Trang Chủ
Ngôn Tình
Anh Yêu, Đừng Có Ăn Vạ
Chương 9

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mặc dù Diệp Nặc vẫn tức giận việc cô nói dối tuổi với anh, nhưng anh vẫn giữ đúng lời hứa dẫn cô đến công ty.

Anh dẫn cô đến phòng nghỉ, từ xa xa nhìn vào phòng thí nghiệm, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo.

Đối với công việc nghiên cứu này, anh dốc hết toàn lực mà làm, , cùng các đồng nghiệp tạo ra sản phẩm, tạo ra thành tưu hơn người.

Chỉ là, em gái Mật Mật bên cạnh, hình như không cảm thấy niềm kiêu ngạo của anh.

"Ách. . . . . . Chỉ như vậy?"

Chóp mũi của cô dán lên tấm thủy tinh dầy, vẻ mặt rất thất vọng.

"Không như vậy thì em muốn thấy cái gì?" Anh cau mày, cúi đầu nhìn cô.

"Em cho là phòng thí nghiệm phải giống như trong phim ảnh vậy, bốn phía sáng loang loáng, có nhiều đèn ở trung tâm, tất cả vách tường đều làm bằng kim loại, còn có các loại dụng cụ tinh vi, góc tường có ống nghiệm trong suốt, còn có rất nhiều thiết bị, động cơ trên không hoạt động."

". . . . . . Rất xin lỗi để cho em thất vọng." Anh tức giận trả lời. .

Cô đang nói cái gì vậy?

Đây có phải là phim khoa học viễn tưởng đâu chứ?

"Ít nhất. . . . . . cũng không nên quá thô sơ như vậy! Anh xem, cái máy màu trắng trắng kia, còn cái máy màu xanh, còn có cao cao, lùn lùn, thật là lỗi thời mà, không có tính thẩm mỹ chút nào cả." Cô bắt bẻ duỗi ra ngón tay, chỉ tới chỉ lui.

". . . . . ." anh để tùy cô!

Diệp Nặc bất đắc dĩ lau mặt một cái, hoàn toàn không có ý muốn giải thích với cô. L&q&đ.

"Còn nữa, còn nữa, các anh để cái bàn nhựa ở đấy làm gì, sao lại không để cái bàn bằng kim loại ở đấy? Giống như bồn rửa tay vậy đó!"

Đáng ghét! Người ta không để ý cô, cô lại càng nói càng hưng phấn!

"Em cho là thiết bị, dụng cụ ở phòng thí nghiệm sẽ giống như dụng cụ ở phòng bếp sao? Phải ra hình ra dáng, đẹp đẽ sẵn tiện dùng để trang trí sao?" Anh đùa cợt nói.

"Không phải cần có một bàn mổ sao!" Cô đột nhiên nói.

Anh sửng sốt một chút.

"Chúng ta cần bàn mổ làm chi?" Bọn anh không dùng động vật để làm thí nghiệm. l@q#đ.

“Không phải trong phòng thí nghiệm trong mấy bộ phim bình thường đều có để cái bàn như bàn mổ sao? Sau đó, mấy nhân vật chính sẽ bị cột vào phía trên bàn mổ, bị người xấu cầm dao tới làm thí nghiệm!" Hai mắt của cô bởi vì hưng phấn mà lóe sáng.

". . . . . ."

Lần này Diệp Nặc trừng mắt nhìn cô, hít khí thật mạnh.

Anh. . . . . . Hiện giờ anh muốn làm thịt cái đầu suy diễn lung tung của em gái bánh ngọt!

"Mễ Mễ, đây là nơi là nghiên cứu khoa học, không sai, nhưng lĩnh vực nghiên sản phẩm làm đẹp, không phải nghiên cứu sinh vật ngoài hành tinh hay là nhân bản người vô tính!" Anh tức giận đến mức cơ mặt co rúm lại.

Truyện được đăng tại diendanlequydon.com

Editor: Sandy

"Không phải trong phim đều diễn như vậy sao!" Như bị uất ức mà cúi thấp đầu, xoắn xoắn ngón tay.

"Em thử nói lại một lần nữa xem!" Anh sẽ lập tức bẻ gảy cổ của cô!

"Được rồi, là em làm loạn! Em cũng không có ngu như vậy! Mặc dù tuổi em không lớn lắm, nhưng một ít hiểu biết thông thường vẫn có. Em chỉ cảm thấy sự thật và tưởng tượng có sự chênh lệch không hề nhỏ, như mặt biển và đỉnh núi, cho nên không nhịn được mới nói giỡn một chút thôi!" Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, , cười hì hì nhìn anh.

"Em nói giỡn?"

"Xin anh đó, em hai tuổi, chứ không phải mười hai tuổi."

"Em chỉ mười chín tuổi."

"Được rồi, em mười chín tuổi mười tháng, nói như vậy là được rồi chứ?" Từ Mật không chịu thua trợn mắt nói.

"Không có chuyện gì thì không nên chơi xỏ lá, có những chuyện, đã nói thì phải nói cho chính xác."

"Đúng, đúng, Dạ!" Cô miễn cưỡng khom lưng hành lễ.

Diệp Nặc lắc đầu một cái, l!q!đ, cảm giác mình bị một nữ sinh còn hai tháng nữa mới được hai mươi tuổi đánh bại.

Là bởi vì bọn anh chênh lệch sáu tuổi, mới có sự khác nhau nghiêm trọng như thế, hay là do anh không thể hiểu được những suy nghĩ của cô gái nhỏ này?

Anh nặng nề thở ra một hơi, xoa xoa huyệt thái dương đang căng thẳng.

"Thôi, anh dẫn em đến phòng nghỉ ngơi. Nhớ, em đã hứa với anh, lúc anh đi họp với các trưởng bộ phận, em phải ngoan ngoãn đợi ở đó, không được chạy lung tung."

Mặc dù ở nhà anh đã “ân cần dạy bảo” cô nhiều lần, nhưng đến công ty, anh vẫn lại mở miệng cảnh cáo cô một lần nữa.

"Em biết rồi, em sẽ ngoan ngoãn, biết điều ở đó đợi anh."

Cô dí dỏm đưa bàn tay làm động tác đồng ý.

Mặt anh không thay đổi gật đầu một cái, dẫn cô đến phòng nghỉ ngơi. dien~dan~le~quy~don.

Nếu cứ tiếp tục nghe cô nói những ảo tưởng trong phim gì đó anh sẽ điên mất.

Từ Mật rất nghe lời, thật biết điều, quả thật không có chạy loạn.

Nhưng, rượu không say người thì người tự say rượu, sắc không mê người thì người tự mê sắc. Đóa hoa xinh đẹp nhỏ nho ngoan ngoãn ngồi đợi, một tấc cũng không động, nhưng lại thật có bản lĩnh trêu người. (editor: đại loại như cây muốn lặng mà gió chẳng ngứng, kiểu mình không chọc người ta, mà người ta thì thích chọc mính ấy).

Suốt ngày chui ở phòng nghiên cứu khô khan, luôn luôn ở tình trạng dương thịnh âm suy, vốn mất cân đối sinh lý đã lâu, cộng thêm tâm linh bởi vì thiếu hụt tình yêu lâu dài, cũng khô cạn hồi lâu, cho nên một giọng nói ngọt ngào của Từ Mật truyền đến, liền đưa tới một trận xôn xao không nhỏ.

Phòng nghỉ ngơi nho nhỏ, thiếu chút nữa là bị đám lang sói đang cực kỳ đói khát mà đạp mạnh mở cửa đi vào.

Vì muốn chiếm được tiếng cười của người đẹp, thậm chí mọi người tranh giành lẫn nhau, tình trạng trở nên ồn ào, mất khống chế.

Cuộc họp thường lệ vừa kết thúc, Diệp Nặc vừa ra khỏi phòng họp, bởi vì lo lắng cho Từ Mật, nên nhanh chóng trở về phòng nghỉ ngơi.

Mới đi đến nửa đường, xa xa liền nghe thấy bên kia tiếng người huyên náo ầm ĩ truyền đến từ phòng nghỉ ngơi. Trong lòng anh cảm thấy không ổn, bước chân tăng nhanh.

Còn chưa đi đến phòng nghỉ ngơi, liền bị những đồng nghiệp đang hưng phấn ngăn lại ở nửa đường.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Anh Yêu, Đừng Có Ăn Vạ

BÌNH LUẬN FACEBOOK