Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
1

Vừa mở cửa, cái chuông to tướng trên đỉnh đầu liền vang lên đinh đinh đang đang. Quán cà phê mà đối phương chỉ định là một quán nhỏ, ngoài quầy bar ngắn ngủn, chỉ có hai chiếc bàn nhỏ, trong đó một chiếc còn là loại bàn nhỏ cho hai người ngồi. Sonomura Toinohiko đảo mắt một vòng quanh quán do dự giây lát rồi ngồi xuống chiếc bàn dành cho hai người. Cậu do dự vì vị khách duy nhất ở chiếc bàn bốn người là một gương mặt quen thuộc. Mặc dù chưa từng nói chuyện, nhưng Tomohiko biết cậu ta học lớp 11-3, họ Murashita. Murashita thân hình gầy gò, mặt mũi hơi có nét giống người nước ngoài. Dung mạo có thể coi là hút gái. Có lẽ vì chơi trong ban nhạc nên cậu ta để tóc xoăn dài. Murashita mặc áo sơ mi màu xám, ngoài khoác gi lê da đen, bên dưới là quần bò bó sát, làm nổi bật đôi chân thon dài.

Murashita đang xem tuần san truyện tranh Shonen-Jump. Lúc Tomohiko bước vào, cậu ta ngẩng đầu lên một cái, rồi lập tức quay trở lại với quyển truyện tranh, có lẽ vì người vừa bước vào không phải người cậu ta đang đợi. Trên bàn cậu ta đặt cốc cà phê và chiếc gạt tàn màu đỏ. Trên miệng gạt tàn có một điếu thuốc cháy dở, hiển nhiên cậu ta nghĩ thầy giám thị trường cấp III sẽ không đến kiểm tra những nơi thế này. Chỗ này cạnh trường cấp III của bọn họ đến hai trạm tàu điện ngầm, ở đây không có tiếp viên nữ, ông chủ đã có tuổi từ sau quầy bar đi ra, đặt cốc nước trước mặt Tomohiko, lặng lẽ mỉm cười. Tomohiko không vươn tay ra cầm tờ thực đơn trên bàn, đã nói ngay, “Cho cháu cà phê.”

Ông chủ gật đầu, quay trở lại quầy bar. Tomohiko uống một ngụm nước, lại liếc nhìn Murashita một cái. Murashita vẫn đang xem truyện tranh, có điều khi điệu nhạc phát ra từ chiếc cát xét trong quầy bar chuyển từ ca khúc của Olivia Newton-John sang bài “Galaxy Express 999” của ban nhạc Godiego, lông mày cậu ta hơi nhíu lại, có thể vì không thích nhạc Nhật Bản. Chẳng lẽ, Tomohiko nghĩ, cậu ta đến đây vì cùng một lý do với mình sao? Nếu vậy, thì bọn họ đang đợi cùng một người. Tomohiko đáo mắt nhìn quanh quán. Chỗ này không có máy chơi điện tử Kẻ xâm lược ngoài hành tinh mà dạo này quán cà phê nào cũng có. Thế nhưng, cậu cũng chẳng tiếc, bởi đã chơi phát chán trò ấy rồi. Tomohiko nắm rõ chiến thuật tấn công kiểu như phải bắn hạ đĩa bay vào thời điểm nào mới giành được điểm cao, cậu còn tự tin bất cứ lúc nào cũng có thể ghi kỷ lục. Chút hứng thú còn lại đối với trò Kẻ xâm lược ngoài hành tinh ấy là phần lập trình máy tính, nhưng gần đây, dường như cậu cũng lần mò ra được rồi. Để giết thời gian, cậu giở tờ thực đơn ra mới biết đây là quán chuyên cà phê, trên thực đơn liệt kê tên mấy chục loại cà phê khác nhau. Cậu thầm thấy mình may mắn vì lúc nãy không xem thực đơn, bằng không nhất định không tiện chỉ nói mỗi “cà phê”, mà sẽ chọn loại Colombia hoặc Moka, để sau đó tốn thêm năm mươi hoặc một trăm yên. Hiện giờ, dù chi tiêu một món tiền nhỏ cậu cũng thấy xót ruột. Nếu không phải có hẹn, câu đã chẳng vào quán thế này.

Đều tại cái jacket đó cả... Tomohiko nhớ lại chuyện xảy ra tuần trước. Cậu và đứa bạn vào cửa hàng thời trang nam cao cấp “tiện tay dắt dê” thì bị nhân viên cửa hàng phát hiện. Cách làm rất đơn giản, giả bộ thử quần bò, rồi giấu cái jacket mang vào phòng thay đồ bỏ vào túi giấy của minh. Thế nhưng, khi bọn họ trả quần bò lên giá, chuẩn bị rời đi thì lại bị tay nhân viên bán hàng gọi giật lại. Khoảnh khắc ấy, tim cậu suýt chút nữa tê liệt. Cũng may tay nhân viên nhiệt tình với việc tăng thêm doanh số bán hàng của bản thân hơn việc bắt trộm, nên chỉ coi bọn họ là “khách mua bất cẩn bỏ hàng hóa vào túi giấy của mình”. Nhờ thế mà họ không bị dính dáng đến cảnh sát, cũng như báo cho gia đình và nhà trường, nhưng Tomohiko phải trả tiền cái jacket theo giá quy định... hai mươi ba nghìn yên. Lúc đó cậu không mang theo từng ấy tiền nên tay nhân viên bán hàng giữ lại thẻ học sinh của cậu, bảo cậu về nhà lấy tiền. Tomohiko vội cuống lên chạy về nhà, lấy hết toàn bộ tài sản... mười lăm nghìn yên, rồi mượn thêm của bạn tám nghìn yên nữa mới trả được. Xét về kết quả, cậu có được một chiếc jacket mốt mới nhất, không thiệt thòi chút nào. Thế nhưng, đó không phải món trang phục cậu muốn đến mức cần bỏ tiền ra mua, mà chỉ cho rằng có cơ hội tốt thì “tiện tay dắt dê”, chưa nhìn kỹ đã chọn đại một chiếc. Ngay từ đầu, cậu đã không có ý vào cửa hàng đó để mua đồ rồi. Giá như hai mươi ba nghìn yên ấy vẫn còn thì tốt biết mấy, không rõ đây đã là lần thứ mấy chục Tomohiko hối hận. Có thể mua cái này, có thể mua cái kia. Còn có thể đi xem phim. Nhưng bây giờ, ngoài tiền ăn trưa mẹ cho hàng sáng, cậu gần như không có lấy một xu dính túi, lại còn nợ bạn tám nghìn yên nữa.

Ông chủ bưng ra cốc cà phê tổng hợp giá hai trăm yên, Tomohiko nhấp từng ngụm nhỏ một. Mùi vị rất khá. Nếu đúng là “một công việc không tồi” thì tốt rồi, Tomohiko nhìn chiếc đồng hồ trên tường ngẫm nghĩ. “Một công việc không tồi” là cách nói của Kirihara Ryoji, người hẹn cậu tới chỗ này.

Kirihara xuất hiện lúc năm giờ chiều, đúng hẹn.

Vừa bước vào cửa, Kirihara nhìn Tomohiko trước, sau đó hướng ánh mắt về phía Murashita, khẽ bật cười một tiếng.

“Sao phải ngồi tách nhau ra thế?”

Tomohiko hiểu, Murashita quả nhiên cũng được Kirihara gọi đến. Murashita gấp tờ tạp chí truyện tranh lại, luồn ngón tay vào mái tóc dài gãi gãi. “Tớ nghĩ cậu ta cũng giống tớ, nhưng ngộ nhỡ đoán lầm thì không phải ngượng mặt à? Nên tớ giả bộ như không có chuyện gì, cứ xem truyện tranh của tớ thôi.”

Xem ra, cũng không phải cậu ta không hề để mắt đến Tomohiko.

“Tớ cũng thế.” Tomohiko nói.

“Sớm biết vậy thì đã nói với các cậu là có hai người rồi,” Kirihara ngồi xuống đối diện với Murashita, hướng về phía quầy bar gọi, “Ông chủ, cho cháu một Brazil.”

Ông chủ lặng lẽ gật đầu. Tomohiko nghĩ, xem chừng Kirihara là khách quen của quán này. Tomohiko bưng cốc cà phê chuyển sang bàn bốn người, ngồi xuống bên cạnh Murashita như Kirihara ra hiệu. Kirihara hơi nhướng mắt lên nhìn hai người đối diện, ngón trỏ bàn tay phải gõ lên mặt bàn. Ánh mắt như đang cân đong đo đếm ấy khiến Tomohiko thấy hơi bực mình.

“Hai người các cậu không ăn tỏi đấy chứ?” Kirihara hỏi.

“Tỏi?” Tomohiko nhíu mày, “Không ăn, nhưng sao lại hỏi thế?”

“Ờ, nhiều lý do lắm, không ăn thì tốt. Còn Murashita thì sao?”

“Chắc khoảng bốn hôm trước có ăn há cảo.”

“Cậu ghé mặt lại đây một chút.”

“Như thế này á?” Murashita vươn người ghé mặt lại gần Kirihara.

“Thở một hơi đi.” Kirihara nói.

Sau khi Murashita gượng gạo thở ra một hơi, Kirihara ra lệnh, “Thở mạnh hơn tý nữa.”

Kirihara ngửi ngửi luồng hơi Murashita vừa thở ra, khẽ gật đầu một cái, rồi lấy trong túi quần cotton ra phong kẹo cao su vị bạc hà.

“Tớ nghĩ là không có vấn đề gì đâu, nhưng sau khi rời khỏi đây hãy nhai cái này một lúc.”

“Nhai thì được thôi, nhưng rốt cuộc là phải làm gì? Nói rõ ra đi. Chuyện này kỳ dị quá.” Murashita sốt ruột nói.

Tomohiko đoán thằng nhóc này hình như cũng không biết rõ tình hình cụ thể, giống cậu.

“Tớ đã nói rồi còn gì, thì đến một nơi, nói chuyện với phụ nữ, có thế thôi.”

“Chỉ có thế thôi làm sao...”

Murashita không nói hết câu, vì ông chủ đã mang cà phê của Kirihara tới. Kirihara cầm cốc lên, thưởng thức mùi hương trước, sau đó mới chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ.

“Ông chủ, vẫn ngon như mọi khi.”

Chủ quán nheo mắt cười gật gật đầu, trở lại chỗ quầy bar. Kirihara lại đưa mắt nhìn sang phía Tomohiko và Murashita.

“Chẳng khó khăn gì. Tuyệt đối không thành vấn đề đối với hai cậu, vậy nên tớ mới báo các cậu.”

“Nhưng tớ đang hỏi cậu, rốt cuộc là cái gì không thành vấn đề?” Murashita hỏi.

Kirihara Ryoji lấy trong túi ngực của chiếc áo khoác bò ra bao thuốc LARK vỏ giấy màu đỏ, rút một điếu ngậm trên miệng, rồi dùng bật lửa Zippo châm thuốc.

“Thì là làm cho đối phương hài lòng.”

“Đối phương... phụ nữ?” Murashita thấp giọng hỏi.

“Đúng thế, có điều, không cần phải lo. Không xấu đến mức làm cậu buồn nôn đâu, cũng không phải bà già nhăn nheo gì cả. Là mấy người đàn bà bình thường nhan sắc bình thường, chỉ là tuổi hơi lớn chút xíu thôi.”

“Nội dung công việc là nói chuyện với người phụ nữ ấy à?” Tomohiko hỏi.

Kjrihara phả khói thuốc về phía cậu, “Đúng, bọn họ có ba người.”

“Không hiểu lắm, cậu nói kỹ hơn một chút đi. Phải đi tới chỗ nào? Với phụ nữ kiểu gì? Nói chuyện gì?” Tomohiko hơi cao giọng.

“Tới đó cậu khắc biết. Vả lại, nói chuyện gì thì tớ cũng chẳng biết, phải tùy vào diễn biến chứ. Nói chuyện gì các cậu giỏi nhất là được, bọn họ nhất định sẽ rất vui vẻ.” Kirihara nhếch mép.

Tomohiko bối rối nhìn Kirihara. Giải thích như thế, căn bản không thể hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì.

“Tớ không làm nữa.” Murashita đột nhiên nói.

“Vậy sao?” Kirihara chẳng mấy kinh ngạc.

“Chẳng rõ ràng gì cả. Cứ ghê ghê làm sao. Nghe thôi đã thấy có vấn đề rồi.” Murashita toan đứng dậy.

“Ba nghìn ba trăm yên một tiếng!” Kirihara vừa cầm cốc cà phê lên vừa nói, “Chính xác là ba nghìn ba trăm ba mươi ba, mười nghìn yên ba tiếng. Công việc thù lao hậu hĩnh như thế, cậu tìm được ở nơi nào khác sao?”

“Nhưng đó không phải việc chính đáng gì!” Murashita nói, “Tớ không dây vào đó đâu.”

“Chẳng có gì là không chính đáng cả. Chỉ cần cậu không đi khắp nơi nói lung tung thì chẳng gặp phải phiền phức gì đâu, về điểm này tớ có thể đảm bảo. Ngoài ra, tớ có thể đảm bảo thêm một chuyện nữa, sau khi kết thúc các cậu nhất định sẽ cảm ơn tớ. Cơ hội làm thêm tốt thế này, dù có lật tung cả mục tìm việc làm thêm cho học sinh chắc chắn cũng không tìm được đâu. Công việc này ai chẳng muốn làm, nhưng không phải ai muốn cũng làm được. Các cậu có thể được tớ chọn thực sự là rất may mắn đấy.”

“Nhưng mà...” Murashita lưỡng lự nhìn sang Tomohiko, chắc muốn biết Tomohiko quyết định thế nào.

Lương ba nghìn yên một tiếng, ba tiếng mười nghìn yên... điều này quá đỗi hấp dẫn với Tomohiko. “Tớ có thể đi,” cậu nói, “nhưng tớ có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Nói cho tới biết đi đâu gặp ai, tớ cần phải chuẩn bị tâm lý.”

“Hoàn toàn không cần thiết.” Kirihara dập thuốc vào chiếc gạt tàn, “Được rồi, ra khỏi đây sẽ nói cho cậu. Có điều, chỉ mình cậu thì không được, nếu Murashita không làm, chuyện này coi như tớ chưa từng nhắc đến.”

Tomohiko ngẩng đầu nhìn Murashita đang đứng lên nửa chừng, cậu ta vẫn giữ nguyên tư thế nửa vời ấy, gương mặt đầy vẻ bất an.

“Thật sự không phải chuyện gì bất chính đấy chứ?” Murashita xác nhận lại với Kirihara.

“Yên tâm, chỉ cần cậu không muốn, thì sẽ không thành ra như thế đâu.”

Nghe cách nói đầy ẩn ý của Kirihara, Murashita dường như vẫn không tài nào hạ được quyết tâm. Nhưng rồi, có lẽ cảm nhận được vẻ mặt sốt ruột, khinh thường của Tomohiko đang ngẩng đầu nhìn mình, cuối cùng cậu ta cũng gật đầu.

“Được, tớ sẽ đi cùng các cậu!”

“Thật thông minh.” Kirihara vừa thọc tay vào túi sau chiếc quần dài cotton, vừa đứng dậy, lấy ra chiếc ví da màu cà phê, “Ông chủ, tính tiền.”

Nét mặt ông chủ như đang dò hỏi, lấy tay vẽ một vòng tròn về phía bàn bọn họ.

“Vâng, tính cả ba luôn.”

Ông chủ gật đầu, viết lách gì đó ở bên trong quầy, rồi đưa mảnh giấy nhỏ cho Kirihara. Nhìn Kirihara lấy một nghìn yên trong ví ra, Tomohiko thầm nhủ, sớm biết là cậu ta mời thì đã gọi bánh sandwich rồi.

2

Trường cấp III Shubunkan mà Sonomura Tomohiko theo học không có đồng phục. Thời kỳ phong trào học sinh sinh viên lên cao, các anh chị khóa trên của trường này đã phát động phong trào bãi bỏ đồng phục trường và đã thành công. Trang phục học sinh kiểu cũ được coi như phục trang tiêu chuẩn của họ, nhưng những người ăn mặc kiểu ấy đi học không đến hai mươi phần trăm. Đặc biệt sau khi lên lớp mười một, gần như tất cả học sinh đều đổi sang mặc quần áo mà mình thích. Ngoài ra, dù có quy định cấm làm tóc xoăn, nhưng số học sinh tuân thủ, nhịn không đi uốn tóc có thể nói là cực kỳ hi hữu. Quy định về việc trang điểm của nữ sinh cũng thế. Vì vậy cảnh tượng nữ sinh ăn mặc như người mẫu trên tạp chí thời trang, son phấn thơm nức ngồi trong lớp học nghe giảng là chuyện bình thường ở trường họ, chỉ cần không gây rối trong giờ học, các thầy cô giáo cũng nhắm mắt cho qua. Mặc thường phục, sau giờ tan học dù có lượn lờ phố xá cũng không lo bị lên lớp. Ngộ nhỡ bị hỏi gì đó, chỉ cần kiên quyết nhận mình là sinh viên đại học thì có thể qua ải. Chính vì vậy, một ngày thứ Sáu đẹp trời như hôm nay, những học sinh tan học xong về nhà luôn đã ít lại càng thêm ít. Sonomura Tomohiko cũng vậy, bình thường cậu sẽ cùng vài đứa bạn tụ tập thành nhóm, đi tới khu phố đám con gái hay lượn lờ, hoặc chạy thẳng đến khu vui chơi có máy chơi điện tử mới nhập. Nhưng hôm nay cậu không làm vậy, chẳng qua vì sự kiện “tiện tay dắt dê” kia đã khiến hầu bao của cậu lép kẹp. Kirihara đánh tiếng vào lúc cậu đang ở tình trạng cùng quẫn nên sau giờ học không chuẩn bị ra về mà ngồi trong góc lớp xem tạp chí Playboy. Cảm thấy có người đứng trước mặt mình, Tomohiko ngẩng đầu nhìn, liền thấy khóe miệng Kirihara Ryoji nở một nụ cười khó hiểu. Kirihara là bạn cùng lớp cậu, nhưng đã lên lớp mười một được gần hai tháng rồi, họ vẫn gần như không nói chuyện với nhau. Tomohiko không phải loại ngại tiếp xúc người lạ, cũng đã quen thân với đại đa số bạn học cùng lớp. Thực ra chính Kirihara mới luôn toát ra một vẻ xa cách như muốn dựng lên bức tường ngăn với người khác vậy.

“Hôm nay rảnh không?” Đây là câu đầu tiên của Kirihara.

“Rảnh...” Tomohiko trả lời. Kirihara bèn nói nhỏ là có một công việc không tồi, cậu muốn thử không?

“Chỉ cần nói chuyện với phụ nữ là kiếm được mười nghìn yên. Thế nào? Được phải không?”

“Chỉ nói chuyện thôi à?”

“Nếu có hứng thú, năm giờ đến chỗ này.” Kirihara đưa cho cậu một tờ giấy. Trên đó có vẽ đường đến một cửa hàng chính là quán chuyên bán cà phê vừa rồi.

“Ba vị kia chắc đã đợi sẵn ở đó rồi.” Kirihara nói với Tomohiko và Murashita mà hầu như không mở miệng.

Sau khi rời khỏi quán cà phê, họ lên tàu điện ngầm. Toa tàu không có mấy hành khách, chỗ trống rất nhiều, nhưng Kirihara lại chọn đứng cạnh cửa, dường như không muốn người khác nghe thấy bọn họ nói chuyện.

“Khách hàng là ai?” Tomohiko hỏi.

“Không thể nói tên được, cứ gọi họ là Ran, Su, Miki là được rồi.” Sau khi nói ra nghệ danh của các thành viên nhóm nhạc thần tượng vừa giải tán năm ngoái, Kirihara cười nhạt.

“Đừng làm trò nữa, cậu hứa là nói cho bọn tớ rồi cơ mà.”

“Tớ có bảo là sẽ nói cả tên đâu. Còn nữa, cậu đừng có hiểu lầm. Không nói tên ra là vì muốn tốt cho mọi người cả thôi. Tớ cũng không nói tên các cậu đâu. Tớ nhấn mạnh thêm lần nữa, mặc kệ bọn họ hỏi thế nào, tuyệt đối không được cho họ biết tên thật và tên trường.”

Trong mắt Kirihara bắn ra những tia nhìn lạnh lẽo, Tomohiko tức khắc chùn lại.

“Nếu bọn họ hỏi thì tính sao?” Murashita đặt câu hỏi.

“Bảo với họ tên trường là bí mật, còn tên thì dùng bừa một cái tên giả là xong. Có điều, tớ nghĩ không có tiết mục tự giới thiệu đâu, bọn họ sẽ không hỏi.”

“Rốt cuộc là những người đàn bà thế nào vậy?” Tomohiko đổi nội dung câu hỏi.

Không hiểu tại sao, vẻ mặt Kirihara hơi giãn ra đôi chút. “Bà nội trợ.” Cậu trả lời.

“Bà nội trợ?”

“Nên nói là mấy mợ trẻ buồn chán, không có sở thích hay thú vui gì, cả ngày hiếm khi nói chuyện với ai, nên bức bối khó chịu vô cùng. Mấy ông chồng cũng chẳng để ý đến họ. Vậy nên họ mới thử nói chuyện với trai trẻ cho khuây khỏa.”

Miêu tả của Kirihara làm Tomohiko nghĩ đến bộ phim người lớn tương đối ăn khách cách đây không lâu có tiêu đề Những bà vợ trong khu nhà. Mặc dù cậu chưa hề đi xem phim ấy.

“Chỉ nói chuyện thôi mà được mười nghìn yên? Tớ cứ thấy ghê ghê làm sao ấy.” Tomohiko nói.

“Trên đời này nhiều người khác thường lắm, không cần để tâm làm gì. Người ta đã muốn đưa, thì khỏi phải khách sáo cứ nhận là được rồi.”

“Tại sao cậu lại bảo tớ và Murashita?”

“Vì các cậu đẹp trai, còn phải hỏi nữa à? Chẳng phải chính cậu cũng nghĩ thế sao?”

Kirihara nói thẳng tuột ra như thế, Tomohiko không biết nên trả lời thế nào. Đúng là cậu cho rằng với gương mặt như của mình, muốn tham gia vào giới nghệ thuật biểu diễn không phải chuyện khó khăn gì, đồng thời cậu cũng rất tự tin với thân hình mình sở hữu.

“Tớ đã nói rồi còn gì, công việc này không phải ai cũng làm được đâu.” Nói đoạn, Kirihara gật đầu như tự nhủ.

“Cậu đã nói, họ không phải mấy bà già?” Murashita hình như vẫn nhớ lời Kirihara nói trong quán cà phê, bèn xác nhận lại lần nữa.

Kirihara tủm tỉm.

“Không phải bà già, nhưng cũng không phải thiếu phụ hai mươi mấy tuổi đâu, khoảng ba bốn mươi gì đấy.”

“Nói gì với các bà cô ấy bây giờ?” Tomohiko thật sự lo lắng.

“Cậu không cần phải nghĩ, đằng nào thì cũng chỉ nói mấy chuyện vớ va vớ vẩn thôi. Phải rồi, lúc xuống tàu thì chải đầu lại một chút, xịt ít keo bọt vào cho khỏi rối bù lên.”

“Tớ không mang mấy thứ đó.” Tomohiko nói.

Nghe vậy, Kirihara mở cái ba lô thể thao của mình ra cho cậu ta xem. Bên trong có lược và keo xịt tóc. Cậu ta còn có cả máy sấy.

“Nếu đã đi, thì phải ăn diện cho đẹp trai ra dáng một chút, phải không?” Kirihara nhếch nhếch khóe môi bên phải.

Bọn họ đến ga Namba thì đổi từ tuyến Midosuji sang tuyến Sennichimae, xuống tàu ở ga Tây Nagahori. Tomohiko đã đến đây mấy lần, vì thư viện trung tâm ở khu này. Vào mùa hè các thí sinh muốn dùng phòng tự học ở đây có khi phải xếp hàng mới vào được.

Bọn họ đi qua thư viện, rồi đi thêm mấy phút nữa. Kirihara dừng lại trước một tòa chung cư bốn tầng nhỏ. “Chính là chỗ này.”

Tomohiko ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà, nuốt một ngụm nước bọt. Dạ dày cậu hơi ngâm ngẩm đau.

“Mặt mũi cậu kiểu gì vậy, cứng đờ ra thế!”

Nghe thấy tiếng cười khẩy của Kirihara, Tomohiko không kìm được đưa tay lên sờ má. Chung cư không có thang máy, họ đi thang bộ lên đến tầng ba, Kirihara ấn chuông cửa phòng 304. “Ai đấy?” Một giọng nữ trong máy đàm thoại vẳng ra.

“Em đây.” Kirihara nói.

Tiếng mở khóa lập tức vang lên, rồi cánh cửa mở ra. Một phụ nữ mặc áo sơ mi đen cổ rộng và váy kẻ ca rô hai màu xám vàng, tay vẫn cầm nắm đấm cửa. Cô ta có vóc người nhỏ nhắn, gương mặt cũng nhỏ, để tóc ngắn.

“Chào chị.” Kirihara cười cười chào hỏi.

“Chào cậu.” Người phụ nữ đáp lời. Đôi mắt cô ta trang điểm rất đậm, tai lủng lẳng một cặp khuyên tròn đỏ tươi. Mặc dù cô ta đã cố gắng để tạo vẻ trẻ trung, nhưng quả nhiên không giống hai mươi mấy tuổi, bên dưới cặp mắt đã thấp thoáng những nếp nhăn li ti. Người phụ nữ đưa mắt nhìn sang Tomohiko và Murashita. Tomohiko có cảm giác ánh mắt cô ta giống như máy photocopy, nhanh chóng quét một lượt từ đầu đến chân hai người bọn cậu.

“Bạn cậu à?” Người phụ nữ nói với Kirihara.

“Vâng, cả hai. Ngon trai chứ?”

Nge cậu nói vậy, người phụ nữ bật cười khanh khách, nói một tiếng “Mời”, rồi mở cánh cửa rộng ra thêm nữa. Tomohiko theo Kirihara vào trong nhà, qua tiền sảnh là bếp. Trong bếp có bàn ăn và ghế, nhưng ngoài một chiếc giá cố định ra thì không có tủ chạn bát, dụng cụ để nấu nướng cũng không. Chiếc tủ lạnh nhỏ cho một người dùng và lò vi sóng đặt bên trên hoàn toàn không chút sức sống. Tomohiko suy đoán, căn nhà này bình thường không có người ở, chỉ thuê để dùng với mục đích khác. Người phụ nữ tóc ngắn mở một cánh cửa kiểu Nhật. Có hai gian phòng kiểu Nhật rộng khoảng sáu chiếu, nhưng cửa kéo ngăn giữa hai phòng đã được tháo ra, tạo thành một gian phòng dài hẹp, cuối phòng kê một chiếc giường. Giữa phòng có một cái ti vi, trước ti vi có hai người phụ nữ khác đang ngồi. Một người rất gầy, mái tóc nâu buộc đuôi ngựa, nhưng phần ngực của chiếc váy dài dệt kim gồ lên đầy đặn. Người còn lại mặc mini jupe bò, áo khoác bò, gương mặt tròn, mái tóc dài đến vai uốn xoăn nhẹ. Trong ba người, gương mặt cô ta trông có vẻ giản dị nhất, cũng có thể là vì hai người còn lại trang điểm quá đậm.

“Sao mà chậm thế?” Người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa nói với Kirihara, nhưng giọng điệu chẳng hề có vẻ giận dỗi.

“Em xin lỗi, có rất nhiều chuyện phải tiến hành từng bước một mà.” Kirihara cười cười.

“Chuyện gì chứ? Chắc là giải thích với các cậu ấy rằng ở đây có mấy bà già lắm chuyện thế nào đang đợi phải không?”

“Làm gì có chuyện đấy!” Kirihara bước vào phòng, khoanh chân ngồi xuống chiếc chiếu tatami, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho bọn Tomohiko cũng ngồi xuống.

Đợi Tomohiko và Murashita ngồi xuống, Kirihara lại lập tức nhổm người đứng lên, nhường chỗ cho người phụ nữ tóc ngắn. Như thế, Tomohiko và Murashita liền bị kẹp giữa ba người đàn bà.

“Ba chị, uống bia nhá?” Kirihara hỏi bọn họ.

“Được đấy.” Ba người gật đầu trả lời.

“Hai cậu, cũng uống bia chứ?” Không đợi nghe trả lời, Kirihara đã vào bếp. Tiếng mở tủ lạnh lấy bia vẳng ra.

“Cậu có hay uống rượu không?” Tóc Đuôi Ngựa hỏi Tomohiko.

“Thỉnh thoảng.” Cậu trả lời.

“Uống tốt không?”

“Không tốt cho lắm.” Cậu nở một nụ cười thân thiện, lắc lắc đầu

Tomohiko phát hiện mấy người phụ nữ đang trao đổi bằng ánh mắt. Cậu không biết ánh mắt đó có ý nghĩa gì, nhưng xem ra, bọn họ có vẻ không bất mãn gì với mã ngoài của hai học sinh cấp III do Kirihara dẫn đến, vì vậy tạm thời có thể yên tâm. Tomohiko cảm thấy căn phòng rất tối, thì ra bên ngoài cửa kính còn có cửa chớp, giữa phòng lại chỉ có một bóng đèn chao mây chiếu sáng. Tomohiko thầm nghĩ, có lẽ để che giấu tuổi tác của mấy người phụ nữ nên mới làm căn phòng tối tăm như thế. Làn da của người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa hoàn toàn khác với đám bạn học nữ của cậu. Ở khoảng cách gần kề, cậu nhìn thấy rất rõ. Kirihara bưng chiếc khay bên trên có ba chai bia, năm cái cốc thủy tinh, cùng một đĩa đựng đầy bỏng gạo và đậu phộng vào. Cậu đặt những thứ ấy xuống trước mặt mọi người, rồi lại lập tức trở vào bếp. Tiếp theo cậu ta mang ra một cái bánh pizza lớn.

“Hai cậu đói rồi phải không?” Kirihara vừa nói vừa nhìn Tomohiko và Murashita.

Mấy người phụ nữ và bọn Tomohiko rót bia cho nhau, bắt đầu cạn ly. Kirihara ở trong bếp lục tìm gì đó trong ba lô. Tomohiko thầm nhủ, cậu ta không uống bia à?

“Có bạn gái chưa?” Tóc Đuôi Ngựa hỏi Tomohiko.

“Ừm, chưa có.”

“Thật không? Tại sao?”

“Tại sao à... không biết, thì chưa có thôi.”

“Ở trường chắc là có nhiều bạn gái dễ thương lắm nhỉ?”

“Cũng chẳng biết nữa.” Tomohiko vẫn cầm cốc, nghiêng nghiêng đầu.

“Tôi biết rồi, nhất định là tiêu chuẩn của cậu cao quá.”

“Làm gì có, em đâu có thế.”

“Theo tôi, cậu muốn có bạn gái lúc nào chẳng được, chỉ cần cất lời thôi.”

“Nhưng mà, thực sự không có mấy người dễ thương mà.”

“Vậy sao? Tiếc quá nhỉ.” Nói đoạn, Tóc Đuôi Ngựa đặt tay phải lên đùi Tomohiko.

Nói chuyện với phụ nữ, đúng như trước đó Kirihara đã nói, đưa đi đẩy lại toàn những chuyện chẳng ý nghĩa gì. Thế này thật sự có thể lấy được tiền sao? Tomohiko cảm thấy không thể tin nổi. Tóc Ngắn và Tóc Đuôi Ngựa nói tương đối nhiều, còn người phụ nữ mặc đồ bò thì chỉ uống bia, nghe mọi người nói chuyện, nụ cười cũng không được tự nhiên cho lắm. Tóc Đuôi Ngựa và Tóc Ngắn liên tục chuốc bia, Tomohiko đều không từ chối. Trên đường đi, Kirihara đã dặn dò trước, nếu đối phương mời thuốc mời rượu, cố gắng đừng từ chối.

“Mọi người hình như nói chuyện rất vui vẻ, thêm một chút tiết mục góp vui nhé.” Sau chừng nửa tiếng, Kirihara nói. Lúc này, Tomohiko đã hơi ngà ngà say.

“A! Phim mới hả?” Tóc Ngắn nhìn cậu, sáng bừng mắt lên.

“Đúng thế, không biết mọi người có thích không?”

Từ nãy, Tomohiko đã để ý thấy Kirihara lắp ráp chiếc máy chiếu cỡ nhỏ trên bàn ăn, cậu đang định hỏi Kirihara muốn làm gì.

“Phim gì vậy?”

“Cái này ấy hả, xem rồi biết ngay.” Kirihara cười tủm tỉm ấn nút bật máy chiếu lên. Ánh sáng mạnh phát ra từ chiếc máy lập tức tạo thành một hình tứ giác trên bức tường trước mắt năm người. Có vẻ cậu ta định lấy luôn bức tường trắng làm màn hình. Kirihara nói với Tomohiko, “Làm ơn, tắt hộ cái đèn.”

Tomohiko vươn người ra tắt công tắc. Lúc này, Kirihara bắt đầu chiếu phim. Đó là một cuộn phim màu 8 mm, không có tiếng. Nhưng chỉ chiếu được giây lát, Tomohiko đã hiểu ra là phim loại gì. Vì ngay đầu đã xuất hiện đàn ông đàn bà lõa thể. Không những thế, những phần mà phim điện ảnh thông thường không được phép quay cũng hiện lên không sót gì cả. Tomohiko cảm thấy trống ngực đập nhanh hẳn lên. Nhưng không hẳn chỉ do say bia. Mặc dù cậu đã từng xem ảnh loại này rồi, nhưng phim thì đây mới là lần đầu tiên.

“Oa! Ghê chưa kìa!”

“Ồ, thì ra còn có cách đó nữa hả?”

Có lẽ muốn che giấu sự ngượng ngập, mấy người phụ nữ cợt nhả đưa ra lời bình luận. Bọn họ không nói với nhau, mà hướng về phía Tomohiko và Murashita. Tóc Đuôi Ngựa thì thầm bên tai Tomohiko, “Cậu làm chuyện này bao giờ chưa?”

“Chưa.” Lúc trả lời câu này, giọng cậu run lên yếu ớt.

Bộ phim đầu tiên kéo dài chừng mười phút là kết thúc. Kirihara nhanh chóng thay cuộn phim mới. Trong lúc ấy, Tóc Ngắn nói, “Hình như nóng lên ấy nhỉ.” Cô ta cởi áo sơ mi ra, bên duới chỉ mặc áo lót. Ánh sáng phát ra từ chiếc máy chiếu làm nổi bật làn da trắng. Sau khi cô ta cởi áo, người mặc đồ bò đột nhiên đứng bật dậy.

“Xin lỗi, tôi...” Mới nói được vài chữ, cô ta đã ngậm miệng lại, hình như không biết phải nói gì.

Kirihara đang cài đặt máy chiếu ngẩng lên hỏi, “Chị muốn về à?”

Người phụ nữ lặng lẽ gật đầu.

“Vậy sao?! Tiếc quá.”

Người phụ nữ mặc đồ bò đi ra phía tiền sảnh trong ánh nhìn chăm chú của mọi người. Hình như chị ta cố gắng không tiếp xúc với ánh mắt của người nào.

Sau khi chị ta đi khỏi, Kirihara khóa chặt cửa rồi quay lại. Tóc Ngắn cười khúc khích nói, “Có vẻ tác động quá mạnh đối với cô ấy thì phải.”

“Không phải là ba chọi hai nên cô ấy thấy lẻ loi sao? Tại Ryo không chăm sóc cô ấy cho tử tế đấy.” Tóc Đuôi Ngựa nói, giọng toát lên cảm giác về sự ưu việt của bản thân.

“Em đã lựa theo tình hình rồi đấy chứ. Có điều, chị ấy hình như không chấp nhận được.”

“Uổng công tôi cố tình rủ cô ấy đến.” Tóc Ngắn nói.

“Thì có sao đâu. Được rồi, tiếp tục đi.”

“Được, có ngay đây.” Kirihara ấn nút máy chiếu, trên tường lại xuất hiện hình ảnh.

Bộ phim thứ hai chiếu được một nửa thì Tóc Đuôi Ngựa cởi tuột chiếc váy dài ra. Vừa cởi đồ xong, cô ta liền áp tới, cọ xát lên người Tomohiko, nhỏ giọng thì thầm bên tai, “Cậu có thể chạm vào.”

Tomohiko cương lên rồi. Nhưng chính bản thân cậu cũng không rõ là vì bị người đàn bà gần như khỏa thân dụ dỗ hay vì xem những thước phim quá mức kích thích kia. Chỉ là, đến thời điểm này, cậu mới hiểu nội dung thực sự của công việc đang làm. Cậu cảm thấy bất an, nhưng không phải vì muốn trốn tránh sự việc sắp sửa xảy đến. Điều cậu lo lắng là không hiểu rốt cuộc mình có hoàn thành được công việc hay không.

Cậu vẫn còn trong trắng.

3

Nhà Tomohiko ở cạnh ga Bishoen trên tuyến Hanwa của công ty đường sắt quốc gia Nhật Bản, nằm ở góc ngoặt đầu tiên phía sau con phố buôn bán nhỏ. Một căn nhà hai tầng bằng gỗ kiểu Nhật.

“Con về rồi à, muộn thế. Ăn tối chưa?” Trông thấy cậu, Fusako, mẹ cậu liền hỏi. Đã gần mười giờ rồi, hồi trước về muộn sẽ bị cằn nhằn, nhưng sau khi cậu lên cấp III, tình hình đã đỡ hơn nhiều.

“Con ăn rồi.” Sau câu trả lời ngắn gọn, Tomohiko trở về phòng mình.

Phòng cậu là căn phòng kiểu Nhật, tầng trệt, rộng chừng ba chiếu. Hồi trước đây là căn phòng chứa đồ, nhưng khi cậu lên cấp III,bố mẹ đã cải tạo lại cho cậu làm phòng riêng. Tomohiko vừa vào phòng liền ngồi ngay xuống ghế, việc đầu tiên là bật nguồn điện chiếc máy ở trước mặt, đây là thông lệ mỗi ngày của cậu. Chiếc máy tức là máy tính cá nhân, tính theo thời giá là gần một triệu yên. Đương nhiên không phải cậu mua, mà là do bố cậu đang làm việc tại một hãng điện tử, nhờ quan hệ nên được để lại với giá rẻ. Mới đầu, bố cậu định dùng máy này để học máy tính, nhưng mới đụng vào được hai ba lần đã đem bỏ xó. Ngược lại Tomohiko cảm thấy hứng thú với nó, chỉ nhờ đọc sách tự học, bây giờ cậu đã biết viết một số chương trình đơn giản rồi. Sau khi xác nhận khởi động máy tính, Tomohiko bật nguồn điện của chiếc máy thu âm bên cạnh, gõ bàn phím. Một lúc sau, chiếc máy thu âm bắt đầu chuyển động, âm thanh vang lên trong loa không phải âm nhạc, mà giống như sự hòa trộn giữa tạp âm và âm thanh điện tử. Máy thu âm được sử dụng làm thiết bị lưu trữ, chuyển đổi những dòng mã lệnh dài thượt thành tín hiệu điện tử, ghi lại vào băng cát xét, mỗi lần sử dụng lại nhập vào máy tính. So với băng giấy hồi trước vẫn dùng, băng cát xét mặc dù hơi tiện lợi, nhưng có nhược điểm là tốn thời gian nhập dữ liệu. Sau khi mất khoảng gần hai mươi phút đồng hồ để nhập dữ liệu, Tomohiko lại gõ lên bàn phím. Trên chiếc màn hình đen trắng 14 inch hiện tiêu đề “WEST WORLD”, kế đó, đưa ra câu hỏi “PLAY? YES=1 NO=0”. Tomohiko ấn phím 1, rồi lại nhấn phím xóa. WEST WORLD là trò chơi máy tính đầu tiên mà cậu tự làm ra. Trò chơi xuất phát từ bộ phim điện ảnh cùng tên do Yul Brynner thủ vai chính, yêu cầu người chơi vừa trốn tránh kẻ địch đang truy đuổi gắt gao vừa tìm kiếm lối thoát khỏi mê cung. Khi chơi trò này, cậu có hai niềm vui, một đến từ bản thân trò chơi, một là niềm vui thay đổi. Cậu luôn vừa chơi vừa tìm kiếm những ý tưởng thú vị hơn, hễ trong đầu xuất hiện một ý tưởng nào đấy là tạm dừng trò chơi lại, lập tức bắt tay vào thay đổi các đoạn mã lệnh. Quá trình làm cho trò chơi vốn đơn giản trở nên ngày một phức tạp, khiến cậu có được niềm vui như đang nuôi dưỡng một sinh vật sống. Một lúc sau, ngón tay cậu liên tục gõ các phím số, đây là thao tác điều khiển nhân vật trên màn hình. Thế nhưng, hôm nay cậu không thể nào chuyên tâm chơi được, mới nửa chừng đã thấy chán ngấy. Cho dù bị kẻ địch đánh bại vì phạm phải một số lỗi không đáng có, cậu cũng không hối tiếc chút nào. Cậu thở dài một tiếng, hai tay rời khỏi bàn phím, cả người rũ ra trên ghế, ngửa mặt nhìn chếch về phía trước. Trên tường có dán áp phích in hình một ngôi sao AV mặc đồ tắm, cậu ngẩn người nhìn cặp đùi và bộ ngực lồ lộ táo bạo ấy, tưởng tượng ra cảm giác khi vuốt ve lên làn da đẫm nước đó, rõ ràng mới cách đây không lâu vừa có một trải nghiệm dị thường như thế, mà cậu vẫn cảm nhận được phần thân dưới đang biến đổi. Trải nghiệm dị thường... nói như vậy không đúng sao? Hồi tưởng lại chuyện mới xảy ra mấy tiếng đồng hồ trước, cậu vẫn cảm thấy không chân thực. Thế nhưng, đó không phải giấc mơ, cũng không phải ảo tưởng, điều này thì cậu biết rõ vô cùng. Sau khi xem xong ba đoạn phim, họ bắt đầu quan hệ tình dục. Tomohiko, e là cả Murashita cũng vậy, hoàn toàn để mấy người phụ nữ nắm vai trò chủ đạo. Tomohiko và Tóc Đuôi Ngựa ở trên giường, Murashita và Tóc Ngắn ở trên đệm quấn chặt lấy nhau. Hai học sinh cấp III lần lượt được đối phương của mình chỉ dẫn, trải nghiệm hành vi tình dục lần đầu tiên trong đời. Sau khi rời khỏi đó, Murashita mới nói đó là lần đầu tiên của cậu ta. Tomohiko xuất tinh hai lần trong người Tóc Đuôi Ngựa. Lần đầu tiên diễn ra lúc cậu còn mù mờ, đến lần thứ hai thì giữ được lâu hơn. Khoái cảm chưa từng có được khi tự sướng hoàn toàn bao bọc lấy cậu, cảm giác như xuất ra được một lượng lớn tinh dịch. Trong thời gian đó, mấy người phụ nữ từng bàn xem có nên trao đổi đối tượng không, nhưng Tóc Đuôi Ngựa không đồng ý, vì vậy không thực hiện được.

Người nhắc “Đến lúc kết thúc rồi” là Kirihara. Tomohiko nhìn đồng hồ, vừa khéo đúng ba tiếng đồng hồ kể từ lúc họ đến khu chung cư này. Kirihara từ đầu chí cuối đều không tham dự, mấy người phụ nữ cũng không yêu cầu cậu ta nhập bọn, chắc là đã giao hẹn từ đầu. Nhưng cậu ta cũng không có ý định rời khỏi căn nhà ấy. Khi bọn Tomohiko mình mẩy đầm đìa mồ hôi lăn lộn với hai người phụ nữ, cậu ta vẫn ngồi trên ghế trong phòng bếp. Sau lần đầu tiên, Tomohiko ngơ ngẩn nhìn về phía bếp. Trong bóng tối, Kirihara ngồi gác chân, mặt hướng về phía vách tường, lặng lẽ hút thuốc. Vừa rời khỏi khu chung cư, bọn họ liền bị Kirihara kéo vào quán cà phê gần đó, trả cho mỗi người tám nghìn năm trăm yên tiền mặt. “Rõ ràng đã nói là mười nghìn yên...” Tomohiko và Murashita không hẹn mà đồng thanh kháng nghị.

“Tớ chỉ trừ đi tiền ăn uống thôi. Các cậu ăn pizza, uống bia còn gì? Như vậy mà có một nghìn năm trăm yên đã là rất rẻ rồi đấy.”

Murashita chấp nhận cách giải thích này, Tomohiko cũng không thể nói gì hơn. Vả lại, vừa mới trải qua lần đầu, tâm trạng cậu vẫn còn tương đối hưng phấn.

“Nếu cảm thấy được, sau này lại nhờ các cậu giúp nữa. Bọn họ hình như rất vừa ý, sau này có lẽ sẽ lại tìm các cậu.” Kirihara hài lòng nói, nhưng ngay sau đó lại nghiêm nét mặt, nói thêm, “Tớ cảnh cáo các cậu trước, tuyệt đối không được gặp riêng bọn họ đâu đấy. Mấy chuyện thế này, nếu coi như việc làm ăn thì rất ít xảy ra vấn đề ngoài ý muốn. Nhưng nếu nghĩ ngợi linh tinh mà đi giao dịch cá nhân, là sẽ có vấn đề ngay lập tức. Giờ hãy hứa với tớ, tuyệt đối không gặp riêng bọn họ.”

“Được.” Murashita lập tức bằng lòng. Như thế, Tomohiko thậm chí chẳng có cơ hội tỏ ra khó xử. “Được, tớ cũng sẽ không làm vậy đâu.” Cậu trả lời. Thấy vậy, Kirihara hài lòng gật mạnh đầu.

Tomohiko nhớ lại nét mặt của Kirihara lúc đó, thọc tay vào túi sau chiếc quần bò. Bên trong có một mẩu giấy, cậu lấy ra, đặt lên mặt bàn học. Trên mẩu giấy có một dãy số, tổng cộng bảy số, rõ ràng là số điện thoại. Bên dưới chỉ viết “Yuko”.

Ngay trước lúc rời khỏi căn nhà đó, Tóc Đuôi Ngựa đã nhanh tay dúi cho cậu mẩu giấy này.

4

Hơi say rồi. Đã bao nhiêu năm không uống rượu một mình rồi nhỉ? Cô không tìm được câu trả lời, lâu đến nỗi cô không thể nhớ nổi nữa. Đáng buồn là chẳng có lấy nửa gã đàn ông đến bắt chuyện với cô. Trở về căn hộ, bật đèn trong phòng, cánh cửa kính hiện lên bóng dáng của chính mình, vì lúc ra ngoài cô không kéo rèm cửa lại. Nishiguchi Namie bước lại gần cửa kính, tâm trạng càng nặng nề hơn. Váy bò ngắn, áo khoác bò phối với áo phông màu đỏ, chẳng hợp với cô chút nào. Cho dù lục lại đám quần áo hồi trước, cố làm ra vẻ trẻ tuổi thì cũng chỉ khiến mình thêm khó coi mà thôi, dám học sinh cấp III kia nhất định cũng nghĩ như thế. Cô kéo rèm cửa lại, tiện tay cởi bỏ quần áo ngoài, chỉ mặc mỗi đồ lót ngồi phịch xuống trước bàn trang điểm. Một gương mặt phụ nữ với làn da đã mất đi độ sáng bóng xuất hiện trong gương. Cặp mắt không còn long lanh nữa. Gương mặt ấy thuộc về một người phụ nữ đang sống uổng phí cuộc đời, ngày một già đi. Cô kéo chiếc túi lại, lấy thuốc và bật lửa bên trong ra, châm lửa, phả khói về phía bàn trang điểm. Gương mặt cô trong gương lập tức như được phủ một lớp lụa mỏng. Nếu lúc nào trông cũng thế này thì tốt biết mấy, cô thầm nghĩ, như vậy sẽ không nhìn thấy những nếp nhăn nhỏ nữa, Đoạn phim người lớn vừa nãy chiếu trong căn hộ kia sống lại trong tâm trí cô.

“Cô tham gia với chúng tôi một lần xem sao nhé? Nhất định sẽ không hối hận đâu. Cuộc sống ngày nào cũng như ngày nào thì còn ý nghĩa gì nữa chứ? Yên tâm, đảm bảo rất vui. Thi thoảng phải tiếp xúc với trai trẻ một chút, bằng không sẽ càng già nhanh hơn đó.”

Hôm kia, đàn chị trong công ty Kawata Kazuki đã rủ rê cô. Nếu là bình thường, chắc chắn cô sẽ từ chối luôn, nhưng có một thứ đã thúc vào lưng cô. Đó chính là suy nghĩ, nếu không tranh thủ hiện tại để thay đổi bản thân, có thể sau này sẽ hối hận cả đời. Mặc dù còn do dự, song cô vẫn nhận lời, vì chuyện này mà Kazuko hết sức phấn chấn. Thế nhưng, cuối cùng Namie vẫn bỏ chạy, cô không thể đặt mình vào cái thế giới dị thường ấy. Bộ dạng Kazuko dốc hết thủ đoạn ra để dụ dỗ cậu học sinh cấp III khiến cô thấy trào lên cảm giác khó chịu muốn nôn mửa. Có điều, cô không cho rằng chuyện ấy là xấu. Một số phụ nữ có thể thư giãn bằng việc đặt mình vào tình cảnh ấy, chỉ có điều, cô không phải loại người đó. Cô nhìn quyển lịch trên tường, ngày mai lại phải đi làm rồi, cô đã lãng phí ngày nghỉ quý giá vì chuyện nhạt nhẽo này. Cô Nishiguchi hôm qua đi hẹn hò à? Cứ nghĩ đến vẻ mặt của sếp và đám nhân viên hậu bối sẽ hỏi câu đó bằng giọng điệu châm chọc là tâm trạng cô lại thêm nặng nề. Ngày mai phải đi làm sớm nhất, sau đó dồn hết tâm trí vào công việc. Như vậy, bọn họ hẳn sẽ khó lòng bắt chuyện với cô được? Đặt đồng hồ báo thức sớm hơn một chút...

Đồng hồ? Cầm lược lên chải tóc được hai ba cái, bàn tay Namie dừng lại, cô sực nhớ tới một chuyện. Cô đột nhiên giật bắn mình, mở cái túi bên cạnh ra, bới tung các thứ bên trong, nhưng vẫn không tìm thấy.

Chết rồi! Namie cắn môi. Xem ra cô quên mất không mang về rồi, vả lại còn để nó ở một nơi không ra sao nữa. Đó là đồng hồ đeo tay. Không phải loại đắt tiền gì nên cô dễ dàng đeo nó đi khắp nơi. Cô cho rằng có đánh mất cũng không thấy xót ruột. Kỳ lạ là bao lâu nay nó vẫn không mất, cứ vậy mà dần dần nảy sinh tình cảm... một chiếc đồng hồ như vậy đấy. Cô nhớ ra rồi, nhất định là sau khi đi vệ sinh. Lúc rửa tay, như thường lệ, cô cởi nó ra mà không nghĩ ngợi gì sau đó thì quên béng mất. Cô cầm điện thoại lên. Đành phải làm phiền Kawata Kazuko thôi, không nhờ chị ta thì không thể nào liên lạc với cậu trai trẻ tên Ryo kia được. Tất nhiên cô không muốn làm vậy. Hẳn Kazuko sẽ nói gì đó về việc cô bỏ về giữa chừng, nhưng chuyện này không thể không xử lý. Namie lấy cuốn sổ điện thoại trong túi xách ra, vừa nhìn số vừa quay. Cũng may Kazuko đã về đến nhà. Biết người gọi điện là Namie, chị ta thốt lên một tiếng “ôi chà” đầy bất ngờ, bao hàm cả chút chế giễu.

“Em xin lỗi chuyện lúc nãy.” Namie nói, “Em cũng không biết là thế nào nữa, chỉ là có chút... không muốn tham gia nữa.”

“Không sao, không sao cả.” Giọng Kazuko nghe rất thoải mái, “Có lẽ không hợp với cô... Xin lỗi. Chính tôi phải xin lỗi cô mới đúng.”

Chuyện vặt vãnh như thế mà đã bỏ chay mất dép rồi, cô thật là vô dụng... Namie có cảm giác như chị ta nói thế.

“Chuyện là, thật ra...” Namie nói ra chuyện chiếc đồng hồ đeo tay. Cô nói, chắc là để trên bệ rửa mặt, không biết Kazuko có trông thấy không.

Nhưng câu trả lời của Kazuko là, “Tôi không thấy.”

“Nếu có người thấy thì chắc sẽ nói với tôi. Như thế tôi đã cầm hộ cô rồi.”

“Thế ạ?!...”

“Cô chắc chắn là quên ở đó chứ? Hay là, để tôi nhờ người xem hộ cô.”

“Không cần đâu ạ. Chị đã nói vậy thì chắc không có rồi. Có lẽ không phải ở đó, để em tìm ở chỗ khác.”

“Vậy à? Không tìm thấy thì báo lại cho tôi nhé.”

“Vâng ạ, ngại quá đi mất, muộn thế này rồi còn quấy rầy chị.”

Namie nhanh chóng dập máy, thở dài một tiếng. Tính sao bây giờ? Nếu mặc kệ cái đồng hồ đó, sự việc sẽ trở nên đơn giản. Vốn dĩ, cô luôn cho rằng đánh mất cũng chẳng sao cả. Lần này cũng vậy, nếu rơi ở nơi nào khác, chắc cô đã không do dự mà bỏ qua luôn rồi. Nhưng tình huống hiện giờ lại khác, không thể để cái đồng hồ ở chỗ ấy được. Namie hết sức hối hận, biết rõ là sẽ đến nơi như thế, lại còn đeo cái đồng hồ ấy làm gì chứ? Cô có tới mấy chiếc đồng hồ đeo tay cơ mà. Sau khi rít vài hơi thuốc cô dập điếu thuốc vào gạt tàn, chăm chú nhìn một điểm trên không trung. Chỉ có một cách thôi, cô nghĩ đi nghĩ lại trong đầu băn khoăn không biết làm thế liệu có quá khinh suất hay không. Cuối cùng, cô cảm thấy cách này có vẻ khả thi. Ít nhất, hẳn cũng không có nguy hiểm. Cô liếc nhìn đồng hồ trên bàn trang điểm, đã hơn mười giờ rưỡi. Khoảng hơn mười một giờ Namie ra khỏi nhà. Để tránh bị người ta để ý, thời gian càng muộn càng tốt, nhưng nếu muộn quá, sẽ không thể bắt kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng. Ga tàu điện ngầm gần căn hộ của cô nhất là ga Hanazonocho trên tuyến Yotsubashi, muốn đến ga Tây Nagahori cần phải đổi tàu ở Namba.

Toa tàu rất vắng. Vừa ngồi xuống, cửa sổ đối diện liền phản chiếu bóng dáng cô, một người đàn bà đã ba mươi mấy tuổi đầu, đeo kính gọng đen, mặc áo thể thao, quần bò, dáng vẻ chẳng có chút nữ tính. Thế này vẫn thoải mái hơn nhiều, cô thầm nhủ. Đến Tây Nagahori, cô liền theo con đường ban ngày đã đi cùng Kawata Kazuko. Khi ấy, Kazuko cực kỳ háo hức, còn bảo rằng chị ta rất chờ mong, không biết mấy cậu học sinh như thế nào sẽ xuất hiện. Namie ngoài miệng thì phụ họa theo, nhưng từ lúc ấy trong lòng cô đã muốn đánh trống lui quân rồi. Cô dễ dàng tìm được tòa chung cư ấy, lên tầng ba, đứng trước cửa phòng số 304. Cô ấn chuông cửa, tim đập thình thịch.

Không ai trả lời. Cô lại ấn thêm lần nữa, vẫn im phăng phắc, Namie thở phào một hơi, đồng thời tâm trạng cũng trở nên căng thẳng, vừa nhìn xung quanh, vừa mở nắp đồng hồ đo nước ở cạnh cửa. Ban ngày, cô đã trông thấy Kawata Kazuko lấy chìa khóa dự phòng từ phía sau ống nước.

“Sau khi thành khách quen, sẽ cho chúng ta biết chìa khóa dự phòng giấu ở đâu.” Kazuko vui vẻ nói.

Namie thò tay vào cùng chỗ ấy, đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó. Cô không kìm được, thở phào nhẹ nhõm. Cô dùng chìa khóa dự phòng mở khóa, rón rén đẩy cửa ra. Đèn trong nhà đang bật sáng, nhưng tiền sảnh không có giày, quả nhiên không có người ở đây. Mặc dù vậy, cô vẫn hết sức cẩn thận đi vào trong, không dám phát ra âm thanh nào. Bàn ăn được dọn dẹp sạch sẽ lúc ban ngày giờ là một đống bừa bãi. Mặc dù Namie không hiểu lắm, nhưng có thể nhận ra đó là những linh kiện chi tiết của thiết bị điện và máy đo. Dàn âm thanh à? Cô thầm nghĩ, hay là đang sửa máy chiếu? Dù thế nào chăng nữa, đều giống như có người đang dang dở công việc. Cô hơi luống cuống, nhất định phải tìm thấy cái đồng hồ trước khi người đó quay lại. Cô tìm kiếm ở chỗ bệ rửa mặt bé xíu. Nhưng cái đồng hồ không có ở đó. Có người thấy nó rồi sao? Nếu là vậy, tại sao không giao cho Kawata Kazuko? Cô bắt đầu thấy lo lắng. Hay là có cậu học sinh cấp III nào trông thấy, nhưng cố ý giấu đi không nói, hòng lén lút chiếm làm của riêng? Có lẽ cho rằng mang đến mấy chỗ cầm đồ, ít nhiều cũng đổi được chút tiền. Namie cảm thấy toàn thân nóng bừng. Làm sao bây giờ? Cô điều chỉnh nhịp thở, cố lấy lại bình tĩnh rồi nghĩ tới khả năng mình có thể nhớ nhầm. Có lẽ cô cầm cái đồng hồ tháo ra ấy trên tay, quay lại phòng, rồi vô ý để ở chỗ nào đó. Cô rời khỏi phòng tắm, đi vào phòng kiểu Nhật. Chiếu tatami rất sạch sẽ, người thanh niên tên Ryo kia đã dọn dẹp rồi sao? Cậu ta rốt cuộc là người như thế nào? Cánh cửa kéo kiểu Nhật gỡ ra lúc ban sáng đã được lắp lại, không nhìn thấy căn phòng có giường kia nữa. Cô từ tốn mở cánh cửa kéo ra. Một món đồ kỳ lạ đập vào mắt cô đầu tiên, một màn hình ti vi. Chính giữa gian phòng đặt một vật trông như cái ti vi đang phát hình. Đó không phải hình ảnh bình thường, cô đưa mắt lại gần. Đó là...

Mấy hình dạng đang đi chuyển trên màn hình. Mới đầu, cô nghĩ thuần túy chỉ là hình dạng đang biến đổi, thực ra không phải thế. Nhìn kỹ lại, ở chính giữa có một vật thể trông như tên lửa, vừa né tránh các chướng ngại vật hình tròn hoặc hình tứ giác ở đằng trước bay đến, vừa tìm cách tiến lên. Chắc là một loại trò chơi điện tử đây, Namie nghĩ. Cô từng chơi trò Kẻ xâm lược ngoài hành tinh mấy lần. Động tác trên màn hình không được trôi chảy như Kẻ xâm lược ngoài hành tinh. Thế nhưng, cô không thể rời mắt khỏi các động tác né tránh tài tình các chướng ngại vật liên tiếp bay đến của tên lửa. Trên thực tế, nhất định cô đã xem đến mê mẩn nên mới không để ý tới tiếng động nhỏ vừa vang lên.

“Xem ra chị rất thích.”

Thình lình ở sau lưng có người cất tiếng, khiến Namie giật bắn mình kêu lên khe khẽ. Cô ngoảnh đầu lại, là người thanh niên tên Ryo kia.

“A, xin lỗi, à, tôi để quên đồ, vậy nên, ừm, chị Kawata có nói với tôi chuyện chìa khóa dự phòng...” Namie rất bối rối, nói lắp bắp.

Nhưng cậu ta dường như không nghe thấy cô nói gì, chỉ im lặng ra hiệu cho cô tránh ra, tự mình ngồi xuống trước màn hình khoanh chân lại, rồi đặt bàn phím để bên cạnh lên đùi, hai tay gõ mấy phím. Ngay lập tức hình ảnh trên màn hình thay đổi, tốc độ chướng ngại vật tăng lên, màu sắc cũng càng thêm phong phú. Cậu ta tiếp tục gõ bàn phím, tên lửa lần lượt tránh khỏi chướng ngại vật. Namie cũng nhận ra cậu ta đang điều khiển tên lửa. Tên lửa vừa nãy còn tự động di chuyển, giờ chuyển động theo các hướng trước sau trái phải dưới sự điều khiển của các ngón tay cậu ta. Không lâu sau, một chướng ngại vật hình tròn va chạm với tên lửa, quả tên lửa liền biến thành một hình chĩa ba to tướng, màn hình ngay sau đó xuất hiện dòng chữ “GAME OVER”.

Cậu ta tặc lưỡi, “Tốc độ vẫn chậm quá! Cùng lắm chỉ được đến vậy thôi à?”

Tất nhiên Namie không hiểu cậu ta đang ám chỉ điều gì. Cô chỉ một lòng muốn rời khỏi đây cho sớm.

“A, tôi phải về rồi.” Vừa nói, cô vừa đứng dậy.

Nghe cô nói thế, cậu ta cũng chẳng buồn ngoảnh đầu lại, hỏi, “Tìm thấy đồ chưa?”

“Ừm... hình như không có ở đây. Tôi xin lỗi.”

“Ờ.”

“Vậy, tôi đi đây, tạm biệt.”

Namie xoay người chuẩn bị đi, giọng cậu ta đột nhiên vang lên từ phía sau, “Kỷ niệm mười năm đi làm, ngân hàng Daito chi nhánh Showa... công việc của chị khô khan nhỉ.”

Cô dừng bước, quay đầu lại, gần như cùng lúc cậu ta đứng lên. Cậu ra giơ tay phải tới trước mặt cô, cái đồng hồ lủng lẳng bên dưới. “Bà chị để quên thứ này à?”

Cô ngây người giây lát rồi nhận lại đồng hồ. “... Cảm ơn.”

Ryo im lặng đi về phía bàn ăn. Trên bàn đặt một cái túi đựng đồ của siêu thị. Cậu ta ngồi xuống, lấy các thứ trong túi ra... hai lon bia và hộp cơm.

“Bữa tối?” Cô hỏi.

Cậu ta không trả lời, hình như sực nhớ ra gì đó, giơ một lon bia lên. “Uống không?”

“À... thôi.”

“Ờ.” Cậu ta giật khoen nắp, bọt bia màu trắng trào ra. Cậu ta hớp lấy đám bọt đó, vẻ như không có việc gì của cô nữa.

“Chuyện kia... cậu không giận chứ?” Namie hỏi, “Chuyện tôi tự tiện vào nhà ấy.”

Ryo ngẩng lên nhìn cô.

“Ờ, ừm.” Nói rồi cậu ta mở nắp hộp cơm ra.

Thực ra, Namie hoàn toàn có thể rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng điều gì đó khiến cô chần chừ. Một phần nguyên nhân là vì cậu thanh niên đã biết nơi làm việc của cô, còn cô lại hoàn toàn không biết gì về cậu ta. Nhưng quan trọng hơn là, nếu cứ vậy mà ra về, cô sẽ cảm thấy mình thật kém cỏi.

“Cậu không giận tôi nửa chừng bỏ đi chứ?” Cô hỏi.

“Nửa chừng? À...” Cậu ta dường như đã hiểu cô đang nói chuyện gì, “Không, chuyện ấy thỉnh thoảng cũng xảy ra.”

“Không phải tôi sợ, mà vốn đã không muốn đến cho lắm, nhưng chị ấy cứ rủ mãi...”

Cô mới nói được nửa chừng, tay cầm đũa của cậu ta đã bắt đầu vung vẩy, “Khỏi cần giải thích nữa, chuyện ấy không quan trọng.”

Namie không còn gì để nói, chỉ lặng lẽ nhìn cậu ta. Cậu ta chẳng hề đếm xỉa đến sự tồn tại của cô, bắt đầu ăn cơm với sườn lợn.

“Tôi uống bia được chứ?” Namie hỏi.

Cậu ta hất hất cằm, tựa như nói tùy chị. Cô bèn ngồi xuống đối diện cậu ta, mở một lon bia, uống từng ngụm lớn.

“Cậu sống ở đây à?”

Cậu ta lẳng lặng ăn cơm.

“Cậu không sống chung với bố mẹ à?” Cô hỏi tiếp.

“Tự dưng hỏi nhiều thế.” Cậu ta khẽ cười một tiếng, xem ra không có ý định trả lời.

“Tại sao cậu lại làm công việc đó? Vì tiền à?”

“Còn vì lý do nào khác?”

“Bản thân cậu không tham gia à?”

“Lúc cần thiết. Giống như hôm nay vậy, nếu bà chị không về thì sẽ do tôi tiếp.”

“Cậu thấy mình may mắn vì không cần lên giường với bà già như tôi?”

“Thấy thất vọng ấy chứ, giảm thu nhập mà.”

“Cậu bớt huênh hoang cho, đó chỉ là trò chơi trẻ con thôi.”

“Chị nói cái gì?” Cậu ta hung hăng trừng mắt nhìn cô, “Nói lại một lần xem thế nào?”

Namie nuốt nước bọt. Trong mắt cậu ta chứa đầy sự hung hãn mà cô không tưởng tượng nổi, nhưng, cô không muốn cậu ta nghĩ rằng khí thế của mình đã áp đảo được cô, “Cậu chẳng qua chỉ hào hứng với việc làm đồ chơi cho mấy bà mấy cô mà thôi. Có khi chưa làm người ta thỏa mãn, bản thân mình đã không nhịn được rồi.”

Ryo uống bia, không trả lời. Thế nhưng, trong khoảnh khắc đặt lon bia xuống mặt bàn, cậu ta đột ngột đứng bật dậy, bổ nhào về phía cô, nhanh nhẹn như một con thú hoang.

“Dừng lại! Cậu làm gì thế!”

Namie bị cậu ta kéo vào căn phòng kiểu Nhật, đẩy ngã xuống. Sống lưng đập xuống tấm chiếu tatami, cô gần như nghẹt thở mất vài giây. Cô muốn vùng vẫy đứng lên, nhưng cậu ta lại nhào tới, phéc mơ tuya quần bò đã kéo xuống. “Thử xem!” Cậu ta đưa hai tay bóp mặt Namie, vừa thúc mạnh hạ bộ của mình tới trước vừa nói, “Dùng tay hay miệng ấy. Hoặc dùng chỗ bên dưới kia cũng được. Bà chị nghĩ tôi không cầm cự được bao lâu à? Cứ thử xem!”

Dương vật của cậu ta chỉ tích tắc đã cương lên, gân nổi rần rật. Namie xô hai tay vào đùi cậu ta, đồng thời gắng sức ngửa đầu ra phía sau.

“Sao? Bị trẻ con dọa cho sợ khiếp rồi à?”

Namie nhắm mắt lại, nói như rên rỉ, “Đừng làm vậy... tôi xin lỗi.” Mấy giây sau đó, người cô bị đẩy ra. Namie ngẩng đầu nhìn, thấy cậu ta đang kéo phéc mơ tuya lên đi về phía bàn ăn. Cậu ta ngồi xuống, tiếp tục ăn cơm. Từ cử động của đôi đũa, có thể nhìn ra cậu ta đang bực bội. Namie cố điều hòa hơi thở, vuốt mái tóc rối bù ra phía sau, tim vẫn đập dữ dội. Màn hình ti vi ở phòng bên cạnh đập vào mắt cô, trên đó vẫn là dòng chữ “GAME OVER.”

“Tại sao...?” Cô mở miệng hỏi, “Tôi nghĩ cậu vẫn còn rất nhiều việc khác có thể làm chứ.”

“Tôi chỉ bán thứ mình có thể bán được thôi.”

“Thứ có thể bán được... à!” Namie đứng dậy, vừa đi vừa lắc đầu, “Tôi không hiểu, quả nhiên là tôi đã già rồi.”

Lúc cô đi qua chỗ bàn ăn, tiến ra phía tiền sảnh...

“Bà chị.” Cậu ta gọi giật cô lại.

Bàn chân đang chuẩn bị xỏ giày của Namie dừng lại giữa chừng, cô giữ nguyên tư thế ấy ngoảnh đầu lại.

“Có chuyện này rất thú vị, muốn tham gia không?”

“Chuyện thú vị?”

“Đúng thế,” Cậu ta gật đầu, “bán thứ có thể bán được.”

5

Kỳ nghỉ hè sắp đến, hôm nay là ngày thứ ba tuần thứ hai của tháng bảy. Vừa liếc nhìn bài thi tiếng anh giáo viên gọi lên nhận, Tomohiko đã muốn nhắm ngay mắt lại. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cậu cũng không thể ngờ lại thê thảm đến vậy. Đợt thi cuối kỳ này, kết quả môn nào cũng vô cùng tệ hại. Khỏi cần nghĩ cậu cũng hiểu rõ nguyên nhân, là bởi cậu không hề ôn thi. Mặc dù thỉnh thoảng cậu cũng thó nọ thó kia, không thể coi là học sinh gương mẫu ngoan hiền học giỏi, nhưng vẫn thuộc loại học sinh bình thường luôn ôn tập trước kỳ thi chứ chưa bao giờ đối mặt với kỳ thi mà hoàn toàn không chuẩn bị gì như lần này. Nói một cách chính xác, không phải là cậu không chuẩn bị. Cậu cũng từng ngồi trước bàn học, cố gắng học tủ. Thế nhưng, lần này cậu không thể nào tập trung nổi, đến nỗi tủ cũng không xong. Dù cậu nghĩ đủ mọi cách để chuyên tâm ôn tập, nhưng đầu óc dường như chỉ chăm chăm nghĩ về chuyện kia, chứ không chịu tiếp nhận nội dung các bài học quan trọng. Kết quả chính là thế này đây. Phải cẩn thận đừng để bà già nhìn thấy mới được... cậu thở dài, bỏ bài thi vào cặp sách.

Sau giờ tan học hôm đó, Tomohiko đến quán cà phê trong khách sạn Shinnikko nằm ở khu Shinsaibashi. Chỗ đó sáng sủa rộng rãi, có thể nhìn thấy đại sảnh của khách sạn qua bức tường kính. Tới nơi, cậu thấy Hanaoka Yuko đã ngồi ở chỗ quen thuộc trong góc đọc quyển sách khổ nhỏ, vành mũ màu trắng kéo xuống rất thấp, mắt đeo một cặp kính râm gọn tròn.

“Sao vậy? Lại còn che mặt nữa.” Tomohiko vừa ngồi xuống đối diện cô ta, vừa hỏi.

Yuko còn chưa cất tiếng, nhân viên phục vụ đã đi tới. “À, tôi không dùng gì đâu.” Cậu nói với nhân viên phục vụ. Nhưng Yuko lại nói, “Gọi thứ gì đi, chị muốn nói chuyện ở đây.”

Giọng diệu gấp gáp của cô ta làm Tomohiko thấy hơi khó hiểu. “Vậy thì, cà phê đá.” Cậu nói với nhân viên phục vụ.

Yuko vươn tay cầm cốc Campari Soda còn hai phần ba lên uống một ngụm lớn, sau đó thở hắt ra một tiếng. “Ở trường bao giờ thì nghỉ học?”

“Đến hết tuần này.” Tomohiko trả lời.

“Nghỉ hè có đi làm thêm không?”

“Làm thêm... ý chị là công việc làm thêm bình thường à?”

Nghe Tomohiko nói vậy, khóe miệng Yuko hơi nhếch lên. “Đúng rồi, còn phải hỏi nữa à?”

“Giờ vẫn chưa có ý định ấy, mệt chết đi được, lại chẳng kiếm được mấy.”

“Ừ.” Yuko lấy trong cái xắc tay trắng ra bao Mild Seven, rút một điếu nhưng chỉ kẹp trên đầu ngón tay, cũng không châm lửa. Tomohiko cảm thấy cô ta dường như rất lo lắng. Cà phê đá được mang lên, Tomohiko uống một hơi hết nửa cốc. Cậu thấy khát khô cả cổ.

“Này, sao không lên phòng?” Cậu thấp giọng hỏi, “Bình thường chị toàn lên thẳng phòng mà.”

Yuko châm thuốc, hút liền mấy hơi, sau đó dụi điếu thuốc mới hút chưa đầy một xen ti mét vào cái gạt tàn thủy tinh. “Có chút vấn đề.”

“Chuyện gì thế?”

Yuko không trả lời ngay, lại càng làm Tomohiko thấy bất an. “Rốt cuộc là sao vậy?” Cậu nhoài cả người lên bàn, hỏi.

Yuko đảo mắt nhìn quanh, rồi mới nhìn thẳng vào cậu. “Hình như bị ông ấy phát hiện ra rồi.”

“Ông ấy?”

“Chồng chị.” Cô ta nhún vai, có lẽ muốn gắng sức khiến sự việc có vẻ chỉ như một trò đùa.

“Bị chồng chị biết rồi à?”

“Ông ta vẫn chưa chắc chắn, nhưng cũng gần đến mức ấy rồi.”

“Sao lại thế...” Tomohiko không nói nên lời, máu trong người cậu dường như chảy ngược, toàn thân nóng bừng lên.

“Xin lỗi, đều tại chị bất cẩn quá, đã biết rõ là tuyệt đối không thể để ông ta phát hiện ra rồi.”

“Làm sao ông ta phát hiện thế?”

“Hình như có người trông thấy.”

“Trông thấy à?”

“Hình như là bị bạn bè quen biết trông thấy. Và người ấy nói lại với ông ta, kiểu như vợ anh nói chuyện rất vui vẻ với một cậu trai rất trẻ gì đó.”

Tomohiko đảo mắt nhìn xung quanh. Đột nhiên, cậu bắt đầu để ý đến ánh mắt người khác. Thấy hành động này của cậu, Yuko cười thiểu não. “Vấn đề là, chồng chị bảo trông bộ dạng chị gần đây cũng kỳ lạ làm sao đó, ông ta cảm giác cả con người chị đều thay đổi. Ông ta nói thế chị thấy cũng đúng. Sau khi đến với cậu, chị cũng cảm thấy mình thay đổi rất nhiều. Rõ ràng phải cẩn thận hơn, mà chị lại không để ý.” Cô ta gãi gãi đầu qua lớp mũ, rồi lại lắc lắc đầu.

“Ông ta có hỏi chị gì không?”

“Ông ta hỏi là ai, bảo chị khai tên.”

“Chị khai à?”

“Sao có thể chứ? Chị làm gì ngu đến mức ấy.”

“Cái này thì em biết...” Tomohiko uống sạch cốc cà phê đá mà vẫn không thể hết cơn khát, nên uống thêm một ngụm lớn nước trong cốc thủy tinh.

“Dù sao thì lúc ấy chị cũng giả ngây giả ngô lấp liếm qua chuyện được. Xem chừng ông ta cũng chưa nắm được chứng cứ gì. Nhưng có lẽ chỉ là vấn đề thời gian thôi. Với kiểu của ông ta, rất có thể sẽ thuê thám tử tư.”

“Nếu vậy thì gay go rồi.”

“Ừm, gay go lắm.” Yuko gật gật đầu, “Với lại, có chuyện này chị cứ thấy băn khoăn.”

“Băn khoăn ư?”

“Sổ địa chỉ.”

“Sao vậy?”

“Chị thấy có dấu vết ai đó đã xem trộm sổ địa chỉ của chị, chị vốn để nó trong ngăn kéo bàn trang điểm... nếu có người giở nó ra, nhất định là ông ta.”

“Chị ghi tên em vào trong đó rồi à?”

“Không ghi tên, chỉ có số điện thoại thôi, nhưng có thể ông ta đã để ý rồi.”

“Từ số điện thoại có thể tra ra được họ tên địa chỉ không nhỉ?”

“Không biết. Có điều, nếu muốn tìm hiểu thì, có lẽ chuyện gì cũng tra ra được hết. Ông ta quen biết rộng lắm.”

Hình ảnh chồng Yuko dựa trên những gì cô ta nói khiến Tomohiko hết sức sợ hãi. Có nằm mơ cậu cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện mình bị một người đàn ông trưởng thành căm hận. “Vậy... tính sao bây giờ?” Tomohiko hỏi.

“Chị nghĩ, tốt nhất là chúng ta tạm thời đừng gặp mặt nữa.”

Cậu yếu ớt gật đầu. Dù mới học lớp mười một, cậu cũng có thể hiểu làm như lời cô ta nói là thỏa đáng nhất.

“Lên phòng thôi.” Yuko uống hết cốc Campan Soda, cầm hóa đơn đứng dậy.

Quan hệ giữa hai người đã kéo dài khoảng một tháng. Lần gặp gỡ đầu tiên đương nhiên là ở căn hộ chung cư đó. Tóc Đuôi Ngựa chính là Hanaoka Yuko. Không phải cậu yêu cô ta, chỉ là không làm cách nào quên được khoái cảm có được trong lần đầu tiên ấy. Từ hôm đó, Tomohiko đã tự sướng vài lần, nhưng lần nào trong tâm trí cũng hiện lên hình ảnh cô ta. Điều này cũng là lẽ đương nhiên, bởi vì tưởng tượng dù giống thực đến mấy cũng không thể kích thích bằng ký ức thực. Kết quả, ngày thứ ba sau lần gặp mặt đầu tiên, Tomohiko gọi điện thoại cho cô ta. Cô ta rất vui, đề nghị được gặp mặt riêng, cậu liền nhận lời. Cái tên Hanaoka Yuko này là cô ta nói cho cậu lúc ở trên giường trong khách sạn, cô ta ba mươi hai tuổi. Tomohiko cũng nói ra tên thật, tên trường, thậm chí cho cô ta biết cả số điện thoại nhà. Cậu quyết định dẹp bỏ chuyện đã hứa với Kirihara khỏi đầu, kỹ năng điêu luyện của người trưởng thành như Yuko đã khiến cậu mất hết khả năng suy nghĩ.

“Bạn chị nói có một buổi party có thể trò chuyện với các cậu trai trẻ, hỏi chị có muốn đi không. Hì, chính là cô tóc ngắn lần trước đấy. Chị thấy có vẻ rất thú vị, liền đi luôn. Cô ta hình như đã đi mấy lần rồi, nhưng chị thì mới là lần đầu tiên, chị căng thẳng lắm! Cũng may đối tượng lại là nam sinh giỏi giang như em.” Nói xong, Yuko liền rúc vào cánh tay Tomohiko, kể cả mấy trò nũng nịu này cô ta cũng rất thành thục.

Điều làm Tomohiko kinh ngạc nhất là cô ta trả cho Kirihara hai mươi nghìn yên. Thì ra Kirihara đã bỏ túi mười mấy nghìn yên, chẳng trách cậu ta lại cần mẫn đến thế. Mỗi tuần Tomohiko gặp Yuko hai ba lần. Chồng cô ta hình như là người rất bận rộn, vì vậy cô ta có về muộn cũng chẳng sao. Lúc rời khỏi khách sạn bao giờ cô ta cũng đưa cho cậu một tờ năm nghìn yên bảo là tiền tiêu vặt. Biết rõ không nên làm vậy, nhưng Tomohiko vẫn tiếp tục hẹn hò với người đàn bà đã có chồng. Cậu chìm đắm trong trò chơi tình dục với cô ta, ngay cả khi kỳ thi học kỳ đã cận kề, tình hình cũng không có gì thay đổi. Kết quả đã thể hiện rõ ràng trên thành tích của cậu kỳ này.

“Không được gặp chị một thời gian à, chán thật.” Tomohiko đè trên người Yuko nói.

“Chị cũng đâu có muốn đâu.” Nằm dưới cậu, cô ta nói.

“Chẳng lẽ không có cách nào à?”

“Chị không biết, nhưng mà, tình hình hiện tại không được ổn cho lắm.”

“Đến bao giờ mới có thể gặp nhau?”

“Không biết nữa, mong là có thể nhanh nhanh một chút. Càng để lâu, chị sẽ càng thêm già nua đó.”

Tomohiko ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của cô ta, cứ nghĩ đến lần sau không biết đến bao giờ mới có thể gặp mặt, cậu liền dồn hết năng lượng đi sâu vào cô ta để khỏi tiếc nuối. Cô ta hét to vài lần. Mỗi lần như thế người cô ta lại cong ra sau như cung tên, chân tay duỗi ra, giật lên từng cơn.

Chuyện xảy ra sau khi kết thúc lần thứ ba.

“Chị đi vệ sinh cái.” Yuko nói. Mệt mỏi uể oải là hiện tượng thường thấy vào những lúc thế này.

“Được.” Nói đoạn, Tomohiko rời khỏi thân thể cô ta.

Cô ta chống phần thân trên lõa lồ dậy, đột nhiên “hự” lên một tiếng, rồi lại ngã vật xuống giường. Tomohiko tưởng rằng cô ta đột ngột đứng dậy nên chóng mặt, những lần trước cũng thường xuyên xảy ra chuyện này. Thế nhưng, Yuko không nhúc nhích gì nữa. Tomohiko nghĩ cô ta đã ngủ thiếp đi, bèn khẽ đẩy một cái, nhưng cô ta hoàn toàn không có vẻ tỉnh lại. Trong đầu Tomohiko hiện lên một ý nghĩ, một ý nghĩ chẳng lành. Cậu lăn xuống giường, run rẩy chọc vào mí mắt cô ta, song Yuko vẫn không có phản ứng gì. Cậu hoàn toàn không khống chế nổi cơn run rẩy. Không thể nào, cậu thầm nhủ. Không thể xảy ra chuyện kinh khủng thế chứ... Cậu áp tay vào bộ ngực mỏng manh của cô ta, thế nhưng, đúng như điều cậu lo lắng, cậu không cảm thấy nhịp tim đập.

6

Tomohiko phát hiện ra chìa khóa phòng khách sạn vẫn còn trong túi mình vào lúc sắp về đến nhà. Tiêu đời rồi! Cậu cắn môi. Trong phòng mà không có chìa khóa, người của khách sạn nhất định sẽ nghi ngờ. Nhưng phải làm sao bây giờ? Cậu tuyệt vọng lắc đầu. Khi Tomohiko hiểu ra Hanaoka Yuko đã chết, cậu từng nghĩ đến việc gọi ngay đến bệnh viện. Thế nhưng như vậy thì sẽ phải báo chuyện mình ở cùng với cô ta, cậu không dám làm thế. Huống hồ, cho dù gọi bác sĩ đến cũng chỉ uổng công. Cô ta đã chết rồi. Cậu nhanh chóng mặc quần áo mang theo đồ đạc của mình lao ra khỏi phòng, tránh không để người khác trông thấy mặt rồi rời khỏi khách sạn. Nhưng khi ngồi tàu điện ngầm, cậu nhận ra làm vậy chẳng ích gì. Bởi đã có người biết đến mối quan hệ giữa hai người họ, người ấy lại chính là chồng của Hanaoka Yuko, một người kinh khủng nhất. Từ tình hình hiện trường, nhất định ông ta sẽ đoán ra người ở cùng Yuko là thằng học sinh cấp III tên Sonomura Tomohiko, sau đó báo chuyện này với cảnh sát. Cảnh sát mà điều tra kỹ thì chẳng tốn mấy công sức sẽ chứng minh được suy đoán đó là đúng.

Tiêu rồi, cậu thầm nghĩ, tất cả đều tiêu rồi. Chuyện này mà công khai ra, cuộc đời cậu sẽ bị hủy hoại.

Về đến nhà, mẹ và em gái cậu đang ăn cơm tối trong phòng khách. Cậu bảo đã ăn bên ngoài rồi, sau đó đi thẳng về phòng mình. Lúc ngồi trước bàn học, Tomohiko mới nhớ tới Kirihara Ryoji. Chuyện về Hanaoka Yuko mà lộ ra thì tất nhiên cậu phải khai báo luôn với cảnh sát chuyện ở căn hộ chung cư kia. Như thế, Kirihara ắt hẳn cũng không thể yên thân. Hành vi của cậu ta chẳng khác gì ma cô môi giới cả.

Cần phải báo cho cậu ta một tiếng, Tomohiko thầm nghĩ. Cậu lẻn ra khỏi phòng, đến chỗ hành lang để điện thoại, cầm ống nghe lên. Trong phòng khách vẳng ra tiếng ti vi, cậu thầm cầu khấn cho người nhà mải xem ti vi thêm một lúc nữa.

Điện thoại vừa nối máy, liền vang lên tiếng của Kirihara. Nghe Tomohiko báo tên, Kirihara hình như hơi bất ngờ. “Chuyện gì thế?” Kirihara hỏi. Giọng cậu ta cảnh giác, như thể đã đoán ra điều gì.

“Xảy ra chuyện rồi.” Tomohiko khó nhọc nói, đầu lưỡi như bị thắt nút lại.

“Sao hả?”

“Chuyện này... qua điện thoại khó giải thích lắm, nói ra thì rất dài.”

Kirihara im lặng. Chắc chắn cậu ta đang suy nghĩ. Cuối cùng cậu ta cất tiếng, “Không liên quan đến mấy bà già kia đấy chứ?”

Bị cậu ta nói trúng phóc, Tomohiko không biết đáp lời thế nào. Trong ống nghe vang lên tiếng thở dài của Kirihara. “Quả nhiên tớ nói trúng rồi. Là bà chị buộc tóc đuôi ngựa hôm đó, có phải không?”

“Đúng.”

Kirihara lại thở dài lần nữa. “Chẳng trách bà cô ấy dạo này không tới, thì ra là ký hợp đồng riêng với cậu rồi.”

“Không phải ký hợp đồng.”

“Ồ, thế là cái gì vậy?”

Tomohiko tắc tị, quệt quệt khóe miệng.

“Bỏ đi, nói mấy chuyện này trong điện thoại cũng vô dụng thôi. Giờ cậu đang ở đâu?”

“Ở nhà.”

Bây giờ tớ qua luôn, hai mươi phút nữa là đến, đợi đấy.” Kirihara nói xong liền dập máy.

Tomohiko về phòng, nghĩ xem có thể làm được gì. Thế nhưng, đầu óc cậu rối tung, không thể nào tập trung suy nghĩ được. Chỉ có thời gian trôi qua như trêu ngươi. Kirihara xuất hiện đúng hai mươi phút sau khi ngắt điện thoại. Lúc ra sảnh mở cửa, Tomohiko mới biết cậu ta biết lái mô tô. Nhưng cậu hỏi chuyện thì cậu ta gạt đi, “Chuyện này không quan trọng.”

Bước vào căn phòng chật hẹp, Tomohiko ngồi trên ghế, còn Kirihara ngồi khoanh chân dưới chiếu tatami. Bên cạnh Kirihara đặt một vật hình vuông to cỡ cái ti vi loại nhỏ, bên trên phủ vải màu xanh. Đó là báu vật Tomohiko luôn đem khoe với những bạn thân cậu rủ vào phòng này, nhưng giờ cậu chẳng còn tâm trạng ấy nữa.

“Được rồi, nói đi.” Kirihara bảo.

“Ừm. Nhưng mà, tớ không biết phải bắt đầu từ đâu nữa...”

“Toàn bộ, kể hết tất cả ra. Cậu đã phản bội tớ, cứ bắt đầu từ đó đi.”

Tomohiko không thể phân trần được gì vì sự việc đúng như Kirihara nhận định. Cậu ho khan một tiếng, kể ra toàn bộ sự việc từ đầu chí cuối. Nét mặt Kirihara gần như không thay đổi, nhưng từ động tác có thể thấy rõ ràng cậu ta càng nghe càng tức giận. Chốc chốc cậu ta lại bẻ ngón tay răng rắc, hoặc dùng nắm đấm thụi xuống tấm chiếu tatami. Lúc nghe đến chuyện xảy ra ngày hôm nay, rốt cuộc cậu ta cũng biến sắc mặt. “Chết rồi? Có đúng là cô ta chết thật rồi không?”

“Ừm, tớ kiểm tra mấy lần, không sai được.”

Kirihara tặc lưỡi, “Người đàn bà ấy là một kẻ nghiện rượu.”

“Nghiện rượu?”

“Đúng. Vả lại tuổi tác cũng lớn rồi, làm với cậu hăng quá, tim không chịu nổi.”

“Lớn tuổi rồi à, không phải chị ta mới hơn ba mươi sao?”

Nghe Tomohiko nói thế, khóe miệng Kirihara nhếch lên. “Cậu mê muội rồi, cô ta bốn mươi mấy rồi đấy!”

“... Không phải chứ?”

“Lầm sao được, tớ gặp cô ta nhiều lần rồi, biết rõ rành rành. Cô ta là loại trâu già thích gặm cỏ non, cậu là thằng thứ sáu tớ giới thiệu cho cô ta rồi đấy.”

“Sao lại thế! Chị ấy không nói vậy với tớ...”

“Giờ không phải lúc để kinh ngạc vì mấy chuyện này.” Mặt Kirihara lộ vẻ chán nản, cậu cau mày trừng mắt lên với Tomohiko, “Rồi sao? Người đàn bà ấy sao rồi?”

Tomohiko cúi đầu ủ rũ nói lướt qua tình hình, rồi thêm vào suy luận rằng bản thân chắc hẳn không tránh khỏi bị cánh sát điều tra. Kirihara “ờ” một tiếng. “Tớ hiểu rồi. Nếu chồng cô ta đã biết về cậu thì đúng là rất khó che giấu chuyện này. Hết cách rồi, cậu cứ để cảnh sát điều tra đi.” Nghe giọng điệu xem chừng cậu ta định khoanh tay đứng nhìn.

“Tớ chuẩn bị khai hết mọi chuyện ra,” Tomohiko nói, “đương nhiên cũng bao gồm cả chuyện xảy ra ở căn hộ chung cư ấy.”

Sắc mặt Kirihara trở nên hết sức khó coi, cậu ta gãi gãi thái dương, “Thế sẽ phiền phức đấy, như vậy thì sự việc không thể chỉ giải thích là một bà sồn sồn thích đùa với lửa được đâu.”

“Nhưng nếu không nói, thì làm sao giải thích được tớ quen biết với chị ấy như thế nào?”

“Mấy cái lý do ấy muốn bao nhiêu chẳng có, cứ bảo lúc cậu đi loanh quanh ở khu Shmsaibashi thì cô ta bắt chuyện là xong.”

“Tớ không tự tin mình có thể nói dối cảnh sát đâu. Không khéo bọn họ dồn ép quá, tớ sẽ khai ra sự thật mất.”

“Nếu đến mức ấy,” Kirihara lại trừng mắt lên nhìn Tomohiko, đấm mạnh vào hai đầu gối, “người ở sau tớ sẽ không bỏ qua đâu.”

“Sau cậu?”

“Cậu tưởng một mình tớ có thể làm được cái chuyện ấy à?”

“Xã hội đen?”

“Cậu nghĩ thế nào cũng được.” Kirihara nghiêng đầu sang trái rồi sang phải, làm các khớp xương kêu lên răng rắc. Ngay sau đó, cậu ta vung tay tóm lấy cổ áo Tomohiko. “Dù sao thì, nếu cậu còn muốn sống, tốt nhất đừng lắm mồm. Trên đời này, có nhiều kẻ khủng khiếp hơn cảnh sát vô số lần đấy.”

Giọng điệu hung hăng của cậu ta làm Tomohiko không dám cự lại. Có lẽ cho rằng như vậy là đã thuyết phục được Tomohiko, Kirihara đứng lên.

“Kirihara...”

“Gì nữa?”

“Không có gì...” Tomohiko cúi đầu, không nói nên lời.

Kirihara hừ một tiếng, xoay người đi. Đúng lúc này, tấm vải xanh phủ trên cái hộp hình vuông rơi xuống, để lộ ra chiếc máy tính cá nhân yêu quý của Tomohiko.

“Ồ!” Kirihara mở to mắt, “Cái này là của cậu à?

“Ừ.”

“Cậu có máy tốt gớm.” Kirihara ngồi xổm xuống xem xét, “Cậu biết lập trình không?”

“BASIC thì biết đại khái.”

“Còn Assembler thì sao?”

“Biết một ít.” Tomohiko vừa trả lời vừa nghĩ, thằng này có vẻ thạo máy tính. BASIC và Assembler đều là tên gọi các ngôn ngữ lập trình máy tính.

“Cậu đã lập trình bao giờ chưa?”

“Có viết một chương trình trò chơi.”

“Cho tớ xem nào.”

“Để lần sau đi... giờ không phải lúc xem mấy thứ ấy.”

“Bảo gì thì làm đi!” Kirihara vươn một tay ra tóm lấy cổ áo Tomohiko.

Khiếp hãi trước sự đe dọa của Kirihara, Tomohiko lấy kẹp hồ sơ trên giá sách xuống, bên trong là những trang giấy cậu ta vẽ biểu đồ luồng và ghi lại các đoạn mã lập trình. Cậu đưa kẹp hồ sơ ra, Kirihara bắt đầu chăm chú xem xét kỹ càng. Không lâu sau cậu ta gập kẹp hồ sơ lại, nhắm mắt, ngồi yên bất động. Tomohiko định hỏi có chuyện gì, nhưng rồi lại thôi. Hai cánh môi Kirihara mấp máy, như đang lẩm nhẩm gì đó.

“Sonomura,” Kirihara rốt cuộc cũng mở miệng, “cậu muốn tớ giúp cậu không?”

“Hả?”

Kirihara quay mặt về phía Tomohiko. “Làm theo lời tớ, cậu sẽ được cứu. Cũng không bị cảnh sát gọi đến đồn. Tớ có thể làm cái chết của người đàn bà kia thành ra không liên quan gì đến cậu hết.”

“Cậu làm được?”

“Cậu có chịu nghe tớ không?”

“Chịu, cậu nói gì tớ cũng làm theo hết.” Tomohiko vội vàng gật đầu rối rít.

“Nhóm máu gì?”

“Nhóm máu?”

“Của cậu ấy.”

“À... nhóm O.”

“Nhóm O... tốt lắm. Cậu có dùng bao chứ?”

“Bao? Cậu nói bao cao su ấy hả?”

“Đúng.”

“Có dùng.”

“Tốt!” Kirihara lại đứng lên, chìa tay về phía Tomohiko, “Đưa chìa khóa phòng khách sạn cho tớ.”

7

Chiều tối hai ngày sau, cảnh sát tìm gặp Tomohiko. Họ có hai người, một người trung niên mặc áo sơ mi trắng, người kia mặc áo polo xanh nước biển. Họ tìm Tomohiko, quả nhiên là vì chồng của Yuko đã để ý đến mối quan hệ giữa cô ta và Tomohiko.

“Chúng tôi có chút chuyện muốn hỏi cậu Tomohiko.” Viên cảnh sát mặc áo sơ mi trắng nói. Ông ta không nói rõ là có chuyện gì. Fusako ra mở cửa, vừa thấy cảnh sát tới đã phát hoảng. Họ dẫn Tomohiko đến công viên gần đó. Mặt trời đã lặn, nhưng chiếc ghế băng dài vẫn còn hơi nóng của ban ngày. Tomohiko và viên cảnh sát mặc áo sơ mi trắng ngồi xuống ghế dài, người mặc áo polo xanh nước biển thì đứng trước mặt cậu. Trên đường tới công viên, Tomohiko cố gắng không nói gì. Như vậy mặc dù trông có vẻ rất mất tự nhiên, nhưng cậu cũng không cố tỏ ra bình tĩnh. Đây là lời khuyên của Kirihara.

“Học sinh cấp III ở trước mặt cảnh sát hình sự mà vẫn làm ra vẻ thản nhiên như không mới là không bình thường.” Cậu ta nói.

Viên cảnh sát mặc sơ mi trắng cho Tomohiko xem một tấm ảnh, rồi hỏi cậu, “Cậu biết người này chứ?”

Người trong ảnh chính là Hanaoka Yuko, có lẽ được chụp lúc đi du lịch, nước biển sau lưng cô ta xanh thẳm một màu. Cô ta đang tươi cười hướng về phía cậu, mái tóc ngắn hơn lúc mới chết.

“Là... cô Hanaoka.” Tomohiko trả lời.

“Cậu biết tên cô ta chứ?”

“Hình như là Yuko.”

“Đúng vậy, bà Hanaoka Yuko.” Viên cảnh sát thu tấm ảnh lại, “Hai người có quan hệ thế nào?”

“Quan hệ thế nào...” Tomohiko cố ý ra vẻ ấp úng, “Không có gì cả... chỉ quen biết mà thôi.”

“Chính thế nên chúng tôi mới hỏi hai người quen biết như thế nào.” Giọng viên cảnh sát mặc sơ mi trắng vẫn bình thản, nhưng đã có thể cảm nhận được đôi chút bực mình trong lời nói.

“Cậu hãy nói thực đi.” Khóe miệng viên cảnh sát mặc áo polo nở một nụ cười giễu cợt.

“Khoảng chừng một tháng trước, lúc cháu đi qua Shinsaibashi thì cô ấy bắt chuyện.”

“Bắt chuyện thế nào?”

“Cô ấy hỏi cháu, nếu rảnh rỗi thì đi uống trà với cô ấy.”

Câu trả lời của Tomohiko khiến hai viên cảnh sát đưa mắt nhìn nhau.

“Sau đó cậu liền đi cùng cô ta?” Người mặc sơ mi trắng hỏi.

“Cô ấy nói cô ấy mời.” Tomohiko đáp.

Người mặc áo polo khịt mũi một tiếng.

“Uống trà xong rồi thì sao?” Người mặc sơ mi trắng hỏi tiếp.

“Chỉ uống trà thôi, sau khi rời khỏi quán cháu liền về nhà.”

“Ừm. Có điều, hai người không chỉ gặp nhau một lần chứ gì?”

“Về sau... lại gặp mặt hai lần nữa.”

“Ừ, gặp thế nào?”

“Cô ấy gọi điện cho cháu, bảo là đang ở đâu đó mạn Minami, nếu cháu rảnh rỗi, có thể đi uống trà không... đại khái như vậy.”

“Người đầu tiên nghe điện thoại là mẹ cậu à?”

“Không ạ, hai lần vừa khéo đều là cháu bắt máy.”

Câu trả lời của Tomohiko dường như làm người hỏi cảm thấy hết sức vô vị. Viên cảnh sát cắn môi dưới. “Thế là cậu đi?”

“Vâng.”

“Làm những gì? Lại uống trà rồi về nhà à? Làm gì có chuyện ấy phải không?”

“Đúng thế ạ, chỉ thế thôi ạ. Cháu uống cà phê đá, nói chuyện với cô ấy một lúc rồi về nhà thôi.”

“Thật sự chỉ có thế?”

“Thật ạ. Chỉ làm thế thôi cũng không được ạ?”

“Không, làm gì có chuyện đó.” Viên cảnh sát mặc sơ mi trắng gãi gãi cổ, nhìn chằm chằm vào Tomohiko. Ánh mắt anh ta như muốn moi ra sơ hở trên nét mặt của cậu thiếu niên. “Trường các cậu có cả nam và nữ cùng học nhỉ, chắc là cậu phải có mấy cô bạn gái ấy chứ, sao phải đi với một người đàn bà đã có tuổi hả?”

“Cháu chỉ vì rảnh rỗi quá nên mới đi với cô ấy thôi.”

“Hừm.” Viên cảnh sát gật gật đầu, nhưng khuôn măt lộ vẻ không tin tưởng, “Tiền tiêu vặt thì sao? Cô ta có cho cậu không?”

“Cháu không lấy.”

“Nghĩa là sao? Nghĩa là cô ta cho cậu nhưng cậu không lấy à?”

“Vâng. Lần gặp thứ hai, cô Hanaoka định cho cháu tờ năm nghìn yên, nhưng cháu không nhận.”

“Tại sao?”

“Chẳng tại sao cả... cháu chẳng có lý do gì để nhận tiền của cô ấy.”

Người mặc sơ mi trắng gật đầu, ngẩng lên nhìn người mắc áo polo.

“Hai người gặp nhau ở quán cà phê nào?” Người mặc áo polo hỏi.

“Quán trong khách sạn Shinnikko ở Shinsaibashi.”

Câu này thì cậu trả lời thành thật, vì cậu biết bạn của chồng Yuko từng trông thấy hai người họ.

“Khách sạn? Đã đi tới đó rồi, thật sự chỉ uống trà thôi chứ? Hai người không thuê phòng à?” Người mặc áo polo thô lỗ xẵng giọng, chắc hẳn trong lòng rất coi thường loại hoc sinh cấp III đi phục vụ mấy bà nội trợ giết thời gian.

“Cháu và cô ấy chỉ uống trà nói chuyện thôi.”

Người mặc áo polo bĩu môi, hừ một tiếng.

“Tối hôm kia,” người mắc sơ mi trắng mở miệng, “sau khi tan học cậu đi đâu?”

“Hôm kia...” Tomohiko liếm liếm môi, đây chính là mấu chốt. “Sau khi tan học, cháu đến tiệm Asahiya ở Tennoji lượn lờ môt lúc.”

“Lúc nào về nhà?”

“Khoảng bảy giờ rưỡi.”

“Sau đó cứ ở nhà suốt à?”

“Vâng.”

“Có gặp ai ngoài người nhà không?”

“À... ừm, khoảng tám giờ có bạn đến chơi. Là bạn cùng lớp của cháu, họ Kirihara.”

“Kirihara à? Viết thế nào?”

Tomohiko nói ra cách viết, người mặc sơ mi trắng ghi lại, rồi hỏi, “Người bạn đó ở nhà cậu đến mấy giờ?”

“Khoảng chín giờ.”

“Chín giờ, sau đó cậu làm gì?”

“Xem ti vi, nói chuyện điện thoại với bạn...”

“Điện thoại? Với ai?”

“Một cậu họ Morishita, là bạn hồi cấp II của cháu.”

“Các cậu bắt đầu nói chuyện điện thoại lúc nào?”

“Điện thoại gọi đến lúc khoảng mười một giờ, cháu nhớ lúc nói chuyện xong thì đã hơn mười hai giờ rồi.”

“Gọi đến? Cậu ta gọi cho cậu à?”

“Vâng.”

Chuyện này đã được sắp xếp, vì trước đó Tomohiko đã gọi điện cho Morishita. Cậu biết Morishita đi làm thêm không có nhà, nên cố ý chọn thời điểm ấy để gọi điện, sau đó nhờ mẹ Morishita nhắn cậu ta gọi lại cho mình. Đây đương nhiên là chiêu để đảm bảo bằng chứng ngoại phạm. Tất cả đều được thực hiện đúng theo chỉ dẫn của Kirihara. Viên cảnh sát chau mày lại, hỏi cậu cách thức liên lạc với Morishita. Tomohiko nhớ số điện thoại, liền nói ra luôn.

“Cậu nhóm máu gì nhỉ?” Người mặc sơ mi trắng hỏi.

“Nhóm máu? Cháu nhóm O ạ.”

“Nhóm O? Cậu chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn ạ, bố mẹ cháu đều nhóm máu O.”

Tomohiko cảm giác hai viên cảnh sát đột nhiên mất hết hứng thú với mình, nhưng cậu không hiểu tại sao. Tối hôm đó Kirihara cũng hỏi nhóm máu của cậu, nhưng không cho biết lý do.

“Xin hỏi,” Tomohiko rụt rè cất tiếng, “có chuyện gì với cô Hanaoka thế ạ?”

“Cậu không đọc báo à?” Người mặc sơ mi trắng nói vẻ khó chịu.

“Vâng.” Tomohiko gật đầu. Cậu biết báo chiều qua đã có một mẩu tin nhỏ, nhưng quyết định coi như không biết.

“Cô ta chết rồi, chết trong khách sạn tối hôm kia.”

“Hả?” Tomohiko làm vẻ kinh ngạc, đây là màn diễn ra hồn duy nhất mà cậu thể hiện được trước mặt hai viên cảnh sát, “Sao lại thế...”

“Có trời mới biết tại sao.” Viên cảnh sát đứng dậy khỏi chiếc ghế băng, “Cảm ơn, lời khai của cậu giúp chúng tôi làm rõ nhiều vấn đề. Chúng tôi có thể sẽ quay lại hỏi thêm chút chuyện, đến lúc ấy mong cậu tiếp tục hợp tác.”

“Dạ, vâng.”

“Chúng ta đi thôi.” Người mặc sơ mi trắng nói với đồng nghiệp, rồi cả hai quay người rời đi, không nhìn lại lần nào.

Không chỉ có cảnh sát đến tìm Tomohiko vì cái chết của Hanaoka Yuko.

Bốn ngày sau khi hai viên cảnh sát đến, cậu mới ra khỏi cổng trường không xa thì có người từ đằng sau vỗ vai. Cậu ngoảnh đầu lại thì bắt gặp một người đàn ông đã trung tuổi, tóc chải ngược ra sau đang đứng đó, miệng nở nụ cười khó hiểu.

“Cậu là Sonomura Tomohiko phải không?” Người đàn ông hỏi.

“Vâng.”

Nghe câu trả lời của Tomohiko, người đàn ông nhanh nhẹn giơ tay phải ra, trên tay cầm một tấm danh thiếp, đề tên Hanaoka Ikuo. Tomohiko cảm giác mặt mình xám ngoét, cậu biết cần phải giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, song vẫn không thể khống chế được cơ thể đang cứng đờ.

“Tôi có chuyện muốn hỏi cậu, bây giờ có tiện không?” Người đàn ông nói giọng Tokyo, tiếng nói thấp trầm, nhả chữ rõ ràng.

“Tiện ạ.” Tomohiko trả lời.

“Vậy nói chuyện trong xe nhé.” Người đàn ông chỉ vào chiếc ô tô con màu xám bạc đỗ bên vệ đường. Tomohiko ngồi vào ghế lái phụ theo lời ông ta.

“Cảnh sát ở đồn Minami đến gặp cậu rồi phải không?” Hanaoka ngồi trên ghế lái đi thẳng vào vấn đề luôn.

“Vâng.”

“Là tôi nhắc đến cậu với họ đấy, vì trên sổ địa chỉ của cô ta có số cậu. Chắc đã gây phiền phức cho cậu, nhưng có rất nhiều chuyện tôi thực sự nghĩ không thông được.”

Tomohiko không cho rằng Hanaoka thật sự nghĩ cho mình, nên không lên tiếng.

“Tôi nghe bên cảnh sát nói, cô ta đã mấy lần buộc cậu đi chơi với cô ta.” Hanaoka cười với Tomohiko, nhưng ánh mắt chẳng có vẻ gì là đang cười.

“Bọn cháu chỉ nói chuyện trong quán cà phê thôi.”

“Ừm, chuyện này thì tôi biết. Nghe nói là cô ta chủ động bắt chuyện với cậu?”

Tomohiko lặng lẽ gật đầu, Hanaoka phát ra một tiếng cười trầm đục. “Cô ta thích trai đẹp mà, hơn nữa còn mê tít các cậu chàng trẻ tuổi. Đã ngần ấy tuổi đầu rồi mà nhìn thấy minh tinh thần tượng vẫn còn kêu ré lên. Vừa trẻ vừa đẹp trai như cậu đây, chính là loại cô ta thích nhất.”

Hai bàn tay đặt trên đầu gối của Tomohiko nắm chặt lại. Giọng Hanaoka nghe dinh dính nhơm nhớp, giống như sự ghen tuông thấm ra từ từng câu chữ. “Hai ngươi chỉ nói chuyện thật chứ?” Ông ta hỏi lại.

“Vâng.”

“Cô ta có rủ rê cậu làm chuyện khác không? Chẳng hạn như, đi nhà nghỉ thuê phòng ấy.” Hanaoka dường như muốn ra vẻ dí dỏm, nhưng giọng điệu ông ta nghe chẳng có chút gì vui vẻ.

“Chưa bao giờ.”

“Thật chứ?”

“Thật ạ.” Tomohiko gật đầu quả quyết.

“Vậy, tôi lại hỏi cậu một chuyện nữa. Ngoài cậu ra, còn có ai gặp cô ta giống như cậu nữa không?”

“Ngoài cháu ra ạ? Không biết...” Tomohiko hơi nghiêng đầu.

“Không nhớ ra ai à?”

“Không ạ.”

“Hừm.”

Mặc dù đang cúi đầu, nhưng Tomohiko vẫn cảm thấy Hanaoka đang nhìn mình chằm chằm. Đó là ánh mắt của một người đàn ông trưởng thành. Cảm giác nhoi nhói như bị đâm ấy, làm cảm xúc của cậu tụt xuống tận đáy. Đúng lúc này, bên cạnh Tomohiko vang lên tiếng gõ vào cửa kính. Cậu ngẩng đầu lên, thấy Kirihara đang nhòm vào trong xe, Tomohiko bèn mở cửa ra.

“Sonomura, cậu đang làm gì thế? Thầy giáo tìm cậu kìa.” Kirihara nói.

“Hả...?”

“Thầy giáo đợi cậu trong văn phòng, tốt nhất là cậu nhanh nhanh lên.”

“A!” Vừa nhìn vào mắt của Kirihara, Tomohiko lập tức hiểu được dụng ý của cậu ta. Tomohiko bèn xoay người lại phía Hanaoka, “Xin hỏi, cháu đi được chưa ạ?”

Đã là thầy giáo tìm thì không thể phớt lờ được. Hanaoka mặc dù có vẻ không bằng lòng lắm, song cũng đành nói, “Được rồi, không còn việc gì nữa.”

Tomohiko xuống xe, sánh vai cùng Kirihara đi về phía trường học.

“Ông ta hỏi cậu những gì?” Kirihara khẽ hỏi.

“Về người kia.”

“Cậu giả ngây chứ?”

“Ừ.”

“Tốt lắm, như vậy là được rồi.”

“Kirihara, giờ sự việc rốt cuộc thế nào rồi? Cậu đã làm gì?”

“Chuyện này cậu khỏi cần quan tâm nữa.”

“Nhưng mà...”

Tomohiko còn muốn nói tiếp, nhưng Kirihara đã vỗ bộp lên vai cậu một cái.

“Thằng cha vừa nãy có thể vẫn đang nhìn đấy, cậu cứ vào trường. Lúc về nhà hãy đi cổng sau này “

Hai người đứng lại trước cổng chính của trường học.

“Biết rồi.” Tomohiko trả lời.

Từ đó trở đi, chồng của Hanaoka Yuko không bao giờ xuất hiện trước mặt Tomohiko nữa, các cảnh sát ở đồn Minami cũng không quay lại tìm cậu.

8

Ngày Chủ nhật giữa tháng Tám, Tomohiko được Kirihara dẫn đến căn hộ chung cư cũ, nơi cậu có trải nghiệm tình dục đầu tiên. Không như lần đó, lần này Kirihara tự dùng chìa khóa mở cửa, trên cái móc chìa khóa của cậu ta còn treo mấy chìa khóa nữa.

“Vào đi.” Kirihara vừa cởi giày thể thao vừa nói.

Căn bếp thoạt nhìn không thay đổi gì so với trước. Bàn ăn và ghế rẻ tiền, tủ lạnh và lò vi sóng, đều giống hệt như lần đó. Chỉ khác là mùi mỹ phẩm nồng nặc trong phòng giờ đã tiêu tan. Tối hôm trước, Kirihara đột nhiên gọi điện thoại tới, nói có thứ này muốn cho cậu xem, hẹn cậu hôm nay cùng đi với cậu ta. Tomohiko hỏi là thứ gì, Kirihara chỉ cười cười nói: “Bí mật.” Ngoại trừ lúc cười khẩy lạnh lùng, cậu ta hiếm khi cười như thế.

Khi biết điểm đến của họ là căn hộ chung cư ấy, Tomohiko không khỏi lộ vẻ khó chịu. Ký ức của cậu về nơi này thực sự không thể gọi là tốt đẹp.

“Đừng lo! Không bảo cậu đi bán thân đâu.” Dường như nhìn thấu được suy nghĩ của Tomohiko, Kirihara cười cười. Đây có thể gọi là cười khẩy lạnh lùng. Kirihara mở cánh cửa kéo lần trước được đỡ ra. Lúc đó, Hanaoka Yuko và mấy người bạn đang ngồi trong phòng kiểu Nhật phía sau cánh cửa này, hôm nay bên trong không có người. Nhưng Tomohiko vừa nhìn thấy những thứ để trong phòng, liền mở to mắt.

“Làm cậu kinh ngạc rồi hả?” Kirihara vui vẻ nói, chắc là vì phản ứng của Tomohiko đúng như mong đợi của cậu ta.

Bên trong bày bốn bộ máy tính cá nhân, còn kết nối với mười mấy cỗ máy phụ trợ khác nữa.

“Sao lại có những thứ này?” Tomohiko vẫn còn chưa hết kinh ngạc, ngẩn người hỏi.

“Còn phải nói nữa à, đương nhiên là mua về rồi.”

“Kirihara, cậu biết dùng à?”

“Biết một chút. Có điều, tớ muốn nhờ cậu giúp.”

“Tớ?”

“Đúng, vì vậy mới gọi cậu tới đây.”

Kirihara vừa dứt lời, chuông cửa liền vang lên. Vì không nghĩ sẽ có người đến nữa, sống lưng Tomohiko bất giác cứng đờ.

“Chắc là Namie.” Kirihara đứng dậy.

Tomohiko bước lại gần đống hộp giấy chất trong góc phòng, nhìn vào cái hộp trên cùng, thấy bên trong nhét đầy băng cát xét còn mới nguyên. Cần nhiều băng cát xét như vậy để làm gì? Bên ngoài vang lên tiếng mở cửa và tiếng chân người. Cậu nghe thấy Kirihara nói, “Sonomura đến rồi.” “Ờ.” Tiếng phụ nữ trả lời. Và người phụ nữ đó đi vào phòng. Cô ta khoảng hơn ba mươi tuổi, dung mạo bình thường. Tomohiko cảm thấy hình như đã gặp cô ta ở đâu đó.

“Lâu rồi không gặp.” Người phụ nữ nói.

“Ơ?”

Thấy bộ dạng ngạc nhiên của Tomohiko, người phụ nữ cười khẽ.

“Chính là chị lần đó về trước đấy.” Kirihara đứng bên cạnh cất tiếng.

“Lần đó... à!” Tomohiko rất kinh ngạc, nhìn kỹ người phụ nữ thêm lần nữa.

Cậu nhớ lúc đó cô ta mặc đồ bò, còn hôm nay cô ta trang điểm rất nhạt, nên trông có vẻ già hơn. Có điều, đây mới là diện mạo thực sự của cô ta.

“Giải thích thì phiền phức lắm, cậu đừng hỏi nhiều về chị ấy. Chị ấy tên Namie, là kế toán của chúng ta, biết vậy đủ rồi.” Kirihara nói.

“Kế toán...”

Kirihara lấy trong túi quần bò ra một tờ giấy gấp nhỏ đưa cho Tomohiko. Trên tờ giấy viết một hàng chữ bằng bút ký tên “Bán hàng qua bưu điện các loại trò chơi máy tính cá nhân - Kế hoạch Vô hạn.”

“Kế hoạch Vô hạn?”

“Tên của công ty chúng ta, ban chương trình trò chơi máy tính lưu trữ trong băng cát xét, theo phương thức đặt hàng qua đường bưu điện.”

“Chương trình trò chơi à?” Tomohiko khẽ gật đầu, “Cái này... có lẽ sẽ bán được.”

“Chắc chắn bán được, tớ đảm bảo với cậu.” Kirihara nói như đinh đóng cột.

“Nhưng mà, tớ nghĩ cần phải xem phần mềm đã.”

Kirihara bước lại một chiếc máy tính, lấy một dải giấy dài máy in vừa in ra chìa tới trước mặt Tomohiko. “Đây chính là sản phẩm chủ lực.”

Trên đó in một chuỗi mã lệnh, chương trình rườm rà phức tạp, gần như quá mức Tomohiko có thể tiêu hóa được. Chương trình này được đặt tên là “Submarine”.

“Trò này ở đâu ra? Cậu viết à?”

“Chuyện đó không quan trọng... Namie, chị nghĩ ra tên của trò chơi chưa?”

“Nghĩ thì nghĩ rồi, có điều không biết Ryo có hài lòng không?”

“Nói ra nghe thử xem.”

“Marine Crash.” Namie e dè nói, “... Có được không?”

“Marine Crash à?” Kirihara khoanh tay trước ngực, ngẫm nghĩ một lát rồi gật gật đầu, “Ok, dùng cái tên này đi.”

Thấy cậu ta hài lòng, Namie thở phào một tiếng, nhoẻn miệng cười. Kirihara xem đồng hồ, rồi nhổm dậy.

“Tớ đến xưởng in một lát.”

“Xưởng in? Để làm gì?”

“Muốn làm ăn phải chuẩn bị rất nhiều thứ.” Kirihara đi giày thể thao vào, rời khỏi căn hộ chung cư.

Tomohiko ngồi khoanh chân trong gian phòng kiểu Nhật, xem chuỗi mã lệnh kia. Nhưng rồi chẳng mấy chốc cậu lại ngẩng đầu lên. Namie đang ngồi ở bàn, cầm máy tính tính toán gì đó. “Cậu ta rốt cuộc là người như thế nào vậy?” Cậu nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của cô ta, hỏi.

Namie dừng tay lại. “Người như thế nào là như thế nào?”

“Ở trường cậu ta hoàn toàn không nổi bật, hình như cũng không có bạn bè nào thân thiết. Nhưng lại âm thầm làm những chuyện này.”

Namie quay mặt về phía cậu.

“Trường học chẳng qua chỉ là một phần nhỏ trong đời người thôi.”

“Nói thì nói vậy, nhưng cũng chẳng ai kỳ lạ như cậu ta cả.”

“Chuyện của Ryo tốt nhất cậu đừng dò hỏi quá nhiều.”

“Không phải em muốn dò hỏi, chỉ là có rất nhiều chuyện làm em cảm thấy hết sức kỳ lạ. Lúc đó cũng vậy...” Tomohiko ngập ngừng, cậu không biết có thể tiết lộ với Namie đến chừng nào.

Nhưng vẻ mặt Namie vẫn tự nhiên như không, “Cậu nói chuyện của Hanaoka Yuko ấy à?”

“Ùm.” Cậu gật đầu, hiểu ra cô ta đã biết rõ nội tình, trong lòng cậu cũng nhẹ nhõm hơn, “Chắc đây chính là cảm giác như rơi vào giữa đám mây mù mà người ta vẫn nói. Rốt cuộc cậu ta giải quyết chuyện đó thế nào vậy?”

“Cậu muốn biết à?”

“Đương nhiên.”

Nghe Tomohiko nói vậy, Namie chau mày, dùng cán bút bi gãi gãi lên thái dương. “Như tôi nghe được, thì xác của Hanaoka Yuko được phát hiện vào khoảng hai giờ chiều ngày hôm sau. Vì đã qua thời gian trả phòng, mà cô ta lại không liên lạc gì với quầy lễ tân, gọi điện thoại nội bộ đến phòng cũng không ai nghe máy nên người của khách sạn lo lắng, tới phòng xem xét. Cửa phòng khóa tự động, bọn họ phải dùng chìa khóa tổng mở cửa vào. Nghe nói lúc ấy Hanaoka Yuko đang trần như nhộng nằm trên giường.”

Tomohiko gật gật đầu, cậu có thể tưởng tượng ra cảnh đó.

“Cảnh sát đến ngay, xem ra thì có vẻ không phải bị sát hại. Cảnh sát dường như cho rằng cô ta phát bệnh tim lúc đang quan hệ tình dục, suy đoán thời gian tử vong là khoảng mười một giờ đêm ngày hôm trước.”

“Mười một giờ?” Tomohiko nghiêng đầu, “Không đúng, sao có thể được...”

“Nhân viên phục vụ đã trông thấy cô ta.” Namie nói.

“Nhân viên phục vụ?”

“Nghe nói có người phụ nữ gọi điện thoại cho quầy phục vụ bảo rằng trong buồng tắm không có dầu gội đầu. Lúc nhân viên phục vụ mang lên, là Hanaoka Yuko ra nhận.”

“Không đúng, chuyện này kỳ lạ quá. Lúc em rời khỏi khách sạn...”

Tomohiko không nói tiếp, vì Namie đã lắc đầu, “Đây là người phục vụ đó nói, khoảng mười một giờ anh ta mang dầu gội đầu lên cho người khách nữ. Khách nữ trong phòng ấy, không phải chính là Hanaoka hay sao?”

“A!”

Tomohiko giờ mới hiểu, thì ra có người đóng giả Hanaoka Yuko. Hôm đó, Yuko đeo một cặp kính râm rất lớn. Chỉ cần chải kiểu tóc tương tự, rồi đeo cặp kính ấy lên, muốn đánh lừa nhân viên phục vụ chắc không phải chuyện khó. Nếu vậy, ai đã mạo danh Hanaoka Yuko? Tomohiko đưa mắt nhìn Namie ở trước mặt, “Chị Namie đóng giả à?”

Namie cười cười lắc đầu, “Không phải tôi, chuyện liều lĩnh như thế tôi chẳng làm được. Chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở ngay.”

“Nếu thế thì...”

“Chuyện này tốt nhất cậu đừng nên nghĩ nhiều.” Namie không hề khách khí nói, “Chuyện ấy chỉ có Ryo mới biết. Có người giúp cậu, như vậy chẳng phải là xong rồi sao?”

“Nhưng mà...”

“Còn một chuyện nữa,” Namie giơ ngón trỏ lên, “cảnh sát nghe theo lời ông chồng của Hanaoka Yuko, để mắt đến cậu, nhưng ngay lập tức lại không còn hứng thú với cậu nữa. Cậu biết tại sao không? Đó là vì dấu vết tìm được ở hiện trường thuộc nhóm AB.”

“Nhóm AB?”

“Tinh dịch,” Namie không chớp mắt, “nghĩa là họ đã tìm thấy tinh dịch của người có nhóm máu AB trên người Hanaoka Yuko.”

“Chuyện này... kỳ lạ quá.”

“Chắc cậu rất muốn nói chuyện ấy không thể nào chứ gì, nhưng sự thực chính là thế đấy. Trong âm đạo cô ta đích thực đổ đầy tinh dịch nhóm AB.”

“Đổ đầy?” Tomohiko băn khoăn trước từ đó rồi sực hiểu ra. “Kirihara nhóm máu gì?”

“AB.” Nói xong, Namie khẽ gật đầu.

Tomohiko đưa tay lên bịt miệng, hơi buồn nôn. Rõ ràng đang giữa mùa hè, nhưng cậu lại thấy sống lưng mình lạnh toát. “Cậu ấy làm với xác chết...”

“Tôi không cho phép cậu nghĩ bừa đã xảy ra chuyện gì.” Giọng Namie lạnh đến nỗi khiến người ta nghe mà phát run. Mắt cô ta cũng nhướng lên.

Tomohiko không biết nói gì, đến khi định thần lại mới phát hiện mình đang run lên. Lúc này, cánh cửa ngoài tiền sảnh mở ra.

“Bàn xong vụ quảng cáo rồi.” Kirihara bước vào, đưa tờ giấy trên tay cho Namie, “Thế nào? Đúng giá đã tính toán ban đầu chứ?”

Namie nhận lấy tờ giấy, mỉm cười gật đầu, vẻ mặt hơi gượng gạo. Kirihara dường như nhận ra ngay bầu không khí có vẻ khang khác lúc trước. Cậu ta vừa đưa mắt nhìn Namie và Tomohiko, vừa đi tới cạnh cửa sổ, ngậm một điếu thuốc.

“Sao vậy?” Cậu ta hỏi cụt lủn, cầm bật lửa châm thuốc.

“Chuyện đó...” Tomohiko ngẩng đầu lên nhìn cậu ta.

“Hả?”

“Chuyện đó... tớ...” Nuốt nước bọt, Tomohiko nói, “Chuyện gì tớ cũng làm, tớ sẵn lòng làm bất cứ chuyện gì cho cậu.”

Kirihara nhìn chằm chằm Tomohiko, sau đó, đôi mắt ấy chuyển hướng sang Namie, cô ta khẽ gật đầu. Ánh mắt Kirihara lại dừng lại trên người Tomohiko, nụ cười lạnh lùng mọi khi đã trở lại trên gương mặt cậu ta. Vẫn giữ nụ cười ấy trên khóe miệng, cậu ta hút thuốc vẻ hài lòng, “Đương nhiên rồi.”

Sau đó, cậu ta ngước lên nhìn bầu trời xanh đùng đục trên cao.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bạch Dạ Hành

BÌNH LUẬN FACEBOOK