Trang Chủ
Ngôn Tình
Ánh Sao Ban Ngày
Tường Rào Trái Tim

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hành trình đến Bắc Kinh, bức tường của Vạn Lý Trường Thành dường như đã chạy tới trái tim của cả Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng, ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại, ngăn cách luôn cả hai người.

* * *

Triệu Vĩ Hàng đi Bắc Kinh được vài hôm, Thả Hỷ và Đinh Chỉ Túc lại rủ nhau đi ăn và nói chuyện phiếm. Đang ba hoa, Chỉ Túc bỗng nói: “Cố Thả Hỷ, có phải lần trước cậu nói với tớ là cái cô gái đi ăn trưa cùng Triệu Vĩ Hàng cũng đi Bắc Kinh rồi?”

Thả Hỷ há hốc miệng, “Ừ, đến cả chuyện đó mà cậu cũng nhớ được cơ à?”

“Cậu không nghĩ tới mới là không bình thường ấy chứ!”

Thả Hỷ lắc lắc đầu, “Cô giáo Ngô đi Bắc Kinh lâu rồi, nói thực là nếu cậu không nhắc tới, tớ cũng chẳng nhớ đến chuyện đó.”

“Trời ạ, sao cậu lại kém cảnh giác đến vậy. Liệu hai người có ngấm ngầm hẹn hò nhau ở đó không cơ chứ!” Đinh Chỉ Túc vốn không định hù doạ Thả Hỷ, nhưng thái độ lập lờ, lạnh lùng của cô lại khiến người khác vô cùng đau lòng. Triệu Vĩ Hàng lại không phải chỉ đi vài ngày mà đi tới vài tháng. Nếu chỉ đơn thuần xét theo góc độ y học, một người đàn ông rất dễ bị chinh phục cả về tâm lý lẫn sinh lý. Không những thế, có thể Triệu Vĩ Hàng và Ngô Hoạch trước đây đã có nhiều kỷ niệm sâu nặng, nếu không nhắc nhở Thả Hỷ, Chỉ Túc cũng cảm thấy không yên tâm.

“Chắc là không đâu nhỉ?” Thả Hỷ cũng chỉ dám nói vậy, trong lòng cô cũng đang thắc thỏm không yên. Dù sao cũng phải xa nhau ba tháng, nếu cứ theo tần suất sinh hoạt của hai vợ chồng trước đó, yêu cầu Triệu Vĩ Hàng chung thuỷ với cô dường như là không thể, đặc biệt lại ở gần một phụ nữ xinh đẹp như Ngô Hoạch. Cứ nghĩ ngợi như vậy, Thả Hỷ có cảm giác giữa hai vợ chồng cô đã hay sẽ xảy ra chuyện gì đó động trời lắm.

Nếu là vài tháng trước đây, Thả Hỷ sẽ không để ý đến chuyện này, có thể cô còn thật lòng chúc phúc và tán thành tình yêu của họ. Dù sao, cô và Triệu Vĩ Hàng cũng không có tình cảm gì sâu sắc, không nhất thiết cứ phải sống với nhau. Vả lại, mấy tháng trước đây, tâm trí cô cũng còn đang vương vấn những kỷ niệm xưa cũ.

Tuy nhiên, thời gian này, nhìn vào hành động của Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ biết rằng anh ta đã quyết tâm cắt đứt mọi chuyện trong quá khứ. Sự kiên quyết đó mang lại cho Thả Hỷ một hy vọng vào cuộc hôn nhân của hai người.

Hơn hai mươi ngày trước khi Triệu Vĩ Hàng đi Bắc Kinh, hôm nào Vĩ Hàng về nhà ăn tối, Thả Hỷ lại cố gắng làm nhiều món ngon cho anh ăn, cô luôn cảm thấy lo lắng khi Vĩ Hàng phải ăn ở bên ngoài. Nấu xong rồi, ngồi nhìn anh ăn, Thả Hỷ lại lo không biết anh có thích ăn không, có hài lòng không. Thực lòng mà nói, Thả Hỷ không hề thích lần xa cách chẳng ngắn mà cũng chẳng dài này. Cô đã phát hiện ra rằng, cô không nỡ rời xa anh.

Đêm trước hôm Triệu Vĩ Hàng đi Bắc Kinh, Thả Hỷ không tài nào ngủ được. Đợi khi Triệu Vĩ Hàng ngáy nhè nhẹ, cô liền mở mắt, ngắm nhìn một Vĩ Hàng đang ngủ say. Trước đây, Thả Hỷ rất ít khi chú ý tới khuôn mặt của anh mỗi khi ngủ, bây giờ ngắm nhìn anh khi ngủ, cô cảm thấy rất thú vị. Khi Triệu Vĩ Hàng ngủ say, khuôn mặt anh không đến nỗi nghiêm nghị như ban ngày, hai môi khép nhè nhẹ, cặp lông mày cũng không cau có dính vào nhau nữa. Thả Hỷ khẽ dựa sát vào anh, cơ thể ấm áp mang lại cảm giác vô cùng thoải mái, nếu như trước đây, cô sớm cảm nhận được điều này thì có lẽ cũng đã cảm thấy có chút hạnh phúc rồi.

Khi ra sân bay tiễn anh, bố mẹ chồng Thả Hỷ cũng có mặt. Một năm có khi ba đến năm tháng cả nhà họ không gặp nhau nhưng dù sao vẫn cùng ở trong một thành phố. Vì vậy, Triệu Vĩ Hàng đi Bắc Kinh lần này, ít nhiều cũng khiến bố mẹ anh nhớ và lo lắng. Bố mẹ đến dặn dò vài câu, nhắc Triệu Vĩ Hàng đến đó cứ yên tâm học hành, rồi không đợi anh làm xong thủ tục đã ra về trước. Trước khi về, mẹ chồng còn nói thêm với Thả Hỷ: “Buổi tối hôm nào rỗi rãi, qua nhà ăn cơm, mẹ cũng thường chỉ ở nhà một mình.”

Nước mắt của Thả Hỷ lại cứ thế rơi xuống.

Triệu Vĩ Hàng cũng không ngờ được rằng, vì việc anh đi học bồi dưỡng lần này khiến Thả Hỷ khóc lóc thổn thức. “Những chi phí cần thiết ở nhà, anh đã đóng trước rồi, em cũng không phải lo lắng quá. Bất cứ ai đến cũng không được mở cửa cho vào. Nếu cảm thấy lo lắng thì cứ gọi điện cho cảnh sát. Những số điện thoại quan trọng thường dùng, anh dán phía trong hộp điện thoại, rất dễ nhìn thấy.”

“Em nhất thiết cứ phải ở nhà à?” Thực ra Thả Hỷ cũng hy vọng có thể dọn đến ở nhà bà nội một thời gian. Ở đó, hàng xóm đều quen biết hết, căn hộ lại nhỏ, cô sẽ không cảm thấy run sợ. Hơn nữa, nơi đó cũng sắp phá đi rồi, chẳng còn căn nhà cũ để nhớ về bà nữa. Trước đây vẫn cảm thấy còn nhiều thời gian, vẫn cảm thấy bà dường như đang ở đó, đeo chiếc chìa khoá lên cổ, cảm giác như lúc nào cũng có thể về nhà. Nhưng chẳng còn bao lâu nữa, chiếc chìa khoá cô luôn đeo trên cổ kia không thể mở cánh cửa để về nhà cũ nữa rồi.

“Nếu em thật sự cảm thấy lo sợ thì dọn đến ở nhà Chỉ Túc vậy, nhớ mở điện thoại để tiện liên lạc nhé.” Triệu Vĩ Hàng cũng chưa biết lịch học của khoá bồi dưỡng này. Nếu lịch học không bận lắm, đành rằng không thể về nhà mỗi cuối tuần thì cũng có thể nửa tháng về nhà một lần. Tuy nhiên, việc này còn phải chờ đến nơi xem tình hình cụ thể thế nào, không thể nói trước với Thả Hỷ được.

Khi máy bay cất cánh, Thả Hỷ vẫn ngồi ở phòng chờ. Cô không biết tiếng động cơ bay vút qua đầu mình có phải chuyến bay của anh không nhưng vẫn hướng mắt ra phía ô cửa kính, nghiêng đầu đứng nhìn một hồi lâu.

Triệu Vĩ Hàng đến Bắc Kinh, tình hình không giống tưởng tượng ban đầu của anh. Lịch học hàng tuần được sắp xếp dày đặc. Mỗi cuối tuần lại có buổi nói chuyện của những học viên các lớp cao cấp khác. Họ đều là những lãnh đạo cao cấp của các tỉnh và thành phố lớn, bài nói chuyện của họ đều là những kinh nghiệm từ thực tế, vì vậy không thể bỏ qua được, mà cũng không dễ dàng bỏ qua. Ngày nào đi học cũng phải điểm danh, kỷ luật lớp học không khác gì hồi còn học phổ thông.

Thả Hỷ không biết rằng, rốt cuộc, Triệu Vĩ Hàng bận rộn như thế nào, lời nhắc nhở của Đinh Chỉ Túc giống như một chiếc gai nhọn đâm vào trái tim cô, càng cố che lấp nó đi càng thấy đau. Cùng với thời gian, cái gai đó không chịu mất đi mà thậm chí còn lớn dần lên, đau đớn khiến người ta không thể không chú ý tới nó. Cũng vì lời nhắc nhở đó, Thả Hỷ không dọn đến ở nhà bà nội nữa, cô ngày nào cũng về nhà của mình, chờ đợi những cuộc điện thoại thưa thớt của Triệu Vĩ Hàng. Dường như ở nhà của mình, giữ nhà của mình cũng là đang níu giữ anh vậy.

Cuối học kỳ, các môn thi cũng được hoàn tất. Bản đánh giá kết quả học tập cho sinh viên của Ngô Hoạch cũng được gửi chuyển phát nhanh về từ Bắc Kinh. Cầm phong bì chuyển phát nhanh đó trên tay, Thả Hỷ hạ quyết tâm, cho dù thế nào cô cũng phải đến Bắc Kinh một lần. Nhìn thấy tận mắt rồi, hoặc là sẽ yên tâm hơn, hoặc là sẽ rời xa luôn.

Trong thời gian này, một việc lớn nữa cũng xảy ra, đó là quyết định thành lập công ty riêng của Tần Mẫn Dữ. Sau vài tháng gấp rút chuẩn bị, Tần Mẫn Dữ quyết định thành lập công ty vào dịp đầu năm mới. Công ty mới thành lập nên cũng không lớn lắm, ngoài một cô bé được tuyển làm nhân viên văn phòng ra, còn lại là vài lập trình viên hay kỹ sư gì đó. Hôm khai trương công ty, Thả Hỷ và Chỉ Túc cùng tặng anh một lẵng hoa. Công ty của Tần Mẫn Dữ đặt trụ sở ngay tại khu khoa học kỹ thuật của các trường Đại học trong thành phố nên rất gần với Đại học C. Khi Thả Hỷ đến, vừa đúng lúc họ đang đốt pháo chào mừng.

“Chúc mừng anh!” Thả Hỷ đứng cạnh Tần Mẫn Dữ, hét lên rất to.

Anh gật gật đầu.

“Tần Mẫn Dữ, anh nhất định phải thành công, nhất định phải hạnh phúc.” Câu nói này, Thả Hỷ lại nói rất khẽ. Cô thật lòng cầu chúc cho anh thành công.

Khi Thả Hỷ thật sự đặt chân tới Bắc Kinh, bấy giờ đã là đầu tháng hai, tết âm lịch cũng đã đến gần. Trước khi đi, Thả Hỷ đã cân nhắc kỹ thời gian, cô sẽ ở lại Bắc Kinh chơi vài ngày, sau đó có khi lại có thể cùng Triệu Vĩ Hàng trở về nhà ăn tết.

Thả Hỷ đi tàu hoả tới Bắc Kinh, Chỉ Túc đã mua vé giúp cô, khi tiễn cô ra ga, cô ấy còn không quên dặn dò Thả Hỷ không được tiếp chuyện với người lạ. Thả Hỷ đứng nhìn Chỉ Túc đang sắp xếp hành lý trên tàu cho cô, “Cậu cứ làm như tớ là trẻ con không bằng!”

“Cậu còn không bằng trẻ con ấy chứ! Cậu thử xem xem, có đứa trẻ con nào chưa hề đi chơi xa bao giờ, ngay cả tàu hoả cũng chưa từng được đi cơ chứ?”

“Thôi, được rồi, cậu về đi, không còn sớm nữa đâu, cảm ơn nhiều nhé!” Chỉ Túc nói thế làm Thả Hỷ cảm thấy hơi mất mặt.

Đinh Chỉ Túc chẳng hề chú ý tới điều đó, “Vậy tớ không đợi tàu chạy nữa nhé, cậu đi đường cẩn thận đấy, gặp được Triệu Vĩ Hàng rồi nhớ báo cho tớ một tiếng.”

“Ờ.” Ngày mai, khi anh tới đón mình, không biết tình hình sẽ thế nào. Khi tiễn anh đi, mình đã khóc lóc thổn thức, đến khi gặp nhau rồi, liệu có chạy tới ôm hôn, có giống như trong phim không nhỉ?

Tuy nhiên, hôm qua, lúc gọi điện thông báo giờ tàu chạy tới Bắc Kinh cho Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ dường như không cảm thấy có gì đó vui vẻ trong giọng nói của anh, anh chỉ hỏi: “Mấy giờ tới?”

“Được rồi, anh sẽ đi đón.”

Khi đặt chân xuống ga Bắc Kinh, một mình đứng giữa nơi xa lạ, rộng mênh mông này, cô không thể không hoang mang quay nhìn khắp nơi. Thả Hỷ là người đầu tiên xuống tàu nhưng không tài nào nhìn thấy hình bóng của Triệu Vĩ Hàng. Cô quên không nói với anh số toa cô ngồi, bây giờ thì không biết phải đứng đây đợi hay đi ra ngoài đợi nữa. Gọi điện thoại cho anh, cũng không gọi được.

Cuối cùng, dòng người đông đúc cũng tản về nhiều hướng. Sân ga trở nên vắng vẻ, trơ ra một mình Thả Hỷ đứng đó, hai tay ôm túi xách. Trong lúc hoang mang, Thả Hỷ nghĩ rằng, nếu quả thực không gặp được Triệu Vĩ Hàng, cô sẽ lên tàu quay về ngay lập tức. Là người đầu tiên lao xuống tàu, giờ lại bơ vơ đứng đây một mình, gió lạnh thổi tới khiến cô cảm giác hai má mình không còn là của mình nữa. Bên tai cô vang lên nhiều giọng địa phương khác nhau, chẳng có giọng nói nào thân thuộc cả.

“Cố Thả Hỷ, sao lại đứng ở đây?”

Cuối cùng thì giọng của Triệu Vĩ Hàng cũng vang lên bên tai cô, Thả Hỷ còn đang không dám tin vào đôi tai đang cứng đơ vì lạnh của mình. “Sao giờ anh mới tới?” Mặc dù rất ít khi cáu giận nhưng Thả Hỷ cũng không giấu nổi vẻ bực dọc, “Không muốn em đến thì nói là không muốn, không đến đón được thì nói là không đến được, anh để em đứng phơi gió ở đây nửa tiếng đồng hồ rồi, thành tâm thật đấy!” Nếu không phải là lông mày lông mi đều đã đóng băng vì lạnh quá, chưa biết chừng Thả Hỷ lại đứng khóc lóc ngay tại đây cũng nên.

“Em cũng chẳng nhìn xem chỗ em đang đứng nữa!” Triệu Vĩ Hàng cũng đang toát mồ hôi vì chạy đi tìm Thả Hỷ. Chỗ Thả Hỷ đang đứng là chân cầu thang của lối vào ga. Khi đứng đó, Thả Hỷ cũng do dự đôi chút nhưng khi nhìn thấy rất nhiều người đi từ trên cầu thang xuống, cô lại nghĩ có lẽ Triệu Vĩ Hàng cũng đi đường đó, vì vậy mới ngô nghê đứng đó đợi.

“Chỗ em đứng làm sao nào, anh nói đi, chỗ đó làm sao nào!” Thả Hỷ hét lên mấy câu, thấy mọi người xung quanh đang quay ra nhìn cô, cô vội quay người, đi về hướng đoàn tàu mà cô vừa bước xuống.

“Em đi đâu đấy?” Triệu Vĩ Hàng ngăn cô lại, giật lấy túi xách trên tay cô.

Thả Hỷ cũng chẳng tranh giành với anh làm gì, đồ trong túi xách phần lớn là mang tới cho anh. Trước hôm đi, cô còn ghé qua nhà bố mẹ chồng, ông bà cũng chuẩn bị cho anh một ít đồ, tất cả đều để hết trong đó. “Cũng gặp được anh rồi, trong túi toàn đồ chuẩn bị cho anh, em đi về đây.” Nói xong, Thả Hỷ lại bước tiếp.

Triệu Vĩ Hàng nhận thấy ngay nếu không xin lỗi, không dỗ dành, hôm nay khó mà giữ Thả Hỷ ở lại, anh vội vòng tay ôm lấy cô, “Cố Thả Hỷ, chỉ còn một tiếng nữa thôi, tám giờ anh phải vào lớp rồi, đừng gây chuyện nữa được không.” Trong mỗi câu nói của anh, đều ẩn chứa sự cầu khẩn rồi.

“Ai gây chuyện? Chẳng phải là anh trách mắng em trước hay sao.” Giọng nói của Thả Hỷ cũng phần nào đỡ căng thẳng hơn.

“Xin lỗi, tại anh không thống nhất chỗ gặp nhau với em trước. Không phải là anh trách em, tại anh lo lắng quá thôi!”

Khi đi đón Thả Hỷ, ông bạn cùng phòng người Hồ Bắc còn đùa Vĩ Hàng một câu, “Đúng là vợ chồng trẻ, mới xa nhau vài ngày đã tự tìm đến rồi!”

Hôm qua, khi nghe điện thoại của Thả Hỷ, cúp máy xuống rồi, Triệu Vĩ Hàng mới từ từ tin rằng những lời Thả Hỷ vừa nói là thật, cô muốn đến Bắc Kinh thăm anh. Chuyện xảy ra quá bất ngờ, mối quan hệ vợ chồng của họ trước đây, nào đã tới mức keo sơn gắn bó đâu.

Suốt quá trình học bồi dưỡng, không một học viên nào được phép nghỉ bên ngoài trường. Vì vậy, Triệu Vĩ Hàng đành phải thuê một phòng nghỉ ở khách sạn Di Hoà Viên, gần trường anh cho Thả Hỷ. Quả thực có thể ở bên cô ấy bao lâu, tất cả phải lựa theo tình hình vậy.

Tất nhiên, tất cả những việc đó, Triệu Vĩ Hàng không thể giải thích ngay với Thả Hỷ được. Hơn nữa, vừa mới tới đã căng thẳng, đành phải đưa người về trước đã, sắp xếp ổn thoả rồi tính tiếp.

Gần tới tám giờ rồi, thủ tục nhận phòng cũng đã làm xong, Thả Hỷ cũng có vẻ đã vui hơn một chút.

“Anh phải về trường đây, buổi trưa anh sẽ quay lại. Em có bạn bè nào ở Bắc Kinh không? Anh sợ sẽ không đưa em đi chơi khắp nơi được, nếu có bạn đưa đi chơi thì tốt, nếu không, để anh đăng ký một tua du lịch trong ngày cho em.”

Thả Hỷ đẩy Triệu Vĩ Hàng ra cửa, “Anh về trường nhanh lên, không phải lo cho em đâu, hôm nay em sẽ không đi đâu cả. Lần đầu tiên đi tàu hoả, thích quá nên suốt đêm không ngủ được.”

Thả Hỷ cũng cảm thấy mình hơi vô lý, những chuyện vặt vãnh không đâu vào đâu thì lại để ý. Vì chuyện nhỏ tí ban nãy mà khiến hai người đều bực dọc. Có lẽ Triệu Vĩ Hàng đã nể tình mình vượt qua hàng nghìn cây số để đến thăm chồng nên mới bỏ qua như vậy, trong lòng anh ấy có khi cũng đã bị tổn thương rồi.

Triệu Vĩ Hàng bận rộn thế mới tốt, Thả Hỷ nằm trên giường trong phòng nghỉ suy nghĩ, anh bận rộn, có nghĩa là không có thời gian để liên lạc với Ngô Hoạch. Vì vậy, Thả Hỷ cứ nằm cười một mình trên giường, mãi tới buổi trưa, khi Triệu Vĩ Hàng quay lại, niềm vui đó vẫn chưa mất đi.

Triệu Vĩ Hàng vừa bước vào phòng đã ôm chầm lấy Thả Hỷ. Buổi học sáng hôm nay, trong đầu anh toàn hình bóng của Thả Hỷ. Việc Thả Hỷ tới thăm anh cũng khiến anh trở thành tâm điểm trêu đùa của mọi người. Vĩ Hàng lại cảm thấy rất vui và hứng khởi.

“Anh làm gì vậy?” Thả Hỷ phát hiện ra tay của Triệu Vĩ Hàng không chịu để yên chút nào, bây giờ là buổi trưa, cô thậm chí còn chưa ăn sáng nữa là.

“Thế em đến để làm gì?” Chưa nói hết câu, Triệu Vĩ Hàng đã tới tấp hôn Thả Hỷ. Ban sáng, sự giận dỗi của Thả Hỷ đã khiến Triệu Vĩ Hàng muốn được ôm hôn cô rồi. Giờ đây ham muốn đã trở thành hiện thực, anh cảm thấy điều đó thật ngọt ngào.

Ban đầu, Thả Hỷ không phản ứng lại, kệ Vĩ Hàng tự do hành động, sau đó, phản ứng từ nụ hôn ấy cũng khiến toàn thân cô dần dần nóng lên.

Đối với Thả Hỷ, nụ hôn cũng có thể so sánh được. Hồi còn ở bên Tần Mẫn Dữ, hai người còn chưa có kinh nghiệm gì, lại không ăn ý lắm, vì vậy không thể nói nụ hôn đó hấp dẫn hay không, chỉ biết rằng hôn là phải như vậy. Còn Triệu Vĩ Hàng thì lại khác, anh ngang ngạnh hơn nhiều, dù Thả Hỷ muốn hay không muốn, mỗi lần hôn cô, Vĩ Hàng dường như đang muốn nuốt chửng cô vào trong bụng vậy.

Thả Hỷ không phải là muốn đẩy anh ra nhưng quả thật cô chẳng còn chút hơi nào cả. Triệu Vĩ Hàng cuối cùng cũng chịu buông cô ra, nhưng chỉ đợi cô hít thở một vài cái rồi lại tiếp tục hôn. Lần này, nụ hôn lại nhẹ hơn, ấm áp hơn, dường như chỉ khẽ chạm nhẹ, khẽ mơn man rồi lại buông ra.

Khi anh buông ra, Thả Hỷ không kiềm chế được lại vươn người ra, lần này đến lượt cô chủ động lôi anh vào cuộc. Sau đó, mũi tên đã phóng ra thì khó mà lấy lại được.

Khi Thả Hỷ đói tới nỗi để nguyên trạng thái như thế nằm cuộn tròn trong chăn thì Triệu Vĩ Hàng đã quần áo chỉnh tề, chuẩn bị quay về trường học tiếp.

“Anh vừa gọi đồ ăn rồi, lát nữa sẽ có người mang lên, em phải ăn một chút đấy.”

Thả Hỷ nhắm mắt lại, không buồn nói gì cả. Cô tự nhiên lại cảm thấy rằng mình tự tìm tới đây, đưa tận nơi cho người ta hưởng thụ, nhưng điều khiến cô không muốn thừa nhận, đó là cô lại can tâm tình nguyện làm vậy. Bị Triệu Vĩ Hàng chiếm đoạt mạnh mẽ như vậy, tất cả mọi sự mệt mỏi, đói khát đều tạm thời không được tính đến, chỉ cần phục vụ anh ta là xong.

“Mệt lắm hả? Em nghỉ đi một lát, buổi tối anh lại đến.”

Triệu Vĩ Hàng vừa đi được một lát thì có người bê đồ ăn lên. Thả Hỷ rất muốn ngấu nghiến ngay đống đồ ăn đó nhưng vừa ăn được vài miếng, dạ dày đã có chút thức ăn để làm việc, cô lại chẳng muốn ăn nữa. Bản thân cô bỗng dưng lại giống như đến để nộp mạng cho Triệu Vĩ Hàng chứ không phải đến để dò xét nữa. Thả Hỷ cảm thấy mình không còn là mình nữa rồi.

Buổi chiều, Thả Hỷ cầm tấm bản đồ của khách sạn lên, xem xét nghiên cứu một hồi rồi lấy bút ra khoanh những điểm cần đến lại: Trường Thành, Cố Cung, Thiên Đàn, Di Hoà Viên, Ung Hoà Cung, Hương Sơn, Bắc Hải, vườn thú Bắc Kinh, công viên thế giới… Thả Hỷ còn muốn đến thăm quan trường Đại học Q, xem nơi đã từng ghi lại bao ước mơ và kỳ vọng của cả cô và Tần Mẫn Dữ. Cũng có thể giờ đây Tần Mẫn Dữ đã rũ bỏ được ước mơ và kỳ vọng ngày xưa, nhưng Thả Hỷ vẫn cảm thấy rằng, ôm mối ân hận, tiếc nuối lúc đó, không phải chỉ có một mình anh.

Khi Triệu Vĩ Hàng quay lại khách sạn, đã hơn sáu giờ tối. Vừa bước vào phòng, anh liền nhìn thấy Thả Hỷ đang ngủ say, một tay cầm tấm bản đồ, tay kia còn đang cầm chiếc bút. Triệu Vĩ Hàng cầm tấm bản đồ lên xem, dường như Thả Hỷ đã sắp xếp xong lịch trình thăm quan của mình. Những nơi cô lựa chọn để đến, đều là những nơi yên tĩnh, cũng có thể điều đó liên quan tới môi trường làm việc của cô chăng.

Nói như vậy nhưng không phải không có ngoại lệ. Sở thích của Ngô Hoạch lại rất hiện đại, cô ấy thích sự kết hợp giữa thương mại và cổ điển. Ở Bắc Kinh, ở tại nơi anh và Ngô Hoạch đã từng yêu nhau, lại có thời gian từng sống chung với nhau, nếu nói không nhớ tới kỷ niệm cũ cũng thật khó. Đặc biệt là trong thời gian học bồi dưỡng, lịch trình học tập và nghỉ ngơi rất điều độ, điều đó luôn giành cho anh một không gian để suy nghĩ và hoài niệm. Mặc dù không phải lúc nào cũng nhớ tới những kỷ niệm đó nhưng từng sự việc trong quá khứ vẫn thi thoảng hiện về trong anh.

“Cố Thả Hỷ, em đến thật đúng lúc.”

Ngày tham quan đầu tiên, Thả Hỷ quyết định sẽ đi Di Hoà Viên bởi vì nơi đó khá gần khách sạn. Hay nói theo cách của Triệu Vĩ Hàng, nếu chẳng may cô bị lạc thì cũng tiện đường để đi tìm. Khi đã có phần quen với đường xá, Thả Hỷ sẽ đi bằng xe buýt, mỗi ngày một thắng cảnh, chuẩn bị chút đồ ăn trong túi, vừa đi vừa ngắm cảnh, quả thực cũng rất thú vị.

Thời gian đó, không phải mùa du lịch nên giá vé rất rẻ, người cũng không đông. Thả Hỷ lại dư thừa thời gian, những lúc đi đến các địa điểm tham quan, cô lại chậm rãi đi theo một đoàn du lịch nào đó, nghe hướng dẫn viên kể vài câu chuyện rồi về kể cho Triệu Vĩ Hàng nghe. Khả năng diễn thuyết của Thả Hỷ không được tốt lắm. Nhưng bù lại, cô lại thường quan sát rất tỉ mỉ và tường nhớ rất rõ những chi tiết nhỏ đó.

Nơi mà Thả Hỷ cảm thấy thích nhất là Ung Hoà Cung. Thực ra cô cũng không phải người mê tín lắm, nhưng khi tới Ung Hoà Cung, vẫn thành kính chắp tay lễ bái. Thả Hỷ không cầu khấn gì cả, chỉ đơn giản là chắp tay lễ bái. Bởi vì cung điện mặc dù không được tu sửa mở rộng nhưng không khí bên trong rất nghiêm trang, quả giống với không khí thần bí trong những cung vua xưa kia, điều này còn hấp dẫn Thả Hỷ hơn cả thành Cố Cung to lớn kia.

Còn về các công viên, Thả Hỷ thích nhất là Bắc Hải, nơi đó quả thực rất yên tĩnh, non nước hữu tình, phong cách vô cùng độc đáo. Còn Di Hoà Viên hay Viên Minh Viên lại đem đến cho Thả Hỷ cảm giác một công viên hiện đại, bên trong có rất nhiều cụ già rỗi rãi tập thể dục, điều này khiến Thả Hỷ liên tưởng tới khu vui chơi ngay gần nhà của mình.

Vườn bách thú, bách thảo, công viên thế giới, theo Thả Hỷ, chơi ở đó một ngày vẫn chưa đủ. Hơn nữa, Thả Hỷ lại thường phải đi một mình, cô luôn cảm thấy thiêu thiếu một cái gì đó. Đi mỏi rồi, Thả Hỷ dừng lại gửi tin nhắn cho Đinh Chỉ Túc, chia sẻ niềm vui với cô ấy một chút. Hồi còn học Đại học, Chỉ Túc cũng đã đến Bắc Kinh một lần, xem những tấm ảnh cô ấy chụp mang về, cũng toàn là cảnh ở Thiên An Môn, Cố Cung… Vì vậy, mỗi khi đến những địa điểm nào có trong những tấm hình đó, Thả Hỷ lại cố gắng nhờ ai đó chụp giúp mình một kiểu để mang về so sánh với ảnh của Chỉ Túc, để cô ấy thấy Bắc Kinh đã thay đổi như thế nào.

Cuối tuần, Triệu Vĩ Hàng cũng có thời gian rỗi để đi chơi cùng Thả Hỷ. Mượn người quen một chiếc xe, Triệu Vĩ Hàng đưa Thả Hỷ đi chơi Bát Đạt Lĩnh. Vạn Lý Trường Thành sừng sững hiện ra trong lớp tuyết trắng, người đến tham quan hôm đó cũng không nhiều.

“Triệu Vĩ Hàng, sao em cứ cảm thấy Vạn Lý Trường Thành không hề hùng vĩ?”

“Em đã quen nhìn những công trình kiến trúc hiện đại nên có thể không thấy được sự hiếm có của nó.”

“Em lại thấy Trường Thành mang lại cho người ta cảm giác đau thương, dưới chân thành là xác của không biết bao người vô tội.”

“Mạnh Khương Nữ hả? Đó chẳng qua cũng chỉ là một truyền thuyết. Hơn nữa, cũng không phải là đoạn Trường Thành này, đoạn thành này là do đời nhà Minh tu sửa lại.”

“Cũng có thể. Hai hôm nay đã xem quá nhiều di tích cổ, luôn cảm thấy có chút thương cảm.”

“Sao lại thương cảm, cảm khái một chút vua chúa đời xưa, cũng không cần phải thương cảm quá như thế chứ.”

“Bởi vì toàn nhìn thấy sự suy sụp.”

“Sâu sắc đến thế kia à?”

“Anh cười em à? Cười đi.” Thả Hỷ tỏ ra bất cần, đi vọt lên trước, không tranh luận với người không văn hoá.

“Có thích chỗ này không?”

“Ừm, thích, rất thích.”

“Những thứ em nhìn thấy, chỉ là một phần của Bắc Kinh thôi. Đây là một thành phố đa nguyên hoá, khi đã hiểu hết nó rồi thì chưa chắc đã thích nó.”

“Anh đã biết hết rồi?”

“Cố Thả Hỷ, hồi học Đại học, anh sống ở đây bốn năm, có phải là biết nhiều hơn em không?”

“Anh học Đại học ở Bắc Kinh à, trường nào vậy?”

“Đại học Q.”

“Thật á!” Thả Hỷ quay hẳn người lại nhìn Triệu Vĩ Hàng, hình như trước khi đi xem mặt, anh họ cũng đã nhắc tới chuyện này nhưng lúc đó cô không để ý lắm. Hoá ra, những nhân vật xung quanh mình đều là cao nhân cả. “Trường của anh, sau khi tốt nghiệp, chẳng phải hầu hết đều đi nước ngoài hay sao, sao anh lại chịu về xây dựng quê hương vậy?”

“Anh cũng đã từng định ra nước ngoài.”

“Đi Đức?” Nghĩ đến Ngô Hoạch, Thả Hỷ bỗng buột miệng hỏi vậy.

“Ừ.”

“Nhưng sau đó sao lại không đi nữa?”

“Chuyện dài lắm, đi rồi, lại quay lại.” Rõ ràng là Triệu Vĩ Hàng không muốn nói nhiều. Họ leo lên thành một lúc, nhờ vài người chụp giúp vài kiểu ảnh, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ rồi đi về.

Chuyến đi tới Trường Thành đã khiến Thả Hỷ hiểu thêm nhiều về con người Triệu Vĩ Hàng. Nhưng ngược lại, mối quan hệ giữa hai người lại trở nên xa cách và khách khí. Dường như những bức tường thành đó đã chạy tới trái tim của cả Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng, ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại, ngăn cách luôn cả hai người.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ánh Sao Ban Ngày

Avatar
Ms.Lazy17:08 13/08/2019
Truyện hay quá đi,...mình rất thích phong cách viết của tác giả này. Mong là sẽ được chuyển thể thành phim.
Avatar
Trang to 19:11 02/11/2014
Truyen hay chi can hiệu trai tim minh noi len điều gì thi chắc l se nhan đuợc hai tu ( hanh phục)

BÌNH LUẬN FACEBOOK