Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dung Ân căng thẳng buông tay xuống, cô sợ hãi nhưng không hối hận, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Nam Dạ Tước cử động cánh tay, cô gái xinh đẹp bên cạnh anh không dám dây dưa, hậm hực buông tay, cách đó không xa, một chiếc xe thể thao màu xanh lam lao ra khỏi bãi đỗ xe, trong lòng Dung Ân nhớ mẹ, xoay người rời đi. Nhưng đã nhổ râu hổ, mà cô còn có thể dễ dàng thoát thân như vậy sao?

Cùng lắm vừa đi được hai bước, eo đã bị ôm lấy, rồi cả người Dung Ân bị vác lên đi về phía trước, khi cô phản ứng lại, hai chân đã cách xa mặt đất, cả người bị ném vào trong xe ô tô, ngã dúi dụi.

Xe thể thao đắt tiền lượn một vòng, sau khi nắm rõ phương hướng, gầm rú lao vào bóng đêm, vẽ ra một vệt sáng chói lóa.

Dung Ân cố gắng ngồi thẳng người lên, chưa kịp cài dây an toàn, thân thể đã nghiêng ngả, xe thể thao như con ngựa hoang thoát cương, băng qua nội thành xa hoa trụy lạc, rất nhanh rẽ vào đường quốc lộ.

Gió lạnh tạt vào mặt lạnh thấu xương : “Tôi muốn xuống xe!”

Một trăm km/h, hai trăm km/h, ba trăm km/h ——

Khi tốc độ đủ làm ánh mắt khát máu của Nam Dạ Tước nổi lên hưng phấn, anh hơi phanh lại, giảm tốc độ, lúc đi qua khúc cua anh dùng sức đánh tay lái về hướng ngược lại, làm xe cứ theo quán tính mà lao thẳng về phía trước, rồi anh đạp mạnh phanh, để toàn bộ thân xe trôi tự do, sau khi đuôi xe dừng lại, xe thể thao đã vững vàng đứng trên đỉnh núi.

Mồ hôi lạnh trên thái dương Dung Ân nhỏ giọt, cô cảm thấy dạ dày như bị đảo lộn, cô vươn tay mở cửa xe, mặt trắng bệch.

Nhưng chưa kịp xoay người, bả vai đã bị ấn mạnh xuống, vừa dựa vào ghế, Nam Dạ Tước đã lật người sang đè lên, vừa vặn kẹp lấy eo Dung Ân, đầu gối anh giữ chặt hai tay cô: “Biết đây là đâu không?”

Đêm cuối thu, đã có cái se lạnh của mùa đông, cả người Dung Ân lạnh cóng run rẩy, áo mỏng và quần ngắn càng khiến cô càng thêm lạnh, cô cố sức giãy giụa, nhưng ánh mắt lại rất bình bĩnh: “Không biết!”

“Yên tâm đi, nơi này rất yên tĩnh, hoang vu, vắng vẻ, cho dù tôi cưỡng xong rồi giết cô ở đây cũng sẽ không có ai phát hiện.”

Dung Ân không biết vì lạnh hay vì sợ hãi, sau khi nghe Nam Dạ Tước nói những lời này toàn thân cô đều nổi da gà: “Anh đã nói, anh không thích cưỡng ép.”

“Ha ha ——” Nam Dạ Tước nghe xong cười to, trên mặt anh vẫn hằn dấu tay Dung Ân: “Thật ra, cưỡng ép mới là kích thích nhất.”

Dung Ân mở to mắt, trong lòng rất lo lắng: ” Mẹ tôi, có phải anh dẫn mẹ tôi đến Cám Dỗ không?”

“Đúng!” Nam Dạ Tước không hề giấu diếm: “Con gái quyến rũ như vậy, bà ấy không biết quả thực rất đáng tiếc.” Anh cúi người xuống, muốn nhìn thấy bộ dạng phẫn nộ của Dung Ân, nhưng không nhìn được, cô chỉ cắn môi, giọng nói bình thản: “Trên thế giới mỗi ngày đều có người chết, tại sao anh không chết?”

Nam Dạ Tước nhếch môi cười, không hề tức giận, anh cúi người xuống đè lên khiến Dung Ân khó thở, nhưng giả ngơ: “Phụ nữ tôi muốn, hoặc là đạt được, hoặc là hủy diệt.”

Dung Ân nhíu mày, ngón trỏ của Nam Dạ Tước đang nhẹ nhàng miết xương quai xanh, ngón tay nóng như lửa từ từ đi xuống, dừng lại ở giữa khe ngực Dung Ân: “Cái tát hôm nay, cô muốn bồi thường thế nào?”

Dung Ân nhắm mắt lại, nói: “Anh đánh đi.”

“Tôi không đánh phụ nữ.”

“Vậy thì buông ra, tôi muốn về nhà.”

Nam Dạ Tước cười cười ngồi thẳng người lên, lực đè giảm đi, nhưng vẫn chưa buông Dung Ân ra: ” Tôi có thể thả cô về, nhưng cô phải xuống xe.” Ngón trỏ anh đặt trước ngực cô nâng lên, không tốn nhiều sức lực, đã xé rách chiếc áo mỏng, lộ ra áo lót viền ren màu đen bên trong.

“Á ——” Dung Ân vội vàng lấy hai tay che ngực, sợ để lộ thân thể, nhưng mà, cô cũng chỉ sợ hãi kêu một tiếng lúc đầu, xấu hổ qua đi, hai mắt cô hờ hững quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nam Dạ Tước nhìn Dung Ân, rõ ràng là cô tức giận, nhưng lại nhẫn nhịn không bộc phát, anh cười cười, hơi tò mò, đây là một cô gái như thế nào, anh muốn nhìn xem, sức chịu đựng của cô đến đâu.

Nam Dạ Tước xoay người ngồi trở lại ghế lái, nhả phanh, xe đi về phía trước theo quán tính.

Cách đó không xa, mấy chiếc xe thể thao tùy ý vây xung quanh đống lửa, Nam Dạ Tước giảm phanh, chiếc xe thể thao màu xanh ngọc đi vòng quanh đống lửa rồi chạy đến.

“Tước thiếu .” Có người tinh mắt, ngay lập tức nhận ra anh.

Nam Dạ Tước dừng xe lại, Dung Ân nhìn thấy những người đàn ông ngoài cửa xe đều đang tiến lại đây, cô vội vàng vòng chặt hai tay trước ngực rồi hạ người xuống thấp.

“Xuống xe.” Lúc này, Nam Dạ Tước lại mở cửa xe, thoải mái ngả người tựa lưng vào ghế.

“Ôi, cô gái lần này rất đẹp!”

“Ha ha —— Bị cởi ra như thế này, lần này Tước thiếu lại muốn giở trò mới gì đây?”

Bên tai đều là những lời đùa giỡn lỗ mãng của đám đàn ông, có người thậm chí đã buông bạn gái trong lòng ra, tiến đến gần của kính xe, Dung Ân nghiêng người về phía Nam Dạ Tước, mà lúc này anh lại thờ ơ lạnh nhạt, nghiêng người dựa vào cửa xe: “Nếu muốn về nhà, thì xuống xe, ngay bây giờ!”

“Không… Khởi động xe… Lái xe đi.” Dung Ân không phải không hiểu ý đồ của những người ngoài cửa xe, nếu bây giờ xuống xe, sợ là sẽ bị ăn sống nuốt tươi không chừng.

Nhưng Nam Dạ Tước vẫn làm ngơ: “Trên núi hoang, ưu điểm lớn nhất chính là, cho dù cô có làm bất kỳ chuyện gì, cũng sẽ không có ai ngăn cản.”

Có cánh tay, đã thò qua cửa kính xe, nóng bỏng sờ lên đùi Dung Ân, dùng lực bóp một cái.

Cô sợ hãi hét lên, chân đi giày cao gót đá về phía người đó, lại bị người đàn ông ở ngoài cửa xe bắt lấy cổ chân: “Này các anh em, lại mà xem, nếu đôi chân này quấn trên lưng…”

“Ha ha ha ——”

“Buông tôi ra —— Buông ra!”

Tay người đàn ông kia, men theo bốt bằng da lần về phía trước, đã sắp sờ đến mặt trong bắp đùi Dung Ân, khuôn mặt Dung Ân đỏ bừng, cô biết ở thời điểm này, chỉ có người đàn ông bên cạnh mới có thể cứu mình.

Tay trái Nam Dạ Tước chống lên trán, tay phải gác lên bánh lái, nhẹ nhàng gõ theo nhịp, môi mỉm cười, phụ nữ không nghe lời, tính cách phù hợp, anh thích, nhưng nếu làm quá, anh không có kiên nhẫn.

“Tôi xin lỗi.” Dung Ân đã bị ép đến mức cuống lên.

“Cái gì?”

“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!” Dung Ân hét lên, cả người dường như đã dựa vào ghế lái.

Màng nhĩ như bị ai đâm, đinh tai nhức óc, lúc này, Nam Dạ Tước không còn giả vờ không nghe thấy nữa, tay phải anh cầm lấy vô lăng, đạp mạnh chân ga, chỉ nghe thấy “ầm” một tiếng, cánh tay muốn thò vào của đám đàn ông đều bị gạt ra. Dung Ân cúi đầu, thân thể co lại dựa sát vào cửa kính xe, mặt cô đã cắt không còn giọt máu.

Lúc này, xe chạy rất vững vàng, sau khi cảnh vật bên ngoài khôi phục lại bình thường, Dung Ân mới ngẩng đầu hỏi: “đi đâu?”

Giọng nói của cô rất nhẹ, vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn lộ ra vẻ lo lắng.

Nam Dạ Tước mỉm cười: “Đưa cô về nhà.”

Lo lắng trong lòng lúc này mới được thả lỏng: “Cho tôi xuống đây, tôi tự bắt xe trở về.”

Hai mắt Nam Dạ Tước mờ ám nhìn Dung Ân một lượt: “Cô muốn dụ người ta phạm tội?”

Sau khi lưỡng lự, vẫn là Dung Ân nói địa chỉ cho anh, xe thể thao nhẹ nhàng chạy đến dưới một khu nhà ở đã cũ, sau khi xe dừng hẳn, Dung Ân không chậm trễ một giây, cô vươn tay mở cửa, chuẩn bị đẩy cửa xe bước xuống.

“Khoan đã!” Nam Dạ Tước vẫn nhanh hơn một bước ngăn cản động tác của Dung Ân: “Để cô trở về như vậy, dường như tôi hơi bị thiệt.”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ám Dục

Avatar
Quân Vi Bảo21:11 20/11/2019
DA này khoái tìm ngước, cái chỗ bị nhục như vậy có cho tiền cũng không vô, ấy vậy mà bả hết lần này đến lần khác đâm đầu vào
Avatar
Thuy Dung Jessica17:08 30/08/2019
hay 08
Avatar
Lý Tiểu Ân17:07 25/07/2019
NDT làm mấy việc mà mn cho là ác nhưng cũng chỉ là vì muốn DA bên cạnh mà thôi,dù sao thì tới lúc kết thì DA cũng bù đắp cho NDT r mà đâu có muốn hãm hại a nx đâu!!!
Avatar
Lý Tiểu Ân17:07 25/07/2019
Mk thấy có bn cmt ns tình yêu này bệnh hoạn nhưng mk thấy nó đâu vậy đâu??? Vs lại dù sao thì NDT thấy DA phát sốt hay j đó thì cũng lo cho DA chứ đâu có k quan tâm đâu chứ!!! Mk thấy NDT và DA rất hợp vs nhau~
Avatar
Mai Trần13:06 26/06/2019
Xin lỗi mình cmt hơi nhiều nhưng tức quá, chương 110, NDT nói yêu DA lạy trời ty gì mà bệnh hoạn hết sức, cưỡng ép dồn cs của DA vào đường cùng hại luôn mấy ng bên cạnh cô ấy, lúc trc DA cũng đã động lòng với NDT zi mà a ta đâu để ý cứ để ý đến việc quan hệ với thân xác DA thôi, sau này mới có chút ty nhưng ty này thật sự bệnh hoạn, cứ ép buộc, cưỡng ép, giam nhốt như vật nuôi, ngta yêu nhau thì làm nhẹ nhàng lãng mạng này như thú dữ ăn thịt, cứ muốn thỏa mãn mình mà ko qt cảm giác của ng khác
Avatar
Mai Trần12:06 26/06/2019
106, NDT chờ DA có 2 tiếng thì đã sao, có gì lớn lao những gì a ta đối xử với DA giờ chỉ chờ thì sao lại quá đáng, lúc trc a ta còn để DA ở nhà chờ đợi mòn mỏi trong a ta về từng ngày đó thì sao ko nói , lúc trc cô ấy và DV yêu nhau sâu đậm lại còn đối tốt chiều chuộng, vui vẻ đúng là ty như trong mơ làm sao nói quên là quên được cô ấy thăm DV có gì sai, còn NDT toàn là tình dục đối với DA, đc mấy cái hđ lãng mạng nhẹ nhàng, lúc nào cũng muốn chiếm hữu. Ko hiểu s mn lại chửi ghét DA cho đc
Avatar
Mai Trần08:06 26/06/2019
Đọc đến chương 84 rồi vẫn ghét NDT như cũ, sao lại đối xử với cọ gái như vậy chứ, truyện tên "Ám Dục" đúng là ko sai mà, tối ngày thịt con ngta lại rất mạnh bạo tới phát bệnh luôn thứ ko phải ng mà, zi mà yêu đương cái quái gì ko biết nữa, khỗ cho DA tội cô ấy bết bao nhiêu, đau từ thể xác đến tâm hồn
Avatar
Mai Trần13:06 25/06/2019
Mới đọc đến 35 thôi quả thực rất ghét NDT, sao lại ép 1 ng con gái vô bước đường cùng như vậy chứ, chỉ vì muốn thỏa mãn cái thú vui bệnh hoạn của mình mà làm vậy với DA, còn DV sao a ấy lại làm vậy? rõ ràng gặp DA rồi sao lại nói ko, a ấy muốn làm gì? Sao lại đối xử với cô ấy như vậy. Đúng là làm nữ 9 ko dễ dàng chút nào, gặp quá nhiều nguy hiểm trắc trở
Avatar
Yến Linh10:08 05/08/2018
Mình đọc cmt thấy mọi người chửi DA mà đọc tới chương 100 vẫn thấy bình thường nhưng tới khi đọc chương DA để NDT chờ 2 tiếng trong nhà hàng còn DA lại chạy đến Diêm gia thì đúng là DA quá đáng. Đúng là DA chả xứng với NDT, càng đọc càng ghét
Avatar
Tiểu Nhi Nhi20:06 02/06/2017
mình cảm thấy DA thật sự không xứng đáng vs tc của NDT bởi tình cảm của cô ấy rất dễ lây động, nếu Diêm Việt muốn quay lại thì DA sẽ tình nguyện theo mà ko để ý đến tình cảm của NDT

BÌNH LUẬN FACEBOOK