Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dung Ân quay đầu lại, vết thương trên cổ hơi đau, cô đưa tay ấn vào bả vai: “Tôi không biết, có lẽ, từ lúc tôi sinh ra, tôi đã phải chịu tội.” Dung Ân mỉm cười tự giễu, trong lòng chua xót.

“Cô nói không sai, có vẻ cô đã đắc tội không ít người.” Nam Dạ Tước tiếp tục lái xe: “Vì vậy, cô mới chọn làm việc ở Nghiêm Tước?”

“Đúng vậy, tôi không muốn có một cuộc sống không ổn định nữa”. Lời nói này, cô sẽ không nói là mỉa mai, cô chỉ nói sự thật. “Trước khi vào làm việc ở Cám Dỗ ai đã khiến cô không tìm được công việc?”

Dung Ân cúi đầu, đây cũng là điều cô không thể giải thích được: “Tôi không biết.” Lúc đó, cô vẫn chưa gặp Nam Dạ Tước.

Trong xe yên tĩnh trở lại, bàn tay Nam Dạ Tước đột nhiên đan lấy tay Dung Ân. Cô không quen với động tác thân thiết như vậy, muốn rút tay về. Nam Dạ Tước quay sang nhìn Dung Ân, ánh mắt quyến rũ chết người: “Đêm nay, tôi muốn cô.”

Dung Ân kinh ngạc mở to mắt, đột nhiên cô cảm thấy không gian trong xe thật chật chội, ngay cả không khí xung quanh cũng bắt đầu trở nên ái muội: “Cuộc sống hiện nay của tôi rất tốt”. Nam Dạ Tước hiểu được ẩn ý bên trong câu trả lời của Dung Ân.

“Chúng ta lại thực hiện một cuộc giao dịch, cô thấy thế nào?”

“Cái gì?”

“Tôi giúp cô điều tra ra thân phận của ông chủ bí ẩn đứng sau Cám Dỗ, điều kiện, vẫn là thân thể cô”. Nếu không phải trước đây ông chủ của Cám Dỗ giở trò với bản hợp đồng của cô, thì có lẽ Dung Ân sẽ không thỏa hiệp nhanh như vậy.

Cho nên, thực ra anh phải cảm ơn anh ta mới đúng.

“Không cần”. Dung Ân cự tuyệt ngay lập tức: “Tôi không muốn biết”.

Xe yên lặng đến nơi, quy tắc trò chơi trước đây là do Nam Dạ Tước tự mình đặt ra. Người ta vẫn thường nói, quy tắc là do con người đặt ra. Nếu anh muốn thay đổi, lúc nào cũng có thể làm được. Nếu anh muốn Dung Ân, cô không có năng lực phản kháng.

Ngồi vào bàn dùng bữa, thức ăn vẫn chưa mang lên. Nam Dạ Tước tự mình rót rượu. Xuyên qua thứ chất lỏng màu đỏ trong ly, anh nhìn chằm chằm Dung Ân ngồi ở phía đối diện. Nhấp một ngụm rượu, anh mỉm cười hỏi Dung Ân: “Tôi hỏi em một chuyện”.

“Chuyện gì?”

“Lúc ở trên giường, tại sao em lại không có phản ứng?”

Dung Ân đưa mắt nhìn xung quanh, ở một nơi cao cấp như thế này, người ngồi đối diện cũng tao nhã không kém, vậy mà lời nói nói ra lại làm người ta không kịp trở tay: “Tôi không phối hợp với anh sao?”

Thức ăn được mang lên, Nam Dạ Tước lắc chén rượu trong tay, nhìn ly rượu bị nhiễm đỏ nói: “Cái tôi muốn, là nhìn thấy em thỏa mãn”

Dung Ân cúi đầu, nhìn thức ăn phong phú ở trên bàn muốn chuyển đề tài, vào lúc này, đột nhiên chiếc mũi nhạy cảm của cô ngửi được một mùi nước hoa quen thuộc, kích thích toàn thân trở nên căng thẳng.

Đúng lúc cô vội vã ngẩng đầu lên, đập vào mắt là bóng dáng một người đàn ông vừa lướt qua cô, hai tay anh ta đút trong túi quần, ánh đèn phản chiếu lên chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay anh ta khiến mắt Dung Ân đau nhói. Thân thể người đàn ông cao lớn, sau mấy bước chân đã đi ra ngoài. Dung Ân nhìn theo không chớp mắt, mãi đến lúc bóng dáng kia mất hút, cô mới có phản ứng, đẩy ghế ngồi, đứng dậy chạy theo.

Sắc mặt Nam Dạ Tước chợt biến, ánh mắt trở nên hung ác, nham hiểm, ném chén rượu trong tay xuống, anh cũng đi ra ngoài.

Bầu trời không biết bắt đầu từ lúc nào đã trở nên âm u, im lặng không một tiếng động, mưa bay tới tấp như chuỗi hạt trân châu bị đứt dây, Dung Ân không để ý đến trời mưa, chạy nhanh đuổi theo bóng dáng người đàn ông kia.

“Việt, Việt!”

Cách đó không xa, người đàn ông ngoái đầu lại, đôi mắt màu hổ phách thoáng nhìn.

Người ta, cái gì cũng có thể thay đổi, trừ ánh mắt, ánh mắt sẽ không bao giờ thay đổi.

Mưa tạt vào người, lạnh lẽo đến tận xương, Dung Ân vội vã chạy theo hướng người đàn ông, chẳng lẽ cô thật sự nhìn thấy kỳ tích ư?

“Ông chủ”. Lái xe lấy ô che mưa mở cửa xe.

Phía sau Dung Ân, Nam Dạ Tước cũng đã đuổi ra ngoài. Người đàn ông kia xoay người ngồi vào trong xe, chiếc xe ô tô màu đen vững vàng đứng trong mưa. Dung Ân liều lĩnh chạy ập đến, hai tay đã chạm vào cửa xe.

“Ông chủ?” Lái xe nhìn vào trong gương hỏi.

Tóc người đàn ông vì bị ướt mưa mà bết chặt vào khuôn mặt và quá nửa chiếc cằm lạnh lùng, bên ngoài xe, một tay Dung Ân kéo tay cầm mở cửa xe, tay kia thì đập liên tục lên cửa kính: “Việt, Diêm Việt!”

Vẻ mặt lo lắng, toàn thân cô nhếch nhác, run run đứng giữa trời đang mưa to. Người đàn ông nhìn chằm chằm khuôn mặt gần trong gang tấc, lạnh lùng ra lệnh: “Lái đi”

“Vâng”. Lái xe vặn chìa khóa, khởi động xe.

Nhận thấy động tác này, Dung Ân càng thêm cuống quýt, hai tay cô giữ chặt lấy tay cầm cửa xe, nhưng cửa xe đã khóa, bánh xe chuyển động làm nước té khắp chân cô, xuyên qua cửa kính màu đen, cô có thể nhìn thấy bóng dáng người ngồi trong xe.

“Việt!”

Lái xe thấy cô không buông tay, thì đạp mạnh chân ga.

Ầm. Thân xe cứng rắn vượt qua người Dung Ân, bước chân cô lảo đảo chạy theo, nhưng vì tốc độ quá nhanh khiến thân thể Dung Ân bị hất văng ra ngoài, trượt ngã xuống nền đường. Chiếc xe kia cứ thế mà đi, Dung Ân chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, trên đầu mưa vẫn xối xả.

Cánh tay chạm xuống nền đường bị rách da, máu tươi chảy ra hòa lẫn với nước mưa đục ngầu. Dung Ân lại không cảm thấy đau, khuôn mặt đờ đẫn nhìn chằm chằm phía trước. Mặc dù khuôn mặt không giống, nhưng đôi mắt đó, cô sẽ không bao giờ nhận sai. Đó là Diêm Việt.

Cái lạnh từ tay áo chạy khắp toàn thân, đồng thời, cảm giác đau đớn không thể chịu nổi lại bắt đầu ập đến, Dung Ân nắm chặt hai tay, đấm mạnh xuống đất: “Tại sao, Tại sao!”

Nếu thật sự là Diêm Việt, tại sao anh ấy lại không nhận ra cô?

Nước mắt không thể khống chế cứ thế trào ra, giọng nói gầm nhẹ, thanh âm khàn khàn, đôi tay cô đã tóe máu, Dung Ân cúi đầu, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Chỉ cần một ánh mắt, có thể khơi ra hết bao nhiêu đau khổ cô đã cố chôn giấu bao lâu nay …

Ở phía đối diện, qua cửa xe, người đàn ông lạnh lùng nhìn tất cả những gì đang xảy ra.

Cửa kính xe hạ xuống một nửa, điếu thuốc trên tay phải lúc sáng lúc tối, chiếc xe đỗ sau một thân cây to, khiến người bên đường không thể phát hiện.

“Em vẫn chưa bao giờ từ bỏ, Việt, em thực sự rất nhớ anh…”. Nỗi nhớ này, chỉ mình cô mới có thể biết được, nỗi nhớ như một căn bệnh nan y không có thuốc giải, từng chút, từng chút một, trải qua thời gian và khoảng cách, càng ngày càng thấm sâu, thấm sâu đến tận đáy lòng!

Dung Ân ngẩng đầu lên, không quan tâm đến mưa đang tạt vào mặt: “Việt, có phải anh muốn nói với em, rằng em hãy quên anh đi? Việt, em điên rồi ư, rõ ràng là anh đã chết rồi, tại sao em còn tưởng người khác là anh, lúc nãy, nếu người đàn ông kia dừng lại, em thực sự sẽ nghĩ rằng anh còn sống, nhưng anh ta không dừng lại, anh ta đã không dừng lại …”

Những người đi qua đường thỉnh thoảng đứng lại chỉ trỏ.

“Anh đi rồi … Những lúc em nhớ đến anh, em phải làm gì đây?”. Chỉ còn lại một người, nhưng không thể quên được những gì đã từng có, điều này có phải rất tàn nhẫn hay không?

“Em là Ân Ân của anh, nhưng tại sao anh lại bỏ mặc em, không quan tâm đến em lâu như vậy?”

“Việt …” !!!

Một tiếng hét bi thương dưới trời mưa, cô đơn lạnh lẽo đến tận xương tủy, cơn mưa quá lớn, không chỉ làm mờ ánh mắt cô, mà còn muốn rửa sạch hết bụi bặm trên những ký ức cô đã từng chôn giấu.

Dung Ân nằm dưới mưa, đầu gối lên cánh tay, trước mắt bỗng xuất hiện một đôi giày da nam.

Nam Dạ Tước đứng trong mưa, cả người đã ướt đẫm, anh ngồi xuống, khuôn mặt không có biểu cảm, nâng Dung Ân đứng dậy và mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực. Thực ra, lúc này Dung Ân muốn giãy giụa cũng không còn sức lực nữa.

“Rõ ràng là anh ấy đã không còn…” Dung Ân khóc nghẹn ngào.

Phía đối diện, người đàn ông kia vứt nửa điếu thuốc đang cháy dở ra ngoài cửa sổ xe ô tô, anh ta nhìn nó bị ướt nhẹp trong mưa nói: “Lái đi”.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ám Dục

Avatar
Quân Vi Bảo21:11 20/11/2019
DA này khoái tìm ngước, cái chỗ bị nhục như vậy có cho tiền cũng không vô, ấy vậy mà bả hết lần này đến lần khác đâm đầu vào
Avatar
Thuy Dung Jessica17:08 30/08/2019
hay 08
Avatar
Lý Tiểu Ân17:07 25/07/2019
NDT làm mấy việc mà mn cho là ác nhưng cũng chỉ là vì muốn DA bên cạnh mà thôi,dù sao thì tới lúc kết thì DA cũng bù đắp cho NDT r mà đâu có muốn hãm hại a nx đâu!!!
Avatar
Lý Tiểu Ân17:07 25/07/2019
Mk thấy có bn cmt ns tình yêu này bệnh hoạn nhưng mk thấy nó đâu vậy đâu??? Vs lại dù sao thì NDT thấy DA phát sốt hay j đó thì cũng lo cho DA chứ đâu có k quan tâm đâu chứ!!! Mk thấy NDT và DA rất hợp vs nhau~
Avatar
Mai Trần13:06 26/06/2019
Xin lỗi mình cmt hơi nhiều nhưng tức quá, chương 110, NDT nói yêu DA lạy trời ty gì mà bệnh hoạn hết sức, cưỡng ép dồn cs của DA vào đường cùng hại luôn mấy ng bên cạnh cô ấy, lúc trc DA cũng đã động lòng với NDT zi mà a ta đâu để ý cứ để ý đến việc quan hệ với thân xác DA thôi, sau này mới có chút ty nhưng ty này thật sự bệnh hoạn, cứ ép buộc, cưỡng ép, giam nhốt như vật nuôi, ngta yêu nhau thì làm nhẹ nhàng lãng mạng này như thú dữ ăn thịt, cứ muốn thỏa mãn mình mà ko qt cảm giác của ng khác
Avatar
Mai Trần12:06 26/06/2019
106, NDT chờ DA có 2 tiếng thì đã sao, có gì lớn lao những gì a ta đối xử với DA giờ chỉ chờ thì sao lại quá đáng, lúc trc a ta còn để DA ở nhà chờ đợi mòn mỏi trong a ta về từng ngày đó thì sao ko nói , lúc trc cô ấy và DV yêu nhau sâu đậm lại còn đối tốt chiều chuộng, vui vẻ đúng là ty như trong mơ làm sao nói quên là quên được cô ấy thăm DV có gì sai, còn NDT toàn là tình dục đối với DA, đc mấy cái hđ lãng mạng nhẹ nhàng, lúc nào cũng muốn chiếm hữu. Ko hiểu s mn lại chửi ghét DA cho đc
Avatar
Mai Trần08:06 26/06/2019
Đọc đến chương 84 rồi vẫn ghét NDT như cũ, sao lại đối xử với cọ gái như vậy chứ, truyện tên "Ám Dục" đúng là ko sai mà, tối ngày thịt con ngta lại rất mạnh bạo tới phát bệnh luôn thứ ko phải ng mà, zi mà yêu đương cái quái gì ko biết nữa, khỗ cho DA tội cô ấy bết bao nhiêu, đau từ thể xác đến tâm hồn
Avatar
Mai Trần13:06 25/06/2019
Mới đọc đến 35 thôi quả thực rất ghét NDT, sao lại ép 1 ng con gái vô bước đường cùng như vậy chứ, chỉ vì muốn thỏa mãn cái thú vui bệnh hoạn của mình mà làm vậy với DA, còn DV sao a ấy lại làm vậy? rõ ràng gặp DA rồi sao lại nói ko, a ấy muốn làm gì? Sao lại đối xử với cô ấy như vậy. Đúng là làm nữ 9 ko dễ dàng chút nào, gặp quá nhiều nguy hiểm trắc trở
Avatar
Yến Linh10:08 05/08/2018
Mình đọc cmt thấy mọi người chửi DA mà đọc tới chương 100 vẫn thấy bình thường nhưng tới khi đọc chương DA để NDT chờ 2 tiếng trong nhà hàng còn DA lại chạy đến Diêm gia thì đúng là DA quá đáng. Đúng là DA chả xứng với NDT, càng đọc càng ghét
Avatar
Tiểu Nhi Nhi20:06 02/06/2017
mình cảm thấy DA thật sự không xứng đáng vs tc của NDT bởi tình cảm của cô ấy rất dễ lây động, nếu Diêm Việt muốn quay lại thì DA sẽ tình nguyện theo mà ko để ý đến tình cảm của NDT

BÌNH LUẬN FACEBOOK