Trang Chủ
Ngôn Tình
Ánh Sao Ban Ngày
Mộng Khó Thành, Hận Khó Quên

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Rõ ràng là đang đứng trước đầu sóng ngọn gió vẫn miễn cưỡng giữ được bộ mặt bình thản. Cố Thả Hỷ bắt đầu chờ đợi một cơn sóng lớn nữa qua đó, thà rằng để nó xóa đi tất cả, còn hơn phải mang trong mình một trái tim khắc khoải chờ đợi.

* * *

Sau khi Triệu Vĩ Hàng trở về nhà, không cần anh phải nhắc thêm, Thả Hỷ cũng tự động từ chối mọi lời mời đi chơi của Ngô Hoạch. Cô không còn đi chơi với Ngô Hoạch và đám bạn kia nữa. Chỉ thi thoảng tình cờ gặp nhau ở trường vào buổi trưa, hai người lại cùng nhau đi ăn cơm. Ngô Hoạch thường dẫn Thả Hỷ tới những quán ăn rất đặc biệt, hương vị cực kỳ độc đáo và hấp dẫn.

Đôi khi, nhìn Ngô Hoạch, Thả Hỷ lại cảm thấy buồn. Một cô gái xin đẹp, biết hưởng thụ cuộc sống như vậy lại không có được người mình yêu, không được sống trọn đời với người mà mình vẫn mong muốn. Vì vậy, Thả Hỷ không tránh khỏi việc bị lay động, không xác định được lập trường của mình một cách rõ ràng. Phải chăng trong cuộc hôn nhân này, hoàn toàn không cần tới lập trường của cô? Nghĩ đến đó, Thả Hỷ lại càng buồn hơn.

Đầu xuân, thời điểm mà Thả Hỷ phải nói lời chia tay với căn nhà cũ của bà càng đến gần. Cô vẫn chưa quyết định được phải làm thế nào. Chuyện này có lẽ cũng phải hỏi qua ý kiến bố mẹ. Mẹ thì có ý bảo cô lấy tiền đền bù, có thêm nhà nữa cũng chẳng ở hết được, mà đã không ở được còn nhọc công chăm nom.

“Triệu Vĩ Hàng, anh còn nhớ căn nhà của bà nội mà em đã nói tới không?”

“Có.”

“Sắp tới, ở đó phải dỡ bỏ, theo anh, em nên mua một căn nhà khác hay lấy tiền đền bù.”

“Hỏi ý kiến anh à? Nếu mua nhà mới, có thể dùng để đầu tư, nếu ngại phiền hà thì lấy tiền đền bù.”

“Còn đồ đạc của bà thì làm thế nào? Còn cái giường ngủ của em hồi bé nữa chứ.” Thả Hỷ không chỉ muốn biểu đạt những điều đó. Tuy nhiên, với Triệu Vĩ Hàng, không chỉ dùng một câu ngắn gọn là có thể diễn đạt hết được.

“Hay là mua một căn nhà để đựng đồ cũ? Những thứ có nhiều ý nghĩa thì dọn về đây.”

“Ờ.”

Họ càng bàn bạc, Thả Hỷ càng mong muốn được nghe những ý kiến khác để suy tính cùng mong muốn của mình. Cô cũng muốn có một căn nhà của riêng mình. Khi ở với bố mẹ, rồi lấy Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ chưa bao giờ có cảm giác muốn có một không gian riêng cho mình. Căn nhà có gác xép đó đã khiến Thả Hỷ động lòng. Căn nhà mới của Ngô Hoạch cũng giúp Thả Hỷ biết được thế nào là căn nhà của riêng mình theo đúng ý nghĩa. Không có phòng đọc sách giống như phòng làm việc, không có phòng ngủ giống như quầy bar, không có quy định gì hết, tất cả đều được tuân theo sở thích của chính mình.

Gần đây, Thả Hỷ rất hay về nhà bà, chẳng phải là muốn hay không muốn mua nhà mới mà đồ đạc ở đây cũng cần giải quyết gấp. Tiểu khu Hoa Viên đang như một cái chợ ngoài trời. Những hôm thời tiết đẹp, mọi người thường đem đồ đạc không dùng tới nữa ra rao bán. Khách đến mua thường là người ở nơi khác. Mặc dù cũng chẳng bán được nhiều tiền nhưng cả chủ và khách đều luôn cảm thấy vui vẻ. Thả Hỷ cũng định bụng cuối tuần sẽ tới góp vui.

Đến trước cửa nhà bà, cửa nhà Tần Mẫn Dữ cũng đang mở toang, cô Dương đang bê thứ gì đó ra ngoài.

“Để cháu giúp một tay, chuyển đi đâu ạ?” Bữa trưa còn chưa ăn nên vẫn còn nhiều thời gian.

Dưới sự chỉ đạo của cô Dương, Thả Hỷ và chú Tần khiêng chiếc tủ tường xuống chỗ họ đã đặt sẵn. Chỗ đó là đường ra vào khu tập thể nên khách tới mua cũng rất dễ quan sát.

“Có bán được nhiều không ạ?” Thả Hỷ cũng không vội lên nhà, cô đứng dưới đường nói chuyện với cô Dương một lát.

“Ờ, hôm qua, cô bán được bàn học, giá sách cũ của Tần Mẫn Dữ rồi.”

Thả Hỷ cũng biết chiếc bàn học và cái giá sách đó. Chúng thường được đặt cạnh nhau. Mặt bàn được làm bằng gỗ hồ đào. Nghe nói là loại gỗ đó rất quý. Giá sách và bàn học đó đều là những đồ vật thân thiết trong nhà cô Dương, vậy mà họ đều bán đi. Thả Hỷ quả thực cũng không ngờ tới điều này. Thả Hỷ và Tần Mẫn Dữ đầu chạm đầu, bò ra trên bàn học để làm bài tập dường như mới là chuyện của ngày hôm qua. Ký ức, nếu không chạm tới thì không phải lúc nào cũng nhớ tới, nhưng những thứ để có thể chạm tới ký ức lại không còn nữa, liệu những ký ức ấy có tìm lại được không?

Bỗng nhiên, một chiếc BMW rất quen dừng ngay trước mặt. Tần Mẫn Dữ bước xuống xe, hướng về phía Thả Hỷ gật đầu chào rồi quay sang nói với mẹ: “Con đã bảo để trưa con về rồi bê xuống, sao bố mẹ lại tự bê vậy?”. “Không phải,” giọng cô Dương có vẻ ấm ức: “Bố mẹ chỉ định bê ra ngoài hành lang để tiện dọn dẹp trong nhà, kết quả là gặp Thả Hỷ, nó bèn giúp bố mẹ khiêng xuống đây.”

“Một mình Thả Hỷ bê á?!” Tần Mẫn Dữ nhìn Thả Hỷ, không nói thêm câu nào nữa.

“Cơm nấu xong rồi, về nhà ăn thôi! Thả Hỷ, cháu cũng về ăn luôn, ở đây không còn việc gì nữa đâu. Nhanh lên, chiều còn phải đi làm nữa.” Chẳng kịp phản ứng gì, cả hai đều bị đẩy lên xe. Thả Hỷ mỉm cười, Tần Mẫn Dữ có một người mẹ tuyệt vời, luôn hết lòng vì con cái, không nỡ để con vất vả, mà chỉ muốn con về được ăn uống ngon miệng hơn.

Cơm canh vẫn ngon như ngày xưa, Thả Hỷ đã ăn hết một bát mà vẫn muốn ăn nữa. Tần Mẫn Dữ giật lấy bát trên tay cô, xới thêm một bát nữa.

“Em không ăn được nhiều như vậy đâu.” Thả Hỷ cảm thấy bối rối, cô quả thực rất muốn ăn nhưng nếu ăn hết hai bát thì chính bản thân cô đã lập được kỷ lục của chính mình rồi.

Tần Mẫn Dữ chẳng nói chẳng rằng, chỉ cầm lấy bát cơm, san bớt một nửa vào bát của mình, “Thế này được chưa?”

Không thể kìm chế được, mắt Thả Hỷ bỗng đỏ lên. Hồi còn học Đại học, khi hai người đi ăn cơm, cô thường lo Tần Mẫn Dữ ăn không đủ no nên thường nhờ anh ăn giúp phần cơm của mình. Lúc ấy, anh cũng thường xuyên hỏi câu này. Thả Hỷ cố gắng hết sức để kìm nén bản thân nhưng rốt cuộc vẫn bị rớt hai giọt nước mắt. Cô vội đón lấy bát cơm, bê lên ăn, lén lấy tay lau nước mắt. Hôm nay sao vậy, sao lại đa cảm như thế này.

Tần Mẫn Dữ vừa buông đũa xuống, Thả Hỷ vội đứng lên thu dọn. Hôm nay không phải là ngày để đối diện với anh, không được rung động nhất thời, tuyệt đối không thể làm điều gì ngốc nghếch. Tần Mẫn Dữ đứng trước cửa nhà bếp, “Cố Thả Hỷ, không phải dọn dẹp nữa, anh có chuyện muốn nói với em.”

Thả Hỷ rất cảnh giác, “Chuyện gì vậy?”

“Lại đây!” Tần Mẫn Dữ nói xong bèn bước về phòng mình trước.

Phòng của anh, giờ đây đang rất bừa bộn. Thả Hỷ đưa mắt nhìn xung quanh, dường như chẳng có chỗ nào để đặt chân cả.

“Ngồi đây này.” Tần Mẫn Dữ chỉ tay vào chiếc giường của anh, bản thân anh thì ngồi lên đống sách vở sát tường.

Thả Hỷ nhìn chiếc giường, lần trước, khi đến đây, cũng nhìn thấy chiếc giường này, nhưng lúc đó chưa biết rằng nơi đây sắp bị dỡ bỏ, tâm trạng lúc ấy khác hẳn với tâm trạng lúc này. Đêm hôm đó, sáng sớm hôm đó, trong tình cảnh hỗn loạn ấy, đến ga trải giường màu gì, Thả Hỷ cũng không còn nhớ nữa. Tuy nhiên, chiếc giường này luôn là một kỷ vật có ý nghĩa đặc biệt đối với Thả Hỷ.

Thả Hỷ không biết lần đầu tiên của những người khác có để lại nhiều kỷ niệm đẹp không, nhưng một điều dễ nhận thấy là, lần đầu tiên của cô, ngoài ký ức vụn vặt không trọn vẹn ra, ngay cả hiện trường cũng sắp bị phá bỏ. Cuối cùng, căn bản là nó không tồn tại nữa rồi.

“Có chuyện gì anh nói đi, em còn phải qua nhà bà dọn dẹp đồ đạc.”

“Lát nữa anh sẽ giúp em, vội gì cơ chứ.”

Tần Mẫn Dữ cũng không dài dòng, anh nói luôn: “Cố Thả Hỷ, em không nên thân thiết quá với Ngô Hoạch.”

“Tại sao?” Thả Hỷ không thể hiểu nổi. Triệu Vĩ Hàng đã nói vậy, Tần Mẫn Dữ lại cũng nói vậy. Hai người chẳng phải đã từng hoặc đang có mối quan hệ rất tốt với Ngô Hoạch hay sao, tại sao sau lưng cô ấy lại nói những lời như vậy?

“Ngô Hoạch kết thân với em, bất kể diễn biến như thế nào, nhưng cô ấy chỉ hướng tới một kết quả duy nhất, đó là Triệu Vĩ Hàng.” Tần Mẫn Dữ vẫn nhìn thẳng vào Thả Hỷ và nói: “Nếu em không muốn ly hôn, hãy tránh xa cô ấy một chút. Ngô Hoạch là người không đơn giản, nếu việc gì không có khả năng thành công, cô ấy sẽ không chịu làm đâu.”

“Khi còn học ở Harvard, Ngô Hoạch chỉ là học sinh học ké vào lớp để học nâng cao một năm, nhưng cuối cùng cô ấy đã dành được suất học bổng cao nhất của năm đó. Trong mối quan hệ của cô ấy, chỉ có hai thái cực, một là rất thân thiết, hai là cực kỳ xa lạ hoặc là thù địch. Trong quan niệm của cô ấy, không có mối quan hệ nào lập lờ ở giữa hai thái cực đó cả. Anh không bình luận nhiều về cô ấy bởi vì dù sao cô ấy cũng là bạn anh. Anh chỉ có thể nói rằng, việc anh nhắc nhở em giữ khoảng cách với cô ấy chỉ vì muốn tốt cho em thôi.”

Thả Hỷ rất muốn hỏi lại anh, “Anh cũng muốn tốt cho em?” Nhưng cô lại không dám. Cô vừa không có lý do để hỏi anh lại không đủ dũng khí để nghe anh trả lời. Vì vậy, cô chỉ chăm chú lắng nghe rồi hứa rằng sau này sẽ chú ý. Thực ra, trong lòng cô cũng đã đơn phương chấm dứt mọi mối quan hệ với Ngô Hoạch rồi. Có yêu mến cô ấy như thế nào cũng không đáng để mạo hiểm với cuộc sống của mình, vì vậy, có lẽ tránh xa cô ấy vẫn tốt hơn.

Thả Hỷ cũng không hiểu sao những người xung quanh cô lại đều phản đối cách nghĩ của cô. Khi Triệu Vĩ Hàng nói ra điều đó, bản thân cô không tuân theo một cách vô điều kiện nhưng những lời của Tần Mẫn Dữ lại khiến cô không chút do dự.

Sau đó, Tần Mẫn Dữ quả thật sang giúp cô dọn đồ, dọn dẹp hết những dấu tích còn lại của thời thơ ấu. Lúc đó, cả hai đều chìm trong yên lặng.

Cuối cùng, khóa cửa xong, cả hai cùng bước xuống lầu, Tần Mẫn Dữ bỗng nói: “Anh cũng đã nghĩ đến việc rời xa nơi đây, nhưng không nghĩ rằng sẽ rời xa như thế này.”

“Ở đây tốt như thế, sao lại nghĩ đến chuyện chuyển đi?”

“Ở đây tốt á? Sao chẳng thấy em quay về mấy?” Tần Mẫn Dữ đi trước, cất giọng nói trong khi chẳng buồn quay đầu lại.

Thả Hỷ cũng không muốn tranh luận, dù thế nào, bản thân cô cũng chưa nghĩ đến chuyện sẽ rời xa nơi đây. Tuy nhiên, về lại nơi đây, sẽ mở lại ngăn ký ức đau buồn đó, nó khiến cô phải rất lâu mới lấy lại được thăng bằng. Cảm giác đó đâu được đơn giản, thoải mái như lúc này.

Tần Mẫn Dữ đột nhiên dừng bước, Thả Hỷ không kịp thu chân về, cô vấp vào người anh “Ái!”

Tay Thả Hỷ bám vào vai anh, định dựa vào đó cho khỏi ngã, nhưng cánh tay của Tần Mẫn Dữ đã kịp đưa ra, nhẹ nhàng ôm ngang người cô, “Cố Thả Hỷ, cho dù em có về đây hay không, nơi đây vẫn mãi mãi là đường lùi của em.”

Thả Hỷ gỡ tay anh ra, chui người ra khỏi vòng tay đó. Đi xuống trước, cô quay đầu lại nhìn anh, “Tần Mẫn Dữ, cẩn thận cái tay anh đấy.” Thả Hỷ lại cố kìm nén thêm một lần nữa, nuốt vội câu nói có thể làm tổn thương anh đang chực tuột ra khỏi miệng lại. Cũng giống như rất nhiều lần của bốn năm về trước, cô lại cố gắng nín nhịn. Thả Hỷ luôn cảm thấy rằng, có rất nhiều câu nói, nếu nói thẳng quá, không những không thu lại được mà còn hủy hoại tình cảm vốn có từ bao nhiêu năm nay. Cho dù tình cảm đó đối với Tần Mẫn Dữ, không biết nó có quan trọng hay không nhưng với cô, cô cần phải gìn giữ nó. Vì vậy, khi đối diện với Tần Mẫn Dữ, Thả Hỷ thường chịu cảnh bị lép vế.

Tần Mẫn Dữ đưa Thả Hỷ về trường. Suốt dọc đường đi, Thả Hỷ luôn cố gắng tìm chuyện gì đó để nói. Cô rõ ràng không muốn làm anh mất vui nhưng vì câu nói ban nãy mà nét mặt của Tần Mẫn Dữ đã khang khác.

“Tần Mẫn Dữ, kia là xe gì thế, đẹp quá!”

“LAMBORGHINI, Gallardo.” Tần Mẫn Dữ biết trình độ tiếng Anh của Thả Hỷ không cao nên nói luôn cả tên dịch sang tiếng Trung.

“Lambor, chẳng phải là điệp viên 007 sao?” Thả Hỷ cảm thấy tên gọi đó rất quen thuộc, ngay lập tức huy động trí nhớ rồi tự liên tưởng. “Trời ạ, em không biết là họ cũng sản xuất xe hơi, xem ra đây là mẫu mã mới đây.”

Đúng lúc đó, xe của Tần Mẫn Dữ dừng trước lối vào khoa, Tần Mẫn Dữ mỉm cười nói, “Đúng, đó là do Sylvester Stallone thủ vai.”

Thả Hỷ thấy nụ cười của anh đầy ẩn ý nhưng cô cũng không biết anh đang cười vì điều gì. Thả Hỷ thắc mắc bước lên cầu thang, vừa hay gặp Hoàng Ngải Lê, “Điệp viên 007 là do ai diễn vậy?” Thả Hỷ vội túm lấy Hoàng Ngải Lê, cô ấy hay đi xem phim, nhất định sẽ biết rất rõ.

“Sao tự nhiên lại hỏi cái đó?”

“Em bỗng nghĩ tới chuyện đó, nhất thời không nhớ ra ai cả.”

“Em hỏi những diễn viên trước đây á? Thế thì chị cũng không nhớ nổi. Chỉ nhớ mỗi Pierce Brendan Brosnan, anh ta đóng nhân vật này tương đối nhiều.”

Thả Hỷ lắc đầu, “Không phải diễn viên đó, không phải, mà anh ta đóng nhân vật nào?”

“Có phải Bond không?” Hoàng Ngải Lê cũng bắt đầu cảm thấy mơ hồ.

“Thế còn Lambor, có phải do Sylvester Stallone thủ vai không?”

“Chắc là vậy, toàn là phim hành động của nam giới, chị cũng không hay xem lắm. Em bị ai kích động mà hỏi thế hả?”

Thả Hỷ tự vỗ vỗ vào đầu, trách ai bây giờ, chẳng phải chỉ tại mình hay sao, không hiểu còn làm ra vẻ hiểu biết, chả trách khiến Tần Mẫn Dữ phải phì cười. Chắc chắn trên đường về, anh ấy còn đang cười mình đây. Nghĩ đến đó, cô lại tự cười một mình.

Đang định đi, Hoàng Ngải Lê vội ngăn cô lại, “Chị tìm em suốt cả buổi trưa, em đi đâu vậy?”

“Có chuyện gì không?”

Hoàng Ngải Lê làm ra vẻ rất bí mật, “Tối nay, Kiều Duy Nhạc mời chị tới dự sinh nhật.”

Thả Hỷ có phần ngạc nhiên, “Thế mà chị lại ăn mặc đơn giản như vậy sao?” Cô giáo Hoàng vốn rất lãng mạn, mỗi lần hẹn hò với bạn trai đều mặc váy dài, kèm theo một chiếc khăn lụa bay phấp phới, trông cũng khá bắt mắt. Theo lời của cô ấy, có nghĩa là phải làm sao để mình phụ nữ hơn những người phụ nữ khác. Mặc dù Thả Hỷ cũng cảm thấy rằng Hoàng Ngải Lê mặc như thế rất đẹp nhưng cô vẫn cảm thấy có chút gì đó quá trịnh trọng.

“Ừ, anh ẫy cũng vừa nói với chị, chị vẫn chưa kịp chuẩn bị. Hay là tối nay, em bảo chồng em đến đó trước, em về nhà chuẩn bị với chị nhé?”

“Em còn chưa có dự định sẽ đến đó!” Sinh nhật anh ta thì có liên quan gì tới cô cơ chứ. Mặc dù Tần Mẫn Dữ cũng đã nói, mọi lời nhắc nhở đều vì muốn tốt cho cô nhưng ấn tượng của cô về Kiều Duy Nhạc vẫn không thể nào tốt hơn được.

“Sao em lại có thể không đi, anh ấy nói rồi, bảo chị mời em. Chị mời em, em có dám không đi không?!” Hoàng Ngải Lê dường như không đợi Thả Hỷ trả lời, cô nói luôn: “Hết giờ làm gặp nhau ở cổng nhé!”

Không phải là Hoàng Ngải Lê vẫn đang si tình, mấy tháng nay, Kiều Duy Nhạc dùng dình không trả lời dứt khoát, Ngải Lê cũng biết giữa hai người chắc sẽ không có kết quả gì. Vì vậy, gần đây, cô cũng đã đi xem mặt vài đám khác, tuy nhiên, bọn họ đều kém Kiều Duy Nhạc. Vì vậy, khi Kiều Duy Nhạc gọi điện lại, Ngải Lê không thể không động lòng.

Buổi chiều, Triệu Vĩ Hàng cũng gọi điện tới, nói là Kiều Duy Nhạc muốn mời hai vợ chồng tới dự sinh nhật. Thả Hỷ đương nhiên là không thể từ chối. Đây cũng là lần đầu tiên Triệu Vĩ Hàng đưa Thả Hỷ tới giới thiệu với bạn bè. Những người bạn đó Thả Hỷ cũng đã biết thông qua Ngô Hoạch nhưng ý nghĩa của buổi gặp này hoàn toàn khác. Thả Hỷ cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, cô hẹn Triệu Vĩ Hàng về nhà đón mình. Không phải chỉ mình Hoàng Ngải Lê phải trang điểm, xem ra, cô cũng cần thiết phải làm việc đó.

Hết giờ làm, sau khi tạm biệt Hoàng Ngải Lê, Thả Hỷ vội chạy về nhà. Đầu tiên, cô thoa một lớp phấn mỏng, sau đó lôi hết quần áo hợp với mùa này để lên giường, trong đó đương nhiên là có mấy bộ hàng hiệu của mẹ gửi cho cô. Thả Hỷ cầm lên mặc thử, cô cứ có cảm giác như đang mặc nhờ quần áo của người khác vậy, trông chẳng tự nhiên chút nào. Trong khi đó, những bộ cô đã quen mặc lại không thích hợp để đi dự tiệc. Không nên ăn mặc long trọng quá, như thế sẽ rất giả tạo, nhưng cũng không thể ăn mặc tùy tiện được. Thật là một vấn đề nan giải đối với Thả Hỷ.

“Sinh nhật của Kiều Duy Nhạc, có gì mà phải chau chuốt thế chứ?” Triệu Vĩ Hàng bỗng nhiên xuất hiện trước cửa phòng. Có lẽ vì đang mải thử quần áo nên Thả Hỷ không biết anh đã về.

Thả Hỷ suy nghĩ một chút rồi mới trả lời: “Chẳng phải cũng vì anh hay sao, Ngô Hoạch chẳng phải cũng sẽ đến đó.” Nói xong, Thả Hỷ lại cảm thấy ân hận. Tuy nhiên, rõ ràng là bạn bè của Triệu Vĩ Hàng đều có mặt ở đó, ít nhiều cũng sẽ đem cô ra so sánh. Mặc dù không đến nỗi nghiêm trọng như xảy ra chiến tranh nhưng nếu biểu hiện của cô không tốt, anh ấy chẳng phải cũng mất mặt hay sao.

“Vì anh á?” Triệu Vĩ Hàng dường như đang rất vui nên đùa lại cô, anh bước lại gần chiếc giường, tiện tay chọn lấy hai cái, “Mặc bộ này đi!”

Đó là một chiếc áo màu gạo trắng và một chiếc váy dài màu cà phê nhạt. Cả hai đều rất đơn giản nhưng rất ấn tượng, chúng đều là đồ của mẹ mua cho cô, đó cũng không phải là phong cách ăn mặc thường xuyên của Thả Hỷ. Trên ngực áo còn thêu hoa văn rất đẹp. Tuy nhiên, Thả Hỷ cứ có cảm giác khi mặc vào, cô sẽ già thêm mấy tuổi.

“Mặc thử xem nào.” Triệu Vĩ Hàng nhìn cô giục giã.

Thả Hỷ gật đầu, anh ấy cảm thấy đẹp là được rồi. “Vậy thì mặc bộ này vậy, anh có phải thay quần áo không?”

Triệu Vĩ Hàng nhìn lại mình một lượt, “Anh thì có gì mà phải thay, cứ mặc thế này được rồi.”

“Vậy anh ra ngoài đợi em.” Không phải là cô chưa thay quần áo trước mặt Triệu Vĩ Hàng bao giờ, nhưng chiếc áo này hơi mỏng, phải thay cả áo lót. Đã lâu rồi, cô không mặc đồ mỏng như thế này, nếu đứng trước mặt Triệu Vĩ Hàng, cởi bỏ từng cái rồi lại mặc vào e rằng cũng hơi bất tiện.

Triệu Vĩ Hàng cười cười, “Trong ngăn kéo có sợi dây chuyền, em nhớ đeo vào nhé.”

“Ờ.” Anh vừa nhắc xong, Thả Hỷ mới nhớ ra, cần phải đeo nhẫn cưới vào. Vợ chồng thì cũng phải ra dáng vợ chồng một chút chứ. Nhưng vì tính hay quên, sợ làm rơi mất nên Thả Hỷ thường không đeo nhẫn cưới. Chỉ mỗi mình Triệu Vĩ Hàng là lúc nào cũng đeo nhẫn cưới trên tay.

Ăn mặc chỉnh tề, Thả Hỷ quả đã biến thành một người khác. Không thể không công nhận rằng, bộ đồ đó rất hợp với cô. Chân của Thả Hỷ rất dài, vì vậy khi mặc chiếc váy dài đó, ưu điểm trên người cô càng được lộ rõ. Nhưng khi đứng trước gương, Thả Hỷ lại thở dài, tốn công chải chuốt như vậy, cô vẫn chỉ là một cô gái yếu đuối, khí chất thuộc loại trung bình, nếu đem so sánh với Ngô Hoạch thì quả còn kém rất xa.

So sánh như vậy khiến Thả Hỷ cảm thấy mình xấu đi rất nhiều. Cô có phần hơi nhụt chí, muốn mặc lại những bộ quần áo thường ngày, trở về đúng với bản thân sẽ tự tin hơn một chút.

“Xong chưa?” Tiếng của Triệu Vĩ Hàng vọng lại, sau đó cánh cửa được mở ra và anh bước vào.

Triệu Vĩ Hàng đứng sau lưng Thả Hỷ, ngắm nhìn cô qua gương, “Được, rất hợp với em.” Triệu Vĩ Hàng hôn nhẹ lên gáy cô, “Nhìn rất hấp dẫn.”

Nghe lời bình luận của Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ lại cảm thấy rất thoải mái. Ít nhất thì anh cũng không dùng một từ không hợp với cô, đó là từ xinh đẹp.

“Được rồi, đi thôi!” Triệu Vĩ Hàng vòng tay lại, chìa ra trước mặt Thả Hỷ, Thả Hỷ nhẹ nhàng bám vào đó, “Đi thôi!”

Quả nhiên, bữa tiệc sinh nhật của Kiều Duy Nhạc được tổ chức ở Thu Uyển, nơi có biệt danh là nhà hàng “đệ nhất thành phố”. Chất lượng phục vụ và đồ ăn ở đó rất nổi tiếng.

“Bao trọn nhà hàng này, quả là hơi phô trương.” Thả Hỷ khẽ bĩu môi. Cô cảm giác những hộ trọc phú thường có thói quen vung tiền qua cửa sổ. Vốn đã không ưa Kiều Duy Nhạc, Thả Hỷ lại càng có thành kiến với việc này.

“Đừng nói lung tung. Đây đều là sản nghiệp của nhà cậu ấy. Chỉ cần cậu ta ở trong nước, năm nào sinh nhật cũng được tổ chức ở đây.” Triệu Vĩ Hàng khẽ nhắc nhở cô.

Thả Hỷ lè lưỡi. Đây là nhà hàng mà tạp chí hay nhắc đến nhất. Thi thoảng lại có vài món ăn mới ở đây được giới thiệu trên báo. Nhìn màu sắc và cách bài trí trên món ăn, quả khiến người ta nhìn mà phát thèm. Cô và Chỉ Túc đã nhiều lần rủ nhau tới đây thưởng thức, nhưng không hiểu sao, mỗi lần đi ngang qua đây, nhìn hai cánh cửa gỗ to lớn, hai cô lại cảm thấy ngần ngại. Có lẽ bởi vì nhà hàng lại nằm sâu trong khu vườn, nó đem lại cho người ta cảm giác quá thần bí chăng. Hai cô dường như không phù hợp với những nơi quá rộng rãi, sáng lạng. Chỉ Túc đã từng bình luận, nơi đây giống như khủng bố rừng xanh, chẳng thích hợp để ăn uống chút nào. Tất nhiên, những lời bình luận của cô ấy chỉ là đứng từ ngoài nhìn vào mà thôi.

“Em đúng là có tâm trạng của con cáo nhìn chùm nho, không ăn được lại chê nho xanh.” Thả Hỷ hào phóng thừa nhận. Cô rất muốn sẽ có dịp đưa Chỉ Túc vào bên trong của Thu Uyển để nhìn ngắm những ánh đèn rực rỡ này.

“Nhà Kiều Duy Nhạc còn kinh doanh gì vậy, chắc nhiều tiền lắm.”

Triệu Vĩ Hàng bật cười, “Cũng được, người trong nhà họ, chẳng bao giờ để tâm đến chuyện tiền bạc.”

Thả Hỷ lại thở dài, cô bỗng thấy thương Kiều Duy Nhạc. Kinh tế giàu có thì đã sao nào, chẳng phải chuyện tình cảm cũng không mấy thuận lợi đó thôi? Người mình yêu lại không yêu mình, xem ra đó cũng là nỗi đau của không ít người.

“Thả Hỷ, Tiểu Kiều là bạn rất tốt của anh, em phải đối xử với cậu ấy tốt một chút.”

“Anh nhắc nhở em muộn mất rồi, em đã sớm đắc tội với anh ta, em khiến anh ta nhàn rỗi đi tìm Chu Du chơi rồi.” Thả Hỷ nói xong lại cười. Mặc dù cô không mấy thiện cảm với Kiều Duy Nhạc nhưng cứ nghĩ tới anh ta, cô lại thấy vui vui.

Thả Hỷ vừa ôm lấy cánh tay Triệu Vĩ Hàng vừa nói. Cô cũng không quên quan sát xung quanh, làm quen một chút với quang cảnh, lần sau còn đưa Chỉ Túc tới.

Triệu Vĩ Hàng bỗng dừng bước, “Ôi, chúc mừng sinh nhật!” Anh chìa món quà đã chuẩn bị ra trước mặt.

Thả Hỷ vội quay người lại, vẫn không thể đoán được điều gì sau bộ mặt của Kiều Duy Nhạc. Nhưng những người sau lưng anh ta đang nhìn Thả Hỷ một cách rất ngạc nhiên.

Thả Hỷ cấu vào người Triệu Vĩ Hàng một cái, tất cả đều tại anh khiến cô lỡ nói ra những câu vừa rồi. Lần này quả là xấu hổ quá, dù sao cũng đang đến dự tiệc sinh nhật của người ta. Thả Hỷ lại một lần nữa phải phát huy tinh thần AQ để tự động viên mình, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, cô nở một nụ cười tươi tắn, “Happy birthday!”

Kiều Duy Nhạc vẫn giữ nguyên bộ mặt cười ban nãy, “Cảm ơn!” Anh chìa tay ra, “Quà của anh đâu?”

Thả Hỷ chỉ vào gói quà của Triệu Vĩ Hàng ban nãy, “Bọn em cùng tặng anh đấy.”

“Ồ, cái gì vậy?” Anh ta vẫn cười và chỉ nhằm câu hỏi vào cô.

Thả Hỷ nhìn Triệu Vĩ Hàng, hy vọng anh có thể giải vây cho cô, nhưng Triệu Vĩ Hàng chỉ đứng nhìn Thả Hỷ và cười, rõ ràng là có ý để cô tự ứng phó rồi.

“Một chút tấm lòng, mong anh hãy nhận lấy.” Thả Hỷ đành phải trả lời cho đúng phép lịch sự.

Kiều Duy Nhạc vẫn không chịu buông tha, “Một chút tấm lòng là gì vậy?”

“Surprise, phải để đến tối, tự anh mở ra xem mới được.” Thả Hỷ thấy Triệu Vĩ Hàng đã phó mặc cho mình trả lời, cô đành bạ đâu nói đấy. Nói xong còn làm ra vẻ như anh em thân mật, vỗ vỗ vào vai Kiều Duy Nhạc rồi kéo Triệu Vĩ Hàng đi vào bên trong. Kiều Duy Nhạc cũng đành kết thúc trò đùa tại đó.

Thả Hỷ vừa bước vào phòng tiệc đã bị Hoàng Ngải Lê túm chặt. Ngoài Thả Hỷ ra, cô ấy chẳng quen biết ai ở đây cả. Triệu Vĩ Hàng vốn định đưa Thả Hỷ đi giới thiệu một vòng nhưng cũng không nỡ để Hoàng Ngải Lê phải đứng một mình nên anh cũng đành để hai cô lại với nhau, còn anh đi tìm mấy người bạn để nói chuyện.

“Cô giáo Ngô kìa, Ồ , bạn trai của cô ấy thật đẹp trai!” Thả Hỷ đang đứng quay lưng về phía cửa, nghe vậy liền quay người lại. Người mà Ngô Hoạch đang khoác tay bước vào phòng tiệc chính là Tần Mẫn Dữ. Nhìn Tần Mẫn Dữ, Thả Hỷ lại có cảm giác anh như một Đảng viên hoạt động bí mật, thân xác đang ở đây nhưng tâm hồn lại đang ở tận nơi xa xôi kia. Nhớ lại những lời anh nói với cô buổi trưa nay, Thả Hỷ tin rằng tâm hồn anh vẫn đang hướng về phía mình. Anh chỉ nương nhờ tạm bên cạnh Ngô Hoạch mà thôi. Khi đã tự khẳng định như vậy, Thả Hỷ lại tự cười một mình.

“Em cười gì vậy?” Hoàng Ngải Lê đang rất rầu rĩ. Hôm nay cô đã tốn không ít công sức để chải chuốt, kết quả là vừa bước vào nhà hàng, Kiều Duy Nhạc đã rất chân thành và nhiệt tình nói với cô rằng: “Hy vọng hôm nay em sẽ chơi rất vui vẻ, anh đã mời rất nhiều bạn.” Ý nghĩa của câu nói đó là hy vọng cô có thể tìm kiếm bạn trai ở đây. Hoàng Ngải Lê lúc đó chỉ có thể vừa vứt bỏ mối tình đơn phương ngắn ngủi của mình vừa lưu ý một chút tới những người xung quanh. Phải thực tế lên, cuộc sống đã dạy cô điều đó.

“Em có cười đâu, chị nhìn nhầm rồi.” Thả Hỷ nhất quyết không chịu thừa nhận. Với khả năng buôn chuyện của Hoàng Ngải Lê, Thả Hỷ cảm thấy tốt nhất là nên kín miệng một chút thì tốt hơn.

Mọi người đã đến khá đông đủ, màn chào hỏi, hỏi thăm cũng đã được diễn ra. Kiều Duy Nhạc tiến lại gần chiếc piano đặt ở góc phòng rồi ngồi xuống.

“Ba mươi tuổi, tôi phát hiện ra rằng, tôi không còn mơ mộng nữa. Vì vậy, mong ước của tôi bây giờ là tìm kiếm sự mơ mộng đó.” Nói xong, những âm thanh du dương được vang lên từ đôi bàn tay đang đưa một cách rất khéo léo của Kiều Duy Nhạc. Đó là điệu nhạc sôi sục, dào dạt, tràn đầy màu sắc rực rỡ, cảm xúc khi thì dồn nén xuống, lúc lại trào dâng lên, khi đến cao trào, tất cả như muốn vỡ òa ra. Một người ngoại đạo, chỉ biết đánh giá một khúc nhạc nghe hay hoặc không hay như Thả Hỷ mà cũng cảm thấy sóng lòng cuộn dâng khi nghe bản nhạc đó.

“Khúc hoang tưởng tùy hứng của Chopin.” Tiếng đàn vừa dứt, trong tiếng vỗ tay vang dội, Hoàng Ngải Lê không quên giải thích. Cô vốn là Thạc sĩ chuyên ngành lịch sử nghệ thuật, vì vậy có thể coi là một nửa trong nghề. “Bản nhạc này rất khó, mặc dù anh ấy chơi không hoa mỹ lắm nhưng rất giàu cảm xúc, thế là đã tuyệt vời lắm rồi.”

“Ờ.” Tay của Thả Hỷ vẫn đang đặt lên ngực. Cảm xúc dâng trào khi nghe khúc nhạc ban nãy vẫn chưa lắng xuống. Trong tiếng đàn của Kiều Duy Nhạc, Thả Hỷ nghe được sự đau thương bị dồn nén lại, rồi lại nghe thấy nhu cầu được tuôn trào. Trong nỗi buồn u uất đó lại có sự thảnh thơi, nó khiến người ta khi chìm đắm vào cảm xúc đó thì khó mà hồi tâm được.

“Có thích không?” Kiều Duy Nhạc không biết từ lúc nào đã tiến lại gần,Hoàng Ngải Lê nhanh nhảu trả lời: “Anh chơi hay quá, kỹ thuật và cảm xúc đều rất tuyệt vời.”

“Ờ.” Thả Hỷ trả lời một cách thật thà. Cô không hiểu lắm nhưng thực sự rất thích bản nhạc đó. Ngay lúc này, Thả Hỷ cũng phải thừa nhận rằng, ở một vài phương diện nào đó, Kiều Duy Nhạc quả là một cao nhân. Suy cho cùng, không phải ai cũng có những sở thích tao nhã và sang trọng. Nó đòi hỏi phải có một tâm hồn và một sự rèn luyện khổ cực từ khi còn bé, không chỉ đơn thuần là muốn học làm sang.

“Triệu Vĩ Hàng chơi còn hay hơn anh.” Kiều Duy Nhạc buông lại một câu rồi bỏ đi. Thả Hỷ nhìn theo sau lưng anh ta, con người này cái gì cũng tốt, chỉ có điều rất thích nhúng tay vào chuyện nhà người khác. Triệu Vĩ Hàng như thế nào cũng không cần anh ta phải báo cáo với cô, đúng là nhiều chuyện!

Hướng mà Kiều Duy Nhạc đi đến là chỗ Triệu Vĩ Hàng, Ngô Hoạch và cả Tần Mẫn Dữ đang đứng nói chuyện. Xem ra, không cần Thả Hỷ phải đi nghe ngóng, nếu có chuyện gì, cái anh chàng Tiểu Kiều kia nhất định sẽ kể lại cho cô nghe.

Thả Hỷ quay sang hướng khác, kéo tay Hoàng Ngải Lê tiến về phía bàn bày thức ăn. Mặc dù mục đích đến dự sinh nhật không phải là để ăn uống cho no nhưng việc nếm thử những món ngon ở đây lại là chuyện cần thiết phải làm.

“Thả Hỷ, lại đây một chút!” Triệu Vĩ Hàng chưa bao giờ gọi cô một cách thân mật như vậy. Lời gọi đó khiến Thả Hỷ cảm thấy lưng mình vừa tê vừa ngứa. Trước mặt Ngô Hoạch, có cần phải đóng kịch như thế không?

Quả nhiên, khi Thả Hỷ vừa đến gần, Triệu Vĩ Hàng liền vòng tay ôm cô, “Cố Thả Hỷ, vợ tớ.” Đứng xung quanh đó, ngoài Ngô Hoạch, Tần Mẫn Dữ và Kiều Duy Nhạc ra còn rất nhiều bạn bè khác của Triệu Vĩ Hàng. “Từ trước tới giờ chưa có dịp để giới thiệu với mọi người. Hôm nay, mượn buổi tiệc sinh nhật của Kiều Duy Nhạc, chính thức giới thiệu với các bạn.”

Hình như Triệu Vĩ Hàng rất có uy lực đối với đám bạn bè, Thả Hỷ đoán được điều đó thông qua thái độ của mấy người bạn. Bọn họ đều gọi cô là chị dâu và đều niềm nở hỏi han. Thảo nào lần trước, khi gặp mặt ở nhà Ngô Hoạch, bọn họ tuy cũng rất yêu quý Ngô Hoạch nhưng cũng không hề coi thường Thả Hỷ. Không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt phật mà. Bọn họ đều rất tôn trọng Triệu Vĩ Hàng. Chỉ cần Triệu Vĩ Hàng thừa nhận điều gì đó, bọn họ cũng sẽ không có ý kiến gì khác.

Ngô Hoạch vẫn đứng yên, cố gắng giữ thái độ điềm tĩnh, tuy nhiên, nụ cười không còn được rạng rỡ, xinh đẹp như mọi ngày nữa. Triệu Vĩ Hàng quả là không để cho người ta một lối thoát, chỉ thấy người mới cười, ai biết người xưa khóc.

“Thả Hỷ, mình cũng phải gọi bạn là chị dâu hả?” Ngô Hoạch hít một hơi thật sâu rồi hỏi.

Thả Hỷ vội lắc đầu, “Cứ gọi tôi là Thả Hỷ được rồi. Mọi người đừng quá khách sáo, cứ gọi tôi bằng tên cho tiện.”

Tần Mẫn Dữ đang đứng đó bỗng lên tiếng, “Thả Hỷ.”

“Ờ.”

“Thả Hỷ.”

“Hả?” Cách gọi ấy của anh, giống như là hai người đã có ý với nhau từ trước. Nhưng trong tình huống có hàng chục cặp mắt đang tò mò như thế này, nếu cứ tiếp tục gọi như vậy, e rằng giông bão cũng sẽ nổi lên mất.

Rất may, tiếng nhạc đã kịp thời vang lên, một sân khấu nhỏ được dàn dựng phân tán sự chú ý của mọi người. Ai nấy đều chọn lựa bạn nhảy để cùng khiêu vũ.

Triệu Vĩ Hàng cũng vòng tay ra hiệu mời Thả Hỷ, anh kéo Thả Hỷ vào giữa sân khấu, khi bị kéo đi, Thả Hỷ còn kịp nhìn thấy Kiều Duy Nhạc đang nhìn trừng trừng vào Tần Mẫn Dữ, còn anh lại đang cúi đầu xuống.

Thả Hỷ chỉ cần đung đưa hoặc xoay chuyển theo Triệu Vĩ Hàng, vì vậy, mặc dù chưa từng khiêu vũ nhưng cô vẫn ứng phó được.

Lần thứ ba dẫm phải chân Triệu Vĩ Hàng, anh rốt cuộc không chịu nổi nữa, “Chuyên tâm một chút đi.”

Thả Hỷ não nề thở dài, cúi thấp đầu nhìn xuống chân mình. Là do chúng không tuân lệnh, cô biết phải làm thế nào bây giờ. Đầu Thả Hỷ khi cúi xuống vừa hay chạm vào ngực Triệu Vĩ Hàng. Nếu nhìn từ ngoài vào, trông họ thật tình tứ. Duy chỉ có hai người bọn họ mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra mà thôi.

Diễn kịch, hóa ra cuộc sống là luôn luôn phải diễn kịch. Rõ ràng là những người không hợp nhau, lại cứ phải ở bên nhau, lại còn phải nói rằng không thể xa rời nhau. Tất nhiên, không loại trừ cả việc Ngô Hoạch đưa Tần Mẫn Dữ đến dự buổi tiệc sinh nhật. Nhưng Tần Mẫn Dữ sao vậy, anh mơ mơ màng màng gọi tên cô làm gì cơ chứ?

Thả Hỷ quay đầu nhìn về phía Tần Mẫn Dữ đứng ban nãy, Triệu Vĩ Hàng bèn đưa tay ấn đầu cô xuống khiến mặt cô lại áp sát vào người anh, “Đừng nhìn nữa, người ta đi từ lâu rồi.”

“Đi rồi?” Thả Hỷ không kiềm chế được và quay nhìn ra phía cửa. Tần Mẫn Dữ đi rồi, còn Ngô Hoạch, cô ấy cũng đi cùng sao?

“Ừm, anh ta và Ngô Hoạch cùng đi rồi.” Triệu Vĩ Hàng giải đáp thắc mắc cho cô.

“Thật à, sao lại ra về như vậy?”

“Thất vọng à?” Triệu Vĩ Hàng cúi xuống, ghé sát vào tai Thả Hỷ.

“Anh thấy thế à?” Thực ra, cảm giác này rất phức tạp. Trong cuộc sống, nếu mọi chuyện đều đơn giản, Thả Hỷ sẽ cảm thấy dễ thích ứng. Nhưng giờ đây, rõ ràng là đang đứng trước đầu sóng ngọn gió, điều miễn cưỡng nhất là phải duy trì thái độ điềm tĩnh.

Triệu Vĩ Hàng không nói thêm gì nữa. Nhảy hết bản nhạc đó rồi bỏ mặc mình Thả Hỷ để đi gặp mấy người bạn cùng uống rượu và tán gẫu. Hoàng Ngải Lê cũng đang có một chàng trai ở bên cạnh, nhìn họ trò chuyện vui vẻ, Thả Hỷ thấy rằng quyết định không qua đó làm phiền là vô cùng sáng suốt.

Thả Hỷ liếc nhìn xung quanh, giờ đây cô cũng chẳng còn lòng dạ nào mà nghĩ tới chuyện ăn uống nữa. Tốt nhất là nên tìm một góc nào đó ngồi nghỉ ngơi thư giãn một chút. Nhưng ông trời lại không chiều lòng người, Thả Hỷ phát hiện ra rằng, Kiều Duy Nhạc dường như cũng định đến chỗ cô định ngồi nghỉ. Thả Hỷ bèn tiến về phía bàn ăn, lấy một chiếc đĩa, gắp chút thức ăn rồi bắt đầu nhấm nháp.

“Hương vị thế nào?”

Thả Hỷ vừa cắn một miếng bánh ga tô, trong miệng đang còn đầy bánh. Cô nuốt miếng bánh rồi mới chậm rãi nói: “Rất ngon, cảm ơn vì đã chiêu đãi.” Vốn dĩ không quen với những lời nói khách sáo nhưng đối với Kiều Duy Nhạc, Thả Hỷ thấy mình cũng phải thể hiện một chút. “Em tự lo được, anh cứ bận việc của mình đi.”

“Hôm nay em đến đây, anh rất cảm ơn. Chuyện xảy ra lần trước, anh quả là thất lễ quá, mãi không có dịp gặp em để xin lỗi. Anh thực sự xin lỗi.” Giọng của Kiều Duy Nhạc rất chân thành, dường như mọi sự săn đón trong buổi tối hôm nay của Kiều Duy Nhạc đối với Thả Hỷ chỉ để nói điều này.

“Không sao đâu, anh cũng muốn tốt cho em mà.” Thả Hỷ nói với một thái độ hết sức điềm tĩnh và cũng rất chân thành. Đã là bạn tốt của Triệu Vĩ Hàng, cũng không nên trở thành thù địch làm gì.

“Sao em lại cho rằng anh thích Ngô Hoạch?” Kiều Duy Nhạc hỏi Thả Hỷ.

Thả Hỷ nghĩ hồi lâu rồi mới nói: “Ban đầu, chỉ là trực giác mách bảo. Suy nghĩ kỹ một chút, là do cô ấy rất hiểu anh. Anh chịu để những điểm xấu của mình cho cô ấy biết, lẽ nào không phải vì cô ấy đối với anh rất đặc biệt hay sao?” Thích một người, không phải chỉ khoe khoang những điểm tốt với người ấy, phải cùng nhau chia sẽ những điều thầm kín, như vậy mới thực sự gần gũi.

“Cố Thả Hỷ, em cũng không đơn giản.” Kiều Duy Nhạc không ngờ mình lại bị cô gái này nhắm trúng tim đen. Xem ra là đã đánh giá thấp cô ấy rồi.

“Cũng chẳng có gì cao siêu đâu, trước đây, em cũng chẳng để tâm khi người ta nói mình khờ khạo rồi.” Đây là một kiểu tâm lý phó mặc, Thả Hỷ cũng phải dần dần mới nhận thức được nó.

Kiều Duy Nhạc muốn nói điều gì đó xong lại thôi. Thả Hỷ mỉm cười, cô biết rằng anh ta cũng đoán được, người ta mà cô nói là Tần Mẫn Dữ. Kiều Duy Nhạc và cô hôm nay quả đúng là nói ít mà hiểu nhiều rồi.

Kiều Duy Nhạc đưa cho Thả Hỷ một ly rượu, “Uống chút đi, chúc cho tình bạn mãi mãi gắn bó.” Bản nhạc đang vang lên đó cũng chính là bài “Tình hữu nghị mãi mãi bền lâu.”

Bộ phim “Waterloo Bridge”, lần nào xem Thả Hỷ cũng khóc. Hồi học cấp ba, nhà trường hay phát vé xem phim vào những kỳ nghỉ. Bộ phim “Roman Holiday”, Thả Hỷ cũng đã xem không biết bao nhiêu lần. Bản nhạc “Tình hữu nghị mãi mãi bền lâu” lại càng mang đến cho cô cảm giác đau buồn.

“Kiều Duy Nhạc, tình bạn cũng không thể nào mãi mãi gắn bó được.” Thả Hỷ chỉ than thở một cách ngẫu nhiên, nhưng đối với Kiều Duy Nhạc, câu nói đó như một mũi tên bắn trúng nhiều đích.

“Anh biết, anh biết.” Uống đến lúc đó, Kiều Duy Nhạc đã ngà ngà say. Câu nói của Thả Hỷ như đã mở một cánh cửa cấm nào đó trong trái tim anh, “Mộng khó thành, hận khó quên. Người không buồn thì cũng không thích nghe. Cố Thả Hỷ, em cũng là một cô gái tuyệt vời.”

Thả Hỷ không đáp lại. Giờ đây, Kiều Duy Nhạc cũng không cần cô phải nói gì. Hai người cùng bê vài cốc rượu, tìm một góc khuất, anh một ngụm, tôi một ngụm, cùng nhau nâng ly, cùng uống rượu, cùng suy nghĩ về chuyện của mỗi người. Ngồi uống rượu với anh ta như thế này, không thể không nói là duyên phận kỳ lạ. Rốt cuộc, đâu là con người thật, đâu là con người giả của anh ta. Đối diện với một người đang trầm ngâm uống rượu như vậy, Thả Hỷ cũng không thể hiểu nổi. Tuy nhiên, điều đó cũng chẳng liên quan gì tới cô, Kiều Duy Nhạc vẫn chính là Kiều Duy Nhạc đó thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ánh Sao Ban Ngày

Avatar
Ms.Lazy17:08 13/08/2019
Truyện hay quá đi,...mình rất thích phong cách viết của tác giả này. Mong là sẽ được chuyển thể thành phim.
Avatar
Trang to 19:11 02/11/2014
Truyen hay chi can hiệu trai tim minh noi len điều gì thi chắc l se nhan đuợc hai tu ( hanh phục)

BÌNH LUẬN FACEBOOK