Trang Chủ
Ngôn Tình
Anh Em
Chương 28

Chương 28

Truyện: Anh Em

Cúc Tử

09/05/2014

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
May là Hách Tịnh luôn cố tỏ ra trấn định, lúc này cũng không lộ ra biểu tình giật mình囧囧,cô nói quanh co mấy tiếng, nhận thấy ánh mắt đối phương kiên định còn đang chờ câu trả lời của cô,mới không thể nhắm mắt mở miệng: “ Tố chất thân thể của tôi không thể đạt tới tiêu chuẩn của quân nhân, hơn nữa từ góc độ cá nhân, tôi cũng càng muốn ở lại sở cảnh sát làm công việc văn thư.”

Đây là Hách Tịnh suy nghĩ đắn đo trong lòng rồi mới trả lời, cô không có ngu như vậy, không dám dùng câu trả lời qua loa như: “ Điều này phải đợi lãnh đạo của chúng tôi đồng ý.” Hoặc là “ Tôi thật ra không thể làm như thế” để đáp lại, cô hoàn toàn tin tưởng Chu Hải Phong có năng lực lấy người từ sở cảnh sát kia, hơn nữa tin tưởng rằng ở sở công an mình không quan trọng tới mức mọi người không thể cho cô đi.

Vì vậy cô đi thẳng vào vấn đề, nói rõ nguyên nhân khách quan, lại biểu đạt ý nguyện chủ quan, như vậy đối phương cho dù là không thể không có cô, cũng sẽ không nói lại nữa.

Nhưng mà Hách Tịnh mới có 21 tuổi, từ khi sinh ra ở khuôn viên trường đại học C,20 năm đều sống trong trường học, có thể nói hoàn toàn là một văn nhân, cô dĩ nhiên không hiểu được có vài người có những quy tắc làm việc khác, bọn họ không hiểu được cái gì là từ chối khéo, bọn họ chưa đạt được mục đích chưa bỏ qua.

Chu Hải Phong phất tay lên nói: “ Mao chủ tịch đã dạy chúng ta, công việc cách mạng chẳng phân biệt giá trị, cao thấp gì cả, cũng không thể kén cá chọn canh, nơi nào cần liền đi tới nơi đó, Cục Công an các cô cũng không phải là cục an ninh, những kẻ trộm đầu đường xó chợ nói không chừng ngay cả văn học tiểu học cũng không giỏi, chỗ nào cần nhân tài am hiểu ngoại ngữ như cô, cứ quyết định như vậy, mấy ngày nữa tôi sẽ đi tìm cục trưởng các cô mượn người.”

Cứ như vậy bị cưỡng chế quyết định đi hay ở lại, Hách Tịnh bối rối, cũng gấp gáp, con thỏ nóng tính sẽ cắn người, huống chi từ trước tới giờ Hách Tịnh đều không cho là mình nhát gan, cô lập tức đứng dậy, lưng thẳng tắp, trợn tròn đôi mắt hạnh, hướng về phía Chu Hải Phong cao 1m85 mang tới áp lực cùng với ánh mắt sắc bén như chim ưng, cất cao giọng nói: “ Nếu công việc cách mạng chẳng phân biệt giá trị cao thấp như thế, tôi chính là muốn làm cảnh sát, có gì không thể?” Bốn chứ cuối cùng cô nói hơi chậm, hơi có chút ý tứ khiêu khích.

Lời vừa nói ra, trừ lão Hà hưng phấn vì Hách Tịnh mang lại mặt mũi cho đơn vị mình, nhất thời không nghĩ quá nhiều, những người khác đang ngồi đó đều là mặt liền biến sắc. Chu Hải Phong từ một binh nhì bình thường bị chọn vào đại đội A làm lính đặc chủng, lại từng bước đi lên đến vị trí phó Đại đội Trưởng hiện nay,tuyệt đối không phải là một người dễ trêu chọc. Có người nói người tốt không thể nào tự mình thăng cấp lên được, tuy lời nói này có ý mang theo khinh bỉ cùng châm chọc, nhưng về một mặt khác cũng phản ánh sự thật nhất định.

Tóm lại trong mắt mọi người, Chu Hải Phong này tuyệt đối không phải là một người tính khí tốt. Hiện tại Hách Tịnh một cô nhóc lại cự tuyệt sự yêu mến nhân tài của người ta thì cũng bỏ đi, còn dám can đảm lên tiếng khiêu khích, tất cả mọi người đều vì cô mà đổ mồ hôi lạnh, dĩ nhiên bọn họ không lo lắng Chu Hải Phong sẽ động thủ đánh cô, anh ta không dám, bởi vì một ngón tay của anh cũng có thể lấy được mạng nha đầu này.

Nhưng Chu Hải Phong là người cậy mạnh, hung ác và cực nham hiểm, cục trưởng cục công an đều là chiến hữu cũ của anh ta, ai biết anh ta có ở sau lưng làm gì tổn hại đối phó người ta a, cô nương này còn chưa qua thời gian thử việc, cũng không nghe thấy có bối cảnh hiển hách gì, làm sao có thể chống đỡ được lão hổ xuống núi? Thật đáng tiếc, quá đáng tiếc!

Ai ngờ mắt hổ Chu Hải Phong nhíu lại, chợt nhếch môi nở nụ cười, vì thế trên bộ mặt đen nhanh chỉ thấy một hàm răng trắng chỉnh tề, anh nghiêm trang nói lớn: “ Cảnh sát Hách, tôi đối với cô ấn tượng rất tốt, cô vẫn chưa kết hôn đúng không, vừa lúc tôi cũng vậy, vì thế gả cho tôi thế nào?”

Hách Tịnh sợ tới ngây người, từ khi sinh ra tới giờ người lưu manh nhất cô tiếp xúc là anh họ Lương Vũ Hoán, người có bộ mặt tỉnh bơ phớt lờ nhất là Đan Nhĩ Nhã, người làm việc ngoài dự đoán của cô nhất là Đan Nhĩ Tín, thế nhưng cái anh chàng Chu Hải Phong này cũng là mấy kiểu trên kết hợp lại rồi.

Hách Tịnh biết lần này gặp loại người không phải bình thường, ngược lại bình tĩnh hơn, khẽ mỉm cười, người đẹp mỉm cười vốn là rất động lòng người, nhưng mấy người đứng xem bên cạnh tâm như gặp ác mộng, hết lần này tới lần khác đều nhìn ra được mấy phần lãnh ý trong nụ cười động lòng người kia, ngay sau đó sự hồi hộp trong lòng liền giảm xuống, chờ khi phục hồi tinh thần nhìn lại lần nữa, lãnh ý đã sớm biến mất không thấy gì nữa, nụ cười của mỹ nhân thật ấm áp, trong ấm áp còn lộ ra chút ưu nhã, thật đúng là thiên kim nhà ai mà!

Chỉ thấy thiên kim tiểu thư cười khẽ vuốt cằm : “ Đội trưởng Chu cứ nói đùa.”. Từ đó cho tới lúc rời đi, Hách Tịnh trừ mỉm cười cùng câu nói : “ Được” “ Cám ơn” ra không có nói thêm bất kỳ lời nào nữa.

Đoạn nhạc đệm diễn ra, được rồi, chúng ta đạm thời gọi là đoạn nhạc đệm nhỏ, Hách Tịnh mặc dù rất kích thích, nhưng cũng không có để ở trong lòng, trở về liền rất nhanh vùi đầu vào công việc của mình. Mấy năm gần đây Hách Tịnh đã nuôi dưỡng thành thói quen tập trung, trong một thời gian nhất định đem toàn bộ thời gian và sức lực vùi đầu trong một chuyện nào đó, lúc làm là làm chơi ăn thật, sau khi làm xong dường như đã có mấy đời, rất thoải mái, cũng rất hiệu quả. Hách Tịnh không cho mình là thiên tài như trong miệng mọi người, tất cả những thành tựu có được cô đều cố gắng hết sức.

Trong lòng Hách Tịnh không có việc gì, nhưng cô lãng quên mất người cũng mình tới đại đội A ăn cơm là lão Hà đội tuyên truyền, người ta nói bản lĩnh khi ăn cơm là gì? Công lao trong mấy ngày ngắn ngủi, sự tích chói lọi của Hách Tịnh mọi người đều biết. Dĩ nhiên lão Hà còn chưa quên Hách Tịnh cứu lão trên bàn rượu, đồn đại về cô ngay chính diện,phần lớn nói Hách Tịnh làm sao có thể duy trì uy phong như thế, mà Chu Hải Phong có tâm ý, ngưỡng mộ cô, mặc dù không đến nỗi là con cóc nhưng cũng là kiểu muốn học đòi ăn thịt thiên nga.

Hách Tịnh một lần nữa vang danh cả cục,theo tin tức một chị của Triệu Lôi có thể tin cậy, mỗi nhà có người làm cảnh sát ở huyện ngoại thành đều nghe được, còn đặc biệt từ trong hệ thống điều tra được thông tin của Hách Tịnh tới xem,kết luận là hình ảnh lớn lên cũng thanh tú như vậy, tính tình cũng không khó nhìn, khó trách người ta vừa thấy đã yêu.

Nói tóm lại, Hách Tịnh bỏ quên trình độ nhiều chuyện của cảnh sát nhân dân vì nhân dân phục vụ, cũng bỏ quên năng lực hành động của đồng chí quân nhân giải phóng quân.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi một tuần, đồng chí Chu Hải Phong liền tới cửa chào hỏi, theo như tin tực chị làm việc ở văn phong cục tiết lộ, anh ta giống như là tới của cầu hôn.

Mà cục trưởng đại nhân cũng có chút hình tượng như cha vợ, lúc đầu xem như thuộc hạ sau xem như huynh đệ, giờ là đối thủ - đối thủ tranh đoạt nhân tài, cục trưởng cố gắng nói vòng vo: “ Cả nước bị giải trừ quân bị, chỉ nghe nói qua là những quân nhân chuyển nghể của các vị yêu cầu cục chúng tôi tiếp nhận, còn chưa hề có tiền lệ các vị lấy người từ cục chúng tôi đi đấy. Tôi biết rõ đại đội đặc chủng của các vị, có thể chiêu dụng toàn bộ nhân tài vượt qua các khu trên cả nước, nhưng chúng tôi không phải bộ đội, không chịu sự quản lý của quân ý, anh có phải nhầm rồi không?”

Chu Hải Phong sắc mặt tối sầm – mà mặt anh thật ra vốn chính là đen tối, nói một câu chính nghĩa : “ nhân tài khó cầu.”

Nước Nam Kinh đóng lại, học viện ngoại ngữ Lạc Dương, hàng năm có bao nhiêu học viên ưu tú tốt nghiệp? Hàng năm các vị lại phái bao nhiêu người ra nước ngoài du học? Các vị cho rằng tôi không biết sao, đồng chí nhỏ này của chúng tôi từ đầu tới chân không có một chút quan hệ nào với bộ đội các vị, đừng mong tôi thả người.”

“ Được, không thả cũng được, vậy theo quân có được không?” Chu Hải Phong nhíu đôi lông mày.

“ Theo quân? Theo người nào?” Cục trưởng đại nhân cảm giác không thể tưởng tượng nổi, nói xong thấy khát nước, bưng cốc nước lên uống một hớp.

“ Tôi” Giọng nói hơi có chút vô lại nhưng chắc chắn.

“Phốc!” Cục trưởng suýt bị bỏng, phun một ngụm nước ra ngoài, ông cả kinh biến sắc: “ Anh nghiêm túc? Xem trọng cô bé đó?” Dĩ nhiên là ông nghe được lời đồn, nhưng ông cười bỏ qua,vạn năm sắt đá, anh đời này có thể cưới luôn cây súng của mình, mang các đồng chí nhỏ tới nuôi dạy, sao có thể ngày đầu tiên gặp mặt liền coi trọng cô nhóc kia!

“Lão..” một tiếng “lão tử” tới khóe miệng, Chu Hải Phong mới ý thức đươc trước mặt mình là lão thượng cấp, so với mình cấp bậc cao hơn, vội vàng kìm lại, đổi lời nói: “ Tôi không thể xem trọng cô nhóc kia? Chẳng lẽ tôi phải xem trọng chàng trai nào?”

“ Thật đúng là,” Cục trưởng đại nhân gật đầu đã hiểu, thấy Chu Hải Phong luống cuống mới thản nhiên nói tiếp: “ Tính toán nhiều năm như vậy, trong quá khứ anh không từ bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào giành lấy bao nhân tài ưu tú, những người kia không phải đều là những tiểu tử ưu tú nhất sao?”

Chu Hải Phong thở phào nhẹ nhõm, hừ một tiếng nói: “ Tất cả vì quốc gia và nhân dân”. Cao giọng nói xong, anh lại xoay chuyển lời nói: “ Chỉ là cô bé này tôi thật sự thích, người đẹp, thông minh, có tài, hơn nữa rất nghĩa khí, uống rượu so với con trai còn sảng khoái hơn, nhưng mà một chút đều không tự kiêu, rất hợp khẩu vị của tôi, tôi cưới cô ấy không hề uất ức gì.”

“ A phi!” Cục trưởng đại nhân bùng lên: “ Anh người bò không biết uốn cong, ngựa cúi không biết mặt dài, cưới cô ấy anh không uất ức? Nhưng làm sao anh biết người ta gả cho anh có uất ức không, à không, người ta chịu gả cho anh sao?”

“ Cô ấy muốn ông giữ người lại?” Chu Hải Phong không chút cử động, nói thẳng vào trọng điểm.

“ Vậy cũng phải được người nhà đồng ý, anh có biết không….” Cục trưởng còn chưa nói hết, Chu Hải Phong đang đen mặt lập tức phát ra vẻ vui mừng: “ Nói cách khác là ông đòng ý, thật tốt quá, cô bé này mới 2, chưa tới độ tuổi kết hôn muộn, tôi vốn lo lắng cục các ông sẽ để ý điều này, ông đã nói như thế thì không thành vấn đề rồi.”

Đó chính là chuyện xảy ra trước khi Hách Tịnh gõ của phòng Cục trưởng, mà Chu Hải Phong không để Cục trưởng tức giận lần nữa, liền hướng về phía Hách Tịnh thổ lộ với cầu hôn.

Đối mặt với sự kiện sao Hỏa như thế, trên trán Hách Tịnh bởi vì làm thêm giờ quá độ ít nghỉ ngơi mà mơ hồ nổi lên gân xanh, lộ ra nụ cười mệt mỏi: “ Đội trưởng Chu, đừng đùa, muốn tôi làm gì thì cứ nói với cục trưởng của chúng tôi đi, tôi đều nghe theo tất cả sự sắp xếp của tổ chức.” Cũng đã tới ta Cục trưởng, lão nhân gia ông ấy ra lệnh một tiếng mình còn không phải là tùy thời tùy lúc có thể bị bỏ túi mang đi sao, không bằng phối hợp một chút.

Đuôi mày Chu Hải Phong giương lên, cho cục trưởng một cái liếc mắt, cục trưởng cảm giác sâu sắc vô phúc tiếp nhận diễm phúc như thế, kìm nén co quắp khóe miệng, nghiêm trang nói với Hách Tịnh: “ Bây giờ thời đại tiến bộ, trong tổ chức cũng sẽ không lo việc hôn nhân, cô mọi việc đều tự suy nghĩ rõ ràng.”

Hách Tịnh một mực cung kính, hai mắt như rưng rưng: “ Cảm ơn tổ chức ủng hộ.” Rồi nói với Chu Hải Phong : “ Đội trưởng Chu, anh nếu như cần tôi làm gì, thì cứ báo lên tổ chức, tôi toàn bộ nghe theo sự sắp xếp, lần điều động này thì không cần đi, rút lại cảnh tịnh vào quân tịch lại thêm phiền toái.” Nói xong hướng mắt thâm ý nhìn lão đầu nhìn như hòa ái kì thực rất phúc hắc bên cạnh.

Cục trưởng đại nhân không hổ là lão hồ ly, lập tức tiếp lời: “ Đúng vậy a, phiền toái a, đều là đơn vị anh em, đều là vì nhân dân phục vụ, biên chế ở nơi nào cũng là một mà.”

Chu Hải Phong bị hai người này một xướng một tùy làm cho vừa tức giận vừa buồn cười, nhịn được sự mất mác mơ hồ trong tim, sưng mặt lên nói: “ Vậy tôi muốn điều tạm cảnh sát Hách một năm,bây giờ liền bắt đầu, thời gian kết thúc không chắc.”

Hách Tịnh phản ứng rất nhanh, lập tức mở miệng hỏi: “ Không phải là một năm sao? Tại sao lại không thể xác định.”

Chu Hải Phong liếc nhìn cục trưởng đại nhân một cái: “ Giữ bí mật nhiệm vụ, lúc bắt đầu chưa xác định, thời gian kết thúc chưa xác định, không giao tiếp công khai bên ngoài.” Lại đối mặt với Hách Tịnh: “ Dĩ nhiến, sau khi cô được điều tạm tới đây phải tiến hành huấn luyện đặc biệt, còn phải ký kết hiệp nghĩ giữ bí mật của nhân viên mật, chờ khi mọi việc kết thúc sẽ nói với cô.”

Hách Tịnh nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, chợt ý thức được mình ngàn vạn lần cẩn thận, còn thiếu cẩn thận tới rơi vào cạm bẫy rồi, cạm bẫy được tỉ mỉ biên soạn.

Gừng, quả nhiên càng già càng cay.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Anh Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK