Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Âu Thiển Thiển ra khỏi biệt thự Hàn gia, một chiếc xe vừa vặn dừng ở trước mặt cô, cửa xe mở ra, Three có chút vội vàng nói, "Thiển Thiển, mau lên xe!"

Âu Thiển Thiển vội vã lên xe, hỏi, "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Three vừa lái xe, vừa trả lời, "Ngày hôm qua tôi đi gặp cô ấy, cô ây nói muốn nhắn tin nói chuyện phiếm với em, lúc ấy tôi không nghĩ quá nhiều liền đưa điện thoại di động cho cô , nhưng không nghĩ tới. . . . . . Cô ấy xem tin tức, cứ như vậy biết chuyện giữa hai người!"

" Sau đó cô ấy phản ứng như thế nào? Có tức giận không? Có khóc không?" Thấy được tin tức đó, nhất định cô ấy sẽ rất đau đớn? Nhất định là vậy!

"Không, cô ấy rất bình tĩnh, hơn nữa lại nhìn tôi cười!"

"Phải không?" Âu Thiển Thiển cũng không có kinh ngạc, mà là khổ sở cúi đầu. Chị bình tĩnh như vậy là trong dự liệu của cô, dĩ nhiên cô cũng biết, thật ra thì những thứ kia đều là chị giả bộ, hiện tại chị nhất định sẽ khóc, nhất định đang len lén khóc.

"Đi nhanh một chút!" Cô khẩn trương, có một loại dự cảm xấu.

Mười phút sau, xe dừng ở trước một trong bệnh viện

Âu Thiển Thiển vội vàng xuống xe, chạy vào bệnh viện, vừa vội vàng tìm kiếm vừa nói, "Ở nơi nào? Phòng bệnh ở đâu?"

Three chạy đến bên cạnh cô, đở bả vai của cô nói, "Đừng có gấp, ở phòng bệnh 106 !"

"106?" Âu Thiển Thiển từng bước từng bước tìm kiếm, rốt cuộc tìm được 106, không có gõ cửa trực tiếp xông vào, lại thấy chị lẳng lặng nằm ở trên giường, nhắm mắt lại an tường ngủ, nhìn kỹ, ánh mắt của chị hơi có chút sưng đỏ, hơn nữa khóe mắt còn mang theo một chút xíu nước mắt.

Chị đã khóc! Tâm Âu Thiển Thiển đột nhiên co rút đau đớn, chậm rãi bước đến mép giường, ngồi xuống!

Giống như trước, cô nhẹ giọng nói, "Tiểu Thiển, chị tới thăm em!"

". . . . . ." Chị vẫn như cũ nhắm cặp mắt, không chịu mở ra nhìn cô.

Âu Thiển Thiển nhíu mày, hốt hoảng cô nói, "Thật xin lỗi, chị không nên giấu giếm em, chị sợ sẽ làm em thương tâm cho nên mới không có nói cho em biết, bất quá chị cùng hắn kết hôn chẳng qua là nhất thời mà thôi, bọn chị sẽ ly hôn , hắn là thuộc về em, cho nên. . . . . . Không nên tức giận !"

". . . . . ." Không có người trả lời lời của cô, im lặng, một chút thanh âm cũng không có.

Chờ không có câu trả lời, không thấy được hai tròng mắt của chị, tâm Âu Thiển Thiển càng thêm hốt hoảng. Chị giận thật? nếu như chị không để ý tới cô thì sao? Không muốn, không muốn chị không để ý tới cô, ở trên thế giới này cô cũng chỉ có một người thân.

"Chị. . . . . ." Mười mấy năm qua, lần đầu tiên cô gọi như vậy, Âu Thiển Thiển nắm tay của cô, khóc thút thít nói, " Em không muốn chị không để ý tới em, em biết sai rồi, em không nên lừa gạt chị, không nên giấu giếm chị, lại càng không nên giành vị trí con dâu Hàn gia này, thật xin lỗi thật xin lỗi thật xin lỗi, em biết sai rồi, van cầu chị mở mắt nhìn em một chút thôi có được hay không? Van cầu chị tha thứ em đi! Chị. . . . . ."

Cô nắm chặt tay của chị, chợt một giảm giác lạnh lẻo từ trên tay của chị truyền đến đáy lòng của cô.

Đột nhiên Âu Thiển Thiển cả kinh, quên cả khóc, nhìn người nằm ở trên giường, thật bình tĩnh , an tường , còn mang theo vẻ mặt hơi thương tâm.

Hít sâu một hơi, cô nhẹ nhàng đứng nhìn người đứng tại cửa nói, "Three, giúp tôi một chuyện được không?"

"Giúp cái gì?" Three tò mò hỏi.

Âu Thiển Thiển nhịn không cho nước mắt tràn ra, run rẩy nói, "Giúp tôi đánh thức chị!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Avatar
le trieu truc nhi12:04 03/04/2015
ra chương ms đi ad ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK