Anh Chàng Mở Khóa Thân Ái

Chương 30: Thẳng thắn giao du

Nhất Oản Bạch Khai Thủy

27/10/2020

Từ Khôn ở dưới lầu hút thuốc cả đêm. Mãi đến khi Từ Bình sáng sớm mở cửa tiệm, nhìn thấy Từ Khôn hai mắt vằn vện tia máu, vẫn không nhúc nhích đứng ở trước cửa. Hắn cả kinh, đem người kéo vào nhà, hỏi: "Anh, anh làm sao vậy?"

Từ Khôn sắc mặt ám trầm, mở miệng liền nói: "Chú và Lục Quân Thừa ở cùng một chỗ đúng không?"

"Anh... Sao anh biết?" Từ Bình sắc mặt trắng bệch, hơi nắm chặt tay buông xuống bên người.

Từ Khôn lắc đầu, chế giễu cười một tiếng, "Nếu không phải tối hôm qua tận mắt nhìn thấy, chú định giấu anh tới khi nào?"

"Em... Chính là sợ anh không thể tiếp thu, cho nên dự định tìm thời gian thích hợp nói cho anh..."

"Chú cũng biết là anh không thể tiếp thu. Bình Bình, hắn là nam nhân, hơn nữa còn là Lục Quân Thừa! Chú có biết chú đang làm gì không?!"

"Em rất rõ ràng em đang làm gì, anh... lúc trước em có cự tuyệt anh ấy, cũng nghĩ tới trốn tránh. Nhưng là —" hắn thấy Từ Khôn vô cùng đau đớn, nhợt nhạt cười, nói: "Em thật sự rất thích anh ấy, trong đầu thỉnh thoảng nghĩ tới đều là anh ấy, em đã cảnh cáo chính mình, nếu như anh ấy thay lòng, em sẽ rời đi... Nhưng mà anh ấy đối với em rất tốt, thật sự rất tốt, ít nhất bây giờ em sẽ không chủ động từ bỏ."

"Nói chung hiện tại không quản anh nói gì, chú quyết phải cùng với hắn đúng không?"

"... Phải "

Từ Khôn cười nhẹ một tiếng, ngửa đầu thở dài.

"Tìm thời gian cùng nhau ăn cơm, anh giúp chú nhìn một chút."

"Anh?" Từ Bình nhìn hắn, không thể tin hỏi: "Anh, không trách em?"

Từ Khôn cười nhạo, "Có lúc nào anh trách chú đâu."

"..." Từ Bình thẹn thùng, "Anh, cảm ơn."

"Không sao." Từ Khôn quơ quơ tay, "Là anh căng thẳng quá độ bận tâm vớ vẩn, một đêm không ngủ, anh đi về ngủ trước."

Viền mắt Từ Bình hơi ướt, lôi kéo tay áo Từ Khôn nói: "Nếu không anh ở chỗ này ngủ một giấc đi."

"Không cần, lỡ như Lục Quân Thừa biết, sẽ hiểu lầm."

"Kia —— "

"Được rồi." Từ Khôn đánh gãy, "Thực sự là nói chuyện yêu đương liền không thông minh a, một lúc không gặp, trở nên lề mề, anh đi trước, khi nào rảnh rỗi ăn cơm thì gọi điện thoại cho anh."

Đưa Từ Khôn đi rồi, Từ Bình vẫn cảm thấy hơi không chân thực. Hắn mới vừa xem như là... Cùng ca ca bộc lộ đi?

Bộc lộ... Nghe thật là xa xôi, nhưng hắn xác thực làm như vậy rồi.

Hắn muốn đem chuyện này nói cho Lục Quân Thừa, điện thoại di động vừa vang, có khách muốn mở khóa gấp. Vì vậy hắn không thể làm gì khác hơn là đem chuyện này tạm thời để qua một bên, trước tiên làm xong việc sẽ cùng Lục Quân Thừa nói.

Từ Bình bên này bận rộn, chính là cả buổi sáng. Khách hàng như là tự động nhiều lên, hắn mỗi lần vừa xong một đơn việc muốn nghỉ ngơi chốc lát, cái mông còn chưa nóng, liền có đơn việc khác đến.

Hắn mấy tháng không có nhận việc, bây giờ ở bên ngoài chạy đi mở khóa giữa trưa, cho nên thể lực có chút mệt, đầu bắt đầu hơi mê muội. Lúc Lục Quân Thừa gọi tới, hắn vừa vặn tìm được quán cơm nhỏ bổ sung thể lực. Từ Bình lấy điện thoại di động ra, một bên hút mì sợi, một bên mơ hồ không rõ lên tiếng.

Lục Quân Thừa không vui, như đứa nhỏ ai oán nói: "Ăn cơm trưa cư nhiên không tới chỗ của anh, anh thật đáng thương."

Từ Bình không nói che mặt.

"Chúng ta là người yêu, đáng thương cho anh một ngày chỉ có buổi tối có thể nhìn thấy em ba tiếng, đây gọi là tình yêu bình thường à."

Từ Bình vò đầu, "Em gần đây khá bận... Cũng không phải, em mở khóa hầu như đều là lúc này, ban ngày đều ở bên ngoài."

Lục Quân Thừa rầu rĩ nói: "Anh nhớ em, ngược lại hiện tại anh ở công ty không nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không bằng cùng em đi mở khóa."

Từ Bình: "... Không được."

Thực sự không thể nào tưởng tượng được tình cảnh Lục Quân Thừa cùng hắn đi mở khóa cho khách hàng, Lục Quân Thừa không ngại, hắn cũng không muốn người có thân phận cùng mình ở bên ngoài mệt nhọc bôn ba.

"Anh ở công ty nghỉ ngơi thật tốt, buổi chiều hết bận em lại đi tìm anh, có chuyện muốn nói với anh, em cúp trước a."

Bị Từ Bình cúp điện thoại, ông chủ Lục dựa vào ghế sắc mặt ủ dột. Thư ký đưa văn kiện tiến vào, xem mặt mũi ông chủ, sợ đến khí cũng không dám thở.

"Ông chủ, đây là báo cáo của phòng tài vụ tháng trước."

Lục Quân Thừa thần sắc mệt mỏi phất tay, "Để trên bàn đi, lát tôi xem."

Thư ký lặng lẽ thở phào, muốn đi ra ngoài.

"Chờ một chút."

Bị gọi lại thư ký tâm như bị nhấc lên ——

"Cô có bạn trai chưa?"

Thư ký hơi mặt đỏ, "Có..." Lẽ nào ông chủ coi trọng nàng?

"A, vậy hai người lúc thường có gặp nhau nhiều không?"

Thư ký hoảng sợ, lẽ nào ông chủ đây là đang nói bóng gió? Nói nhiều rồi có thể nào muốn nàng tăng ca không? Nói ít đi có thể nàng cảm thấy ông chủ không có nhân tính chèn ép nhân viên?

Thư ký nội tâm ngổn ngang, ấp úng nói: "Có, gặp nhiều."

Lục Quân Thừa nhíu mày, "Nhiều là bao nhiêu?"

"Là bữa sáng cùng nhau đi ăn, cơm trưa cũng ăn chung, tan việc thì về chung..."

"Tình yêu văn phòng?"

Thư ký xua tay, "Không đúng không đúng, anh ấy làm việc tại sát vách cao ốc XX, chúng tôi liền..."

"A..." Lục Quân Thừa khẽ gật đầu, phất tay cho người đi ra ngoài.

Xem đi, người khác yêu nhau sớm hay muộn đều có thể ở chung một chỗ, tại sao hắn chỉ có buổi tối mới có thể nhìn thấy người yêu. Ông chủ Lục hai tay vòng qua ngực mặt không thay đổi dựa vào ghế tựa, hắn có một suy nghĩ.

---------------

Từ Bình hắt hơi một cái.

Khách hàng là một bà lão hòa ái, thấy Từ Bình nhảy mũi, cười nói: "Có phải buổi tối ngủ không đắp chăn không, đừng nghĩ bây giờ là trời thu, buổi tối lạnh, rất dễ bị cảm."

Từ Bình cười hì hì, vội vã lên tiếng. Vị khách hàng là mẹ goá con côi, một mình ở tại căn phòng này. Chỗ này rất hẻo lánh, nhà nhà đều đóng chặt cửa, bà lão có thể gọi điện thoại cho hắn mở khóa, là do một người trẻ tuổi phòng kế bên cảm thấy đáng thương nên giúp đỡ.

Từ Bình mở khóa đàng hoàng cho bà lão, bà lão đặc biệt cao hứng, cứ muốn lưu Từ Bình ở lại ăn cơm tối.

Từ Bình nói khô cả họng rốt cục cũng làm lão nhân gia bỏ ý định.

Làm xong đơn việc, mắt thấy đã hơn năm giờ. Nhớ tới chuyện sáng sớm, Từ Bình quyết định đi đến chỗ Lục Quân Thừa sớm một chút, cùng hắn nói chuyện.

---------------

Từ Bình cùng Lục Quân Thừa cơ hồ cùng lúc trở lại biệt thự. Lục Quân Thừa chân trước mới vào cửa, Từ Bình chân sau liền theo tới.

Nam nhân nhướng mày, vui vẻ nói: "Ngày hôm nay về sớm vậy?"

Nói rồi duỗi hai tay muốn ôm lấy Từ Bình, lại bị người yêu hơi đẩy ra.

Từ Bình thẹn thùng, "Em bận bịu cả ngày ra nhiều mồ hôi. Em đi tắm trước... Tắm xong rồi lại ôm."

"Ha, anh đều không chê, em nghĩ bậy nghĩ bạ cái gì đó."

Lục Quân Thừa không nghe theo, hơi cúi người nâng mặt người yêu lên, dùng sức một cái ăn no đủ trên cái môi mềm mại.

"Thơm, không hôi chút nào."

Từ Bình bên tai một mảnh màu đỏ, quả thực giận dữ và xấu hổ muốn chết.

Hắn chép miệng, "Đi, đi tắm."

Lục Quân Thừa bất đắc dĩ cười ra tiếng, "Được, bất quá ——" nam nhân giảo hoạt nháy mắt mấy cái, "Chúng ta cùng nhau tắm."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Anh Chàng Mở Khóa Thân Ái

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook