Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 90: ĐI THEO TÔI

Dật Nghi

14/01/2021

Xuất phát từ bản năng tự cứu mình, Hạ Diệp Chi giãy giụa kịch liệt, người cùng ghế cũng ngã trên mặt đất.

“Mẹ nó!”

Tên bắt cóc mắng một tiếng, đá một cú lên bụng Hạ Diệp Chi, giơ tay kéo tóc cô, chuẩn bị kéo cô dậy.

Cú đá này hắn dùng nhiều sức, Hạ Diệp Chi đau đến toát hết cả mồ hôi.

Bây giờ trong đầu cô không nghĩ nhiều nữa, chỉ biết trốn khỏi bàn tay của tên bắt cóc tàn ác.

Bọn bắt cóc nắm tóc cô, vẫn chưa kịp kéo dậy, cửa phòng đã bị người ta từ ngoài đá bật ra.

“Ầm” một tiếng to, cực kỳ đột ngột.

Đầu của Hạ Diệp Chi bị người ta kéo đến đau, cô cắn chặt môi, nhìn về phía cửa phòng.

Vào lúc cô nhìn thấy bóng dáng một người quen thuộc đang đứng ở cửa phòng, nỗi khiếp đảm và sợ hãi của cô như bị nước thủy triều đánh chìm nghỉm, nước ắt như những hạt ngọc tuột khỏi dây, từng hạt rơi xuống.

Cô dù khóc nhưng không nức nở gì, mà lại mỉm cười với người trước cửa: “Mạc Gia Thành, anh đến rồi.”

Khoảnh khắc nhìn thấy “Mạc Gia Thành”, Hạ Diệp Chi mới hiểu được mình trước đây vẫn luôn bình tĩnh phản kháng, là vì trong tiềm thức vẫn cảm thấy sẽ có một người sẽ đến cứu cô.

Người đến cứu cô, chắc chắn là người mạnh nhất trong tất cả những kẻ cô biết.

Mà trong số đó, mạnh nhất, chính là “Mạc Gia Thành”.

Mạc Đình Kiên khi nhìn thấy tình cảnh bên trong, hai tay đã nắm chặt thành quyền, trên người bao phủ một làn khí âm hiểm tàn bạo, giống như kẻ vừa bò từ dưới địa ngục lên vậy, nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy lạnh người khiếp sợ.

Hai tên bắc cóc kia bị dọa sợ đến giọng cũng run rẩy: “Người…ngươi là ai?”

Người họ Hạ kia khi bảo bọn họ bắt cóc Hạ Diệp Chi, chắc không nói là sẽ có nhân vật chủ chốt như này đến cứu cô.

“Kiếp sau hẵng đến hỏi tao câu này.” Mạc Đình Kiên từng bước từng bước tiến đến chỗ bọn chúng, thanh âm trầm thấp lạnh lẽo như băng: “Bởi vì kiếp này, chúng mày không còn cơ hội để biết nữa đâu.”

Dứt lời, người đàn ông vốn dĩ đang chầm chầm bước đến chỗ bọn chúng, bỗng nhiên vọt hai bước đến trước bọn chúng, chúng vẫn còn chưa kịp nhìn rõ động tác của anh, đã bị đánh ngã vật xuống đất, đau đến co quắp người lại kêu thảm thiết.

Mạc Đình Kiên quỳ xuống, cẩn thận đỡ Hạ Diệp Chi cùng ghế dậy, cực kỳ mau chóng mà cởi bỏ dây thừng ra cho cô.

Trên gương mặt anh không có một tí biểu cảm nào thừa thĩa, nhưng rõ ràng có một cảm giác oán giận nói không nên lời, nhìn đáng sợ hơn bất kì lúc nào khác.

Nhưng Hạ Diệp Chi lúc này lại rất lo lắng, bởi vì cô phát hiện đằng sau “Mạc Gia Thành” không có ai tiến vào.

Cũng có nghĩa là, “Mạc Gia Thành” đến một mình.

“Mạc Gia Thành” hỏi cô: “Không sao chứ?”

“Không sao, sao anh lại đến có một mình?” Mặc dù không biết vì sao anh lại tìm được đến đâu, nhưng dù sao anh đến một mình cũng quá nguy hiểm.

“Một mình tôi là đủ rồi.”

Lúc Mạc Đình Kiên nói câu này, mắt hơi buông xuống, nhìn không rõ cảm xúc trong đáy mắt.

Lời nói của anh mang mệnh lệnh: “Cô ra ngoài đợi tôi.”

Hạ Diệp Chi thấy anh tự tin như vậy, cũng yên tâm theo, chỉ là cô vừa nhấc chân, mới phát hiện cả người mềm nhũn, hoàn toàn không đi được.

Cho dù gương mặt biểu hiện bình tĩnh thế nào đi nữa, nhưng cơ thể của cô vẫn thành thực hơn.

Cô rất sợ.

Mạc Đình Kiên đưa tay kéo cà vạt của mình xuống, buộc lên đầu cô che hai mắt cô, ấn cô ngồi lại lên ghế, rồi lại đẩy ghế vào góc tường.

Sau đó, anh ghé vào bên tai cô thấp giọng: “Sẽ ổn nhanh thôi.”

Sau đó, Hạ Diệp Chi nghe thấy một loạt tiếng đánh nhau và tiếng hét thảm, cùng với…mùi máu tanh.

Mùi máu tanh ngày càng nồng, theo đó tiếng kêu hét cũng dần biến mất.

Cuối cùng, căn phòng cũng yên tĩnh lại.

Hạ Diệp Chi cảm thấy tay mình được một bàn tay dày rộng bao lại, theo đó là tiếng “Mạc Gia Thành” vang lên: “Được rồi, chúng ta đi.”

Hạ Diệp Chi giơ tay lấy chiếc cà vạt đang che mắt mình xuống, nhưng tay lại bị “Mạc Gia Thành” giữ lại.

“Ra ngoài hẵng tính, đi theo tôi.”

Đôi mắt bị che lại, trong mắt một mảng màu đen, Hạ Diệp Chi được “Mạc Gia Thành” dắt tay đi, trong lòng là sự an tâm trước giờ chưa từng được có.

Điều này làm bản thân cô có hơi lo sợ.

Ra khỏi cửa, “Mạc Gia Thành” đưa tay kéo xuống cà vạt đang che mắt cô.

Hạ Diệp Chi chớp chớp mắt, mới thấy thích ứng lại được.

Sắc trời đã dần tối, nhưng vẫn mơ hồ nhìn được cỏ khô xung quanh.

Tất nhiên nơi cô đang đứng vẫn đang là ngoại ô, chỉ là từ gara bỏ hoang đổi đến đây mà thôi.

Tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau, tay cô rất lạnh, tay “Mạc Gia Thành” lại có hơi ấm áp.

Lần đầu tiên, Hạ Diệp Chi lại không muốn tránh đi, mà là được “Mạc Gia Thành” dắt đi không chút phản kháng.

Cứ tùy hứng một lần đi…

Trước lúc rời đi, cô nghĩ lại rùng mình mà quay đầu nhìn một cái, vừa đúng lúc từ trong căn phòng được một cánh cửa che lại, cô nhìn thấy hai tên bắt cóc mình lúc trước nằm im trong vũng máu, trong đó có một tên mở lớn đôi mắt cứ nhìn chăm chăm về phía cô, giống như chết không nhắm mắt.

Chết không nhắm mắt?

Hạ Diệp Chi bị ý nghĩ của mình cảm cả thân lạnh toát, hai tên đó bị “Mạc Gia Thành” đánh cho…chết tươi rồi?

Cảm thấy cô hơi khác thường, “Mạc Gia Thành” quay đầu nhìn cô, không biết nghĩ gì, cơ thể kề sát, trong chốc lát đã ôm ngang cô lên.

“Anh…tôi có thể tự mình đi được.” Hạ Diệp Chi phản ứng lại, vô thức mà ôm lấy cổ anh.

“Mạc Gia Thành” vẫn không nói gì.

Hạ Diệp Chi nhận ra, từ lúc xuất hiện đến bây giờ, hình như anh không hề mở miệng nói lời nào.

“Mạc Gia Thành” ôm thẳng Hạ Diệp Chi lên xe.

Hạ Diệp Chi có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng trong xe quá ấm áp, bên cạnh còn có “ Mạc Gia Thành”, tinh thần luôn căng thẳng của cô bỗng chốc buông lỏng, mệt đến ngủ thiếp đi.

Mạc Đình Kiên sau khi lái xe đi ra một đoạn, mới để ý thấy Hạ Diệp Chi ở đằng sau đã ngủ rồi.

Nhìn cô có vẻ không chịu khổ gì, tóc hơi loạn một chút, trên tay và trên mặt không có một vết thương tích nào.

Sự việc chấn động nhưng không nguy hiểm, thế mà làm cô sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc.

Anh hận nhất là…hai tên khốn bắt cóc đó.

Bọn họ, đều đáng chết.

Lúc này, chuông điện thoại anh reo lên.

Là Thời Dũng gọi tới.

“Cậu chủ, cậu chủ đang ở đâu?” Trong ngữ khí của Thơi Dũng có chút lo lắng, lúc trước nghe người khác nói cậu chủ lái xe chạy đi rồi, cũng không biết là đi đâu.

Giọng nói Mạc Đình Kiên trầm thấp, mệnh lệnh: “Tôi gửi địa chỉ cho cậu, cậu đem người đến giải quyết hậu quả.”

Thời Dũng sững sờ một chốc, mới cung kính trả lời. “Vâng.”

……

Thiết bị sưởi ấm trong xe được mở đầy đủ, Hạ Diệp Chi nóng quá mà tỉnh dậy.

Bên cạnh không có bóng dáng của “Mạc Gia Thành”, cô quay đầu liền thấy ngoài cửa sổ có một thân ảnh cao lớn, mơ hồ đến nỗi như hòa vào thành một với màn đêm, cùng với một đốm lửa.

Hạ Diệp Chi mở cửa xe, đã bị gió lạnh đêm đông thổi cho lạnh run cầm cập.

Nghe có động tĩnh, “Mạc Gia Thành” quay đầu qua: “Đừng xuống xe, tôi hút xong điếu thuốc này rồi vào.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook