Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Biệt thự nhà họ Hàn

Âu Thiển Thiển đi qua cửa chính, tiến vào biệt thự, ở trong đại sảnh, Hàn Nguyên, Lê Thư Nhã, Hàn Đông Liệt cùng Tuyết Nhi đã ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn cô vừa đi vào cửa.

"Cha, mẹ, hai người đã về rồi!" Cô mỉm cười chào hỏi.

Mà vẻ mặt Hàn Nguyên lại bất mãn nói, "Chúng ta cũng đã trở về ba ngày rồi, ba ngày cũng không thấy con, chắc là con rất bận!"

"Thật xin lỗi, bởi vì con có chuyện rất quan trọng, cho nên bây giờ mới trở về!" Âu Thiển Thiển rất chân thành xin lỗi, mắt nhẹ nhàng nhìn quanh, đối mặt với ánh mắt của Hàn Đông Liệt.

Con ngươi xinh đẹp trực tiếp đánh vào lòng của cô, trái tim bắt đầu nhanh chóng nhảy lên!

Ngay lập tức cô nhìn sang chỗ khác, tay không tự giác mà dùng sức nắm chặt hũ tro cốt trong ngực .

"Thiển Thiển, con đang ôm cái gì? Sao lại giống như là. . . . . ." Lê Thư Nhã đột nhiên lên tiếng, muốn điều chỉnh không khí, nhưng đang nói lại đột nhiên dừng lại. Bởi vì vật kia, có điểm giống. . . . . . hũ tro cốt!

Âu Thiển Thiển hơi cười cười, rất tự nhiên nói, "Cái này chỉ là một cái bình bình thường, bởi vì con rất thích nên đã mang từ nhà về!"

"Cái bình? Cô thích món đồ kỳ quái như vậy sao?" Tuyết Nhi tò mò chen miệng, nhưng rõ ràng là cố ý bới móc.

"Ừ, đúng vậy mà, tôi rất thích, đây là món đồ tôi thích nhất!" Bởi vì trong này chính là chị.

Dường như không khí thay đổi càng ngày càng nặng nề, Hàn Đông Liệt đột nhiên đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, trên gương mặt lạnh lẽo lại nhìn thấy lửa giận trong lòng đã nhịn không được. Hắn bắt được cánh tay Âu Thiển Thiển, dùng sức lôi cô đi, để lại một câu cho người ở chỗ này.

"Tôi và cô ấy có chuyện cần nói, ai cũng không cho phép tới quấy rầy chúng tôi!"

Đứa con bất hiếu, thái độ như vậy là sao, con đứng lại đó cho cha!" Hàn Nguyên nóng nảy đứng dậy rống to đối với hắn, tuy nhiên ông đã bị Lê Thư Nhã bên cạnh kéo, "Ông à, hãy để cho bọn họ nói chuyện đi, chuyện của bọn nhỏ, chúng ta cũng không muốn xen vào rồi, đừng như vậy. Vừa rồi không phải nói muốn đi ra ngoài ăn cơm sao? Tuyết Nhi, đi thôi, đi ăn cơm với bác trai bác gái!"

"Dạ . . . . . ." Tuyết Nhi có chút hoảng hốt, lúng túng nói, "Dạ, được ạ!" Nhưng thật sự cô không muốn đi một chút nào, cô muốn biết rốt cuộc bọn họ muốn nói chuyện gì?

Lê Thư Nhã nhìn vẻ mặt tức giận của Hàn Nguyên, vừa dùng sức vừa thân mật lôi kéo ông nói, "Ông à, đi thôi, có chuyện gì thì chờ ăn cơm tối về hẳng nói nha, đi thôi đi thôi!"

Hàn Nguyên nhíu thật chặc chân mày, không chịu nổi cô sự năn nỉ của vợ, không thể làm gì khác hơn là than thở rời đi, nhưng mà ở trong lòng ông thì không ổn lắm. Người con dâu này, hắn không thể nhận, cần phải tìm cách để cho bọn chúng ly hôn mới được.

Cô ta . . . . . . Rất nguy hiểm!

Bên trong phòng

Đóng cửa mới đóng lại, Hàn Đông Liệt liền ôm Âu Thiển Thiển vào trong ngực thật chặt, giữa hai người đang kẹp cái hũ tro cốt màu trắng đó, man mát lành lạnh giữa hai người.

"Thật tốt quá, em đã trở lại, rốt cuộc trở lại!" Giọng của Hàn Đông Liệt như thở phào nhẹ nhõm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Avatar
le trieu truc nhi12:04 03/04/2015
ra chương ms đi ad ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK