Anh Chàng Mở Khóa Thân Ái

Chương 2: Cầm tiền của người

Nhất Oản Bạch Khai Thủy

27/10/2020

Từ Bình ở trong cửa hàng cầm công cụ cùng máy vi tính đang muốn chạy tới, đột nhiên tay vỗ đầu, choáng váng.

Hắn liền bảo sao cảm giác mình giống như quên mất chuyện gì, vừa nãy không có thời gian, hiện tại đầu óc trống rỗng của hắn xoay một cái, nghĩ tới.

Hắn quên hỏi rõ phụ tá của Lục tiên sinh tên là gì, số điện thoại là bao nhiêu rồi!

Từ Bình kêu rên, lúc bình thường tuyệt đối không rối rắm, vậy mà sự tình ngày hôm nay lại sơ sót, quả nhiên là tiền tài mê người a tiền tài mê người. Nghĩ như thế, hắn liền lái xe đi nhanh, hi vọng tới kịp lúc Lục tiên sinh chưa đi.

Nhưng mà không như mong muốn, Từ Bình chạy tới hiện trường, Lục Quân Thừa đã đi mất.

Lúc này có một nam thanh niên đứng cạnh chiếc xe màu đen, người thanh niên mặc áo sơ mi màu lam nhạt, trên mũi đeo một cái kính không gọng, thoạt nhìn rất nho nhã.

Thanh niên nhìn thấy Từ Bình, khẽ cười, hỏi: "Xin chào, xin hỏi anh là Từ Bình sư phụ sao? Tôi là trợ lý của Lục tổng, tôi họ Văn, tên một chữ Thanh."

"Chào Văn tiên sinh, tôi là Từ Bình. Tôi từ trong cửa hàng đem công cụ đến, hiện có thể bắt đầu làm việc. Bất quá trước khi làm, tôi phải xác nhận một chuyện trước..."

"Mời nói."

Từ Bình có chút ngượng ngùng, hắn kiên trì nói tiếp: "Vừa nãy tôi quên hỏi rõ Lục tiên sinh phụ tá của anh ấy họ tên cùng số điện thoại, không có chủ xe xác nhận, tôi không thể mở khóa cái xe này. Tôi biết là do tôi sơ sẩy gây nên, cũng không phải hoài nghi Văn tiên sinh, xin lỗi..."

Văn Thanh bật cười, lần đầu gặp phải sư phụ mở khóa "xuẩn manh" như thế, chẳng trách ông chủ giao phó y làm như thế. (xuẩn manh: vừa ngốc vừa dễ thương)

Y có lòng tốt đề nghị: "Nếu không anh gọi cho Lục tổng, hỏi anh ấy tên của tôi cùng số điện thoại di động. Trên người tôi cũng mang chứng minh cùng danh thiếp, đều có thể cho anh lưu làm bằng chứng rõ ràng."

Từ Bình cảm thấy được đây là một biện pháp tốt, cho Văn Thanh một ánh mắt cảm kích, liền trực tiếp gọi cho Lục Quân Thừa.

Lục Quân Thừa sau khi xem điện thoại di động báo có chút bất ngờ, hắn tiếp rồi nói: "Tiểu Từ sư phụ, sao lại gọi điện thoại cho tôi, có chuyện gì xảy ra à."

"Lục tiên sinh, thật không tiện, tạm thời quấy rầy anh một chút, tôi nghĩ cùng anh xác nhận trợ lý tên gọi là gì, số điện thoại di động là bao nhiêu, bởi tôi sơ suất quên xác nhận, hiện tại phiền anh một lần, rất xin lỗi!"

Lục Quân Thừa cười khẽ, vươn ngón tay gõ lên trên ghế, hắn đem tên và số điện thoại nói cho Từ Bình xong liền cúp điện thoại.

Dù cho cảm thấy thú vị, muốn đùa giỡn chơi đùa, cũng không sớm như vậy bại lộ ý đồ không phải rồi chứ?

--------

Sau mười hai giờ mặt trời như trước chói chang, trên cây ve sầu kêu không ngừng, khí nóng từ mặt đất cuồn cuộn không ngừng bay lên.

Mặc dù là làm việc dưới bóng cây,Từ Bình vẫn một thân đầy mồ hôi, hắn mặc dù gầy, nhưng lại sợ nhiệt không sợ lạnh.

Hắn lau cái trán, lòng bàn tay ướt một tầng mồ hôi, phía sau lưng cũng ướt hơn nửa, niêm niêm hồ hồ rất khó chịu.

Từ Bình thở một hơi, vén khăn mặt lên trên bả vai tùy ý lau mồ hôi.

Cũng may ổ khóa chuẩn bị lái đàng hoàng, nếu không dưới loại khí trời này liên tục làm việc ba tiếng, đổi thành thể chất tương đối kém, phỏng chừng vào lúc này sẽ say nắng té xỉu.

----------------

Từ Bình đem xe khóa lái đàng hoàng, Văn Thanh từ cửa hàng tiện lợi mua nước khoáng và bánh mì đi tới.

Giờ khắc này hắn miệng khô lưỡi khô, thấy Văn Thanh đem nước khoáng đưa tới, không có chút nào nhăn nhó nhận lấy uống.

"Cảm ơn, Văn tiên sinh."

Văn Thanh cười híp mắt nhã nhặn nói: "Không có chi, khóa xe này rất khó mở ngược lại khiến anh vất vả."

Từ Bình nghe xong xua tay, có chút giả vờ. Hắn thật không tiện nói mình là vì phí mở khóa cao mới tới, tuy rằng vậy cũng xem như là nhân chi thường tình.

"Văn tiên sinh, phí mở khóa là 1,800 tệ, mặt khác làm phiền anh tìm xem chứng minh cùng bằng lái của Lục tiên sinh, tôi ghi chép một chút là được rồi."

Văn Thanh theo lời, từ bên trong xe đem giấy chứng nhận của ông chủ tìm ra đưa cho Từ Bình đăng ký. Tiếp y lấy ra ví của mình, lật một hồi lâu đột nhiên ngây ngẩn cả người.

"Tiểu Từ sư phụ, thật ngại quá. Trước ông chủ gọi điện thoại kêu tôi đi lấy tiền mặt tới, kết quả tôi đi vội vàng, liền quên mất."

Từ Bình: "......"

Hắn nhìn Văn trợ lý tràn ngập áy náy lập tức nói không ra lời.

Văn Thanh nội tâm nhẹ nhàng cười, tiếp dùng giọng thương lượng nói: "Tôi chuyển khoản cho anh được không? Thanh toán qua weixin hoặc tiền mặt đều là một loại."

A... Thì ra không phải cố ý không trả thù lao a? Từ Bình âm thầm ở trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

"Có thể, tôi cho anh tài khoản weixin, anh chuyển khoản cho tôi là tốt rồi."

Từ Bình cùng Văn Thanh ghi tài khoản weixin sau đó còn kết bạn,Văn Thanh lợi dụng hình thức tiền lì xì cho hắn mở khóa. Hắn đem tiền lì xì mở ra xem, bên trong lại là ba ngàn tệ!

Từ Bình nhìn tiền lì xì đếm mấy lần, xác định đây là ba ngàn không sai.

Hắn lắp bắp nói: "Văn, Văn tiên sinh, phí mở khóa là một ngàn tám, sao anh cho tôi tới ba ngàn?! Tôi không thể nhận nhiều tiền như vậy, tôi lập tức đem tiền dư trả lại cho anh."

"Ai? Như vậy không được, đây là ông chủ vừa nãy dặn tôi đưa cho anh phí dụng, tiền cũng là ông chủ cho tôi. Nếu như tiểu Từ sư phụ muốn đem tiền dư trả về, anh vẫn là trả lại cho ông chủ tôi đi, dù sao tôi không phải chủ xe."

Từ Bình choáng váng, chẳng lẽ lúc trước hắn không cùng Lục tiên sinh nói rõ phí mở khóa là 1,800 sao? Nhưng hắn nhớ hắn đã nói rõ nha.

Lần đầu thu khách hàng nhiều như vậy làm Từ Bình đầu rối như tơ vò, nói chung không quản như thế nào, hiện tại chuyện cần làm chính là đem 1,200 trả lại cho Lục tiên sinh.

Hắn hỏi Văn Thanh: "Tôi muốn đem tiền này trả lại cho Lục tiên sinh thì phải làm sao?"

"Tôi xem không bằng anh thêm weixin của ông chủ tôi đi, trong thư chuyển cho ông chủ không phải tốt hơn sao, lại thuận tiện."

Từ Bình ngẫm lại cũng đúng, lập tức hỏi tài khoản weixin của Lục Quân Thừa.

Hắn dựa theo tài khoản weixin Văn Thanh cho, gửi yêu cầu kết bạn cho Lục Quân Thừa, ghi chú rõ tên mình. Hắn gửi sau khi đợi 3 phút, không đợi được đối phương thông qua yêu cầu.

Hắn nhìn Văn Thanh nói: "Văn tiên sinh, weixin của Lục tiên sinh còn không thông qua yêu cầu kết bạn của tôi, anh có thể vào weixin nhắc nhở anh ấy chú ý một chút được không?"

"Chắc là ông chủ đang bận, chờ lát nữa sẽ thấy. Tôi một lát có chút việc cần làm, bây giờ phải đi trước, chuyện tiền nong anh buổi tối nói với ông chủ đi."

Từ Bình: "......"

Cho nên để hắn lấy 1,200 rời đi như vậy có ổn không? Chuyện như vậy đối với Từ Bình mà nói giống như đi chợ mua thức ăn bị thối lại năm đồng tiền giả.

Mà nhìn thấy bộ dáng Văn Thanh tựa hồ không có thời gian, Từ Bình không muốn nói thêm gì nữa.

Hắn lo sợ bất an thu thập xong công cụ, nghĩ thầm đêm nay nhất định phải đem tiền trả lại

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Anh Chàng Mở Khóa Thân Ái

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook