Trang Chủ
Ngôn Tình
Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính
Đánh Mất Tim

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cái gì? Hai người bọn họ tại sao lại cùng tới?

Âu Thiển Thiển lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, tâm bắt đầu bất an. Không thể để cho hai người bọn họ ở chung một chỗ, Lôi Minh quá nguy hiểm, mà với cái tính khí nóng nảy của Hàn Đông Liệt, càng sẽ không cẩn thận, sẽ kích thích Lôi Minh muốn giết người. Thật là quá tệ, cô cư nhiên chỉ lo mình, hoàn toàn quên mất sự an toàn của Hàn Đông Liệt

Three đi tới bên cạnh cô, đặt tay của mình lên bả vai của cô, dịu dàng nói, "Đừng lo lắng, không có việc gì, em đi nghỉ ngơi đi, tôi sẽ ứng phó hai người bọn họ!"

Âu Thiển Thiển nhìn hắn dịu dàng, khe khẽ gật đầu, "Dạ!"

Mấy phút sau, trong đại sảnh ba người đàn ông ngồi ưu nhã. Trên mặt của mỗi người đều có những vẻ mặt khác nhau, nhưng điều duy nhất giống nhau là, trong ánh mắt mỗi người đều giấu giếm sát khí.

" Hôm nay hai vị đột nhiên viếng thăm? Là có chuyện quan trọng sao?" Three làm chủ nhân, rất lễ phép mở miệng trước.

" Đến tìm người!"

" Đến tìm người!"

Hàn Đông Liệt cùng Lôi Minh rất ăn ý trăm miệng một lời. Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều là vẻ khinh thường.

Three nhìn hai người bọn họ, mỉm cười nói, "Thật xin lỗi, Thiển Thiển nói, cô ấy không muốn gặp hai người, mời trở về đi!"

Hàn Đông Liệt cũng không để ý tới lời của Three, mà hướng về Lôi Minh, xoi mói nói, "Lôi tổng, cái chức đại diện Tổng giám đốc này thật là nhàn nhã a, còn có thời gian ra ngoài tìm người, xem ra tôi phải suy tính một chút, có hay không nên trừ tiền công!"

"A. . . . . ." Lôi Minh khinh miệt hừ lạnh một tiếng, nói, "Không sao, coi như anh đuổi việc tôi ngay bây giờ cũng không sao, dù sao công việc cũng không thích hợp với tôi!"

"Nếu biết không thích hợp, nên tự giác rút lui nhanh một chút, bất kể là công việc, hay là tình cảm, Lôi tổng anh cũng nên học tính tự giác một chút!" lời nói Hàn Đông Liệt đem mùi thuốc súng giữa hai người tăng thêm.

Mắt Lôi Minh lạnh lẻo nhìn hắn, cười tà nói, "Vậy thì thật là xin lỗi, con người của tôi chính là không hiểu được cái gì gọi là tự giác. . . . . . Tôi chính là một người như vậy, nếu như không chiếm được, thà tự tay tôi hủy diệt, chứ không để cho người khác lấy được!"

Three nhìn hai người ‘ tranh giành người yêu ’ , không nhịn được mở miệng nói, "Nếu như hai vị muốn gây gổ, xin mời tìm một chỗ khác!"

"Gọi cô ấy ra ngoài, tôi muốn gặp cô ấy!"

"Gọi cô ấy ra ngoài, tôi muốn gặp cô ấy!"

Lại một lần nữa, hai người ăn ý trăm miệng một lời. Nhưng đột nhiên, hai người từ ghế sa lon đứng lên, bốn mắt nhìn nhau, tức giận nhìn nhau, thật giống như một giây kế tiếp hai người sẽ đánh nhau.

Nhưng là âm thầm, ánh mắt chết chóc của Lôi Minh hơi nheo lại, tay từ từ đưa về phía sau người, vừa định hành động, thì nghe thấy một thanh âm quen thuộc.

"Đủ rồi, hai người!"

Âu Thiển Thiển từ cầu thang bước ra, thật ra thì cô vẫn luôn đứng ở sau thang lầu nhìn bọn họ, mà Lôi Minh vừa mới có một động tác nhỏ muốn rút súng ra, cô đã nhìn thấy, cho nên mới xuất hiên.

Cô sai lầm rồi sao? Cô không nên trở lại Lam gia? Nhưng nếu như tiếp tục ở cùng Hàn Đông Liệt, cô sợ mình sẽ đánh mất tim của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Avatar
le trieu truc nhi12:04 03/04/2015
ra chương ms đi ad ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK