Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thử qua một chuỗi số, xiềng xích trên tay Lãnh Tiểu Dã vẫn chưa mở ra, một chút dấu hiệu cũng không có.

Không, không đúng!

Hoàng Phủ Diệu Dương biến thai như vậy, chắc chắn sẽ không phải là những con số bình thường.

Nếu cô là anh, cô dùng số gì nhỉ?

Phức tạp nhất?

Không, trái lại vừa khéo, cô biết dùng mật mã đơn giản nhất.

Cái gọi là, mật mã đơn giản nhất chính là mật mã có khả năng an toàn cao nhât, bởi ví rất ít ai nghĩ tới nó, thì chắc chắn sẽ có người dùng mật mã đơn giản như vậy.

Dưới chăn, Lãnh Tiểu Dã tiếp tục nhập một dãy chữ số.

9, 9, 9, 9, 9, 9!

Lúc cô nhấn đến số 9 cuối cùng, chiếc xiềng xích trên tay cô, vang lên một tiếng nhỏ, mở ra.

Cảm giác xiềng xích trên tay đã bị tháo ra, Lãnh Tiểu Dã hưng phấn cười thầm hai tiếng.

Hoàng Phủ Diệu Dương ơi Hoàng Phủ Diệu Dương, chắc anh không thể tưởng tượng, mật mã do anh nghĩ ra lại bị tôi giải được chứ?

Đương nhiên, cô đang thầm cười trong lòng, nhưng lại cố ý uốn éo eo, giả vờ xoay người, lấy chăn chặn tiếng vang lại.

Đúng lúc này, cửa phòng vang lên một tiếng động nhỏ, Hoàng Phủ Diệu Dương đi đến.

Lão quản gia cúi đầu mở miệng, "Tiên sinh!"

Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn Lãnh Tiểu Dã ngủ yên trên giường, anh nhẹ nhàng giơ tay lên, lão quản gia lập tức im lặng.

Lãnh Tiểu Dã núp ở phí dưới chăn, suy nghĩ, định đem xiềng xích khóa lại một lần nữa.

Đi đến cạnh giường, Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay qua, cẩn thận cầm bàn tay bị thương của cô đặt ra ngoài, đắp chăn lại cho cô.

Nhìn khuôn mặt đang ngủ yên ổn của cô, anh đưa bàn tay muốn chạm vào mặt cô, nhưng lại rụt trở về.

Một lần nữa lão quản gia đến trước mặt, anh lấy một đồ vật từ trong túi ra, "Trước khi cô ấy tỉnh dậy, tôi muốn tất cả những người có mặt trong danh sách đều phải đến đầy đủ."

"Được, thưa tiên sinh." Lão quản gian tiếp nhận danh sách rồi nhanh chóng bước ra ngoài.

Lãnh Tiểu Dã nghiêng tai lắng nghe, nhưng chỉ nghe được âm thanh nhỏ vang lên từ cánh cửa, sau đó là tiếng bước chân đang tới gần cô, tiếp đó phần giường bên cạnh hơi lún xuống một chút, dường như có người đang ngồi xuống.

Rồi, một tiếng nhẹ thở dài vang lên - đó là âm thanh của Hoàng Phủ Diệu Dương.

Tên hỗn đản này, sao vẫn chưa chịu đi?

Lãnh Tiểu Dã tự hỏi trong lòng có nên hành động hay không, nhưng lỗ tai lại nghe được tiếng trực thăng khởi động đi.

Mô tô thuyền đã bị Hoàng Phủ Diệu Dương phá hủy, trực thăng chính là phương tiện duy nhất, cô phát hiện ra một điều, chiếc trực thăng không có ở đây, nên dù có mở khóa được thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Sau một hồi suy xét, cô quyết định án binh bât động.

Đã thất bại một lần, cô không thể thất bại lần nữa, cô nhất định phải chuẩn bị cẩn thận, chờ trực thăng trở về, cô lại hành động.

Bây giờ mới giữa trữa, còn rất lâu mới đến tối, không bằng nghỉ ngơi, dưỡng sức một lát.

Người đàn ông bên cạnh không có dấu hiệu rời đi, người này muốn ngồi cạnh cô đến khi nào chứ? Quả nhiên bệnh của anh không hề nhẹ!

Thầm oán trong lòng, Lãnh Tiểu Dã thấy anh không muốn làm gì cô, lập tức buông lỏng, tiến vào mộng đẹp.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đến khi Lãnh Tiểu Dã tỉnh lại, ngoài cửa sổ hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống.

Mở to mắt, nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương đang ngồi bên cạnh cô, con ngươi màu lam nhìn chằm chằm vào cô.

Vị tiên sinh này, chẳng lẽ anh ngồi đây từ trưa đến tận bây giờ, còn nhìn chằm chằm một cô gái mấy giờ liền, anh không phải thích cô chứ?

Lãnh Tiểu Dã nghĩ đến khả năng này, trên người liền nổi một lớp da gà.

"Tôi đã chuẩn bị cho em vài thứ." Hoàng Phủ Diệu Dương vươn tay đỡ cô ngồi dậy, ấn xuống cái nút, "Mang đồ vào."

Cánh cửa bị đẩy ra, lão quản gia từ ngoài đi vào, hai người con gái ăn mặc đẹp đã một trước một sau đi tới, trong tay cầm hai món đồ khác nhau đặt lên chăn cô.

Lãnh Tiểu Dã nghi ngờ chuyển mắt, nhìn 2 cái hòm nhàn nhạt mùi thơm gỗ kia, "Cái gì vậy?"

Hoàng Phủ Diệu Dương cười nhạt nhún vai một cái, "Mở ra nhìn xem không phải biết trong đó là gì sao?"

Còn cố làm ra vẻ huyền bí!

Lãnh Tiểu Dã mặc dù vô cùng hiếu kỳ, nhưng lại không động vào.

Hoàng Phủ Diệu Dương giơ ngón tay lên, mở nắp hộp ra, rốt cuộc, cô vẫn không khống chế được lòng hiếu kỳ, đưa mắt nhìn.

Dù sao, người nào mà chẳng có lòng hiếu kỳ, cô cũng muốn biết bên trong có cái gì.

Vòng cổ kim cương Tử Sắc loé sáng, chuỗi ngọc trai rực rỡ màu lam cùng một chút đen huyền...

Nhưng vô luận đó là cái gì, thì đều là vật có giá trị xa xỉ.

Lãnh Tiểu Dã chỉ nhìn lướt qua, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

"Làm phiền anh đem đi giùm, đừng để gần tôi!"

"Đem đi."

Hai cô gái vội vàng đi tới, dùng bao tay, cẩn thận đem những món trang sức đo đặt vào hòm, rồi rinh ra cửa.

Tiếp đo, hai người đàn ông mặc tây trang đi giày da đi tới, cúi đầu chào Hoàng Phủ Diệu Dương, sau đó một người trong bọn họ liền mở hồ sơ ra, bắt đầu đọc.

"Bất động sản tại thủ đô Hungary gồm một căn biệt thư, rộng 3200 thước vuông, trị giá 1.36 triệu; tòa nhà tại trung tâm thương mại New York có 65 tầng, trị giá 60 triệu đôla..."

Lãnh Tiểu Dã chau mày, đánh gãy lời nói của người đàn ông kia, "Hoàng Phủ Diệu Dương, anh không thấy chán sao?"

"Đi ra ngoài."

Hoàng Phủ Diệu Dương nhàn nhạt mở miệng.

Vì vậy, hai vị đại diện bất động sản cũng đi ra ngoài.

Đứng dậy, đi đến bên cạnh một ngăn tử, Hoàng Phủ Diệu Dương mở két sắt, từ bên trong lấy một chiếc hòm màu đen, mở ra trước mặt cô.

Bên trong có văn kiện, hồ sơ các loại.

"Những thứ này đều là tiền mặt của tôi, kỳ hạn giao hàng, cổ phiếu, còn có một phần trái khoản..."

"Thì sao?" Lãnh Tiểu Dã hôi.

"Chỉ cần em thích, tất cả đều là của em."

"Không hứng thú."

Hoàng Phủ Diệu Dương tùy tiện đặt chiếc hòm qua một bên, vươn tay nhận lấy chiếc hộp nhỏ khác từ quản gia, nhẹ nhàng mở ra.

Dưới ánh đèn, màu vàng kim cương rực rỡ, chói mắt.

"Chúng ta có thể kết hôn, tôi cam đoan sẽ không tiếp xúc cùng bất kỳ người con gái nào khác, con chúng ta sẽ thừa kế tất cả số tài khoản này, tôi sẽ yêu em, chăm sóc em, cho em hết tất cả những gì mà bất kỳ cô gái nào trên thế giới đều muốn có!"

Lãnh Tiểu Dã nâng tay phải trên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc nhẫn trong hòm kia, "Chi phí đâu?"

Hoàng Phủ Diệu Dương nhẹ nhàng hít vào một hơi, mở miệng lần nữa, "Ở bên cạnh tôi, vĩnh viễn không được rời đi."

Khóe môi cô nhẹ nhàng nâng lên như một cánh hoa, Lãnh Tiểu Dã cười nhạt, "Hoàng Phủ Diệu Dương, anh đang cầu hôn tôi sao?"

Hoàng Phủ Diệu Dương nghiêm túc suy nghĩ, "Em cũng có thể hiểu như vây."

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ánh Lửa Mùa Đông

BÌNH LUẬN FACEBOOK