Anh Biết Nói Yêu Không

Chương 9: Từ trinh trắng đến thác loạn

Tranh Tử

31/03/2017

Người kể: Trương Tĩnh, nữ, 24 tuổi, giám đốc, sống ở Bắc Kinh.

Nhật ký phỏng vấn: Cô ấy hút hết điếu này đến điếu khác. Xem ra hút thuốc chỉ có thể khiến cô ấy ngày một kiệt quệ chứ không để vợi bớt sầu đau hoặc để thoải mái, thư giãn.

Tôi là một cô gái hai tư tuổi, chính xác hơn thì phải nói là đàn bà. Nhớ lại chuyện cũ, tôi vẫn luyến tiếc cái thời còn trinh trắng. Sự trinh trắng như một vị thần bảo hộ, khiến người ta trong sáng và kiên định. Còn tôi giờ đây đã đánh mất chính mình trong cả tình dục lẫn tình yêu. Nói trắng ra, tôi là một người đàn bà phóng đãng. Nếu cha mẹ tôi biết được tình trạng thật sự của con gái ông bà bây giờ, nhất định sẽ rất đau khổ. Bởi vì từ nhỏ, ngay trong sách vở, tôi đã hiểu được tình yêu là đẹp đẽ, lại cũng hiểu được trinh tiết là thứ vô cùng quý giá của người phụ nữ. Tuy không bao giờ mẹ nói thẳng ra với tôi về chuyện này nhưng từ những câu chuyện của bà với người khác đã khiến tôi hiểu rằng sự trinh trắng rất đáng được tôn trọng, giữ gìn và tôi luôn cho rằng cái lần đầu tiên là phải dâng tặng cho người mình gọi là chồng, chí ít cũng là chồng tương lai. Nhưng tôi đã không thực hiện nổi điều đó, rồi trở thành người đàn bà sa đoạ.

Hồi cuối cấp III, một chàng trai xuất sắc của trường rất thích tôi, và tôi cũng dần dần phải lòng anh ấy, nảy sinh một tình cảm vừa mơ hồ vừa ít nhiều có tính thói quen. Thật sự là khi đó tôi chưa dám yêu. Từ nhỏ tôi đã bị bố mẹ quản rất chặt. Tôi vào cấp III, ông bà thường xuyên dặn tôi không được yêu đương khi còn đang học hành, vì thế, khi nậhn được tấm thiệp tỏ tình của anh tôi đã đỏ bừng mặt, tim đập loạn xạ hồi lâu, lập tức viết thư từ chối. Trong thư, tôi mượn cớ phải lo thi cử, chờ sau đó hãy nói đến chuyện này. Tuy vậy, tôi vẫn âm thầm quan tâm đến anh, cho tới khi chúng tôi đều trúng tuyển.

Vào đại học không được bao lâu thì anh điện thoại tới, nói như khoe rằng đã có người yêu, là nữ sinh học trên anh một khoá. Tôi nói lời chúc mừng anh, nhưng trong lòng nén chịu nỗi đau khôn tả, hận mình không đủ dũng khí để nói thật ý mình, dù biết chỉ cần nói thật ra là anh sẽ quay về với tôi. Linh cảm báo tôi vậy.

Nghỉ hè năm thứ nấht, trong một ngày anh tới thăm, tôi đã tặng nụ hôn đầu đời cho anh. Hôm đó cuối cùng tôi cũng nói ra được tình yêu vẫn giấu kín trong lòng. Nhưng khi anh nói sẽ chia tay người yêu để quay lại thì tôi vội kiên quyết từ chối. Vẫn là cự tuyệt, vẫn là đè nén, có lẽ đó chính là số phận tình yêu của tôi và anh. Tôi không thể vì hạnh phúc của mình mà làm tổn thương đến người con gái đang yêu khác. Cô ấy còn yêu anh hơn cả tôi, mặc dù anh lại yêu tôi nhiều hơn yêu cô ấy. Ba năm tiếp theo, tôi từ chối tất cả các cuộc gặp gỡ với người khác giới. Vốn cực đoan, tôi luôn tự nhủ với lòng rằng nhất định sẽ tìm được người chồng tốt và trong đêm tân hôn sẽ trao anh sự trinh trắng của mình.

Tốt nghiệp đại học, tôi tìm đựơc việc làm tại một công ty có danh tiếng ở Bắc Kinh. Bắt đầu từ nhân viên của bộ phận trị sự, nay tôi đã được thăng lên chức giám đốc ngay tại bộ phận đó. Thời gian thử việc thật vất vả nhưng thành tích của tôi rất tốt, ngoại hình và năng lực giao tiếp của tôi cũng được xếp vào nhóm dẫn đầu. Nghĩa là trong công việc thì tôi có thể dốc hết tâm trí. Nhưng đi làm về, tôi luôn thấy cô đơn.

Trong một lần, ngẫu nhiên, một đồng nghiệp nam đã lọt vào mắt tôi. Đó là mẫu đàn ông mà tôi thích. Anh ta có gương mặt trẻ trung và nụ cười rạng rỡ. Lần đầu tiên gặp nhau tôi đã có cảm giác hai bên nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó, thuộc về tình cảm. Rồi chúng tôi đến với nhau, rất nhanh. Trước khi tới Bắc Kinh, anh ta đã từng ba năm sống một mình tại một thành phố nhỏ. Khi ấy tôi chưa hề có chút kinh nghiệm xã hội nào nên cũng không để ý tới chuyện ba năm độc thân cuủaanh ta mang ý nghĩa gì. Giờ đây thì tôi chẳng dại gì mà tin tưởng vào những người đàn ông sống "lang thang" và cô độc hàng năm trời như thế nữa. Ở nên họ, khó mà có được cảm giác an toàn.

Nhưng cái đầu óc chưa từng trải của tôi lúc đó chỉ nghĩ được rằng anh ta hẳn rất khổ cực suốt ba năm cô độc ấy, thật đáng thương! Tuy bề ngoài nho nhã nhưng tính nết anh ta thật thô lỗ như dân đầu đường xó chợ, luôn nhồi nhét cho tôi cái quan niệm yêu là cần phải cho tất cả và nhận tất cả, và thường đưa ra lời giải thích cho lý do không hề có dự định lấy vợ. Anh ta còn cả quyết rằng đàn ông bây giờ chẳng hề chú trọng tới việc phụ nữ có còn trinh trắng hay không, nghĩa là hoàn toàn trái ngược với quan niệm xưa nay của gia đình tôi. Tôi bán tín bán nghi, vừa tiếp nhận lại vừa phản kháng.

Không rõ là để thuận lợi cho việc đi làm hay để có thêm cơ hội gặp gỡ, anh ta thuê một căn hộ khác, gần với công ty hơn. Buổi tối đầu tiên dọn tới, anh ta mời tôi sang thăm. Tôi đến, chỉ mong được ôm anh nằm ngủ bởi vẫn luôn chán ghét cảm giác lạnh lẽo khi ngủ một mình, song tôi không hề muốn đi xa hơn. CHỉ là ngủ chung, chỉ là ôm nhau ngủ, vậy thôi!!!

Nhưng anh thì không chỉ muốn như vậy, cứ đòi rồi lại đòi, đòi mãi. Tôi không thể chấp nhận. Rồi tình hình trở nên căng thẳng, song anh ta vẫn không dụ dỗ tôi. Tôi mừng thầm vì đã giữ được điều mình muốn.

Nửa tháng sau, anh ta đòi chia tay. Khi tôi hỏi nguyên nhân anh ta lạnh lùng bảo không muốn, và dù muốn cũng không thể tiếp tục với một cô gái yêu đương bủn xỉn như tôi, không dám trao tặng hết cho người yêu. Anh ta còn nói mỗi khi ở bên tôi rất khổ sở vì cứ phải kiềm chế. Quả thực, những thứ mà tôi đã cho anh đều chẳng đáng kể so với những gì mà một người yêu-điên-cuồng như anh ta chờ đợi và phải được đến đáp. Nhưng ngược lại, anh ta đã làm được gì cho người yêu, là tôi đây? Anh ta không định lấy tôi nhưng sao chẳng nói thêm sẽ có "kế hoạch" yêu tôi thế nào, yêu đến bao giờ... Giờ thì tôi đã hiểu anh ta kề cận bên tôi chỉ vì muốn xoá bỏ nỗi cô đơn, và... may ra thì được thoả mãn dục vọng bằng thân xác tôi ờa chẳng phải lấy tôi làm vợ. Nghĩa là anh ta sẽ chẳng mất gì, chẳng phải chịu trách nhiệm gì. Vậy tôi dại gì mà cho anh ta tất cả? Tôi nhận lời chia tay rất nhanh mặc dù trong khỏi không đau đớn.

Cũng may công việc bộn bề khiến tôi tạm quên được vết thương lòng. Nhưng trong những đêm cô đơn thanh vắng tôi vẫn ấm ức khóc. Tôi yêu anh ta chân thành là thế mà lại nhận về kết quả này ư? Nghĩ lại thật buồn cười. Lúc đó, tôi còn định tự tử nữa.

Cuộc sống nhạt nhẽo ập đến với tôi. Gia đình chẳng có ai ở bên, bạn bè thân thiết thì tản mát cả, trong những ngày nghỉ, ngày lễ, tôi buồn tủi một mình, không ai tri âm tri kỷ. Hết giờ làm việc là về nhà nằm lì bởi chẳng có chỗ nào để đến. Rồi tôi học lên mạng, và điên cuồng chat, đem tất cả cảm nhận, tâm trạng dồn nén lâu nay kể cho người xa lạ, hết người này tới người kia. Cảm giác vui sướng vì được thổ lộ và sự an ủi của những người không quen biết giúp tôi lấy lại bình tĩnh, tự tin và vui sống.

Nhưng tôi vẫn sống bằng lý trí bằng mọi cách né tránh kiểu yêu đương qua mạng. Tôi vẫn muốn có trách nhiệm với cha mẹ, với cả chính tôi. Sau khi chia tay, tôi và anh ta vẫn là đồng nghiệp, vẫn gặp gỡ nhau hàng ngày nhưng cả hai đều coi như không có chuyện gì xảy ra. Quan hệ yêu đương giữa chúng tôi vốn được giữ kín nên người trong công ty vẫn cho rằng chúng tôi chỉ là bạn tốt của nhau. Bốn tháng sau tôi biết anh ta đã sống chung với cô trợ lý của mình, và tôi chỉ muốn phát điên lên khi nhớ mới hôm nào anh ta từng cười mà bảo rằng không hề thích cô trợ lý đó bởi vì cô ta luôn tỏ ra dễ dàng với anh. Nghĩa là anh ta đối với cô ấy cũng chẳng thật lòng thật dạ gì, cũng chỉ là lợi dụng mà thôi. Vào ngày thứ ba sau khi tôi biết chuyện đó, anh ta lắc đầu thở dài khi thấy tôi đang ngồi trước máy vi tính mà nói, "Cô bảo thủ quá," rồi quay đi, buông thêm một câu, "đồ gái trinh già." Tôi ngồi cứng đơn trên ghế, sau này nghĩ lại mới thấy mình lúc đó giống hệt hòn nham thạch đã bị hoá, bề ngoài câm lặng nhưng bên trong thì nứt nẻ dọc ngang.

Từ nhỏ tới giờ, thầy cô giáo, bố mẹ, đồng nghiệp đều đánh giá tôi là người mạnh mẽ, thẳng thắn, thuần khiết. Nhưng trên thực tế, đó chỉ là một mặt trong tính cách cực đoan của tôi, là mặt ngoài của cuộc sống hàng ngày của tôi.

Cho tới giờ tôi vẫn thấy lúc đó mình yêu anh ta thật lòng, bởi nỗi đau mà anh ta gây ra luôn khiến tôi nhức nhối. Cùng trong thời gian này, một số nam đồng nghiệp tỏ ra rất quan tâm đến tôi. Nửa năm sau, một kỹ sư ít hơn tôi ba tuổi được công ty điều xuống bộ phận của tôi, mồm miệng khéo léo, lần đầu gặp mặt đã khen tôi xinh đẹp. Tôi biết tỏng anh ta muốn gì. Quả nhiên, anh ta liên tiếp ẩn ý rằng sẽ giúp tôi thực hiện tất cả ước mơ, còn nói rõ ra sẵn sàng chấp nhận cô gái mình yêu hơn mình ba tuổi. Anh ta khá là thông minh, quan hệ với người yêu cũ của tôi cũng khá tốt. Thân nhau hơn, tôi thật thà kể hết mọi chuyện về mối tình đã mất của tôi. Thoạt nghe, anh ta giật mình không ngờ lại có chuyện đó. Không lâu sau, trong một lần đi công cán, anh ta vẫn nói yêu tôi, không chấp nhặt chuyện đã qua. Tôi không chấp nhận vì không thấy có cảm giác gì với anh ta, kể cả ghét bỏ. Sau đó, anh ta yêu một nữ đồng nghiệp khác. Cô ấy hơn tôi hai tuổi, tức là hơn anh ta năm tuổi.

Điều khiến tôi luôn canh cánh trong lòng là sau đó không lâu, ngay tại công ty, gã đàn ông kém tôi ba tuổi đó, một hôm tình cờ ngồi gần tôi bỗng dùng giọng cợt nhả cười đùa với người yêu cũ của tôi, buông ra câu, "Đồ gái trinh già". Có lẽ họ không phải đang nói về tôi, bởi không hề nhìn tôi. Nhưng tôi hkông hiểu lý do gì khiến họ lại cười nhạo các cô gái còn trinh? Nó khiến tôi liên tưởng tới điệu bộ và cái giọng trách cứ, khinh bỉ khi anh ta nhìn tôi mà buông ra câu "Đồ gái trinh già". Lúc đó tôi rất khó chịu, nhưng cố không thể để lộ ra.

Vài hôm sau, tình cờ tôi hỏi một anh bạn cùng bộ phận trị sự xem có coi trọng chuyện người phụ nữ mà anh ta yêu có phải là gái trinh hay không? Anh ấy đáp, nếu được yêu thật lòng, sẽ không để tâm tới chuyện đó. Cũng thời gian này, qua điện thoại, mẹ và chị họ tôi cứ liên tục nhắc nhở tôi rằng không được quan hệ tình dục trứơc khi kết hôn, kể cả với người mình sẽ lấy, khiến tôi thật sự mệt mỏi rồi đâm chán ngán cái "thân phận gái trinh" cảu mình, bởi đã bị nó gây áp lực ghê gớm.

Đi làm về, tôi vẫn thích lên mạng chat. Trên mạng có khá nhiều người thích tôi, cũng không ít chàng trai trực tiếp tỏ tình với tôi, dù chưa thấy mặt, biết tên, và càng khó mà biết được mặt bên kia của tính cách tôi là thế nào. Trên mạng tôi dùng những câu đùa để giải thoát nỗi đau, quên đi phiền não. Nhưng ra khỏi mạng, vẫn là nỗi phiền muộn triền miên, không ai có thể cho tôi lối thoát. Tại sao đàn ông lại quan niệm cực đoan vậy về sự trinh trắng của phụ nữ? Tôi có nên vứt bỏ "thân phận gái trinh" của mình không?

Ít lâu sau, một người đàn ông quen biết qua công việc đã bày tỏ ý định với tôi. Anh ta là người ngoại tỉnh, làm nghề du lịch, thông minh, cũng khá sung túc, nhưng kiến thức lại quá ít ỏi. Có điều, tôi thấy anh ta là người tốt. Thế là tôi, với tâm trạng buồn chán, sau khi hết giờ làm thường nhận lời mời gặp gỡ. Rồi anh giới thiệu cô em họ của mình cho tôi, một cô gái rất tốt. Dần dần tình cảm của họ khiến tôi ấm áp. Bất kỳ lúc nào anh ta cũng quan tâm tới tôi, từ công việc tới đường đi lối lại, tới ăn uống ngủ nghê... Thậm chí khi tới chơi nhà cô em họ, trước khi đi ngủ, anh ta còn định múc nước cho tôi rửa chân. Tôi rất cảm động nhưng khéo léo từ chối. Tôi không muốn mang nợ tình cảm, vì thấy mình không thể yêu anh ta được. Cũng có lúc tôi do dự, hay là lấy quách cho xong, mệt mỏi quá rồi.

Quốc khánh hôm đó, tôi lại nhận lời đi chơi với anh ta, lại có cả người yêu của cô em họ kia mới đến Bắc Kinh. Hôm đó chúng tôi chơi bời vui vẻ, và tôi phá lệ, đòi uống rượu. Chia tay, cô em họ và người yêu đi thuê phòng khách sạn, còn tôi, vì khuya lắm rồi, biết khu nhà tôi ở đã đóng cổng, nên đành phải về nhà anh ta. Thoạt tiên, anh ta xếp tôi ngủ trong phòng, còn mình trải chăn ngủ trên sàn buồng khách. Không ngờ tôi vừa thiu thiu anh ta đã lại mò vào xin xỏ. Ngán ngẩm quá, tôi trùm chăn kín đầu, kệ xác. Đột nhiên, anh ta ôm chầm lấy tôi, ra sức chui vào chăn, nói là chỉ muốn ôm tôi cùng ngủ mà thôi. Tôi ngăn lại không kịp, mà chắc cũng không được. Chẳng hiểu lúc đó tôi nghĩ gì, có lẽ do mệt mỏi và chán ngán vì phải vất vả bảo vệ cái sự trinh trắng đó mà tôi đâm buông xuôi? Khi sự việc đi tới cao trào, tôi bỗng chẳng thiết ngăn anh ta, mặc dù tôi biết chỉ cần hô một tiếng Không là anh ta sẽ dừng ngay.

Phải thừa nhận nhất thời tim tôi đã tỏ ra mềm yếu trước những u buồn, và cả cám dỗ, vậy quanh. Sau đó, trong cái đau đớn bất chợt, tôi vụt tỉnh. Thấy tôi hét lên vì đau, anh ta vội dừng lại. Tôi đẩy mạnh ra, doạ rằng nếu không chịu sang phòng khác tôi sẽ ra khỏi nhà ngay. Rồi tôi phát hiệt trên tấm giấy vệ sinh mà tôi dùng để lau chỗ đó có một đốm hồng hồng. Thế là tôi oà khóc, không hiểu vì sợ hãi hay vì cảm thuơng cho số phận trớ trêu của mình. Tấm thân trinh trắng mà tôi phải bao vất vả lẫn đắng cay mới gìn giữ nổi đã mất trắng như vậy đấy. Gọi mất trắng vì nó không được trao cho người đàn ông tôi yêu thương mà lại bị người tôi không yêu chiếm đoạt. Lúc đó tôi thật sự sợ hãi, không phải sợ cho tương lai mà là sợ cho tính cách của mình. Bởi vì tôi không thể tự chủ được nữa, đã làm những việc không muốn làm nữa... Điều này cũng có nghĩa là tôi không còn làm chủ được tôi nữa, hỏi còn gì đáng sợ hơn?

Sáng sớm, tôi chợt tỉnh giấc do đau đớn. Lúc đó trời vừa rạng, tôi mặc quần áo rồi nhẹ nhàng bỏ đi như trốn chạy. Tôi sợ sau khi ngủ dậy anh ta sẽ đuổi theo, sẽ đi tìm, nhưng tôi lại không biết đi đâu cả. Tôi sợ phải đối diện với bất kỳ ai lúc này. Rồi tôi nhớ đến gia đình, đến bố mẹ. Tôi còn may mắn chán, thế gian vẫn còn một nơi có thể chữa trị vết thương này cho tôi.

Tôi gọi taxi đến nhà ga, và chỉ khi ngồi trên chuyến tàu lao nhanh về quê nhà tôi mới thở dài nhẹ nhõm.

Quốc khánh được ở nhà, tôi thấy thanh thản hơn bao giờ hết, bởi không phải nghĩ đến bất kỳ chuyện công hay tư gì. Trong tình ruột thịt, trái tim phập phồng lo âu của tôi dần khuây khoả.

Kết thúc kỳ nghỉ, tôi lại về công ty làm việc. Người đàn ông phá hoại đời con gái của tôi đang điên cuồng kiếm tìm tôi. Cả ngày tôi không dám ra khỏi cơ quan, bởi vì anh ta cứ trực ở cửa. Anh ta nhắn tin cho tôi, gọi vào điện thoại cơ quan tìm tôi, may mà trước đó tôi đã nhờ mọi người trả lời là tôi không đi làm. Lúc đó, tôi chỉ thấy khiếp sợ phải gặp lại anh ta. Cứ như đêm đó anh ta không chỉ phá hoại sự trinh trắng của tôi mà còn muốn khống chế linh hồn tôi.

Cuối cùng thì anh ta vẫn tìm được trên điện thoại. Tôi hoảng hốt cự tuyệt mọi lời khẩn cầu. Thái độ anh ta dần ôn hoà lại, sau đó tiếp tục mời tôi đi chơi. Tôi cũng dần bình tĩnh lại, nhưng chỉ nhận lời với điều kiện có cô em họ anh ta cùng đi.

Một buổi tối của tháng 12 năm ngoái, anh ta mời tôi đi uống café. Quán xá là nơi đông người nên tôi không ngại gì mà phải từ chối. Tại đó, anh ta ngỏ lời cầu hôn, hứa sẽ đem lại cho tôi một cuộc sống tốt đẹp. Tôi vừa khó chịu vừa tức cười, thấy vừa thương cho anh ta lại cũng vừa thươgn cho chính mình.

Cũng trong dịp này, tôi quen trên mạng với một thạc sĩ lớn hơn 4 tuổi, người cùng quê. Chúng tôi trò chuyện không nhiều, nhưng tôi đã cho anh ta số điện thoại. Sau vài lần chuyện trò nữa, tôi nhận lời tới trường anh ta dự một dạ hội. Trên đường đi tôi bỗng lại có cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì đó. Gặp gỡ, hai bên dường như đều không có ấn tượng đặc biệt gì về nhau, song có lẽ cùng một cảm giác chán ngán nên rốt cuộc chúng tôi vẫn nằm bên nhau. Trước khi làm tình, tôi hỏi anh ta có coi nặng chuyện trinh tiết không? Anh ta Không lập tức. Tôi nói đây là lần đầu tiên, và khi nói vậy, tôi không thấy ngượng ngùng, cũng không thấy gải dối, bởi vì quả thực đó là làn đầu tiên mà tôi tự nguyện trao gửi. Hôm đó tôi không hề ngăn cản mọi hành vi của anh ta, thậm chí còn cố nhịn đau để anh ta khỏi lo lắng. Anh ta tỏ ra mãn nguyện và tôi cũng dần dâầ cùng anh ta chìm vào cảm giác.

Khi anh ta ngủ thiếp đi, tôi nhìn thấy trên miếng giấy vệ sinh mà tôi đã lau có vệt hồng nhạt. Sáng hôm sau tỉnh dậy, chúng tôi cùng dọn giường. Tôi để ý thấy khi gấp chăn, anh ta nhìn kỹ tấm ga trải giường.

Tấm ga không một dấu vết. Tất cả những gì chứng tỏ tôi trinh trắng chỉ mình tôi nhìn thấy.

Thế là tôi hoàn toàn giã biệt thời trinh trắng của mình. Đó là ngày 8 tháng Hai năm 2002, hai tháng sau ngày sinh nhật lần thứ 23 của tôi.

Nhớ lại chuyện đó, trong tôi trào lên cảm giác thật kỳ lạ. Không thấy gì ân hận, chỉ có sự thoả mãn vì đã được trả thù.

Thực ra, tôi cũng chẳng coi anh chàng thạc sĩ này là chuyện nghiêm túc. Tôi chỉ làm theo bản tính mà thôi. Sau đó, tôi còn gặp anh ta vài lần nữa. Lần nào cũng đều là thứ 7, trước nửa đêm giờ Tý, tôi đi chuyến xe buýt cuối cùng tới nhà anh ta. Lần nào anh cũng chờ sẵn tôi ở cổng, khiến tôi luôn cảm thấy rất an lành, như con chim về tổ vậy. Nhưng đồng thời trong đầu tôi vẫn vang lên tiếng nói – anh ta chỉ là một người tình. Chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện tương lai, thậm chí cũng rất ít nói về quá khứ. Tôi học được cách sống đến đâu thì đến, tuỳ theo số mệnh đẩy đưa.

Giờ đây tôi vẫn còn nhớ một trong những lần tới nhà anh ta. Khuya rồi anh mới gọi tôi vào di động bảo tôi đến. Tôi lười, bảo không đi được. Anh ta nói đây sẽ là lần cuối cùng gặp nhau trước khi cả hai về quê ăn Tết, tôi không thể không đến. Tôi đành nghe theo.

Lúc đứng ở đầu đường chờ xe buýt trong cái giá lạnh mùa đông, lòng tôi buốt giá, thấy mình thật đáng thương, thậm chí đáng khinh. Tôi biết mọi thứ ở tôi đang không bình thường. Tuy giờ đây không sợ hãi gì cách sống đó, nhưng tôi nhận thức rõ ràng, tất cả đều đã bị đảo ngược. Từ một thiếu nữ kiên trì gìn giữ trinh tiết, tôi đã dần biến thành người đàn bà phóng đãng và không chỉ bạc nhược về cơ thể mà còn về tinht hần. Tôi đã không đủ ý chí và sức mạnh để kìm giữ mình lại, mà cứ luôn để nó bay lên. Thân xác cứ bay lơ lửng còn trái tim thì trĩu xuống.

Đêm đó, đột nhiên anh ta lên cơn đau dạ dày khiến tôi phải dìu đi bệnh viện. Trên đường, anh ta không ngớt kêu rên nhưng tôi chẳng hề thấy thương xót, mà chỉ thấy mình đang làm trách nhiệm con người với con người. Đêm hôm khuya khoắt còn cố dìu một người to cao hơn mình nhiều tới bệnh viện, chủ động trả tiền khám bệnh và mua thuốc men, còn ngồi bên mà an ủi bệnh nhân nữa... rồi hơn hai tiếng sau lại phải dìu về nhà. Anh ta cảm động, có lẽ cho rằng đó là biểu hệin tình yêu của tôi. Tới nửa đêm, anh ta đỡ hẳn, lại muốn cùng tôi tìm kiếm khoái cảm. Tuy đó không phải là một tình yêu mà tôi chấp nhận nhưng tôi không mu6ón từ chối hơi ấm từ anh ta. Ai biết được đó là biểu hiện của tình yêu, hay chỉ là cách thể hiện lòng cảm tạ của một người đàn ông cô đơn?

Hôm sau anh ta về quê, và đó lại là đêm trứơc của ngày ra trường. Anh ta chưa hề nói với tôi sẽ đi đâu, làm gì. Qua điện thoại, tôi có hỏi thăm 2 lần, nhưng anh ta không trả lời nên tôi cũng quên luôn. Thôi, cứ mặc cho số phận, tôi tự nhủ. Thực lòng, tôi đâu có yêu anh ta, chỉ là sự đồng bệnh tương lân với kẻ cô đơn như mình.

Suốt lỳ nghỉ tết anh ta không gọi điện tới. Không thể không thừa nhận rằng tôi từng có chút hy vọng ở anh ta. Đây là người đàn ông đầu tiên tôi chủ động hiế dâng thân xác, dù tình cảm với anh ta rất nhạt. Ngoài ra tôi cũng mang tâm lý bất cần nên không hề cảm thấy khó chịu về việc anh ta mất tăm mất tích.

Đi làm được ít hôm thì đến ngày Lễ Tình yêu.. Anh ta gọi điện chúc tôi vui vẻ. Tôi cười tự giễu mình – chúng ta chỉ là tình nhân mà thôi.

Thế rồi một tối thứ bảy sau ngày lễ đó anh ta nói qua điện thoại rằng nhớ tôi, muốn gặp tôi. Tôi vẫn tới nhà anh, dù hiểu rõ mình đang đùa giỡn với tình cảm của mình. Tối đó, anh ta mở xem cuốn băng *** của nước ngoài, là loại phim mà từ khi sinh ra tới giờ tôi mới được xem. Xong việc, tôi hỏi hồi nghỉ Tết, anh ta nhớ thân xác hay nhớ con người tôi. Anh ta bảo nhớ thân xác nhiều hơn. Lòng tôi nở một nụ cười thảm khốc.

Tôi không gọi điện cho anh ta nữa. Anh ta cũng không hề gọi cho tôi. Một tháng sau, tôi tai quái gửi vào máy di động của anh ta cái tin nhắn, rằng tôi chưa từng yêu nhưng cũng chưa từng nói dối anh ta. Tất cả đều là sự thật.

Chuyện của tôi chưa kết thúc tại đó. Sau anh ta, tôi quan hệ thêm với ba người đàn ông khác, và đều có làm tình với nhau, tất nhiên. Đến ngay cả tôi cũng không thể hiểu nổi con người đã từng bị cười chê là đồ gái trinh già nay lại bị đàn ông gọi là Người đàn bà phong tình. Tôi hiểu ẩn ý của họ, cho rằng tôi là loại dâm ô, dễ dãi. Quan hệ giữa tôi với mấy người đàn ông sau này đều là kiểu nhân tình nhân bánh chẳng có gì ràng buộc, kể cả chuyện gọi điện cho nhau. Tôi giờ đây kh6ong còn khát khao hôn nhân nữa, mặc dù trước đó đã từng nghiêm túc tưởng tượng trong đêm tân hôn cô dâu bẽn lẽn dâng tặng sự trinh trắng cho chồng. Bây giờ tôi chỉ thấy thất vọng về mình, hoặc về số phận mình. Còn hay không còn là gái trinh tôi đều đau khổ như nhau, đều phải kìm nén như nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Anh Biết Nói Yêu Không

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook