Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 203: Hồng Hoang giết đến

Mộ Hi Ngôn

23/02/2021

Tôi nhìn lại theo ánh mắt của Minh Hà, thấy Bạch Diễm thừa dịp Mặc Hàn không chú ý, nhón chân duỗi dài cổ, cắn một cái thật mạnh vào linh chi trên tay Mặc Hàn.

Mặc Hàn chú ý tới, vội lấy linh chi kia ra.

Quai hàm Bạch Diễm phình to ra, Chú ý tới tầm mắt của chúng tôi, hắn dừng nhấm nuốt lại nhìn nhìn chúng tôi một cái, sau đó lặng lẽ trốn về phía sau tôi.

“Con…” Hắn hàm hồ nói ra một chữ, cố gắng nuốt linh chi trong miệng xuống, có chút khẩn trương nắm chặt vạt áo tôi.

“Con chính là nếm thử…” Tiểu gia hỏa vô cùng chột dạ.

Mặc Hàn nhìn linh chi trên tay mình bị nhi tử mình cắn một lỗ hổng kia, bất đắc dĩ đưa linh chi cho tôi.

“Đây là linh chi gì?” Tôi hỏi Mặc Hàn.

Hắn vừa mới không ngăn cản Bạch Diễm nuốt xuống, đã nói lên vô hại với Bạch Diễm. Tôi chỉ là có chút tò mò, là thứ gì có thể khiến Minh Hà để ý như vậy.

“Thân Thể Linh Chi.” Mặc Hàn ý bảo tôi nhìn Dạ Tế Ngôn: “Có thể trọng tố thân thể, học tập thuật phân thân.”

Dạ Tế Ngôn chết muốn trọng tố thân thể, hay là muốn học thuật phân thân?

Tôi nhìn về phía hắn, Dạ Tế Ngôn nhanh chóng thu ánh mắt đau lòng lưu luyến của hắn ở trên Thân Thể Linh Chi kia.

“Bị ăn một cái, không thể lại dùng sao?” Tôi hỏi Mặc Hàn.

Mặc Hàn hơi gật đầu, còn mang theo ba phần tự hào ý bảo tôi quay đầu lại.

Tôi quay đầu lại, thấy Bạch Diễm nắm chặt nắm tay đang cố gắng nghẹn cái gì đó, bên cạnh hắn còn đứng một Bạch Diễm nhỏ bằng nắm tay.

Thấy tôi quay đầu lại, Bạch Diễm vội vàng nắm chặt tay của tôi: “Mẹ xem!” Hắn chỉ vào nhóc con bên cạnh: “Con cũng sẽ có thuật phân thân! Con không có ăn linh chi không trả tiền!”

Đứa nhỏ này học rất nhanh…

Mặc Hàn duỗi tay sờ đầu nhỏ, nhàn nhạt nói: “Thuật phân thân học rất tốt.”

Này Minh Vương đại nhân, anh không truy cứu trách nhiệm Bạch Diễm ăn vụng trước sao!

Nghe được Mặc Hàn không những không quở trách Bạch Diễm, còn khích lệ, mặt Dạ Tế Ngôn càng đen. Xung quanh hắn nổi lên một làn sương mù màu trắng, hình dáng dần mơ hồ, cơ thể phiêu tán, rất nhanh biến mất ở nơi này.

Tôi có chút lo lắng nhìn về phía Mặc Hàn, Mặc Hàn ý bảo tôi bình tĩnh: “Chúng ta về Minh Cung trước.”

Cũng chỉ có thể như vậy…

Tôi nhìn Bạch Diễm còn chờ mong nhìn Thân Thể Linh Chi trên tay tôi, thở dài thật sâu.

Mặc Hàn mang chúng tôi đi ra ngoài, cửa ra chính là ở nơi tôi bị Minh Hà kéo vào.

Nhìn thấy tôi, Tề Thiên thở dài nhẹ nhõm: “Đồng Đồng cuối cùng ngươi cũng bình an trở lại! Haiz, Lãnh Mặc Hàn, sao ngươi cũng ở đây?”

“Ca!” Mặc Uyên cũng từ vừa đang đào ba thước đất Minh Hà bay lên, hạ xuống bên người chúng tôi: “Đây là có chuyện gì?”

“Nói ra thì rất dài, thân thể của Mộ Nhi đâu?” Mặc Hàn hỏi.

“Ở chỗ ta.” Tề Thiên đi đến một một miếng đất trống vung tay áo, thân thể của tôi xuất hiện ở bên kia.

Mặc Uyên ghét bỏ nói: “Minh Hà cũng không biết bị điên cái gì, sau khi kéo Mộ Tử Đồng và Bạch Diễm vào, còn ném thân thể của nàng lại cho Tề Thiên.”

“Sông nhà các ngươi khẳng định thành tinh!” Tề Thiên càng thêm ghét bỏ oán giận.

Mặc Hàn làm lơ Mặc Uyên và Tề Thiên cãi nhau, để hồn phách tôi vào bên trong thân thể, cố hồn cho tôi.

Bạch Diễm biết mình phạm sai lầm, vẫn luôn rất an tĩnh đi theo bên người chúng tôi.

Mặc Uyên bế hắn lên, chơi đùa với hắn trong chốc lát, Bạch Diễm không hoạt bát bằng lúc trước, Mặc Uyên không khỏi cảm thấy kỳ quái, hỏi: “Ca, tiểu chất tử làm sao vậy?”

Mày Mặc Hàn tự hào nhếch lên: “Bạch Diễm, cho nhị thúc nhìn xem thuật phân thân của con.”

Bạch Diễm vốn cho rằng sẽ bị mắng tinh thần lập tức tỉnh táo, chạy về đến trên mặt đất, nắm chặt nắm tay bắt đầu vận công.

Không trong chốc lát, bóng dáng dưới chân hắn đứng một người bé, là một phiên bản thu nhỏ của hắn.

Mặc Uyên vui vẻ vỗ tay: “Thiên phú của tiểu chất tử thật dị bẩm!”

Bạch Diễm cười vui vẻ.

Dạy trẻ con như vậy thật sự không thành vấn đề sao…

Tôi tỏ vẻ rất lo lắng.

“Giúp ta chăm sóc Mộ Nhi và Bạch Diễm, ta đi xuống một chuyến.” Mặc Hàn đột nhiên nói.

Tôi vội bắt được cánh tay hắn: “Anh đi xuống làm gì?”

“Minh Hà biết đường đi Cửu Châu, ta nhất định phải hỏi ra.” Giọng của Mặc Hàn vô cùng chói tai.

Tôi thoáng nhìn Thân Thể Linh Chi trên tay mình, trong lòng khóc không ra nước mắt: “Nhưng linh chi đều…”

“Không có linh chi cũng chỉ tốn nhiều chuyện chút mà thôi, linh chi này ta vốn tính toán để lại cho hắn, chuyện Minh Hà chỉ do ngoài ý muốn. Nếu Bạch Diễm ăn, vậy để hắn tu luyện là được.” Mặc Hàn nói.

“Ba ba thật tốt!” Bạch Diễm vừa nghe lập tức ôm chặt chân Mặc Hàn, cười rất rực rỡ.

Tiểu chân chó!

Mặc Hàn nói cho tôi phương pháp để Bạch Diễm dùng Thân Thể Linh Chi, xoay người rơi xuống sông, lại tiến vào bên trong Minh Hà đen nhánh lần nữa.

“Đồng Đồng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tề Thiên vẫn là vẻ mặt mê mang.

Bạch Diễm không bị mắng, lại khôi phục tinh thần dĩ vãng, bùm bùm nói chuyện đã xảy ra cho Tề Thiên và Mặc Uyên một lần nữa.

Mặc Uyên nghe xong là khiếp sợ: “Lại thật đúng là thành tinh…”

Đang nói, Minh Hà tĩnh mịch đột nhiên sóng gió quay cuồng, Tề Thiên còn nhớ chuyện lần trước, trước tiên kéo tôi và Bạch Diễm lui thật xa.

Mặc Uyên chấp kiếm đứng ở bờ sông, từ giữa sông bay ra hai bóng người một đen một trắng, lại là Mặc Hàn và Dạ Tế Ngôn đánh đến khó phân thắng bại.

Mặc Hàn nói phí chút công phu, chính là hối lộ không thành, dùng nắm đấm tới hỏi sao…

“Đó chính là Minh Hà?” Mặc Uyên hỏi tôi.

“Không sai, đó chính là cậu ruột của anh!” Tôi gật đầu nói.

Mặc Uyên lườm tôi một cái, rút kiếm tiến lên trợ trận cho Mặc Hàn, mới đến nửa đường, đã bị Mặc Hàn đuổi: “Mặc Uyên, lui ra!”

“Ca!”

“Đây là chuyện của ta.” Mặc Hàn nghiêm túc nói: “Đi bảo hộ Mộ Nhi và Bạch Diễm!”

Cơ thể của Mặc Uyên ở không trung tạm dừng một lát, vẫn không cam lòng hạ xuống trên mặt đất, thối lui đến bên người chúng tôi.

Hồng Quỷ mang theo bọn thị vệ xông tới, Mặc Hàn nơi đó chúng nó không thể giúp một tay, chỉ có thể vây quanh tôi và Bạch Diễm bảo vệ chúng tôi.

“Tu vi của ca ta lại tăng nhiều như vậy…” Mặc Uyên nhìn hai bóng dáng chiến đấu trên không trung không nháy mắt, cảm thán một tiếng.

Tề Thiên cười nhạo nói: “Lần sau ngươi đi núi Bất Chu tìm Chúc Cửu Âm, xem hắn có thể bắt ngươi đi vào thí luyện một chút hay không.”

Mặc Uyên lườm hắn một cái, không muốn nói chuyện.

Cuối cùng, ở dưới mười mấy kiếm của Mặc Hàn, Dạ Tế Ngôn cũng bị suy yếu.

“Ba ba thật giỏi!” Bạch Diễm là người đầu tiên dựng lên hoan hô.

Bóng dáng màu trắng phiêu tán ở không trung, Mặc Hàn hạ xuống mặt đất, bóng dáng của Dạ Tế Ngôn lại ngưng tụ ở bờ sông lần nữa.

Hắn nhìn chúng tôi theo thứ tự, nở nụ cười nhạt với Mặc Hàn: “Đã đánh cuộc thì phải chịu thua.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tề Thiên lập tức vụt ra hỏi: “Vậy đường đi di tích Cửu Châu là gì?”

“Bản đồ thượng cổ chia tách, nào còn có đường gì.” Dạ Tế Ngôn nói xong vẻ mặt mang theo vài phần thê lương.

Mặc Uyên vội hỏi: “Vậy đi Cửu Châu như thế nào?”

Bóng dáng cao dài của Dạ Tế Ngôn đi hai bước ở bờ sông, nói: “Đương nhiên là xuyên phá hư không mà đi.” Hắn nhìn Mặc Hàn: “Muốn đi khi nào, tùy thời đều có thể tới tìm ta, ta đưa các ngươi đi.”

“Cảm ơn.”

Dạ Tế Ngôn cười nhạt, bạch y dần mờ đi, biến mất ở bờ sông.

“Cữu cữu ngươi một chút cũng không giống như là sông Minh giới đâu.” Tề Thiên chọc chọc Mặc Uyên phun tào nói.

Mặc Uyên tức giận lườm hắn một cái: “Ngươi cũng không giống như là ông trời!”

“Đi thông báo cho Nhị Nhị một tiếng.” Mặc Hàn trở về chặn ngang hai người đấu võ mồm, Mặc Uyên không cam lòng phái quỷ đi Thang Cốc đưa tin.

Tề Thiên hoan thiên hỉ địa trở về tẩm cung với chúng tôi, bị cấm chế ở cửa Mặc Hàn chắn ngoài cửa.

“Đồng Đồng…” Hắn vô cùng đáng thương nhìn tôi.

Tôi cười trộm trong lòng: “Được rồi, lúc chúng tôi đi di tích Cửu Châu sẽ mang theo anh!”

Về chút tâm tư này của hắn tôi còn không biết sao.

Tề Thiên nghe vậy quả nhiên vui mừng, vui vẻ rời đi: “Đồng Đồng muội tử ngươi quả nhiên hiểu ta!”

Bạch Diễm vài lần muốn cắn Thân Thể Linh Chi đều bị tôi phát hiện, tiểu gia hỏa lại tức giận với tôi trước: “Mẹ, ba ba nói cho con ăn!”

“Vậy khi con ăn miếng đầu tiên, ba ba có nói cho con ăn hay không?” Tôi hỏi.

Bạch Diễm chu miệng, cơ linh nhảy vọt qua vấn đề này: “Ba ba nói sau…”

“Vậy lúc trước thì sao?” Tôi lại hỏi.

Tiểu gia hỏa thấy tránh không khỏi, nhanh như chớp trốn đến phía sau Mặc Hàn: “Ba ba…”

“Mặc Hàn?” Tôi trầm mặt.

Minh Vương đại nhân ở trong lòng ước lượng một phen, đoán chừng sợ tôi đá hắn xuống giường, lắc mình đứng ở một bên, giao Bạch Diễm ra.

“Ba ba!” Tiểu gia hỏa nóng nảy.

“Bạch Diễm lại đây.” Tôi lại nói.

Hắn vặn vẹo cơ thể, vạn phần không tình nguyện đi đến bên người tôi: “Mẹ… Mẹ, con học được thuật phân thân! Con tự mình học được!”

Hắn kiệt lực muốn tôi quên mất chuyện hắn ăn vụng.

“Mẹ biết con rất lợi hại tự mình học thuật phân thân, nhưng con không thể ăn đồ bậy.” Tôi nghiêm túc dạy hắn.

Nếu lần này Mặc Hàn và Minh Hà giao thủ không thắng, chúng tôi ngay cả một chút biện pháp cũng đều không có.

Hơn nữa, di tích Cửu Châu nguy

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook