Trang Chủ
Ngôn Tình
Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi
Chương 1

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lý Ý Di mặc một chiếc áo đầm trắng tinh, cổ lật màu lam, in hoa dài đến đầu gối, dây nịt cũng màu lam giống với cổ áo. Cô thích nhất là mặc áo đầm, bởi nó rất dễ cởi ra, hơn nữa lại không cần lo phải chọn trang phục phối hợp, cho dù cô mặc lên không đẹp nhưng tối thiểu cũng không làm cô trở nên buồn cười.

Lý Ý Di mặc cái áo đầm mà mình thích nhất, ở giữa hè nhiệt độ 45oC, cô đã ngồi trong công viên được 45 phút, nhưng người cô chờ vẫn chưa thấy đến.

Một lần nữa nhìn xa xăm, ánh mắt không thể nói rõ là tâm tình gì, sau khi xác nhận đối phương sẽ không tới, cô nhìn về phía đám mây trên trời.

“ Nóng quá…” Qua một hồi lâu, cô than thở một hơi.

Cô và đối phương hẹn nhau ở đài phun nước trong công viên, mà cách suối phun đó không xa có một hàng ghế ngồi được đặt dưới gốc cây. Ở trong công viên chờ 45 phút, có không ít người đi dạo công viên ngồi ở trên ghế hóng mát , hơn nữa còn nhìn cô với ánh mắt kì quái, giống như đang nói cô tại sao chỗ có bóng cây không ngồi, lại đi ngồi ở bên cạnh đài phun nước chịu nắng.

Cô làm sao có thể giải thích với những người đó rằng bởi vì cô có hẹn người ta gặp mặt ở bên cạnh đài phun nước, cô sợ mình rời đi, khi đối phương tới sẽ không nhìn thấy cô. Dù khoảng cách không tới một trăm bước, nhưng cô cũng không muốn vì một trăm bước này mà bỏ qua cuộc gặp với đối phương, đây chính là một cuộc hẹn hò, nếu như bỏ qua không phải mình sẽ là người có lỗi sao.

Cô không muốn làm một người không giữ lời hứa, cô giống như một kẻ ngu ngồi ở chỗ này hứng ánh mặt trời, ai biết lại chỉ có cô ôm loại suy nghĩ này thôi.

Lý Ý Di lại lần nữa nhận được tin nhắn, là bạn trai cô gửi tới.

‘ Xin lỗi Ý Di, hôm nay thực sự là quá nóng, anh không muốn ra khỏi cửa, giữa chúng ta đến đây chấm dứt đi.’

Cất điện thoại di động, Lý Ý Di cảm thấy mình thật ngu ngốc, không chỉ đần mà còn rất ngu xuẩn.

Ba ngày trước ở trong điện thoại cô bị bạn trai đá, cô không hiểu ra sao, chẳng lẽ chỉ có mình cô vẫn luôn cho rằng cô và anh ở chung một chỗ rất tốt sao? Vì vậy cô đã hẹn đối phương ra ngoài để nói chuyện, đặc biệt mặt bộ trang phục mà mình thích nhất, lần đầu tiên cô chú trọng ăn mặc trước khi ra khỏi nhà như vậy.

Hiện tại thì sao, toàn thân bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, còn đối phương thì lấy lí do là quá nóng nêm biến tất cả cố gắng của cô biết thành trò cười.

Sớm biết như vậy sẽ không hẹn anh ta ở công viên, trực tiếp hẹn gặp mặt ở nhà là tốt nhất, nhưng nếu nói như vậy, anh ta căn bản sẽ không muốn gặp cô.

Lý Ý Di đứng lên, cô nhất thời cảm thấy đầu choáng váng, hoa mắt, nhưng cô không phải là người hay để lộ tâm tình ra bên ngoài, cho dù cô có bị hong thành thịt khô thì người khác nhìn vào cũng chỉ tưởng rằng cô đang đứng ngẩn người mà thôi.

Trước mắt đài phun nước nho nhỏ ở trong khu công viên hoàn toàn không có tác dụng làm mát, Lý Ý Di cởi đôi giày xăng-đan dưới chân ra bọc lại đặt ở bên thành đài phun nước, một cái chân bỏ vào trong hồ, ngâm vào trong nước.

Nước đã bị ánh mặt trời phơi nóng lên, nhưng nước từ dưới lòng bàn chân truyền lên vẫn có thể giảm nhiệt hiệu quả, nêm cô thả chân còn lại vào trong nước.

Đài phun nước hình tròn rất cạn, chỉ có ở trung tâm đài phun, cột nước phun cao hơn nửa người, những nơi khác nước chỉ vừa đến bắp chân. Lý Ý Di kéo cao làn váy, chân trần đứng ở bên trong đài phun nước, từ bắp chân truyền đến cảm giác mát lạnh làm cho cô thấy khá hơn nhiều.

Lý Ý Di giống như một đứa trẻ ở trong hồ vọt nước, đá nước, ở trong đài phun nước đi tới đi lui.

Ào ào… âm thanh của tiếng nước bị đá làm cho tâm tình của cô chuyển biến tốt hơn.

“ Tiểu thư?” Lưng Lý Ý Di cứng đờ, quay đầu lại xem là ai đang gọi cô, từ lúc cô nghịch nước cho đến bây giờ đã có nhiều hơn một người đàn ông, người đàn ông kia đang đứng đối diện mỉm cười với cô.

Lý Ý Di khổng phải là người am hiểu việc nhìn sắc mặt nói chuyện. Trực giác của cô cho là người đàn ông xa lạ này là nhân viên quản lí công viên, trong lúc nhất thời có chút bối rối.

“ A, thật xin lỗi, tôi sẽ ra ngoài!” Cô nói xong liền nâng váy nhanh chóng bước ra ngoài.

Người đàn ông kia thấy dáng vẻ vội vàng của cô, liền khoát tay nói: “ Không, không, chỉ là tôi có vài lời muốn nói với cô, cô…”

Lời của anh còn chưa nói hết, Lý Ý Di đã bởi vì đi quá nhanh, cộng thêm phía dưới đài phun nước gạch men sứ rất trơn, dưới chân mất thăng bằng, cả người liền ngã về phía sau….

Người đàn ông kia theo phản xạ co bả vai lại, chỉ thấy trước mắt một bọt nước khổng lồ và một tiếng “ Bùm”, nước bắn lên tung tóe, không nhìn thấy Lý Ý Di đâu nữa.

“ Tiểu thư!” Anh khẩn trương nhảy vào trong đài phun nước, chạy đến chỗ Lý Ý Di ngã, giống như sợ cô chết đuối ở trong hồ nước chỉ cao đến bắp chân này, khẩn trương đỡ hai vai của cô, kéo cô lên từ trong đài phun nước.

Lý Ý Di không ngừng lấy tay lau nước chảy từ trên tóc xuống mặt mình, bởi vì sức nâng của nước nên khi té cô cũng không cảm thấy trên người mình có chỗ nào té bị đau, chỉ cảm thấy vận khí hôm nay của mình thật sự là không tốt.

Đợi cô lau sạch nước trên mặt mình, đâu còn thời gian đi suy nghĩ những chuyện khác, mới ý thức tới người đàn ông vừa rồi vẫn một mực chống lưng mình, yên lặng đứng ở bên người cô, sợ cô lại ngã vào trong nước, nhớ lại chuyện vừa rồi, cũng là anh chạy tới giúp cô đầu tiên.

Lý Ý Di nhìn quần áo của người nọ một chút, quần áo của mình bị ướt là đương nhiên, nhưng đối phương bởi vì chạy tới giúp cô mà làm cho trên người cũng bị ướt, ngay cả giày cũng bị ngâm trong nước.

“ Cô… Cô có làm sao không? Có nơi nào không thoải mái hay không?” Dáng vẻ của anh thực khẩn trương.

Cô lăc đầu một cái, đối phương giúp cô đứng lên, hai người một trước một sau bước ỏi đài phun nước, nước vương vài ra đầy mặt đất

Lý Ý Di ngồi vào chỗ mình vừa ngồi ban nãy, bên cạnh là chiếc túi của cô, chỉ có điều người đã bị ướt sũng

“ Đều tại tôi lớn tiếng quá, hù dọa cô.” Anh vẫn ở bên cạnh lo lắng nhìn cô.

“ A?” Cô sửng sốt một chút, ngẩng đầu, lúc này mới chân chính quan sát người đàn ông bên cạnh.

Toàn thân anh gần như ướt đẫm, nhất là quần dài, bị ướt nhẹp, nơi bị ướt nhẹp màu sắc cũng sẫm hơn một chút, phía dưới không ngừng nhỏ nước, nhìn qua có chút buồn cười. Nhưng anh không có để ý đến nước trên người mình, một đôi mắt lo lắng nhìn cô, giường như anh đang muốn nói, cô bị ngã là do anh dọa sợ, sợ bị cô trách cứ.

Mặc dù bên trong quả thật có mấy phần nguyên nhân, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt như vậy, Lý Ý Di làm sao còn hung hăng được, cô lấy khăn tay từ trong túi ra, lau lên mặt, tiếp đến trừ nước ra còn có cả mascara…. Trời ạ,thật sự ngay lúc này cô không có dũng khí nhìn bộ dạng mình.

Chỉ là trong hoàn cảnh như vậy lại làm cho cô cảm thấy có chút buồn cười, cô nói: “ Là tự tôi không cẩn thận thôi, làm hại anh cũng bị ướt, mới vừa rồi thật sự là cảm ơn anh.”

Vừa nghe cô nói không tức giận, trên mặt người đàn ông là nụ cười rất tươi, lo lắng trước đó đã không còn, “ Tôi không sao, bây giờ trời nóng như vậy, quần áo sẽ lập tức khôn thôi, ngược lại là cô, có muốn tôi giúp cô kêu taxi hay không?”

“ Không cần, tôi cũng muốn ngồi thêm một lúc.” Lý Ý Di nhìn về phía mặt trời cười, nói: “ Như vậy cũng tốt, mát hơn nhiều.”

Cô phát hiện, người đàn ông kia sững sờ nhìn cô, bộ dạng của cô nhất định là rất kì quái đi? Cô ho khan một tiếng, không rõ nguyên nhân ở trong mắt nười khác là gì, liền cười nói: “ Tôi thực sự rất tốt…. Ừ, có chút nhếch nhác.”

Sau khi ngã suống đài phun nước, cả người không hề khó chịu, ngược lại cảm thấy thoải mái hơn, cái nóng vừa rồi cũng bị xua tan đi.

“ Nói cũng phải, trời nóng bức thế này, có chút nước cũng thoải mái hơn.” Người đàn ông kia nói vừa lục lọi túi ở trên người mình, nhưng móc tới nửa ngày cũng không có móc được cái gì.

Người này ít nhất cao 180m, làn da lúa mạch, trên cánh tay trái có một hình xăm mà Lý Ý Di xem không hiểu, nhưng bộ dạng nóng nảy móc tới móc lui giống như một cậu bé bảy tám tuổi, mới vừa rồi ánh mắt lo lắng của cô cũng trở nên dịu dàng hơn.

Mặc dù bề ngoài Lý Ý Di chưa từng thấy qua loại hình xăm này, nhưng lại không làm cho người khác có cảm giác áp bức, Lý Ý Di hết sức kiên nhẫn chờ anh móc hết mỗi túi, cuối cùng anh mất mát nói với cô: “ Xin lỗi, tôi hôm nay không có mang danh thiếp, vốn muốn nói cô sau này có chỗ nào không thoải mái có thể đến tìm tôi.”

“ Anh đừng khách khí, tôi thực sự không có chuyện gì, cứ coi như thật sự có chỗ không thoải mái thì cũng không phải lỗi của anh.” Lý Ý Di nói.

“ Ách, thật ra thì… cũng không hoàn toàn là vì chuyện này, tôi còn có chút chuyện khác muốn nhờ cô.”

Chuyện khác? Lý Ý Di nghĩ đến chuyện mới vừa rồi anh gọi cô, chẵng lẽ không phải muốn cô đi ra khỏi đài phun nước sao? Cô nghiêm túc quan sát cũng cảm thấy người đàn ông này không qua giống nhân viên quản lí công viên.

Nhìn thấy ánh mắt thăm dò của cô, anh nói: “ Là như vậy, tôi muốn hỏi cô có thể làm người mẫu cho tôi hay không?”

Lý Ý Di nhíu lông mày, người đàn ông kia lại giống như trước bộ dạng hốt hoảng nói: “ Tôi không phải lừa đảo! Tôi tên Tào Thiệu Trạch, là một nhà tạo mẫu, chỉ là quên mang danh thiếp…. Tôi làm việc ở cửa tiệm tên “ Tình” ở đường số 5, không biết cô đã nghe qua chưa?”

Lý Ý Di lắc đầu, Tào Thiệu trạch rất bị đả kích, lại muốn nói một chút gì đó để chứng minh anh không phải người chuyên đi lừa đảo các cô gái, Lý Ý Di liền nói trước một bước: “ Tào tiên sinh, anh mới vừa rồi nói cái gì người mẫu, tôi nghĩ tôi thực sự không thích hợp.”

Mặc dù Lý Ý Di nghe không hiểu lời của anh, nhưng cũng không muốn hoài nghi anh, ngược lại trong nháy mắt cô đã hiểu được lời giải thích cảu anh, mặc dù có chút không tưởng tượng được, nhưng vẫn chấp nhận, nhưng tìm cô làm người mẫu, anh nhất định sẽ rất thảm?

Người mẫu, không phải vẫn hay thấy trên ti vi, là người vóc dáng cao gầy, cân xứng, bước đi rất có khí chất, mà cô, không nói cái khác, được người ta khen xinh đẹp đã là chuyện hồi nhỏ chỉ có thể nhớ lại, hiện tại cao 163cm thật sự không xuất chúng, vừa mới bị bạn trai đá, lại còn ngã xuống nước….

Thế nhưng cô lại được nhìn chúng làm người mẫu, như vậy người đàn ông Tào Thiệu Trạch này nhất định bị bệnh rồi.

Tào Thiệu Trạch phản bác: “ Tin tưởng tôi, không ai thích hợp hơn cô! Từ lúc cô mới ngồi ở chỗ này tôi liền một mực nhìn cô, mà khi cô nhảy vào trong đài phun nước thì trong lòng tôi đã xác định, không ai thích hợp làm ứng cử viên người mẫu hơn cô. Trên người cô có vẻ đẹp cổ điển, cùng vui vẻ trên người cô không giống người khác, đó là một loại vui vẻ từ trong xương tủy chỉ có ở người phụ nữ phương Đông tài năng, có vẻ đẹp tiềm ẩn, là bẩm sinh, như bảo thạch chưa điêu khắc, chỉ nhìn cô thôi cũng đủ cho tôi rục rịch ngóc đầu dậy!”

Anh càng nói càng kích động, Lý Ý Di không thể không xê dịch qua bên cạnh, một chút động tác đề phòng nho nhỏ của cô khiến Tào Thiệu Trạch im miệng.

“ Dĩ nhiên, ‘ rục rịch ngóc đầu dậy’ không phải ý đó.” Anh cuối cùng nhỏ giọng giải thích cho bản thân(mình).

Lời nói của anh ở trong đầu Lý Ý Di vòng đi vòng lại mấy vòng, Lý Ý Di cho ra kết luận là, “ Cho nên, tôi là tảng đá?”

Mặt tào Thiệu trạch nhất thời cứng đờ, mà Lý Ý Di nhìn mặt của anh mà nở nụ cười.

“Tôi chỉ nói giỡn thôi.” Cô nói: “ Mạc dù tôi không biết rõ anh là có ý gì, nhưng cảm ơn anh đã coi trọng tôi, vào lúc này quả thật là đã cho tôi sự khích lệ lớn.”

“ Ý của cô là?” Hai mắt Tào Thiệu trạch tỏa sáng.

“ Nhưng tôi sợ rằng không có thời gian đi làm công việc người mẫu, đối với những thứ kia cũng hoàn toàn không biết….”

Ánh mắt Tào Thiệu Trạch trở nên ảm đạm, làm người nhìn vào có phần không đành lòng.

Nhưng Lý Ý Di biết, nếu anh thật sự cần một người mẫu, như vậy người thích hợp hơn cô còn rất nhiều, anh ra vẻ thất vọng cũng chỉ là một loại lịch sự với cô thôi.

“ Không cần đến nhiều thời gian, có lẽ chúng ta nên làm rõ một chút.” Tào Thiệu Trạch nói, còn sợ cô coi anh là tên lừa gạt.

Lời của anh chân chính chọc cười Lý Ý Di, cô nói. “ Xin lỗi.”

Người gọi Tào Thiệu Trạch cuối cùng nói cho cô biết, anh sẽ đợi cô 2 tuần lễ, trong thời giang đó cô có thể từ từ suy tính, hoặc là đi đến tiệm của anh nhìn một chút, nếu như cô thay đổi chủ ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm anh.

Anh tràn đầy thành ý, chỉ là công việc người mẫu đến tột cùng là như thế nào, đối với cuộc sống của Lý Ý Di mà nói, đó là một thứ quá xa xôi, cô vốn không muốn suy nghĩ.

Từ nhỏ đã có rất nhiều người nói cô cùng đại đa số các cô gái khác không giống nhau, dĩ nhiên đó cũng không phải là ý tốt gì. Thí dụ như cô không biết giả bộ đáng yêu để giành lấy sự yêu thích của mọi người, cô cũng không cí hứng thú với trẻ con, không hợp với các với nữ sinh trong lớp, không hay khóc, không hay cười, không có thiên phú trong việc nói chuyện yêu đương.

Năm 21 tuổi cô mới yêu lần đầu, nửa năm sau liền tuyên bố thất bại, đối với những cô gái khác mà nói, diều này cũng chỉ xem như là tình cảm qua đường, nhưng với Lý Ý Di không có thiên phú trong chuyện yêu đương, vừa mới có chút lòng tin liền bị đả kích như vậy, quả thật là tai họa ngập đầu.

Bê bết nhất chính là, cô nghĩ thế nào cũng không thông, mình làm sai cái gì rồi, cái này không giống với đề toán học, có một kết quả nhưng lại không cách nào đếm ngược dòng để tìm ra nguyên nhân.

Ngay cả cuộc sống của mình mà cô cũng lo không xong, còn dư sức lực đâu mà đi vùi đầu vào việc làm người mẫu đây? Cho nên, mặc dù cảm thấy có lỗi với Tào Thiệu Trạch, cô vẫn xem lần gặp gỡ này như một khúc nhạc đệm nhỏ đem ném ra sau đầu.

Cô vốn cho là cuộc sống của cô sẽ khôi phục giống như trước đây, Lý Ý Di không thể ngờ rằng, 2 tuần sau, cô thật sẽ bước vào tiệm cắt tóc tên là “ Tình” ở đường số 5.

Nói đến nguyên nhân, thì đó là bởi vì một câu nói của mẹ cô.

Bởi vì thấy cô hai tuần này, ngoại trừ đi làm thì không có ra ngoài, mẹ cô liền hỏi tại sao không đi hẹn hò, hỏi xong mới biết con gái bà thất tình.

“ Thất tình? Không phải con nói, con và đối phương phát triển rất thuận lợi sao? Không phải nói rất thích đối phương sao? Sao lại chia tay?

“ Đúng vậy a, con cũng cho là rất tốt, nhưng là đối phương bở rơi con.”

“ Nói giỡn! Tiểu tử kia tại sao lại bở rơi con gái của ta?”

“ Con cũng không biết.”

“ Vậy lúc chia tay nó nói cái gì hả?”

“ Anh ta nói ở chung một chỗ với con rất mất thể diện, trước mặt bạn bè không ngóc đầu lên được, nhưng cá nhân con nghĩ không ra đây là ý gì.”

Mẹ Lý đạp cô ra khỏi nhà, hơn nữa còn ra lệnh nói: “ Người ta có ý chê con quê mùa! Con đi mua vài bộ quần áo mới cho mẹ, tạo hình mới, cho tức chết tên tiểu tử kia! Nếu không, không cho trở về!”

Nghỉ lễ cuối tuần lại bị người nhà đuổi đi, Lý Ý Di nghĩ không ra cô có chỗ nào có thể đi. Không thể làm gì khác hơn là đi loanh quanh trên đường.

Cô rất quê mùa sao? Cô vẫn cảm thấy mình ăn mặc rất đúng quy củ, có phải là mẹ cô hiểu lầm cái gì hay không? Hình như, có người cũng từng nói, cô giống như tảng đá.

Cứ như vậy, trong đầu Lý Ý Di hiện lên cuộc gặp với một người đàn ông trong công viên cách đây 2 tuần, cô nhớ anh làm việc ở đường số 5, nghề nghiệp là nhà tạo mẫu, “Nhà tạo mẫu” là làm cái gì?”

Khái niệm không có quá rõ ràng, nhưng cô cũng không có chỗ nào để đi, vì vậy, buổi chiều chủ nhật hôm đó Lý Ý Di bước vào tiệm cắt tóc tên “ Tình”

Cô không nghi ngờ Tào Thiệu Trạch là tên lừa đảo, nhưng cô coi thường anh, thấy anh tùy tiện tìm một người ở trên đường làm người mẫu, cô cho rằng anh là người mới ra nghề, khổng mời nổi người mẫu chân chính, nhưng nhìn thấy cửa hàng anh làm việc, phải nói thế nào đây… Thật lợi hại.

Mới tính đến tháng trước thôi, mỗi lần cắt tóc cô đều cắt ở dưới lầu nhà mình, chỗ Vương A kinh doanh hiệu cắt tóc, cô không tưởng tượng nổi, một nơi cắt tóc thôi, có cần phải làm rực rỡ như vậy không?

Cái cửa tiệm tên “Tình” này bao gồm ba tầng lầu, trong đó lầu một, lầu hai là tiệm cắt tóc, lầu ba là hội quán SPA, vừa vào đối diện cửa có ba vị tiểu thư ở chỗ quầy, quầy bên trái là thông giữa tiệm làm tóc và cửa kính, bên phải là hai thang máy.

Từ ngoài cửa kính nhìn vào, bên trong tiệm cắt tóc lấy màu trắng làm chủ đạo, các nhà tạo mẫu tóc đều đang bận rộn, nhưng không có cảm giác ồn ào. Sang bên khu ngồi chờ còn có đồ uống cùng tạp chí, không nhìn kĩ còn tưởng rằng đó là một quán cà phê.

Hỏi rõ mục đích đến của cô, nhân viên lễ tân hỏi cô có hẹn trước hay không.

“Không có.” Cô nói, trong lòng có chút hối hận khi tới nơi này.

“Vậy xin hỏi, tiểu thư có phải là hội viên của chúng tôi không?” Lễ tân cười thật ngọt ngào.

“Không phải.”

“Nhưng chúng tôi chỉ phục vụ hội viên, không tiếp đãi khách hàng không phải là hội viên, tiểu thư có muốn gia nhập hội viên nơi đây không?” Lễ tân nói xong đưa cho cô một bản đăng kí hội viên.

Cho nên, không phải chỉ hội viên mới có thể hẹn trước, mà cũng chỉ có hội viên mới có thể ở bên trong uống cà phê chờ người sao? Suy nghĩ một chút cảm thấy rất phiền toái, Lý Ý Di liếc nhìn giá tiền ở viền ngoài, không cách nào tưởng tượng nổi, có người chỉ làm một cái đầu mà chịu bỏ ra khoản tiền lớn như vậy.

Vẫn là nhờ Vương A cắt thì tốt hơn… Lý Ý Di suy nghĩ muốn rút lui, nhưng lúc này khuôn mặt của Tào Thiệu Trạch lại hiện lên, có chút đáng thương lại tràn đầy chân thành.

Được rồi, mặc dù không cách nào trở thành người mẫu, nhưng mà giúp anh ta tăng thêm một chút thành tích cũng tốt…

Lý Ý Di điền vào tờ hội viên, giao cho quầy lễ tân, còn không quên hỏi một câu: “Vậy tôi trở thành hội viên là có thể hẹn người cắt tóc rồi phải không?”

“Dĩ nhiên, nhưng còn phải xem thời gian của nhà tạo mẫu tóc mà quyết định, xin hỏi ngài muốn hẹn nhà tạo mẫu nào? Tôi giúp cô kiểm tra thời gian làm việc.” Tiểu thư lễ tân mỉm cười, di di con chuột, mắt nhìn chằm chằm vào máy tính.

“ Xin hỏi ở chỗ này có phải có một người tên Tào Thiệu Trạch hay không? Tôi muốn hẹn anh ta.”

Khuôn mặt tươi cười của tiểu thư lễ tân cứng lại, Lý Ý Di còn tưởng rằng mình nói sai tên, nơi này vốn không có người này, nhưng tiểu thư lễ tân cầm lấy bản cô vừa điền, liếc mắt nhìn, mặt tiểu thư lễ tân từ cứng ngắc chuyển thành kinh ngạc.

“Xin hỏi, cô là Lý Ý Di tiểu thư sao?”

Cô gật đầu, chỉ thấy hai tiểu thư lễ tân khác cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn cô, một người trong đó cầm điện thoại lên bấm số, một bên nói với cô: “Mời cô đến phòng VIP nghỉ ngơi, ông chủ lập tức tới ngay.”

“Ông… Ông chủ?”

Một tiểu thư lễ tân khác đẫn đường cho Lý Ý Di, làm cho Lý Ý Di không hiểu được, “Có phải là nhầm lẫn gì không? Tôi chỉ muốn cắt tóc…..”

Kết quả, cô bị người ta dẫn vào thang máy đi lên lầu hai, thì ra lầu hai à tầng VIP chuyên dụng, mà cô thậm trí đến thẻ hội viên còn chưa có, đã được đến nơi mà hội viên bình thường không thể vào này.

Lý Ý Di cảm thấy nhất định là nhầm lẫn, mặc dù cô và Tào Thiệu Trạch không thể nói là quen biết, nhưng muốn cô tin anh là ông chủ nơi này quả thật tương đối khó khăn.

Cô thừa nhận mình không có mắt nhìn người, nhưng trong ấn tượng của cô, dáng vẻ Tào Thiệu Trạch chắc cũng chỉ lớn hơn cô hai ba tuổi thôi? Anh làm người ta có cảm giác như là một đứa trẻ to xác mà thôi, chẳng lẽ là trùng tên họ?

Lý Ý Di đang phỏng đoán lung tung, nhân viên phục vụ đưa tới một cuốn tạp chí, trên bìa tạp chí in hình một nữ minh tinh quốc tế nào đó, đột nhiên in tên tuổi Tào Thiệu Trạch.

Cô cầm lên, theo mục lục tìm được chuyên mục giới thiệu Tào Thiệu Trạch, vừa nhìn thì thấy không sao cả, thì ra ông chủ của cửa tiệm “ Tình” đúng là người đàn ông ngày đó cô gặp ở công viên, hình được in rất rõ ràng, mặc dù trong hình người đàn ông có vẻ thong dong chững chạc, nghiễm nhiên là một thanh niên thành đạt, thế nhưng gương mặt không thể nghi ngờ, chính là người đã cực kì hoảng loạn khi cô ngã vào đài phun nước.

Thật là, nhìn người không thể nhìn bề ngoài, Lý Ý Di xem tạp chí giới thiệu về anh, nói cha mẹ sống ở Pháp, từ nhỏ sống ở Paris được nghệ thuật hun đúc, lại có cơ duyên làm quen nhà tạo mẫu nổi tiếng, được chỉ điểm.

Anh sinh ra ở Paris, ở đó nhất định sẽ nổi tiếng, sau lại quyết định về nước gây dựng sự nghiệp, chỉ trong vòng nửa năm đã đem ý niệm của mình biến thành của tiệm “ Tình” như ngày hôm nay.

Tuy nhiên, bên trong tạp chí sưu tầm đều được thổi phồng lên, nhưng Lý Ý Di vẫn bị từng việc của Tào Thiệu Trạch hù dọa, mệt cô còn muốn giúp đối phương nâng cao thành tích.

Cửa không dấu hiệu bị người đẩy ra, cái người đàn ông ở trên tạp chí có vẻ hăng hái hiện giờ đầu đầy mồ hôi, thở hổn hển, ăn mặc bình thường, áo T cổ tròn, quần jean cùng giày thể thao.

Anh nhìn một cái liền thấy cô ngồi trên ghế sa lon, “Ý Di! Em cuối cùng cũng đến rồi!”

“Ách….” Ánh mắt anh hưng phấn giống như nhìn thấy con mồi, khiến Lý Ý Di không khỏi nghĩ đến bộ dạng của anh ngày đó ở trong công viên, cô lại len lén liếc mắt nhìn tờ tạp chí, người đàn ông với bộ quần áo thời trang hướng về phía ống kính mỉm cười.

Tạp chí này quả nhiên không thể tin được.

“ Tôi còn đang nghĩ nếu em không tới phải làm sao bây giờ, em rốt cuộc đáp ứng làm người mẫu rồi!” Tào Thiệu Trạch rất không khách khí đặt mông ngồi xuống cạnh cô, cầm lấy đồ uống trước mặt Lý Ý Di lên uống ừng ực ừng ực đến khi thấy đáy, lại đem ly thủy tinh đặt lên bàn, trong quá trình này ánh mắt thủy chung vẫn không rời khỏi cô.

Lý Ý Di liếc nhìn ly nước mình uống được một nửa, hiện tại đến cặn cũng không còn trong ly, “Anh rất nóng à? Có muốn nghỉ ngơi một chút không?” Cô cảm thấy toàn thân anh giống như ở trong nước, nhìn qua có vẻ rất nguy hiểm.

“Không cần, hôm nay là ngày cuối cùng ước định hai tuần, tôi còn đang suy nghĩ, nếu em không thay đổi chủ ý, tôi nên làm cái gì bây giờ, nghe nói em tới đây, tôi liền vội vàng chạy tới.”

“Thế nào, anh còn chưa tìm được người mẫu sao?” Lý Ý Di thật bất ngờ, anh thật sự đợi cô hai tuần.

“ Người khác? Ý Di, tôi đã tìm được em nha!” Tào Thiệu Trạch kinh ngạc không phải là giả.

Lý Ý Di rung động thật lớn, cô cảm thấy thế nào cũng không thể nói rằng cô chỉ đến đây để cắt tóc mà thôi.

“ Ách…. Nhưng tôi rất lùn.” Cô nói.

Tào Thiệu Trạch rất hào phóng mà cười lên, “ Cũng không phải bảo em đi lên đài chữ T, chỉ là tạo hình thôi, em thậm chí không cần động.”

Không cần động? Nghe có vẻ rất dễ dàng.

“Cái gọi là “tạo hình” rốt cuộc là gì?”

“Chính là làm tóc một chút, hóa trang một chút, thay một vài bộ trang phục, có chút giống một cuộc “đại cải tạo” của các cô gái. Thế nào, tôi chưa có nói qua với em sao?”

Tào Thiệu Trạch thấy cô lắc đầu, ngượng ngùng cười to hai tiếng, “Đó nhất định là do lúc tôi gặp được em quá hưng phấn, quên nói rõ với em , nhưng bây giờ nói cũng không muộn á!”

Cải tạo? Lý Ý Di không thể tưởng tượng nổi mình còn có thể thay đổi thành hình dáng gì, nhưng cái này không thể nghi ngờ là rất có sức hấp dẫn, cô nhỏ giọng hỏi Tào Thiệu Trạch: “Chính là làm cho người ta trở nên xinh đẹp đó sao?”

“ Ý Di, em vốn rất đẹp!” Tào Thiệu Trạch suy nghĩ một chút, nói: “Phải nói là đem vẻ đẹp của em biểu hiện ra ngoài.”

“ Cho nên, ý là có thể làm cho bạn trai cũ của tôi giật mình sao?” Lý Ý Di hỏi.

“ Bạn trai cũ của em?”

“ Đơn giản mà nói thì là anh ta chê tôi quê mùa, nên đá tôi đi.” Theo như lời mẹ cô phân tích thì đúng là như vậy.

“ Thật là người đàn ông không có mắt, tôi nghĩ anh ta mà thấy bộ dạng của em trên TV nhất định sẽ kinh ngạc không nói được lời nào.” Tào Thiệu Trạch oán hận nói, giống như đang bất bình giùm cô.

Lý Ý Di không có tâm tư cảm kích anh, cô mới vừa hạ quyết định giúp anh lại nảy sinh dao động lớn, “Anh nói cái gì, TV? Cái gì TV?”

“ Chính là một tiết mục TV bình thường thôi! Chỉ là không sao, ý tứ của em chính là đáp ứng tôi rồi đúng không, bất kể là bạn trai cũ hay cái gì, tôi nhất định biết em thành người con gái đẹp nhất thế giới, em cứ yên tâm giao bản thân cho tôi đi!”

“Không, tôi không an tâm, anh phải giải thích rõ ràng, cái gì TV…”

Tào Thiệu Trạch kéo cô, không để ý đến câu hỏi của cô, kéo cô đi về phía phong tạo hình, “Đi thôi, đi thôi, chúng ta bây giờ phải đi tạo hình thử.”

“Không được, cái gì TV, chẳng lẽ là muốn lên TV sao? Anh không nói với tôi chuyện này! Lý Ý Di liều chết chống cự.

“Tôi chưa sao? Vậy nhất định là do nhìn thấy cô quá hưng phấn nên quên mất, chuyện này bây giờ nói cũng không muộn, không sao cả!”

“Ai nói không sao cả! Này………. Này!”

Lý Ý Di có cảm giác như mình bị người ta lập bẫy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi

BÌNH LUẬN FACEBOOK