Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lần đầu tiên Tuyết Nhi thấy thân thể của người đàn ông, hơn nữa còn của anh Đông Liệt , trong lúc nhất thời căn bản là không cách nào tiếp nhận, nhận được kinh sợ quá lớn, cho nên theo phản xạ thét chói tai.

Nghe cô thét chói tai, thấy vẻ mặt cô, Hàn Đông Liệt theo bản năng buông tay Âu Thiển Thiển, lui về phía sau mấy bước túm ra trải giường quấn thân dưới, nhân cơ hội này Âu Thiển Thiển chạy ra ngoài cửa, không cẩn thận đụng vào bả vai Tuyết Nhi, làm cô tỉnh tảo, sau đó đỏ mặt xoay người, đưa lưng về phía Hàn Đông Liệt.

Hàn Đông Liệt thấy Âu Thiển Thiển nhân cơ hội chạy trốn, vội vàng lao ra cửa phòng, đuổi theo, dụng hết toàn lực chạy, sau đó nắm được quần áo của cô, dùng sức níu cô lại.

"Không cho phép đi!" Hắn rống to.

"Buông tôi ra!" Cô đồng dạng rống to.

"Anh không thả, anh sẽ không để cho em đi!" bất kể xảy ra chuyện gì, hắn cũng sẽ không để cho cô rời đi, trong lòng luôn có loại cảm giác, cảm giác cô lúc nào là cũng có thể đột nhiên biến mất. Nếu quả thật là vì chị của cô, vậy thì bết bát hơn .

Hắn không muốn lần nữa trở lại như khi còn bé. . . . . .

"Hàn Đông Liệt, anh buông tôi ra, buông tôi ra, buông tôi ra. . . . . ." Âu Thiển Thiển không ngừng lặp lại ba chữ, giống như điên rồi , muốn hắn buông tay của mình ra.

Khi hai người đang lôi kéo, Tuyết Nhi xuất hiện lần nữa ở trước hai người , thấy như vậy, nghe hai người nói, cô đại khái hiểu được xảy ra chuyện gì.

Chạy mấy bước tới, kéo tay Hàn Đông Liệt nói, " anh Đông Liệt, anh buông cô ấy ra đi, bác Hàn cùng cô Thư Nhã hôm nay trở lại, phi cơ sẽ đến nhanh thôi , chúng ta đi đón đi!"

"Em nói cái gì? Bọn họ sẽ về ? Tại sao tôi không biết?" Hàn Đông Liệt kinh ngạc nhìn Tuyết Nhi, nhưng tay vẫn như cũ không có buông ra.

" Sáng sớm hôm nay em mới biết , cho nên mới phải vội vội vàng vàng tới tìm anh đó!" Tuyết Nhi mặt đỏ lên, không nghĩ tới vừa tới nơi này lai thấy cảnh đó, thân thể anh Đông Liệt. . . . . .

"Đáng chết!" Hàn Đông Liệt mắng một câu, cau mày thật chặt . Tối ngày hôm điện thoại di động của Âu Thiển Thiển và của mình đồng thời cũng tắt.

Phiền não quay đầu trở lại, căm tức nhìn Âu Thiển Thiển, không cho cự tuyệt nói, "Em không thể đi, cùng tôi đi đón, em cũng không muốn để cho ba mẹ đối với em không có ấn tượng tốt nhứ? Chớ quên, em bây giờ là con dâu Hàn gia ."

"Muốn đi thì chính anh đi, tôi không đi!" Âu Thiển Thiển căn bản không đem lời của hắn để ở trong mắt, quả quyết cự tuyệt.

Hiện tại không có gì quan trọng hơn so với chị, ở trong điện thoại Three nói cô đã biết chuyện của bọn họ , hơn nữa còn nói phản ứng của cô có chút dị thường.

Hiện tại chị nhất định rất khó quá, nhất định thương tâm sắp chết, cho nên bất kể như thế nào, cô nhất định phải đi nơi đó, nói cho chị biết hết thảy đều là giả !

Nghe cô cự tuyệt, Hàn Đông Liệt tức giận, dùng sức nắm chặt tay của cô, rống giận, "Hắn quan trọng như vậy sao? Em thích hắn như vậy sao?"

" Không sai, đối với tôi là quan trọng nhất, so anh còn quan trọng hơn, so toàn bộ thế giới,mọi người, không có ai có thể vượt qua địa vị của anh ấy ở trong lòng tôi, không có ——"

Cô rống giận rung trời đất, Hàn Đông Liệt lửa giận ngút trời nhìn cô. . . . . .

Thì ra Three,người đàn ông đó, ở trong lòng cô quan trọng như vậy. . . . . . Sao

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Avatar
le trieu truc nhi12:04 03/04/2015
ra chương ms đi ad ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK