Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 191: Tìm được Bạch Diễm

Mộ Hi Ngôn

20/12/2020

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

“Mộ Nhi!” Mặc Hàn kịp thời tiến lên đỡ tôi, độ cho chút pháp lực, khiến tôi thoáng có sức lực.

Tôi đi vào nhà tù kia, máu trên giá chữ thập, máu trên tường, làm tim tôi khó chịu muốn nổ mạnh.

Đó là máu của Quân Chi!

Tôi thấy được, huyết và hơi thở hắn viết ở trên thư giống nhau như đúc!

Mặc Hàn nhanh chóng nhìn nơi này, nói với tôi: “Hắn hẳn là bị mang đi.”

Chúng tôi xoay người muốn đi, chợt nghe thấy nhà tù cách vách truyền đến một tiếng cười nhạo, đặc biệt vang dội ở ban đêm yên tĩnh.

Trên cỏ khô trong phòng giam kia nằm một người quần áo tả tơi, hắn thấy chúng tôi chú ý tới hắn, lười biếng từ cỏ khô ngồi lên, là thiếu niên tuổi bằng Quân Chi không sai biệt lắm.

Nhìn quần áo của hắn, hẳn là người sinh trưởng ở địa phương Linh giới, hơn nữa, thiên tư cũng không thấp.

“Ngươi biết cái gì?” Tôi lập tức hỏi.

“Nếu các ngươi là có thể đáp ứng ta hai điều kiện, có lẽ ta có thể nói cho các ngươi cái gì dó.” Người nọ cười giảo hoạt.

“Nói!”

“Thứ nhất, giúp ta rời khỏi nơi này, thứ hai, giúp ta giết thành chủ.”

Thứ nhất không thành vấn đề, thứ hai, càng không thành vấn đề! Thành chủ kia dám ngược đãi Quân Chi, tôi một giây sẽ giết lão!

Tôi đồng ý.

Người nọ khẽ cười một tiếng, đứng lên chắp tay nói với chúng tôi: “Tại hạ Tề Mặc Vũ.”

Tôi không có tâm tình khách sáo với hắn, hỏi: “Người bị nhốt ở đây đâu?”

“Bị mang đi bái tế rồi!” Tề Mặc Vũ không để bụng nói: “Không phải các ngươi đều đoán được sao?”

Giọng nói của hắn nhẹ nhàng tôi nghe được không vui lắm, quỷ khí của Mặc Hàn phá bắn vào nhà tù của hắn, trực tiếp ép ở cổ hắn, ấn hắn ở trên tường.

Hắn ý thức được chuyện không ổn, lập tức xin khoan dung: “Đừng giết ta! Ta biết hắn bị mang đi nơi nào!”

“Nói!” Mặc Hàn lạnh lùng nói.

“Hắn bị mang đi phòng tu luyện của thành chủ! Thành chủ thấy hắn thiên tư tốt muốn đoạt xá! Ta có thể dẫn các ngươi đi phủ thành chủ!” Hắn cuống quít nói.

“Không cần.” Mặc Hàn thu quỷ khí lại, Tề Mặc Vũ như là một tấm vải rách bị hắn ném xuống mặt đất.

Chúng tôi xoay người muốn đi, Tề Mặc Vũ đi theo, lại không theo kịp tốc độ của chúng tôi, không khỏi nôn nóng hét: “Các ngươi đáp ứng dẫn ta rời khỏi nơi này!”

“Cai ngục đều đã hôn mê, ngươi tùy thời có thể rời đi.” Mặc Hàn nhàn nhạt nói.

“Ra khỏi địa lao, ta rời khỏi phủ thành chủ như thế nào?” Tề Mặc Vũ lại hỏi.

“Đó là chuyện của ngươi, chuyện thứ nhất chúng ta đã xong xuôi, thứ hai, cũng sẽ không bỏ qua.” Mặc Hàn nói xong không hề để ý đến hắn, ôm tôi bay nhanh về phía phòng tu luyện của thành chủ.

Tôi biết hắn là đang trách cứ lúc trước Tề Mặc Vũ kia không chút để ý giọng nói, dường như ước gì Quân Chi chết đi vậy.

Nơi phòng tu luyện trong trí nhớ hộ vệ cũng có, chúng tôi đến nơi đó dễ như trở bàn tay.

Bên ngoài vây quanh không ít người, nghĩ đến đều là hộ pháp cho thành chủ đoạt xá. Mặc Hàn dùng quỷ khí gây mê, mang theo tôi đi vào.

Bỗng nhiên, một tiếng rống to, gần như kinh động toàn bộ người của phủ thành chủ.

Một con Phệ Hồn Thú từ trên cửa phòng tu luyện bò ra.

Loại đồ vật này với âm linh là cực kỳ mẫn cảm, chắc là nó ngửi thấy được hơi thở của Mặc Hàn, mới hưng phấn như vậy.

Hơn nữa, so với Phệ Hồn Thú lần trước tôi nhìn thấy, con này hiển nhiên cao cấp hơn, như là từng cố tình bị tiến giai.

Đồng thời, tôi cũng nghe thấy hộ vệ không đếm được từ các góc xông về phía chúng tôi.

Phệ Hồn Thú tấn công với Mặc Hàn, Mặc Hàn mang theo tôi tránh ra, sau khi để tôi tới một mảnh đất an toàn, hắn đi giải quyết Phệ Hồn Thú kia.

Thừa dịp lúc này, tôi sờ lên đại môn phòng tu luyện kia.

Thần thú thủ vệ bị Mặc Hàn cuốn lấy, tôi đẩy cửa ra đi vào.

Không khí bên trong rất nóng bức, hơi thở pháp lực của Quân Chi và hơi thở một người khác bên này giảm bên kia tăng, còn với tiếng rống giận.

Đây là giọng nói của Quân Chi!

Cũng không biết hiện tại hắn đang chịu khổ cái gì.

Tôi vội vàng theo tiếng chạy tới, thấy Quân Chi đang gõ tường như nổi điên, hoặc lại thống khổ giãy giụa trên mặt đất.

Ngực tôi chợt bị cái gì đó hung hăng va chạm.

“Quân Chi!” Tôi chạy lên, cơ thể Quân Chi đột nhiên từ trên mặt đất dựng thẳng tắp lên, ánh mắt quái dị nhìn tôi.

“Linh Thể Thuần Âm…” Hắn kinh ngạc phun ra mấy chữ tới, trong ánh mắt xuất hiện tia tham lam.

Không! Hắn không phải là Quân Chi! Là thành chủ kia!

“Từ trong thân thể Quân Chi cút ra đây!” Tôi tức giận mắng, mắt thấy hắn muốn lại đây, vốn định hóa ra trường kiếm, lại sợ trường kiếm tổn thương cơ thể của Quân Chi, chỉ có thể né tránh.

Thành chủ kia khống chế được cơ thể của Quân Chi lại muốn đuổi theo tôi, đi được hai bước, đột nhiên khuôn mặt vặn vẹo dừng bước chân lại.

Ánh mắt vẩn đục của hắn lập tức trở nên rõ ràng, khi nhìn về phía tôi lần nữa, vừa kinh ngạc vừa kinh hỉ: “Chị!”

Quân Chi còn sống!

Tôi vui mừng, vội hỏi nói: “Là chị! Em thế nào?”

“Em… Linh Thể Thuần Âm!” Kia đáng chết thành chủ lại khống chế được quân chi thân thể.

Tôi hóa Vô Cực Ngọc Giản trở về nguyên dạng, tát một cái ở trên trán Quân Chi, lại bị một cổ lực lượng hất ra.

Hơi thở Hồng Hoang chợt lóe qua, tôi không dám lại hành động thiếu suy nghĩ.

“Linh Thể Thuần—— cút ngay!” Quân Chi tức giận gào thét lão nhân kia, khó khăn nói với tôi: “Chị, chị đi mau! Linh giới không an toàn! Tìm anh rể!”

“Hắn ở bên ngoài, em cố chống đỡ! Hồn phách của em cường đại, lão nhân kia không phải là đối thủ của em! Chống đỡ!” Tôi hét lớn.

Nghe nói Mặc Hàn cũng tới, Quân Chi yên tâm thở phào nhẹ nhõm, trong nháy mắt, lại bị thành chủ kia đoạt đi quyền khống chế.

Đúng rồi, thân thể của thành chủ này đâu?

Tôi tìm khắp mọi nơi, thấy trên cái đệm cách đó không xa, một người đàn ông trẻ tuổi khoảng ba mươi tuổi đang ngồi xếp bằng.

Kia chỉ là một thể xác, bên trong không có hồn phách, hơn nữa mệnh đèn mơ hồ, hẳn chính là lão nhân thành chủ sắp chết kia.

Thành chủ kia khống chế được thân thể Quân Chi muốn tới bắt tôi, tôi lấy trâm cài vẽ ra một kết giới tạm thời vây hắn ở bên trong.

Mình thì chạy nhanh đến chỗ thân thể của hắn, nhanh chóng lấy ra một loạt đồ vật từ mặc ngọc ra , lấy thân thể kia làm mắt trận, đặt một trận Chiêu Hồn.

“Dừng tay!” Hắn ý thức được tôi muốn làm cái gì, sắc mặt nhăn nhó chợt hoảng loạn.

Tôi không để ý, lại lấy ra cờ chiêu hồn.

“Không! Không cần! Ngươi không thể làm như vậy! Ta, ta… Chỉ cần ngươi giúp ta đoạt được thân thể này, cái gì ta cũng đều đáp ứng ngươi!” Thành chủ hoàn toàn hoảng loạn, nếu như hắn bị tôi dùng cờ chiêu hồn từ thân thể Quân Chi ra, cũng đừng muốn trở lại.

Nhìn hắn, tôi lạnh lùng nói: “Ta chỉ cần đệ đệ ta bình an trở về! Nếu ngươi nguyện ý tự mình lăn ra đây, ta sẽ không ra tay!”

Thành chủ sao có thể chịu, vừa thực hiện ý đồ điều kiện kéo dài thời gian với tôi, vừa tận khả năng đi phá hỏng kết giới kia.

Đáng tiếc hắn còn muốn phân ra một phần tinh lực cướp đoạt thân thể của Quân Chi và cắn nuốt hồn phách của đối phương, căn bản không thể phá hỏng kết giới.

Tôi khởi động trận Chiêu Hồn.

Có thân thể hắn làm mắt trận, thêm cờ chiêu hồn của Mặc Hàn , hiệu quả chiêu hồn làm ít công to.

Thành chủ hoàn toàn nóng nảy, cũng không thử đi cắn nuốt hồn phách Quân Chi, dùng hết toàn lực phá vỡ kết giới của tôi, muốn xông về phía tôi.

Tôi sợ hỏng trận pháp thất bại trong gang tấc, giơ cờ chiêu hồn không dám dịch bước.

Thành chủ kia muốn xông về phía tôi, hét lớn một tiếng gì đó, một luồng ánh sáng xanh từ trong thân thể Quân Chi bay trở về bên trong thân thể kia.

“Chị…” Giọng nói khàn khàn của Quân Chi truyền đến, hắn lảo đảo về phía tôi, tôi không tránh ra, duỗi tay đỡ hắn.

Bỗng nhiên, Quân Chi lại mạnh mẽ đẩy tôi ra.

Tôi không phòng bị, chống cờ chiêu hồn mới không ngã xuống mặt đất, quay đầu lại nhìn, nơi tôi vừa mới đứng, vuốt sắt ở trên tay thành chủ kia đang đâm tới.

Quân Chi cố sức muốn ngăn cản hắn đi tới, nhưng thể lực và pháp lực đều tiêu hao quá mức, bị thành chủ hất ra ở một bên.

Tôi bỏ qua cờ chiêu hồn, trở tay hóa ra trường kiếm, chặn vuốt sắt của thành chủ.

Tuy thọ mệnh của hắn sắp hết, nhưng pháp lực lại không thấp, vuốt sắt kia đâm vào Vô Cực Ngọc Giản của tôi, cả thanh kiếm không nhịn được run rẩy.

“Kỹ nữ thối!” Hắn tức giận mắng, tham lam trong mắt đã bị toàn bộ tức giận thay thế: “Dám phá hỏng chuyện tốt của gia! Xem gia hôm nay lột da của ngươi không!”

Anh dám đối xử với Quân Chi như vậy, bổn phu nhân muốn lột da của anh mới đúng!

Hắn phóng lưỡi dao gió mang theo pháp lực mạnh mẽ tới, tôi nâng kiếm chặn ngang, lại nghe thấy được một tiếng “keng ——” trước một bước.

Giương mắt đập vào là một bộ quần áo màu đen.

Là Mặc Hàn đã vào được!

Hắn thấy tôi không có việc gì, lại thấy Quân Chi ngã ở một bên, cuối cùng nhìn về phía thành chủ kia.

Ngọn lửa màu lam theo mũi kiếm hắn bốc cháy lên, như hỏa long chui vào trong cơ thể thành chủ. Mặc Hàn phong ấn tiếng của hắn, thiêu từ thân thể đến hồn phách của hắn sạch sẽ.

Tôi chạy đến bên cạnh Quân Chi, cả người hắn đều là vết thương.

Trông thấy tôi, lại vui vẻ nói không nên lời: “Chị…”

“Chị ở đây, không có việc gì, đừng sợ.” Tôi an ủi hắn, xoay người nhìn về phía Mặc Hàn.

Mặc Hàn hiểu ý, giơ tay làm thuật chữa trị cho Quân Chi, xử lý tốt toàn bộ thương thế của hắn.

Đồng thời từ mặc ngọc lấy ra dược bình : “Thương thế hồn phách của hắn cũng không thấp, ăn chút Ngưng Hồn Đan là tốt nhất.”

Tôi đút cho Quân Chi ăn, hắn ngoan ngoãn ăn, ánh mắt lại có chút trốn tránh và áy náy: “Chị… Ngày đó… Em không muốn giết các chị… Em, em cũng không biết sao lại thế này… Thân thể không nghe sai khiến, cũng không biết có pháp lực từ đâu… Em…… Em thật sự không biết!”

Hắn hoảng loạn bắt được tay của tôi, sợ tôi không tin hắn: “Em thật sự không biết! Em muốn đi Minh Cung tìm chị giải thích, chính là không tự chủ được đi tử địa. Bạch Diễm bị mang đi, em là muốn đi đưa hắn trở về… Em thật sự không muốn hại bảo bảo!”

“Chị tin em! En đừng sợ, chúng ta đều biết em thân bất do kỷ.” Tôi trấn an hắn, thấy cơ thể phát run của hắn dần trấn định, lại hỏi: “Em tìm được Bạch Diễm chưa?”

Quân Chi gật đầu, tôi và Mặc Hàn bốc cháy lên hy vọng: “Ở đâu?”

“Ở Tiểu Khư Sơn, em muốn mang hắn về, nhưng… Không phải là đối thủ của hắn, ngược lại thiếu chút nữa bị hắn giết… Chỉ có thể… Cho viết thư cho các chị…” Hắn nói xong thì tự trách.

“Vậy bảo bảo có bị thương không?” Tôi lại quan tâm hỏi.

“Lúc em đuổi theo tìm được, Bạch Diễm không bị thương, chỉ là trên người bị hạ pháp lực. Hắn bị nhốt ở một ngôi nhà nhỏ, vài lần em muốn xông vào đều thất bại…”

“Vừa đi vừa nói đi.” Mặc Hàn nói, hắn gọi Tiểu Bạch ra, tôi để Quân Chi ngồi ở trên lưng Tiểu Bạch, Mặc Hàn hủy trần nhà phòng tu luyện, đoàn người mênh mông cuồn cuộn cưỡi khuyển địa ngục bay về phía tiểu khư sơn.

Mặc Hàn làm chú thanh khiết cho Quân Chi, thuận tay đổi quần áo rách trên người hắn đi.

Dọc theo đường đi, tôi hỏi hắn không ít vấn đề.

Quân Chi nói, lúc ấy Thiên Đạo Hồng Hoang ở Động Thiên Phúc Địa công kích chúng tôi, toàn bộ ý thức của hắn đều là rõ ràng, hắn chỉ là không thể khống chế chính mình mà thôi.

Sau khi hắn rời đi, một người là bị Thiên Đạo Hồng Hoang khống chế, người thứ hai cũng có ý của chính hắn. Hắn không biết hắn nên đối mặt với chúng tôi như thế nào.

Sau đó, hắn nghĩ kỹ muốn đi Minh Cung giải thích rõ ràng cho tôi, đầu óc không biết làm sao, có thêm rất nhiều nội dung kỳ quái.

Tỷ như nói, tránh khỏi cửa vào Minh giới nhập cư trái phép vào Minh giới như thế nào.

Hắn đi vào, đồng thời phát hiện nhập cư trái phép với hắn còn có Cơ Tử Đồng và một người khác.

Mặt người kia là mơ hồ, hơi thở Quân Chi chưa bao giờ gặp qua.

Hắn sợ đó là Cơ Tử Đồng tìm tới giúp đỡ đối phó tôi, muốn tới Minh Cung nói cho tôi. Nhưng hắn không biết đường, chậm trễ một hồi lâu thời gian.

Chờ đến khi trong đầu hắn lại xuất hiện những tri thức không nên có đó lần nữa, Bạch Diễm đã bị bắt đi rồi.

Quân Chi đến với tử địa Minh giới trước chúng tôi một bước, hắn vốn đang ở nơi đó tìm Bạch Diễm. Nhưng tôi và Mặc Hàn vừa đến, hắn lại không tự chủ được bắt đầu công kích chúng tôi.

“Chị… Anh rể… Thật xin lỗi…” Quân Chi vô cùng tự trách, nếu không phải lúc ấy hắn xuất hiện ngăn cản chúng tôi, sợ là chúng tôi đã cứu Bạch Diễm trở về.

“Cũng không phải là lỗi của em, đừng tự trách.” Tôi thở dài, có một cảm giác vô lực thật sâu.

Đều là lỗi của Hồng Hoang, đối xử với người nhà của tôi như vậy!

Mặc Hàn trầm ngâm, hắn muốn đi cứu Bạch Diễm trước một bước, lại sợ lưu lại tôi và Quân Chi, sẽ bị những người khác của Linh giới vây công.

“Anh yên tâm đi, em còn có mặc ngọc, Tiểu Bạch cũng ở đây, sẽ không có việc gì.” Tôi khuyên nói.

Mặc Hàn lắc đầu: “Bạch Diễm đã bị bắt đi rồi, ta không thể khiến nàng lại có bất kì ngoài ý muốn gì.”

Tôi còn muốn tiếp tục khuyên, Mặc Hàn chặn tôi: “Mộ Nhi, đừng làm cho ta khó xử, ta không nhận nổi nguy hiểm như vậy.”

Nếu là bình thường, hắn sẽ để lại chúng tôi đi trước một bước, nhưng chuyện Bạch Diễm bị bắt đi làm hắn lo sợ bất an. Nếu đây cũng là một quỷ kế vì làm hắn từ bên người rời tôi đi…

Tôi không dám nghĩ tiếp, cũng hiểu rõ Mặc Hàn cẩn thận không phải tin đồn vô căn cứ.

Tiểu Bạch cũng khẩn trương cho tiểu chủ nhân của nó, sau khi Quân Chi chỉ về một phía, nó dùng hết toàn lực chạy đi nhanh.

Chờ đến khi đến tiểu khư sơn, nó đã mệt mỏi kiệt lực.

Vì không rút dây động rừng, chúng tôi từ trên lưng nó nhảy xuống dưới chân núi.

Mặc Hàn thu Tiểu Bạch lại, sau khi che giấu hơi thở của chúng tôi, bước nhanh đi lên núi.

Theo Quân Chi nói, tiểu viện nhốt Bạch Diễm ở ngay đỉnh núi.

Trên núi Tiểu Khư thanh sơn tú thủy, tiếng gió thổi rừng trúc truyền đến vang xào xạc, đặc biệt dễ nghe, nhưng chúng tôi không ai có tâm tình vì thế mà nghỉ chân.

Dọc theo đường đi, trừ thực vật ra, chúng tôi không nhìn thấy bất kì động vật gì, không khỏi làm tôi cảm thấy kỳ quái. Chẳng qua, lòng bức thiết muốn nhìn thấy Bạch Diễm làm tôi không rảnh cố hắn, không nghĩ nhiều vẫn là bước nhanh đi.

Nhưng mà, chờ chúng tôi tới đỉnh núi, bên trên lại là trống không.

Mặc Hàn và tôi chia ra phân ra pháp lực đi tra xét có kết giới linh tinh hay không, đều không phát hiện gì.

“Sao lại thế này!” Giọng nói của Mặc Hàn mang theo ba phần thất vọng thêm tức giận.

Quân Chi càng không thể tin được đỉnh núi trống không trước mắt: “Em, em… Chuyện này không có khả năng! Em còn đánh một trận với tên kia! Lúc ấy Bạch Diễm cũng ở đây! Đây… Em không biết… Chị… Em thật sự không biết…”

Hắn sẽ không lừa tôi ở loại chuyện này, như vậy hoặc chính là hắn nhớ lầm địa phương, hoặc là, tất cả đều là ảo giác của hắn…

“Cho ta xem đoạn ký ức kia.” Một tay Mặc Hàn nắm cổ tay của tôi, một tay khác chỉ về phía giữa mày Quân Chi.

Nháy mắt ký ức của Quân Chi thoáng hiện ở trong đầu chúng tôi.

Ở tử địa Minh giới, hắn đuổi theo Bạch Diễm tiến vào bên trong lốc xoáy, trước mắt là tiếng rít của lốc xoáy Linh giới, hắn tiến vào Linh giới, lại một đường đuổi theo Bạch Diễm tới dưới chân núi Tiểu Khư.

Sau đó, hơi thở của Bạch Diễm bị chặt đứt.

Quân chi nôn nóng ở chân núi qua lại tìm Bạch Diễm, lúc đó trên núi Tiểu Khư ùn ùn không dứt linh thú hình thù kỳ quái.

Những linh thú đó phần lớn đều là linh thú cấp thấp, không có lực công kích gì, tính tình cũng ôn hòa, Quân Chi không để ở trong lòng.

Hắn nghĩ hơi thở của Bạch Diễm là mất ở chỗ này, nếu ở chân núi không tìm thấy manh mối gì, vậy không bằng lên núi nhìn xem.

Hắn thật cẩn thận vào núi, lúc ở giữa sườn núi gặp phải một con linh thú cao giai lớn lên như con nhím.

Trải qua trận chiến ở Động Thiên Phúc Địa ấy, pháp lực của Quân Chi đại trướng. Con linh thú nhím kia tự nhiên hung tàn, Quân Chi cũng vẫn là thắng hiểm, chẳng qua trên người bị thương không nhẹ.

Hắn và con nhím kia vừa đánh vừa lui, bất tri bất giác tới phía trên đỉnh núi, bất ngờ thấy được một tòa biệt viện.

Biệt viện bị một kết giới bao phủ lên, như là bị một cái lồng pha lê bao lại. Bạch Diễm buồn rầu đứng ở phía trên tường viện, khuôn mặt nhỏ nhăn lại nằm sấp ở phía trên kết giới trong suốt kia.

Nhìn thấy Quân Chi, nó hưng phấn nhảy dựng lên, một cánh tay nhỏ múa may với hắn: “Cậu! Cậu con ở chỗ này! Cậu!”

Cho dù là ở trong trí nhớ của Quân Chi, nhìn thấy Bạch Diễm, tôi đều vẫn nhịn không được muốn tiến lên ôm chặt hắn.

Quân Chi nhìn thấy hắn tự nhiên là vui mừng, đi lên muốn dẫn hắn ra, lại không ngờ đụng phải kết giới.

Nụ cười Bạch Diễm cong lại đã không còn: “Cậu…… Đau không? Kết giới đâm con đau quá…”

Con trai bị đâm đau, tôi đau lòng!

Quân Chi thoáng xoa đầu mình bị đâm đỏ, lui ra phía sau vài bước, nói với Bạch Diễm: “Con lui về phía sau chút, để cho cậu tới phá kết giới này!”

Bạch Diễm gật đầu nhỏ: “Vâng! Cậu dùng sức chút! Kết giới này rất rắn chắc! Cố lên!”

Hắn làm thế cổ vũ Quân Chi, xoay người nhảy xuống tường viện.

Không trong chốc lát, bên trong truyền đến giọng nói non nớt của hắn: “Cậu phá đi! Nhanh lên! Người xấu một lát sẽ tỉnh!”

Hắn và người bắt đi hắn kia ở bên nhau!

Việc này làm tim tôi bị nhấc lên, cũng làm Quân Chi khẩn trương.

Hắn dốc đủ lực, hơi thở Hồng Hoang như ẩn như hiện, một đạo lôi điện xuất hiện ở trên tay hắn, kêu gào chém về phía kết giới kia.

Ngay lập tức, trời đất biến sắc.

Kết giới kia nổi lên một tia gợn sóng, khuếch tán đến toàn bộ kết giới, ầm ầm một tiếng, trên kết giới xuất hiện vết nứt, loảng xoảng một cái đã vỡ vụn.

“A! Kết giới đã không có! Cậu thật ngầu!” Trong viện truyền đến tiếng hoan hô của Bạch Diễm.

Quân Chi hít sâu một hơi, một kích vừa rồi kia, gần như dùng hết toàn bộ lực lượng của hắn, làm hắn hiện tại đã có chút lực bất tòng tâm.

Hắn hít sâu, điều chỉnh lại hơi thở, chống cơ thể mệt mỏi đi về phía trước, đá văng cửa gỗ dày nặng kia ra.

Khuôn mặt nhỏ của Bạch Diễm cười thành một đóa hoa ở trong viện kia: “Cậu!” Hắn chạy như bay về phía Quân Chi: “Chúng ta về nhà! Ba mẹ sẽ lo lắng!”

Quân Chi gật đầu, hắn vươn tay tới muốn ôm lấy nó, lại không ngờ Bạch Diễm nửa đường nhào vào trong lòng hắn bị người chặn lại.

“A a a!” Bạch Diễm bị bắt lấy tương đối bất mãn, bị người nọ xách theo quần áo, còn không ngừng giãy giụa ở không trung: “Buông ta ra! Người xấu! Đại người xấu! Buông ta ra! Ta muốn cậu!”

“Thật là một tiểu tử ngốc.” Người nọ không thể nề hà thở dài: “Cữu cữu ngươi đã sớm biến dạng.”

“Ngươi mới biến dạng! Rầm rì!” Nắm tay nhỏ của Bạch Diễm đánh vào trên người hắn, bởi vì pháp lực bị phong ấn, không có tác dụng.

“Giao Bạch Diễm cho ta!” Quân Chi tức giận nói.

Khuôn mặt người nọ vẫn mơ hồ, hơi thở cũng xa lạ, nhưng cơ thể hắn làm tôi cảm thấy rất quen thuộc.

“Mơ tưởng!” Người nọ lạnh lùng nói, trở tay ném Bạch Diễm về sau một cái, tôi thiếu chút nữa thét chói tai theo cơ thể Bạch Diễm bị ném ra kia.

Bạch Diễm lại té ngã ở không trung, ổn định vững chắc dừng ở trên mặt đất.

Trên khuôn mặt nhỏ của hắn hiện lên tự hào: “Hừ! Người xấu! Ngươi không quăng ngã được ta!” Lời còn chưa dứt, dưới chân hắn thoáng hiện một pháp trận, đúng là cái nhốt hắn tử địa Minh giới kia.

Bạch Diễm lập tức lại không cao hứng: “Người xấu xấu nhất…”

Quân Chi tức giận không thể át, giơ tay tấn công với người nọ, hai người giao thủ một hồi lâu, Quân Chi bị người nọ ép ra khỏi tiểu viện.

Ngoài tiểu viện, trời vốn xanh thẳm giờ phút này mây đen dày đặc, từng tia chớp xẹt qua tầng mây, linh điểu kinh hãi.

Trong thân thể Quân Chi truyền đến lực lượng kích động mạc danh, nhưng lại rất nhanh bị mai một.

Nhưng người nọ đối diện, lực lượng không ngừng dâng lên, Quân Chi ngược lại bị hắn đánh thành trọng thương.

Bạch Diễm ở chính giữa tiểu viện, thấy Quân Chi bị thương, hắn sốt ruột đều mau khóc.

Nghĩ đến Quân Chi là vì cứu mình mới như vậy, hắn vội hét: “Cậu đi mau! Đi nói cho ba ba! Ba ba nhất định có thể đánh bại người xấu!”

Quân Chi đã thật sự không có lực lượng đánh nhau với người nọ, hắn không cam lòng nhìn người nọ, vô cùng muốn cứu Bạch Diễm ra.

Nhưng hắn lại thật sự không phải đối thủ của người nọ.

“Cậu! Người xấu nói sẽ không tổn thương con! Cậu đi mau, con sẽ không có việc gì!” Bạch Diễm nhìn ra Quân Chi nghi ngờ, lại la lớn.

Quân Chi không có cách nào, nếu hắn lại ở lại nơi này, chỉ biết sẽ bị giết. Như vậy, tôi và Mặc Hàn còn không biết khi nào có thể tìm tới nơi này, Bạch Diễm thật sự không có một chút hy vọng.

Hắn chỉ có thể cắn răng quyết định rời đi báo tin.

“Bảo vệ tốt cho mình!” Hắn hét to một tiếng với Bạch Diễm, đánh về phía người nọ một chiêu, dùng hết toàn lực chạy trốn.

Người nọ đuổi theo ra hai bước, xoay người về phía sau Bạch Diễm, triệu ra một chuỗi lôi điện đuổi theo giết Quân Chi, chính mình lui trở lại trong tiểu viện.

Mặc Hàn tức giận rời khỏi ký ức Quân Chi, hắn biết Quân Chi làm không sai, lúc ấy, nếu Quân Chi không trở về tới báo tin cho chúng tôi, chỉ sợ chúng tôi vẫn một chút manh mối cũng đều không có.

Hắn tức giận chính là đều tìm tới nơi này, manh mối lại chặt đứt.

Quân Chi bởi vì cảm thấy mình không thể giúp đỡ, áy náy đứng ở một bên. Tôi nhìn đỉnh núi trống không này, bỗng nhiên nghĩ đến đây không giống với trong trí nhớ của Quân Chi!!

“Mặc Hàn, anh có phát hiện hay không, dọc theo đường đi chúng ta đều không gặp qua linh thú gì? Còn có, Quân Chi và người nọ từng đánh nhau, nơi này đều không có nửa điểm dấu vết từng đánh nhau…”

Tôi nhắc nhở nói, đồng thời cảm giác lưng lạnh căm căm, nơi này là quỷ dị nói không nên lời.

Mắt Mặc Hàn sáng ngời, hắn lui về sau hai bước, tinh tế đánh giá nơi này, dần dần phát hiện không thích hợp.

“Anh rể… Anh có phát hiện hay không, linh khí nơi này, hơi đáng sợ.” Quân Chi chậm rãi nói.

Linh khí như là nước lưu động trong dòng suối nhỏ, tôi tinh tế cảm nhận linh khí nơi này, như là cục diện đáng buồn, không có bất kì dao động gì.

“Tại sao lại như vậy?” Tôi kinh ngạc nói.

“Xem ra, sau khi Quân Chi rời đi, tên kia đã làm tay chân gì đó với nơi này.” Mặc Hàn kéo tôi ra phía sau hắn: “Đến phía sau ta.”

Quân Chi hiểu ý, đứng ở bên người tôi.

Mặc Hàn rút trường kiếm ra, vận đủ khí thế chém về phía đất trống phía sau chúng tôi.

Hàng trúc cao mấy chục mét rối rít bị hắn chém đứt, linh khí nơi đó bị quỷ khí của hắn tách ra, không trong chốc lát, lại chậm rãi từ bốn phía trở về, bổ khuyết vào lỗ trống linh khí nơi đó.

Rất nhanh, linh khí nơi đó lại nồng đậm như nơi khác, thật giống như linh khí nơi này sẽ không biến mất.

“Thì ra là thế.” Tôi còn chưa hiểu, Mặc Hàn đã hiểu được.

Hắn bay người lên không trung, miệt thị nhìn bầu trời xanh thẳm kia, tụ đủ quỷ khí chém về phía không trung.

Kiếm thế va chạm trời cao, tôi nghe thấy phía trên truyền đến tiếng vỡ của thủy tinh, bầu trời xanh kia, xuất hện một vết nứt ở chỗ quỷ khí của Mặc Hàn chạm vào.

Tôi nghi ngờ là tôi hoa mắt, nhưng bên tai không ngừng truyền đến tiếng đồ vật bị phá vỡ, không trung trên đỉnh đầu kia từ lúc bắt đầu không ngừng xuất hiện có vết nứt, rất nhanh che kín toàn bộ không trung.

“Trời muốn sụp sao?” Quân Chi khiếp sợ hỏi.

Chị không biết……

Mặc Hàn thấy thế lại chém một kiếm lên trời lần nữa, kiếm thế xông về phía trước, hắn bay nhanh xuống đến bên người tôi, căng ra một kết giới bảo vệ chúng tôi ở trong đó.

“Anh rể, anh đâm thủng trời?” Quân Chi lập tức hỏi.

Mặc Hàn khinh thường nhìn lại: “Trời là giả.”

Tôi sửng sốt.

Đang nói, không trung nứt trên đỉnh đầu rơi xuống một mảnh, đập xuống chúng tôi, bị một kiếm của Mặc Hàn đánh vô tung vô ảnh.

Không ngừng có mảnh nhỏ từ không trung rơi xuống đỉnh đầu chúng tôi, ở cách xa nên Mặc Hàn mặc kệ, rơi xuống đất tạo thành một lớp tro bụi thật dày.

Những cái đó muốn rơi ở trên đỉnh đầu chúng tôi, nhỏ một chút kết giới có thể trực tiếp ngăn cản, lớn hơn một chút Mặc Hàn sẽ ra tay xử lý.

Tôi đứng ở sau cơ thể cao lớn của hắn, nhìn trời phá thành những mảnh nhỏ đó, như một tấm gương vỡ từng mảnh rơi xuống đất.

Quân Chi đưa bàn tay ra kết giới nhặt một mảnh “trời” nhỏ trở về.

Hắn cúi đầu cân nhắc một lát, hỏi tôi: “Chị, sao cái này giống như mảnh sứ? Giống bình sứ khi còn nhỏ em làm vỡ của bà nội vậy.”

Tôi cúi đầu nhìn, thật đúng vậy……

Đỉnh đầu truyền đến ánh sáng mạnh kịch liệt, Mặc Hàn ôm tôi vào trong lòng, che kín mắt tôi

“Quân Chi nhắm mắt!” Tôi hét một tiếng, bắt được tay hắn, phòng ngừa hắn rời khỏi chúng tôi.

Mặc Hàn mang theo chúng tôi nhảy vào một chỗ, ánh sáng mãnh liệt dần tan đi, ta mở mắt ra, dần thấy rõ thế giới này.

Chúng tôi vẫn đứng ở chỗ chân núi Tiểu Khư Sơn.

“Đây là có chuyện gì?” Tôi kinh ngạc nói, trong lúc vô tình cúi đầu, nhìn thấy có một đống mảnh sứ vỡ vụn bên chân chúng tôi.

Quân Chi đá hai chân, từ bên trong lay ra một cái bệ, thật đúng là cái loại bình sứ cắm hoa này.

Hắn ngạc nhiên nhìn mảnh nhỏ lúc trước mình nhặt được trong tay, chất liệu giống mảnh nhỏ dưới chân kia như đúc.

“Đây là Tiểu Thiên Thế Giới Bình.” Mặc Hàn đúng lúc lên tiếng giải thích nghi hoặc cho chúng tôi: “Có thể ở trong bình mô phỏng ra cái thế giới, một cảnh một vật đều giống nhau như đúc, chỉ là không thể mô phỏng người hoặc linh thú.”

“Chẳng lẽ chúng ta vừa mới ở trong cái bình này?” Quân Chi khiếp sợ hỏi.

Mặc Hàn gật đầu, giọng nói mang theo vài phần không vui: “Thứ này thiết kế tinh xảo, đặt ở chỗ chân núi, chỉ sợ ở lúc chúng ta còn chưa rơi xuống đất cũng đã có tác dụng.”

Hắn ném một đạo pháp lực hủy diệt toàn bộ những mảnh sứ đó, sau khi để lại Tiểu Bạch cho Quân Chi, mang theo tôi bay nhanh về phía đỉnh núi.

Hắn hủy diệt rồi Tiểu Thiên Thế Giới Bình, người bắt đi Bạch Diễm kia khẳng định có cảm ứng, khẳng định biết chúng tôi tới.

Hiện tại tung tích đã bại lộ, tốc độ của chúng tôi nhất định phải nhanh, đuổi theo tìm được Bạch Diễm trước khi người nọ dời đi.

Đuổi tới đỉnh núi, bên trong không trung vừa lúc có một vặn vẹo nhỏ.

“Bạch Diễm!” Tôi lập tức nhận ra đang liều mạng giãy giụa kia chính là Bạch Diễm bị người nọ xách theo.

Cục nhỏ dừng một chút, quay đầu lại nhìn chúng tôi một cái, ngay sau đó lấy tốc độ nhanh hơn bay về chỗ cũ.

Bạch Diễm bị hắn kéo quần áo ở trong tay, nghe được tiếng tôi, xoay người hưng phấn gọi tôi: “Mẹ! Mẹ con ở chỗ này! Ba ba!”

“Mặc Hàn, anh buông ra, đi trước chặn bọn họ cứu Bạch Diễm!” Tôi triệu hồi ra Linh Lung.

Tốc độ của người nọ cũng đặc biệt nhanh, Mặc Hàn mang theo tôi toàn lực đuổi theo, cũng vẫn chỉ có thể duy trì không bị người nọ hất ra. Lại không cách nào đuổi theo.

Lúc này sai một ly đi nghìn dặm, Bạch Diễm ở ngay trước mắt, không được qua loa.

Mặc Hàn nhìn Linh Lung bên cạnh, không yên tâm dặn dò tôi: “Cẩn thận chút!”

“Anh yên tâm.” Tôi lên tiếng, hắn buông tôi ra, Linh Lung tiếp được tôi, Mặc Hàn toàn lực đuổi theo Bạch Diễm.

“Ba ba! Ba ba! Ba ba cố lên!” Cả người Bạch Diễm đều hưng phấn, ở trong tay người nọ xoay người kêu cố lên cổ vũ cho Mặc Hàn.

Mặc Hàn rất nhanh đuổi theo người nọ, hắn rút trường kiếm ra muốn đâm về phía người nọ, người nọ lại xách theo Bạch Diễm đưa về phía kiếm phong của Mặc Hàn.

Mặc Hàn sợ tổn thương con trai, chỉ có thể thu kiếm, người nọ lại nhân cơ hội tấn công tới.

Lưỡi dao gió kia xẹt nghiêng qua người Mặc Hàn. Mặc Hàn lại nâng kiếm lần nữa, người nọ lại muốn dùng Bạch Diễm chắn kiếm lần nữa.

Kiếm phong Mặc Hàn lệch về một bên, né tránh cơ thể mũm mĩm của Bạch Diễm, đâm người nọ bị thương ở cánh tay.

Người nọ bất mãn hừ một tiếng, xách theo Bạch Diễm không dây dưa với Mặc Hàn, xoay người muốn chạy trốn.

Bạch Diễm thấy khoảng cách lại kéo ra lần nữa với Mặc Hàn, bất mãn xoay người sang chỗ khác: “Người xấu!” Hắn thoáng nhìn bên ngoài cánh tay người nọ, tức giận bĩu môi, mở miệng hung hăng cắn một ngụm.

Tiểu gia hỏa không chút lưu tình nào, răng lại sắc, một giây đã cắn tay người nọ chảy máu.

Người nọ phát ra một tiếng kêu rên, muốn kéo Bạch Diễm từ trên người hắn xuống, nào biết Bạch Diễm không chỉ có cắn càng ngày càng sâu, ngón tay cũng hung hăng véo vào thịt hắn.

“Tiểu tử này…” Người nọ vừa bất đắc dĩ vừa tức giận nhìn Bạch Diễm, muốn trực tiếp dùng pháp lực đánh Bạch Diễm, lại có chút cố kỵ.

Mặc Hàn lại bay nhanh đuổi theo, một tay người nọ muốn xách theo Bạch Diễm, một tay còn bị Bạch Diễm cắn, không thể đánh trả, Mặc Hàn nhân cơ hội chặt đứt cái tay hắn xách theo Bạch Diễm kia, đoạt lấy Bạch Diễm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook