Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ba người đàn ông cùng nhìn về phía Âu Thiển Thiển, đồng thời ánh mắt của họ cũng trở lên dịu dàng.

Âu Thiển Thiển đi tới trước mặt họ, hơi hốt hỏang nói: “ Lôi Minh, anh tìm tôi có việc sao?”

Hàn Đông Liệt rõ ràng là có vấn đề, cô không hiểu tại sao Lôi Minh trở lại? Hắn tìm cô có chuyện gì?

“Tôi muốn nói chuyện riêng với cô!” Tầm mắt Lôi Minh nhìn chằm chằm cô, giống như nơi này chỉ có hai người bọn họ.

“ Được, vừa lúc tôi cũng có chuyện muốn nói với anh!” Âu Thiển Thiển nói xong xoay người! Từ lúc đến, cô cũng không nhìn Hàn Đông Liệt một lần, cố ý tránh ánh mắt hắn, Bởi vì chỉ cần nhìn vào ánh mắt hắn, lòng cô sẽ nhảy lên!

Hai người vừa đi được ba bước, liền nghe được âm thanh nóng nảy của Hàn Đông Liệt :” Đứng lại cho tôi, ai cho phép hai người có thể nói chuyện riêng?”

Cô gái chết tiệt, thậm chí không thèm nhìn hắn, hơn nữa ngay trước mặt hắn nói muốn cùng người đàn ông khác nói chuyện riêng? Rõ ràng là cô cố ý? Rõ ràng là cô muốn chọc giận hắn?

Tâm tình không khống chế được sắp bùng nổ, hắn quên cái chân đau đớn bước nhanh hai bước, một tay bắt lấy tay cô, hung hăng nói: “Cùng tôi đi về!”

Âu Thiển Thiển bị hắn túm, ánh mắt cùng hắn đối đầu, trong nháy mắt, trái tim đang đập bình ổn bắt đầu loạn nhịp. [CuaDĐLQĐ]

Cô sợ hãi quay mặt, kiềm chế giọng nói của mình: “Anh buông tay ra, tôi kông muốn đi về với anh.”

“Cô là vợ của tôi, mọi việc đều phải nghe theo tôi, tôi muốn cô trở về, cô nhất định phải về!” Hàn Đông Liệt ngang ngược nói, thô lỗ lôi kéo cô đi.

Không đợi bước đi, tay kia của Âu Thiển Thiển đã bị Lôi Minh bắt lấy, lạnh lùng nói “Buông tay, cô ấy nói không muốn đi theo anh!”

Hàn Đông Liệt quay đầu lại, tức giận nhìn Lôi Minh nói “Đây là chuyện vợ chồng tôi, không tới lượt anh nhúng tay, mau bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra.”

“Tôi không buông thì sao?” Lôi Minh dùng sức kéo Âu Thiển Thiển về phía mình.

Hàn Đông Liệt cũng dùng hết sức để kéo Âu Thiển Thiển về bên cạnh mình.

Bị hai người đàn ông kéo đi kéo lại, hai tay ÂuThiển Thiển đau đớn như sắp bị xé rồi. Bỗng nhiên, cô mãnh liệt hít một hơi, đang định dùng sức hét lên nhưng đúng lúc đó, Three đang đứng một bên đã hét trước rồi.

“Hai người mau thả tay ra, không thấy cô ấy đau lắm sao?”

Lời nói của Three khiến hai người đang phẫn nộ trong nháy mắt bình thường trở lại, nhìn thấy vẻ mặt Âu Thiển Thiển thống khổ, hai người không khỏi cùng nhau buông lỏng tay, mà Âu Thiển Thiển đột nhiên bị buông tay hỏang hốt ngả về phía sau vài bước, may mắn được Three vững vàng ôm lấy.

“Không sao chứ?” Three nhíu mày lo lắng hỏi, cầm lấy tay cô kiểm tra.

“Dạ, không sao!” Âu Thiển Thiển trả lời, ngửa đầu thản nhiên cười.

Đông Hàn Liệt cùng Lôi Minh nhìn thấy bộ dáng hai người kia thân mật trong lòng như có lửa nhưng lại cảm thấy xấu hổ. Hai người đều giống nhau, từ trước tới giờ đều nghĩ phải làm sao để cô cướp cô vào tay mình mà chưa bao giờ nghĩ tới cảm nhận của cô.

“Thiển Thiển” Bỗng nhiên, Lôi Minh gọi, sau đó mang theo ánh mắt khác thường nhìn cô, lần đầu tiên nhẹ giọng nói “Ngày hôm qua, chuyện cô nói, tôi đồng ý, tôi sẽ chờ!”

Âu Thiển Thiển Kinh ngạc nhìn hắn, chuyện ngày hôm qua? Hắn nói thật sao......

Cô nhớ lại: anh có thể chờ tôi hòan thành nhiệm vụ không? Chỉ cần nhiệm vụ hòan thành, tôi sẽ đi theo anh, có thể gả cho anh, cũng có thể yêu anh cả đời, chỉ cần nhiệm vụ hòan thành, cái gì tôi cũng đáp ứng anh!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Avatar
le trieu truc nhi12:04 03/04/2015
ra chương ms đi ad ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK