Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong đầu bỗng nhiên như có cái gì vừa nổ tung, Lãnh Tiểu Dã dùng sức cắn chặt môi.

Đôi môi cô vì bị cắn nứt mà máu chảy ra.

Có điều, cô đã đau đớn đến như vậy, nhưng cũng không lấn át được sự mềm mại của đôi môi anh ở vành tai cô, anh khẽ hôn mang đến cho cô nhiều kích thích.

Cảm giác được đầu lưỡi anh lướt qua tai, Lãnh Tiểu Dã mạnh mẽ xoay mặt lại, tức giận cắn Hoàng Phủ Diệu Dương.

Cộp!

Cô cắn hụt, hàm răng va chạm vào nhau phát ra âm thanh thanh thúy.

Hoàng Phủ Diệu Dương biết trước cô có ý định cắn anh, anh đã nhanh chóng né đi, khiến cho cô cắn vào hàm răng.

"Thật đúng là khó thuần phục!" Anh lại bật cười một tiếng, "Nhưng... Tôi thích."

Anh là người thích chinh phục, đối tượng chinh phục càng khó, càng kích thích ham muốn chinh phục trong anh.

Vì vậy, anh đem nụ hôn dời đi, hôn vào gáy cùng xương quai xanh của cô.

Thân thể ngày càng nóng bừng nên, tựa hồ có một ngọn lửa trong cơ thể, muốn đốt cháy lý trí cuối cùng của cô.

Lãnh Tiểu Dã không biết mình sẽ kiên trì được trong bao lâu, nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ mà khó thoát ra khỏi tay giặc.

Nghĩ vậy, âm thanh cô mềm nhũn nói.

"Tôi... Tôi không chịu nổi... Anh buông tôi ra đi..."

Nhanh như vậy đã không chịu nổi?

Ánh mắt Hoàng Phủ bỗng lóe lên một tia sáng, anh ngẩng mặt lên, "Buông em ra?"

"Đúng vậy!" Lãnh Tiểu Dã liếm đôi môi khô ráp của mình, "Anh cột tôi như vậy là có ý gì, anh đã muốn chơi, tôi chơi cùng anh là được rồi, chơi một mình như vậy, anh cảm thấy thú vị sao?"

Cô gái nhỏ này, cũng thay đổi nhanh quá!

Mắt Hoàng Phủ lóe lên một ánh sáng kỳ lạ, rõ ràng không thể tin cô được.

Lãnh Tiểu Dã bĩu môi khinh bỉ, "Còn tưởng anh là đàn ông, bất quá cũng chỉ là một người nhát gan, nếu anh là đàn ông, anh còn sợ tôi chạy thoát sao?"

Hoàng Phủ khẽ cười một tiếng, từ trên người cô ngồi thẳng dậy, xoay người đi đến bên cạnh bàn, lúc trở lại, trong tay anh đã có một con dao.

Đôi mắt lóe sang, cô đen đôi chan trên giường buông lỏng xuống đất.

Lãnh Tiểu Dã đè nén ý định muốn đạp bay anh xuống, nằm im một chỗ không nhúc nhích.

Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn qua nét mặt cô, lần nữa quơ đao.

Rất nhanh, anh đã đem sợi dây thừng trói tay chân cô cắt bỏ, khép con dao trong tay lại, anh tùy tiện đặt ở bàn bên cạnh.

Anh cởi tây trang, lấy chiếc nơ trên cổ xuống, phủ nửa người trên cơ thể cô, cùi đầu xuống, hôn vào đôi môi cô.

Tầm mắt qua con dao anh tùy tiện đặt trên bàn, Lãnh Tiểu Dã mạnh mẽ dùng sức xoay người áp anh dưới thân cô.

"Đừng vội, còn chưa cởi quần áo đâu!"

Cô cúi người xuống, dùng răng cắn nút áo anh, mở ra từng cái một.

Trên áo sơ mi có một mùi hương nhàn nhạt, không phải là nước hoa, mà là mùi đàn hương, khiến cho người khác cảm thấy rất dễ chịu.

Một bên cô dùng tay đè vai anh xuống, một bên dùng răng mở từng nút áo.

Đôi bàn tay như nghệ sĩ dương cầm của Lãnh Tiểu Dã, theo cánh tay anh lặng lẽ rời đi, vươn tới con dao ở bàn bên cạnh.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ánh Lửa Mùa Đông

BÌNH LUẬN FACEBOOK