Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hai cô xa nhau cũng tầm một tháng lẻ bảy ngày sáu giờ rồi, cô thật sự rất nhớ, rất là nhớ, quả nhiên cô đồng ý theo Three từ Canada về đây là đúng, nhìn xem, lúc cô ấy ngủ có bao nhiêu là đáng yêu, đã bao lâu rồi cô không thấy cô ấy ngủ say như vậy? Là bởi vì nơi này là Đài Loan sao? Hay là vì... Hắn ở tại thành phố này?

Với thành phố này cô thật sự có rất nhiều hồi ức về nó, cô vĩnh viễn cũng không quên được ngày đó, ngày các cô lần đầu gặp mặt...

"Từ hôm nay trở đi, em gọi Âu Tiểu Thiển, chị là Âu Thiển Thiển, em là em gái, chị là chị, chúng ta sau này sẽ là người một nhà!"

"Tiểu Thiển? Em gái? Người một nhà?"

"Đúng vậy, bởi vì em không nhớ rõ tên của mình, cho nên chị giúp em lấy cái tên này, Tiểu Thiển, Tiểu Thiển, giống với tên của chị, thích không?"

"Ah, rất thích, Tiểu Thiển rất thích, Tiểu Thiển rất là thích! Cám ơn chị, cám ơn chị, cám ơn chị..."

Chị… Chị…. Chị

Cô dùng âm thanh dáng yêu của mình gọi, gọi liên tục, dáng vẻ tươi cười thuần khiết của cô sáng lên, như sưởi ấm trái tim của tất cả mọi người ..

Chị gái... Em gái... Cách xưng hô thật hay, nhưng là cô cảm giác mình không thể chấp nhận được...

Âm thanh đáng yêu đó...

...

Âu Tiểu Thiển đang nằm ở trên giường lông mi thoáng run rẩy, đôi mắt trong sáng dần dần mở ra, nhìn thấy Âu Thiển Thiển đang ngồi bên cạnh, không hề kinh ngạc, chỉ là mỉm cười, liên tục mỉm cười!

"Thực xin lỗi, muộn như vậy mới đến thăm em, có quấy rầy giấc ngủ của em không?" Âu Thiển Thiển thật có lỗi nhíu mày nói.

Âu Tiểu Thiển lắc đầu, sau đó chuyển động cơ thể, cố gắng muốn ngồi dậy. Âu Thiển Thiển thấy cô cố hết sức như vậy, vội vàng mở đèn lên, nhấn cái nút bên giường, nâng dần đầu giường lên, sau đó đem gối lót sau lưng của cô, đem bảng chữ cái đặt ở trước mặt cô.

Khuôn mặt Âu Tiểu Thiển mỉm cười thản nhiên, cô duỗi ngón tay trắng nõn của mình ra, ngón tay thon dài cứng ngắc chỉ vào từng chữ cái trên bảng, thật lâu thật lâu, mới rõ bốn chữ.

Nhớ chị..... Nhớ anh ấy.

Âu Thiển Thiển nhìn cô lộ ra dáng vẻ tươi cười, bướng bỉnh mà nói, "Chị số một, còn anh ấy số hai, điều này chứng tỏ em nghĩ đến chị nhiều nhất phải không?"

Âu Tiểu Thiển đột nhiên nhếch môi, cười như một đứa bé, cô khẽ gật đầu, trả lời vấn đề của Thiển Thiển!

Gạt người!

Âu Thiển Thiển biết rõ cô đang nói dối, trong lòng của cô, hắn vĩnh viễn đều là số một, không có bất kỳ người nào có thể thay thế! Nhưng điều đó cũng không sao, bởi vì trong lòng của Âu Thiển Thiển, cô vĩnh viễn xếp hạng nhất, như vậy là đủ rồi.

"Em yên tâm đi, chị nhất định sẽ hoàn thành tâm nguyện của em, chị nhất định sẽ sinh con cho Hàn Đông Liệt, cho nên trước khi đứa bé sinh ra, em nhất định phải sống sót, biết không?"

Thanh âm của cô đang run rẩy, cô thật sự sợ hãi, sợ có một ngày cô ấy sẽ rơi vào trạng thái hôn mê, mãi mãi cũng không tỉnh lại.

Nếu quả thật ngày đó đến, thì thế giới này chỉ còn lại một mình cô, thế giới rộng lớn như vậy nhưng cô chỉ có một mình, lúc đó…. Cô phải làm thế nào?

Âu Tiểu Thiển nhìn thấu tâm sự của cô, liền duỗi ngòn tay cứng ngắc của mình vuốt ve gò má của Thiển Thiển, cố gắng mở to miệng, âm thanh khàn khàn như là xé nứt cổ họng của cô truyền ra, "Chiếu... Cố..."

Đem hết toàn lực, nhưng lại chỉ có thể nói ra hai từ không rõ ràng, cô cố gắng hít từng ngụm từng ngụm không khí, muốn dùng tay vuốt mặt nhưng bàn tay lại không có sức rơi trên giường, cô mở to miệng, còn muốn nói cái gì đó, nhưng Âu Thiển Thiển ngăn lại.

"Không cần nói, van em đừng cố gắng nói chuyện, chị hiểu rồi, … Chị sẽ chăm sóc tốt cho hắn, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho hắn, những tâm nguyện của em chị sẽ giúp em hoàn thành nó, chuyện em không làm được chị sẽ thay em làm, chị sẽ sinh con cho hắn, sẽ quan tâm đến hắn, cho nên van em... Đừng nói chuyện nhiều..."

Âu Thiển Thiển ôm lấy cô, cố gắng kìm nén giọt nước mắt. Rõ ràng cô ấy rất yếu đuối, nói chuyện cũng không lưu loát, nhưng là vì người đàn ông kia, cô ấy lại có thể thốt lên những từ đó, cô thật sự yêu hắn đến vậy sao? Cô đã hiểu, hiểu rõ tầm quan trọng của hắn trong lòng của cô, chính vì cô hiểu rõ vấn đề này, cho nên không muốn Tiểu Thiển nói chuyện nhiều, để giữ sức khỏe cho cô, muốn cô được nghỉ ngơi nhiều một chút, và càng muốn ở lại bên cạnh cô lâu thêm một chút nữa!

"Tiểu Thiển, em cố gắng nghỉ ngơi nhiều một chút, em yên tâm, chị nhất định sẽ hoàn thành tâm nguyện của em, thời gian cũng trễ rồi, chị phải về rồi, chị sẽ sớm trở lại thăm em." Âu Thiển Thiển nhìn cô ấy mỉm cười, sau đó vội vàng đi khỏi phòng bệnh, ngay khoảnh khắc cô quay lưng, thì giọt nước mặt kìm nén cũng đồng thời rơi xuống!

Cũng may, cô ấy không nhìn thấy...

Âu Tiểu Thiển nhìn bóng lưng của cô, sau khi thấy cô rời khỏi, đôi mắt sáng hiện ra hai dòng nước mắt, cô vô lực nhắm hai mắt lại.

Đồ ngốc, sao lại không chịu nhẫn nại nghe mình nói xong, thật ra cô muốn nói là mong cô ấy tự chăm sóc chính bản thân mình!

——— —————— —————

Tiểu Thiển mắc bệnh “Thoái hóa não”, những người mắc bệnh này tinh thần minh mẫn nhưng không điều khiển được hành động của mình. Tham khảo thêm trên bác Google nhé

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Avatar
le trieu truc nhi12:04 03/04/2015
ra chương ms đi ad ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK