Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 22: Bát quái cẩu huyết nhất Minh Giới

Mộ Hi Ngôn

24/04/2020

Lúc này Mặc Uyên đi tới bên cạnh tôi và Tiểu Duy: “Đại ca, nơi này còn có người thường.”

Uy áp lập tức mất đi không ít, tôi vội vàng thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng ngẩng đầu lên, lại vừa lúc chạm phải nụ cười thần bí khó lường của Mặc Uyên với tôi.

Ánh mắt của Mặc Hàn nhìn về phía tôi, rồi liếc mắt Mặc Uyên nhìn một cái, vung tay lên, Tam Xích Thanh Phong cũng nắm ở trong tay, chỉ về phía Mặc Uyên: “Tốc chiến tốc thắng.”

“Thật sự không thể tâm sự sao? Ta không muốn động thủ với ngươi.” Mặc Uyên rất là bất đắc dĩ hỏi.

“Không cần thiết.” Mặc Hàn lạnh lùng nói.

“Vậy được rồi, ta sẽ bồi đại ca luận bàn một chút.” Mặc Uyên đi lên phía trước, một tia sáng xanh hiện lên, trong tay hắn cũng có thêm một thanh trường kiếm.

“Đại ca, cẩn thận.” Hắn nói, vung kiếm xông lên, đồng thời minh hậu cũng xung kiếm giúp hắn, Mặc Hàn lấy một địch hai, rời khỏi cửa hang của Tiểu Duy.

Chắc là pháp lực của hắn còn chưa khôi phục, cũng không biết có thể ngăn cản hai người minh vương minh hậu hợp công hay không.

Thấy tôi lo lắng nhìn xung quanh bên ngoài, Tiểu Duy phụt cười một tiếng: “Lo lắng cho hắn thì đi ra ngoài nhìn xem.”

Bên ngoài truyền đến tiếng đùng đùng, còn kèm theo tiếng kêu thảm thiết của không ít quỷ xui xẻo bị liên lụy, tôi muốn đi ra ngoài chính là tìm chết, tôi kiên định lắc đầu.

Nhớ tới vừa rồi Tiểu Duy gọi hắn là “Mặc Hàn đại nhân”, tôi vội hỏi thăm về thân phận của hắn: “Tiểu Duy, hắn là ai?”

Tiểu Duy lộ vẻ kinh ngạc: “Ngươi không biết?”

“Vì sao tôi phải biết?”

“Không phải ngươi là nữ nhân của Mặc Hàn đại nhân sao!” Tiểu Duy nói.

“Sao có thể! Tôi không phải!” Tôi kiên quyết phủ nhận, tôi mới không muốn viên phòng với sắc quỷ mới tỉnh lại đã muốn đẩy tôi vào trong quan tài kia đâu!

Tiểu Duy nghi ngờ nhìn tôi, lặp đi lặp lại hỏi vài lần vấn đề như vậy, tôi đều kiên trì nói không phải.

Sau đó, tôi nhìn thấy cô ta tặng một hơi thật to: “Không phải thì tốt, vừa rồi ta ngửi được trên người của ngươi tất cả đều là mùi của Mặc Hàn đại nhân…”

Nhất định là lúc bị hắn nhào vào trong quan tài giở trò dính vào!

Ở dưới truy vấn của tôi, lúc này Tiểu Duy mới nói đại khái.

Lãnh Mặc Hàn vốn là minh vương của Minh Giới, một ngày nào đó ba ngàn năm trước mất tích, sau đó em trai của hắn Lãnh Mặc Uyên kế thừa vị trí minh vương, hơn nữa cưới Lăng Tuyền Ki làm minh hậu.

Tiểu Duy mang thêm cho một tin tức không xác thực, Lăng Tuyền Ki vốn là vị hôn thê của Lãnh Mặc Hàn.

Tổng hợp tin tức vừa mới nghe được, đây hẳn là chuyện xưa một em trai vì yêu mà phong ấn anh trai, cuối cùng bên nhau lâu dài với người yêu.

Thật cẩu huyết.

Nhưng thấy thái độ vừa rồi Lãnh Mặc Uyên xa cách với Lăng Tuyền Ki kia, thật sự là tình yêu sao?

Tôi đột nhiên có chút đồng tình với minh vương Lãnh Mặc Hàn xui xẻo kia bị thân tình và tình yêu đồng thời phản bội.

Sau khi Tiểu Duy lại xác nhận với tôi một lần nữa là tôi và Lãnh Mặc Hàn không có quan hệ, nở nụ cười thèm nhỏ dãi: “Vậy ngươi cho ta da toàn thân của ngươi đi… Không phải là nữ nhân của Mặc Hàn đại nhân, ta có thể xuống tay…”

Mẹ nó! Bây giờ tôi nói tôi là nữ nhân của Lãnh Mặc Hàn còn kịp không!!

Đang muốn sửa miệng, trên miệng bị Tiểu Duy dùng một pháp thuật khiến tôi không thể nói ra một chữ. Nháy mắt móng tay của cô ta hóa dài ba mét, mà tôi bởi vì bị pháp thuật của minh hậu còn bị đứng ở tại chỗ không thể động đậy.

Tiểu Duy đi đến phía sau tôi, móng tay sắc bén như đao đụng vào trên người tôi, chỗ sau cổ mới được Lãnh Mặc Hàn chữa khỏi, rất nhanh lại truyền đến đau đớn kịch liệt.

Tôi có thể cảm nhận được máu tươi từ sau cổ chảy xuống, trên tay Tiểu Duy tất cả đều là máu.

Một bàn tay của cô ta đặt ở trên vai tôi, tham lam liếm láp máu ở trên một cái tay khác, nói với tôi: “Uống ngon thật… Đã lâu không được uống máu ngon như vậy… Hôm nay, không bán thịt thân thể của ngươi đi nơi xay bột… Ta muốn tự mình ăn…”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook