Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ba năm sau - Cambridge University.....

Hôm nay chính là ngày mà tất cả sinh viên chính thức tốt nghiệp! Mọi người đều háo hức vui mừng vì sau ngần đó năm, bao nhiêu công sức nỗ lực bỏ ra!

Cuối cùng cũng là được tốt nghiệp rồi.

Buổi lễ chúc mừng nãy giờ cũng đang được diễn ra tầm mười lăm phút rồi..

Lucas Diệu Nhi mặc lên mình lễ phục tốt nghiệp màu đen với nón ròi được viền bên ngoài là một lớp lông trắng..

Đây chính là trang phục truyền thống tốt nghiệp của trường đại học lừng lẫy Cambridge này, người phát biểu ở bục đang lần lượt chúc mừng các bạn đây!

Nhưng mà vấn đề là cô đợi nãy giờ rồi, vậy sao mà gia đình và cả anh vẫn chả thấy đâu hết vậy? Nghĩ đến đây, trong lòng cô đột nhiên có chút thấp thỏm!!

Đọc một lượt các sinh viên ưu tú cũng có cả tên của cô, Lucas Diệu Nhi nghe đến tên mình liền bước lên! Giống hệt như hôm nay là lễ tốt nghiệp chỉ một mình cô tự đón thôi vậy, thật buồn đó.

Không nghĩ nhiều nữa, cô hạ thấp đầu mình xuống nhận lấy vòng hoa từ các giảng viên trong trường và bằng khen.

- Look behind you! _ Giáo sư đột ngột, lại vỗ vai của cô một cái rồi chỉ ra sau.

Diệu Nhi quay lại thì màn hình ở trên đó đã được sửa đổi lại thành chữ khác là: " Congratulations on graduation..... MY GIRL, YOU DID VERY WELL!!!!!!! "

Cô đọc liền biết đây chính là anh làm!

Định xoay người lại để dáo dác xem là anh đang ở đâu thì bất ngờ lại đến với cô, anh hiện tại đang đứng trước mặt?

Hạ Phong Thần diện lên cho mình tại lễ tốt nghiệp của cô một bộ vest xám!

Nhìn trông rất chững chạc, anh nhích người lên một tí, xoa đầu cô rất vui vẻ.

Sau đó cùng nhau chụp vài bức ảnh...

Ở phía dưới, gia đình hai bên đều liên tục vỗ tay chúc mừng. Bạn nghĩ xem?.

Còn gì hạnh phúc hơn khi tốt nghiệp..

Lại được cả chồng tương lai lẫn cả hai bên gia đình đến chung vui như vậy a!

Trái tim cô đến giờ vẫn còn đập mạnh.

Anh nắm tay cô rồi cùng đi xuống sau khoảng một tiếng nữa, buổi lễ ở trong đây kết thúc. Các học viên đều là cùng gia đình mình ra ngoài khuôn viên, cả hết thẩy mọi người đều vui mừng mà!

Bây giờ có lẽ là thời gian chụp ảnh lưu niệm, tất cả học viên ai ai cũng đều có riêng một chiếc máy ảnh, để lưu lại cả những khoảnh khắc thật đáng nhớ đó.

- Phong Thần, anh nói em nghe sao lại làm được cái dòng chữ đó vậy? _ Diệu Nhi cùng với anh đi dạo xung quanh..

- Em đoán xem? Với anh, không có cái gì là không thể! Nhất là những chuyện anh muốn làm cho em. Đồ ngốc. _ Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, chẳng hiểu sao từ lúc nào mà anh lại có sở thích này..

- Ông xã em là giỏi nhất. _ Cô không hề ngại mà khen anh như vậy, còn nói tới hai từ " ông xã " khiến anh sung sướng.

Trong lòng Phong Thần nghe được thế đã vui lại càng vui hơn. Không hiểu từ bao giờ nữa, anh đã yêu cô, ngày càng nhiều thêm chứ chưa bao giờ giảm hạ.

Chính giữa khuôn viên trường thật sự đang có chuyện gì xảy ra sao? Dường như tất cả mọi người đều đang tụ tập!

Cô cùng anh tay đan tay đi đến chỗ đó xem, thì ra là đột nhiên lại có một dàn người ngồi ở đây chung với rất nhiều.

Rất nhiều dụng cụ như đàn piano các thứ, phía trước lại có một chiếc micro nhưng tại sao lại chưa ai ngồi vào hát.

Đến lúc này, Hạ Phong Thần đột nhiên buông lỏng tay của Diệu Nhi ra, là anh đang đi vào chỗ ngồi hát đó hay sao a?

Không ngoài dự đoán, Phong Thần rất nhanh đã ngồi vào vị trí hát chính đó.

Khiến cô ngạc nhiên tột độ không ngờ tới được, bây giờ mọi người bắt đầu là tản tản ra xung quanh, là chừa lại chỗ đó cho cô, những điệu nhạc bắt đầu...

Vang lên đằm thắm bên tai, Hạ Phong Thần bắt đầu đặt tay lên micro, cả đôi mắt anh luôn chăm chăm nhìn về cô..

Giọng hát của anh bất ngờ cất lên, làm cô thật cảm động. Quen nhau bao lâu.

Nhưng lại không biết anh hát hay vậy!

在没风的地方找太阳

Zài méi fēng dì dìfāng zhǎo tàiyáng

Tìm kiếm ánh nắng ở nơi vắng gió

在你冷的地方做暖阳

zài nǐ lěng dì dìfāng zuò nuǎn yáng

sưởi ấm chốn lạnh lẽo nơi em

人事纷纷 你总太天真

rénshì fēnfēn nǐ zǒng tài tiānzhēn

đời người nhiễu nhương, mà em thì khờ khạo quá

往后的余生 我只要你

wǎng hòu de yúshēng wǒ zhǐyào nǐ

quãng đời còn lại, tôi chỉ cần có em

往后余生 风雪是你

wǎng hòu yúshēng fēng xuě shì nǐ

quãng đời còn lại, gió tuyết là em

平淡是你 清贫也是你

píngdàn shì nǐ qīngpín yěshì nǐ

bình dị là em, bần hàn cũng là em

荣华是你 心底温柔是你

rónghuá shì nǐ xīndǐ wēnróu shì nǐ

vinh hoa là em, tấm lòng dịu dàng chính là em

目光所致 也是你

mùguāng suǒ zhì yěshì nǐ

điều mà đôi mắt tôi hướng về cũng là em

想带你去看晴空万里

xiǎng dài nǐ qù kàn qíngkōng wànlǐ

muốn mang em đi ngắm nhìn bầu trời quang xa xôi

想大声告诉你我为你着迷

xiǎng dàshēng gàosù nǐ wǒ wèi nǐ zháomí

muốn hét lên thật lớn với em rằng tôi vì em mà say đắm

往事匆匆 你总是会感动

wǎngshì cōngcōng nǐ zǒng shì huì gǎndòng

chuyện cũ vội vã trôi, rồi cuối cùng em cũng sẽ cảm động mà thôi

往后的余生 我只要你

wǎng hòu de yúshēng wǒ zhǐyào nǐ

quãng đời còn lại, tôi chỉ cần có em

往后余生 冬雪是你

wǎng hòu yúshēng dōng xuě shì nǐ

quãng đời còn lại, tuyết mùa đông là em

春华是你 夏雨也是你

chūn huá shì nǐ xià yǔ yěshì nǐ

hoa mùa xuân là em, mưa mùa hạ cũng là em

秋黄是你 四季冷暖是你

qiū huáng shì nǐ sìjì lěngnuǎn shì nǐ

mùa thu vàng là em, bốn mùa ấm lạnh luân phiên chính là em

目光所致 也是你

mùguāng suǒ zhì yěshì nǐ

điều mà đôi mắt tôi hướng về cũng là em

往后余生 风雪是你

wǎng hòu yúshēng fēng xuě shì nǐ

quãng đời còn lại, gió tuyết là em

平淡是你 清贫也是你

píngdàn shì nǐ qīngpín yěshì nǐ

bình dị là em, bần hàn cũng là em

荣华是你 心底温柔是你

rónghuá shì nǐ xīndǐ wēnróu shì nǐ

vinh hoa là em, tấm lòng dịu dàng chính là em

目光所致 也是你

mùguāng suǒ zhì yěshì nǐ

điều mà đôi mắt tôi hướng về cũng là em

目光所致 也是你

mùguāng suǒ zhì yěshì nǐ

điều mà đôi mắt tôi hướng về cũng là em

.

END

.

Nước mắt cô rơi không ngừng, là chưa lần nào cô nghĩ tới rằng anh sẽ có một lần vì cô mà làm như thế này. Thật sự!

Trong lòng tim vẫn đang đập mạnh từ lâu vẫn không ngừng được, tâm trạng của cô thật lạ. Vừa kích động lại hạnh phúc, muốn tiến tới ôm anh rồi hôn...

Nhưng mà hiện tại vẫn chẳng biết làm gì ngoài cảm động mà đứng khóc hết?

Hạ Phong Thần mỉm cười nhẹ, sau đó rồi dần dần đứng dậy, nhận lấy từ bên cạnh một đóa hoa hồng rất to tiến tới!

Anh đứng trước mặt cô, dùng bàn tay to lớn lau đi nước mắt của cô, rồi quỳ một chân xuống, một tay đút vào bên bên trong túi áo, lấy ra một chiếc hộp bằng nhung có màu tím sậm mở ra!!.

Lucas Diệu Nhi đã bất ngờ nay lại còn bất ngờ hơn rất nhiều. Cô nhìn thấy là một chiếc nhẫn lấp lánh màu bạc, anh thật sự đã cầu hôn cô rồi sao? Làm gì.

Chuyện này cô có nghĩ cũng không thể mơ mộng tới, từ sau khi chuyện ở bốn năm trước, cô chưa từng nghĩ sẽ đề lại với anh chuyện kết hôn của hai người.

Nhưng mà bây giờ lại là khác rồi đây..

- Diệu Nhi, hôm nay ở đây anh thật sự muốn nói với em rất nhiều điều! Thật sự nói làm sao nhỉ! Ba năm trước anh nguyện ý đợi để em học xong. Bây giờ ba năm trôi qua rồi trong lòng anh là không thể nào đợi được nữa. Anh chỉ muốn từ nay về sau cùng em nắm tay nhau đi đến cuối đời, mọi chuyện kia có không vui hay đau khổ như nào đi nữa, chúng ta đều bỏ qua cho nhau... có được không? Bây giờ em có thể trả thù lao cho anh được rồi, tiểu Nhi, có thể cùng anh kết hôn được không???.

Thật nghẹn ngào, xung quanh đây dần dần náo nhiệt hết cả lên, mọi người từ im lặng đến vỗ tay kịch liệt mong rằng cô có thể đồng ý lời cầu hôn ngọt ngào này đó. Diệu Nhi nhìn anh xúc động...

Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười duyên dáng với anh, sau đó liền..

Gật đầu đồng ý, đưa tay của mình ra ở phía trước cho anh. Hạ Phong Thần là quá kích động luôn rồi, mau chóng lấy nhẫn ra đeo vào ngón tay áp út của cô.

Sau đó đứng dậy ôm nhau thật chặt, là anh đợi cô ba năm.. Đây chính là điều hạnh phúc lớn nhất rồi còn gì nữa hả?

Mọi người đồng loạt vỗ tay vui mừng!

Reo hò trong sự hạnh phúc, thật ra vụ này Phong Thần đều sắp xếp từ trước rồi, ít nhất là cách đây khoảng ba bốn tháng gì đó. Hai bên gia đình tất cả là từ nãy giờ đều đứng quan sát hết thẩy!

Cuối cùng hai móng còn lại cũng được với nhau rồi, hai ông bà già chính vui nhất. Bên đây, hai người liền trao đến cho nhau một nụ hôn nồng nàn đến là bỏng mắt người xem luôn chứ gì nữa!

" Lucas Diệu Nhi, anh đợi em ba năm. Bây giờ lại được cưới em về làm vợ, có được em bên cạnh, như vậy là hời rồi"

" Cho dù sống chết ra sao, em yên tâm, vì bên em luôn có anh, anh yêu em... "

- ---------

[ Tác giả: @seunghyunttop ]

Bài hát: Quãng Đời Còn Lại - Dịch phía trên chính là do bạn naxiaholic làm!!.

Cảm ơn tất cả các bạn đã chờ mong mỏi và đón đọc truyện này! Dù đây chỉ là truyện ngắn cho đôi phụ thôi.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bà Xã: Tôi Sủng Nịnh Em Cả Đời

BÌNH LUẬN FACEBOOK