Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 181: Muốn ăn hồn phách của mẹ

Mộ Hi Ngôn

16/10/2020

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Quân Chi tiếp tục đi về phía tôi, trên khuôn mặt còn chứa vẻ non nớt của hắn, tôi chỉ có thể thấy một vẻ xa lạ.

“Quân Chi!” Tôi cố sức gọi hắn, thấy tay Quân Chi sắp nâng lên kia ngừng lại.

“Quân Chi! Là chị Chị là chị của em!” Tôi tiếp tục gọi, nhưng mà, Quân Chi chỉ dừng tay một chút, lại tiếp tục cứng đờ nâng lên.

Một đạo công kích ngưng tụ ở trên tay hắn, rất nhanh đánh về phía bụng tôi, Mặc Hàn che ở trước mặt tôi, vung kiếm hất công kích kia ra.

Công kích kia đánh vào địa phương ở bên cạnh, thiên lôi uy thế nổ ra nửa đường.

Nếu dừng ở trên người tôi, chỉ sợ tôi và bảo bảo đều hồn phi phách tán.

“Mộ Nhi, hắn đã không phải là đệ đệ của nàng.” Mặc Hàn bỗng nhiên nói một tiếng với tôi như vậy.

Tôi còn muốn phản bác, hắn cũng đã chiến đấu với Quân Chi, thực lực của Quân Chi lại không thua kém với hắn chút nào!

Đau đớn trên bụng bởi vì đã không có Mặc Hàn khống chế thật cẩn thận, chợt trở nên nghiêm trọng lần nữa. Như có một cái máy khoan, vận chuyển nhanh ở trong bụng tôi.

“Mặc Hàn…” Tôi có thể cảm giác được bảo bảo khó chịu, cho dù là còn ở dưới tình huống không có ý thức, đứa nhỏ này vẫn không muốn tổn thương đến tôi.

Mặc Hàn nghe vậy lui trở lại bên người tôi, Quân Chi muốn đuổi lại đây, may mắn Mặc Uyên phản ứng kịp thời, vung kiếm ngăn cản hắn.

“Ca! Mộ Quân Chi làm sao vậy! Hơi thở này không giống như là hắn!” Mặc Uyên không hiểu ra sao lớn tiếng hỏi chúng tôi.

“Hắn là Thiên Đạo Hồng Hoang!” Khổng Tuyên từ trên mặt đất bò dậy nói với Mặc Uyên: “Ngăn hắn lại, để Đồng Đồng bình an sinh nở!”

Mặc Uyên kinh ngạc một chút, không thể tin tưởng nhìn về phía Mặc Hàn, thấy Mặc Hàn không có phản bác, mới tin.

Hắn vung kiếm chặn Quân Chi vài cái thế công, Mặc Hàn đồng thời cũng nhanh chóng giải cấm chế không thể tiến vào mặc ngọc, ôm tôi tiến vào mặc ngọc.

Hắn khẽ đặt tôi ở phía trên giường mặc ngọc, duỗi tay đưa tới một linh quả, dùng quỷ thuật nhanh chóng biến linh quả thành một miếng nhỏ, để vào trong miệng tôi.

“Mộ Nhi, ngậm cái này! Có thể bổ sung linh lực nhanh chóng trôi đi của nàng! Nghe, ở trước khi hài tử sinh ra, nàng nhất định phải duy trì thanh tỉnh! Nếu không, hồn phách của nàng sẽ chịu trọng thương!”

Tôi gật đầu, ngậm lấy linh quả kia, bên trong truyền đến lạnh lẽo nhè nhẹ, làm ta dễ chịu rất nhiều.

Nguyên nhân lớn nhất Mặc Hàn kiên trì muốn vào mặc ngọc, chính là bởi vì chỉ có mặc ngọc có loại linh quả này.

Hắn xé một mảnh vải đen quấn lấy đôi mắt tôi: “Mộ Nhi, đừng chém, không có việc gì, rất nhanh sẽ không đau.”

“Vâng…” Tôi biết tôi là sợ nhìn thấy hình ảnh mổ bụng chính mình.

Quần áo bị Mặc Hàn kéo ra, tay của tôi đặt ở trên bụng, cho dù không nhìn thấy, vẫn là có thể cảm nhận được cái bụng phập phồng.

Bảo bảo ở nơi đó nôn nóng bất an vặn vẹo, tôi định phân ra một đạo linh lực đi trấn nó, lại bị Mặc Hàn chặn ngang: “Linh lực của nàng không nhiều lắm, ngoan ngoãn lưu trữ!”

Lúc này tôi mới phát hiện, linh lực trong cơ thể mình thật sự đã không có dư lại bao nhiêu, phần lớn đều bị bảo bảo cắn nuốt.

Bảo bảo vì không cho tôi thống khổ khi sinh sản, mấy ngày này vẫn luôn đều ở nỗ lực tu luyện. Nếu không phải hôm nay nó đột nhiên sinh non, lấy tốc độ tu luyện của nó, chờ đến lúc sinh sản tháng sau, xác thật không cần hấp thu nửa điểm linh lực của tôi.

Sau khi linh lực bị cắn nuốt sạch sẽ, quỷ thai sẽ hấp thu sinh mệnh lực của cơ thể mẹ. Tôi không dám mạo hiểm, chỉ có thể thu hồi linh lực.

Linh quả ngậm trong miệng đã bị nhanh chóng hấp thu, Mặc Hàn lại đút cho tôi miếng thứ hai.

Trên bụng truyền đến một cổ hàn ý cực kỳ lạnh băng, dần dần, đau đớn trên bụng cũng thoáng giảm bớt, lại cũng chỉ giảm bớt đau đớn bên ngoài.

Trong bụng bởi vì bảo bảo nôn nóng lộn xộn mà sinh ra đau đớn, không có nửa điểm giảm bớt.

“Mộ Nhi, lại nhịn một chút.” Giọng nói khô khốc của Mặc Hàn vang lên ở một bên, tay hắn xoa vai tôi, tận khả năng an ủi tôi.

Đột nhiên, không gian mặc ngọc lắc lư một chút, Mặc Hàn lập tức ôm chặt tôi, khăn bịt mắt của tôi lại không cẩn thận rơi xuống.

Mặc Hàn lập tức quấn lại cho tôi một lần nữa, nhưng đang quấn lên, tôi nhìn thấy không gian bên trong mặc ngọc đã che kín từng đạo tia chớp.

“Mặc Hàn…” Tôi có chút sợ hãi.

“Đừng sợ, bên ngoài có Mặc Uyên bọn họ gánh vác! Nàng an tâm sinh hạ hài tử là được! Không có việc gì! Ta ở đây!” Mặc Hàn trấn an tôi, mặc ngọc truyền đến từng tiếng tia chớp, còn có quỷ khí U Minh xâm lấn vào.

Quỷ khí màu đen tràn ngập ở chân tôi, Mặc Hàn thiết lập kết giới, nhưng vẫn là có bộ phận quỷ khí xuyên qua kết giới vào được.

Những quỷ khí đó quay chung quanh ở bên người tôi, lại chậm rãi dâng lên, dung nhập vào trong cơ thể tôi, cuối cùng đều tụ tập vào bụng tôi.

“Mặc Hàn… Bảo bảo… Quỷ khí…” Tôi đã đau không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.

“Hài tử đang hấp thu quỷ khí…” Mặc Hàn cũng có chút kinh ngạc, càng nhiều hơn vẫn là lo lắng cho tôi: “Mộ Nhi, nàng thế nào?”

“Lạnh… Thật lạnh… Vẫn là đau…”

“Ta sẽ dẫn hài tử ra!” Mặc Hàn cũng bất chấp lại kinh ngạc xuống, chỉ muốn nhanh để tôi kết thúc thống khổ dài này.

Tôi có thể nhận thấy được thứ gì đó đang xẹt qua ở trên bụng tôi, lại không cảm nhận được đau đớn.

Ngay sau đó, chỗ bảo bảo, cổ đau đớn kia dần yếu đi.

Một bàn tay nhỏ như đồ vật sờ lên bụng tôi, xuyên qua khe hở vải mỏng che mắt. Tôi nhìn thấy một nhân nhi nho nhỏ từ trong bụng tôi bò ra.

Nó đã sinh ra…

Mặc Hàn bế tiểu gia hỏa lên đặt vào trên người tôi, sâu hôn qua trán tôi: “Mộ Nhi, vất vả cho nàng rồi, con của chúng ta, bình an sinh ra.”

“Nó tốt không…” Tôi hít sâu một hơi, trên bụng lại truyền đến lạnh lẽo lần nữa, tôi biết là Mặc Hàn tự khâu lại miệng vết thương cho tôi.

“Hài tử rất tốt, chỉ là còn chưa khôi phục ý thức.” Trong giọng nói của Mặc Hàn là vui sướng không che giấu được: “Đừng lo lắng.”

Tôi vui mừng khẽ thở ra, cả người mệt mỏi làm tôi nhịn không được muốn nhắm mắt lại, nhưng vẫn giãy giụa kéo mảnh vải che ở đôi mắt xuống, thấy trong lòng Mặc Hàn ôm một đứa bé trơn bóng.

Tôi vươn tay ra, Mặc Hàn duỗi tay đưa đứa bé cho tôi, đồng thời ôm tôi ở trong ngực, hắn dùng tay nâng tôi gần như đã không có sức lực gì.

Bảo bảo nhắm hai mắt, ngủ rất an tường, tôi ôm nó, hắn còn theo bản năng cọ cọ vào trong lòng tôi, làm tôi buồn cười nở nụ cười.

“Vất vả cho nàng rồi.” Mặc Hàn vừa đau lòng vừa áy náy: “Vì con của chúng ta.”

“Đã không đau…” Tôi nhẹ giọng nói, duỗi tay sờ gương mặt tròn vo của bảo bảo, lại nở nụ cười lần nữa: “Bảo bảo thật đáng yêu…”

“Giống nàng.” Mặc Hàn nói.

Tôi cười mi mắt cong cong, mong đợi tiểu gia hỏa nhiều tháng như vậy, rốt cuộc cũng sinh ra rồi!

Bởi vì vội vã sinh mổ, quần áo tôi đã bị rách, Mặc Hàn tùy tay tìm một bộ quần áo ở mặc ngọc phủ thêm cho tôi, lại đắp cho tôi cái chăn, rất sợ tôi bị lạnh.

Ôm bảo bảo, không gian mặc ngọc lại lắc lư lần nữa, như động đất.

Tôi ngẩng đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện, trong không gian mặc ngọc, trừ bỏ tia chớp, đã xuất hiện rất nhiều khe nứt, không gian này như tùy thời đều sẽ sụp đổ.

“Bên ngoài thế nào?” Tôi vội hỏi: “Quân Chi hắn…”

“Hắn đã không phải là đệ đệ của nàng, Mộ Nhi.” Mặc Hàn bất đắc dĩ an ủi tôi, muốn tôi nhận rõ hiện thực.

Tôi không muốn tin tưởng, nhưng trước khi tiến vào mặc ngọc, Quân Chi kia từng công kích với bụng của tôi không phải là giả, tôi lại không biết nên làm thế nào cho phải.

Khe nứt của mặc ngọc càng ngày càng nhiều, tia chớp cũng càng ngày càng gần.

Sau khi Mặc Hàn đút cho tôi chút linh quả, nói với tôi: “Ta đi ra ngoài nhìn xem, nàng và hài tử ở chỗ này chờ ta.”

“Quân Chi…”

“Nếu có hi vọng, ta sẽ hạ thủ lưu tình.” Mặc Hàn nói hơi dừng một chút: “Nhưng Mộ Nhi, nếu hắn thật sự là Thiên Đạo Hồng Hoang, chỉ sợ hạ thủ lưu tình, chính là hắn.”

Tôi ngạc nhiên, tim như bị đao cắt.

Đó là em trai của tôi, em trai sớm chiều ở chung đã hơn hai mươi năm, em trai có thể xuất đầu vì tôi đánh nhau, sao sẽ trở thành kẻ địch của mọi người ở trong chớp mắt…

“Đừng nghĩ nhiều, nên tới sẽ tới, hiện tại nàng hãy khôi phục thân mình mới quan trọng nhất, ngoan.” Mặc Hàn khẽ sờ đầu tôi, an ủi tôi: “Ta đi ra ngoài, nàng tự chăm sóc cho mình và hài tử.”

Tôi muốn đi ra ngoài với hắn, nhưng tình huống thực tế của thân thể cũng không cho phép. Hơn nữa, bên ngoài nguy cơ thật mạnh, tôi cũng lo lắng sau khi rời khỏi đây, bảo bảo sẽ có nguy hiểm.

Mặc Hàn rời đi, tôi lại ngậm một mảnh linh quả, hấp thu linh lực bên trong, muốn nhanh chóng khôi phục linh lực khô kiệt của mình.

Tiểu gia hỏa trong lòng ngực lại giật giật, hắn nắm nắm tay nhỏ ngọt ngào ngủ, đáng yêu nói không nên lời, làm tôi cảm thấy tất cả thống khổ vừa mới chịu đều đáng giá.

Trước khi Mặc Hàn đi, đã đặt quần áo hắn luyện tốt cho bảo bảo ở một bên, tôi tiến lên tìm một bộ mũ y phấn nộn có thể mặc, thật cẩn thận mặc vào cho bảo bảo.

Đồng thời, cũng thay cho mình một bộ quần áo, hai người mặc xong quần áo không bao lâu, lông mi thật dài của bảo bảo run run, chậm rãi mở mắt.

Nó nhìn tôi, kinh ngạc một chút: “Mẹ…”

“Là mẹ.” Tôi cười nói.

Bảo bảo vươn tay nhỏ tiến lên nhéo mặt của tôi, cảm nhận được xúc cảm thịt đô đô trên tay, nó còn có chút không thể tin được: “Mặt của mẹ… Ấm áp…”

“Bảo bảo, con sinh rồi!” Tôi nhịn không được hôn nó một cái, tiểu bảo bối nhi của tôi thật đáng yêu!

Bảo bảo kinh ngạc một chút, tò mò nhìn thế giới xung quanh, một hồi lâu mới phản ứng lại, hoan hô nói: “Con ra rồi! A! Ai sinh con ra! Mẹ, sao con lại sinh ra?”

“Cái này… Cái này lát nữa đi hỏi ba ba, ba ba rõ rang hơn mẹ.” Tôi thật sự không biết nên hình dung với hắn như thế nào.

Bảo bảo gật đầu, lại hỏi: “Vậy ba ba đâu?”

“Ba ba ở bên ngoài…” Nói đến cái này, tôi cũng lo lắng tình huống bên ngoài.

Bảo bảo cũng chuyển đầu nhỏ nhìn lại khắp nơi, nhìn thấy những tia chớp không ngừng sáng lên đó, nó có chút sợ hãi ôm vòng lấy cổ tôi: “Mẹ… Con sợ…”

“Đừng sợ, ba ba và chú hai bọn họ đều ở bên ngoài bảo vệ chúng ta.” Tôi trấn an bảo bảo.

Bảo bảo cái hiểu cái không gật đầu, có chút nghi hoặc nói: “Mẹ, là hơi thở của người kia… Hắn còn cười với con, vì sao trở nên đáng sợ như vậy?”

Tôi nhớ tới lời lúc trước bảo bảo nói, vội hỏi nó: “Đây là người mẹ không nhìn thấy kia, không phải cậu, có phải hay không?”

Bảo bảo không phải rất hiểu lời tôi nói, đồng thời còn có chút tò mò: “Con không biết ai… Mẹ, hơi thở của cậu rất giống người kia… Như rất giống với hơi thở của ba ba và nhị thúc vậy —— không đúng, còn giống người hơn ba ba và nhị thúc… Quả thật giống! Cũng không đúng… Bọn họ không phải là người… Nhưng cũng không phải hai người… Mẹ! Thật phức tạp! Vì sao vậy?”

Tôi cũng không hiểu…

Mặc ngọc lại chấn động một chút lần nữa, tôi ôm chặt bảo bảo, cảm thấy nơi này cũng không an toàn.

Từng đạo tia chớp xuyên qua cái khe không gian công kích về phía chúng tôi, tôi miễn cưỡng chặn vài đạo, lại không nhận thấy được một đạo phía sau.

Chờ đến lúc ý thức được, đã chậm rồi.

Tôi chỉ có thể ôm bảo bảo muốn thay nó ngăn cản công kích kia, lại không nghĩ rằng bảo bảo giơ tay, Lam Diễm chói mắt từ trong tay nó bắn ra, lại đánh lùi tia chớp kia.

“Mẹ, không có việc gì, ba ba không ở đây, con sẽ bảo vệ mẹ!” Tiểu gia hỏa vỗ bộ ngực bảo đảm nói với tôi.

Lòng tôi ấm áp: “Thật ngoan.”

Mặc Hàn nói trong không gian mặc ngọc có một trận pháp phòng hộ, hắn vừa mới vội vàng đỡ đẻ cho tôi, chưa kịp khởi động trận pháp kia.

Tôi ôm bảo bảo đi tĩnh thất cách vách, ném xuống một linh quả khởi động trận pháp kia.

Trận pháp ánh sáng xanh từ dưới chân tôi giống như gợn sóng khuếch tán ra, không gian nứt như pha lê vỡ quả nhiên dần khép lại.

Tia chớp cũng khôi phục lại bộ dáng ngay từ đầu, tuy giương nanh múa vuốt lóng lánh, lại không cách nào rơi xuống công kích chúng tôi.

Tôi nhẹ nhàng thở ra, ôm bảo bảo về phòng ngủ nghỉ ngơi.

“Mẹ, có phải mẹ không thoải mái hay không?” Bảo bảo quan tâm hỏi tôi.

Tôi vui mừng cười: “mẹ không có việc gì, chỉ là có chút mệt.”

Bảo bảo nghiêng đầu nhìn tôi, đột nhiên có chút tự trách: “Mẹ, có phải lúc sinh con bị mệt hay không?”

Nhìn tiểu bảo bối tri kỷ của nhà chúng tôi, tôi cảm thấy tương lai khi tôi có thể có con dâu, nhất định sẽ hạnh phúc giống tôi.

“Bảo bối, lúc mẹ sinh con thật sự mệt mỏi quá, nhưng nhìn thấy con bình an sinh ra, mẹ cảm thấy cái gì cũng đều đáng giá!”

“Là con không ngoan, mẹ mới mệt mỏi sao?” Tiểu gia hỏa càng thêm tự trách chu cái miệng nhỏ lên.

“Không, con rất ngoan, bảo bảo, chúng ta không rối rắm những việc này, được không? Con không có việc gì, mẹ cũng không có việc gì, không phải tốt sao?”

Bảo bảo cái hiểu cái không gật đầu: “Về sau consẽ chăm sóc tốt cho mẹ! Còn có ba ba!”

“Ngoan.”

Bỗng nhiên, khóe mắt tôi thoáng nhìn trên mặt đất không biết khi nào tràn ngập từng đạo quỷ khí màu đen, hơn nữa vọt tới chỗ chúng tôi.

Tôi dùng trâm cài vẽ một đạo kết giới, nhưng quỷ khí lại xuyên qua kết giới kia, như là một con rắn dài nâng đầu lên, xông về phía chúng tôi.

Tôi quay người che ở phía trước bảo bảo, nhưng quỷ khí xuyên qua thân thể của tôi, ùa vào trong cơ thể của bảo bảo, cho dù tôi ngăn cản như thế nào đều không có tác dụng.

Mắt to ngập nước của bảo bảo dần mất đi ánh sáng, theo đó là càng nhiều quỷ khí dũng mãnh tiến vào, đồng tử của nó biến mất, đôi mắt biến thành một vũng màu đen sâu không thấy đáy.

Lòng tôi trầm xuống: “Bảo bảo! Bảo bảo ——”

Sức lực của nó cực kỳ lớn, lại lập tức đẩy tôi đang ôm chặt nó ra, tôi lại muốn nhào qua đi ôm lấy nó lần nữa, cơ thể hắn lại biến mất ở trước mặt tôi.

Tôi nôn nóng mọi nơi tìm kiếm, mặc ngọc lại không thấy bóng dáng của nó, ngược lại là ngoài mặc ngọc, đứt quãng bay tới hơi thở của bảo bảo, tôi vội đuổi theo.

Ngoài mặc ngọc, rừng rậm vốn xanh ngắt đã bị lôi điện nổ mất đi nguyên trạng, trong vết thương trước mắt, tôi nhìn thấy bảo bảo bay ở không trung cách đó không xa.

Quanh người nó đều là lốc xoáy quỷ khí màu đen, tôi muốn đi qua, tay lại đột nhiên bị người kéo lại.

“Buông em ra —— Mặc Hàn?” Lại là Mặc Hàn ngăn cản tôi đi tới.

“Những quỷ khí đó nàng không chịu nổi, đừng đi qua.” Mặc Hàn nói, sắc mặt của hắn có chút chật vật, cũng chật vật còn có Mặc Uyên và anh em Khổng Tuyên.

Quân Chi bị đánh đuổi ở một bên, quần áo đã rách nát rất nhiều, cũng là một bộ dáng chật vật.

“Nhưng mà bảo bảo…”

“Hắn đang hấp thu quỷ khí U Minh.” Mặc Hàn giải thích cho tôi: “Nếu có thể hóa quỷ khí U Minh dùng, với nó chỉ có chỗ tốt.”

Tôi đang muốn thở phào nhẹ nhõm, lại thấy mặt mày Mặc Hàn tràn đầy lo lắng, rất nhanh ý thức đến hắn không nói hết toàn bộ tình huống cho tôi, vội hỏi nói: “Nếu không thể thì sao?”

Mặc Hàn trầm ngâm một chút, thấy tôi kiên trì muốn biết, mới khó khăn nói: “Nổ tan xác —— mà chết…”

Trong nháy mắt tim tôi bị hung hăng đau đớn, đau lòng và lo lắng trong mắt Mặc Hàn không thua gì tôi. Kia cũng là con của hắn, hắn khẳng định cũng khó chịu giống tôi.

“Chúng ta nên giúp bảo bảo như thế nào?” Tôi hỏi.

Mặc Hàn không còn cách nào lắc đầu: “Chỉ có thể dựa vào chính nó.”

Tôi có cảm giác thất bại thật sâu, ở trong lòng không ngừng cầu nguyện nhất định bảo bảo phải chống đỡ được.

Cùng lúc đó, Quân Chi từ một bên bò dậy, lại là một đạo công kích về phía bảo bảo.

Mặc Hàn lập tức tiến lên chặn lại công kích kia cho bảo bảo, cơ thể của Quân Chi hơi đong đưa, lại chia làm hai hắn.

Hai Quân Chi, một công kích về phía Mặc Hàn, một người khác tấn công về phía tôi.

Khi sinh con, linh lực của tôi đã hao hết, không có bất

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook