc đến chuog 129.2 oy.vẫn ckua hết ak?
Avatar
my16:04 30/04/2016
khi nào ra chap mới vậy ad hóng quá đi
Avatar
Admin08:04 26/04/2016
trâm: ad sẽ cố gắng, nàng chịu khó chờ nhé :))
Avatar
Admin08:04 26/04/2016
phương thảo: ad cũng chưa biết nữa, tùy tiến độ của tg và editor bạn à
Avatar
phương thảo15:03 12/03/2016
mình theo dõi truyện này từ năm ngoái tới giờ. hay quá ad ơi, truyện bao giờ mới full đây ạ....?

BÌNH LUẬN FACEBOOK