Ái Thượng Lão Sư

Chương 51

Viễn Thượng Bạch Vân Gian

05/10/2020

Mãnh liệt làᘻ ȶìиɦ

Năm mới không ngoài dự tính yên ổn trôi qua, Hoắc Văn Việt có vài ngày chưa xuất hiện, có lẽ về nhà ăn Tết, mãi đến mùng sáu xuất hiện dưới tầng nhà Hạ Tùng. Hai cha con Hạ gia ở đây không có họ hàng ruột thịt, Hạ Tùng cũng không kết bạn với ai, nhưng Hạ Hiểu Quang còn có vài người bạn thân, mùng sáu đã chạy đi tìm bạn chơi, trước khi ra cửa Hạ Tùng đưa cho nó một ít quà tặng, dặn dò nó đến nhà bạn cần phải chào mọi người, mới yên tâm để nó đi.

Lúc Hoắc Văn Việt lên tầng, Hạ Hiểu Quang vẫn chưa về, Hạ Tùng đang chuẩn bị cơm tối. Hoắc Văn Việt mang đến ít đò, là mấy loại thuốc bổ gì đó, Hạ Tùng không tiện từ chối, chỉ có thể nhận. Làm cơm tối xong cuôi, Hạ Hiểu Quang gọi điện thoại về xin nó có thể ngủ lại ở nhà bạn không, trong lòng Hạ Tùng có phần lo lắng, nhưng nghe thấy giọng mong đợi của con trai, vẫn đồng ý.

Sau khi ăn cơm tối xong, Hoắc Văn Việt đương nhiên không rời đi, Hạ Tùng cầm đồ ngủ vào phòng tắm, mới cởi quần áo xuống, Hoắc Văn Việt toàn thân trần trụi đã đi tới.

Phòng tắm chật chội, không rộng bằng phòng tắm ở ký túc xá năm xưa, lúc nam nhân cao lớn tiến vào, như muốn lấp kín không gian trong đây vậy. Mắt Hạ Tùng vô thức rơi trêи ƈôи ȶɦϊ.t trong quần nam nhân vẫn còn chưa cương lên hoàn toàn, hơi đỏ mặt, bỗng nhiên hốt hoảng quay đầu chỗ khác, hai tay muốn che ngực, lại cảm giác hành động này quá buồn cười, đơn giản kiềm chế, cố gắng xung động muốn trốn tránh.

Hoắc Văn Việt đến gần anh, từ từ tiến tới bên người anh, thấp giọng nói, “Tiểu Tùng, em tới giúp anh chà lưng.”

“Ừm. . .” Hạ Tùng mở vòi hoa sen, nước nóng phun xuống dưới, chảy trêи thân thể hai người. Nam nhân trực tiếp dùng bàn tay vuốt ve sau lưng anh, bóp ít sữa tắm xoa trêи lưng anh, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve chà xát tẩy rửa, ngón tay chậm rãi rời xuống, lúc sờ đến ᘻôиɠ anh, động tác bắt đầu ám muội lại sắc tình.

Hạ Tùng cố gắng bỏ qua xúc cảm sau lưng, nhưng một ngón tay đối phương đã chen vào trong khe ᘻôиɠ anh, lúc chạm đến hoa huyệt anh, Hạ Tùng vẫn nhẹ nhàng rêи rỉ một tiếng. Hoắc Văn Việt bị anh câu dẫn, ƈôи ȶɦϊ.t cứng rắn hoàn toàn, lại gần hôn gò má anh, sau khi thấy anh không né tránh, lại hôn ᘻút̼ lên bờ môi anh.

Hai người đã có vài ngày không làᘻ ȶìиɦ, sau khi thân thể Hạ Tùng gặp lại Hoắc Văn Việt, ham muốn ẩn núp ở bên trong như bị kϊƈɦ thích nhô ra vậy, mãnh liệt đến mức chính anh muốn che giấu cũng không giấu được, chỉ trống rỗng cô quạnh vài ngày thôi, anh đã thấy khó chịu, chờ đến khi đầu lưỡi đối phương vươn ra, anh cũng lè lưỡi đáp lại.

Chiếm được anh đáp lại, Hoắc Văn Việt hưng phấn đòi mạng, hô hấp gấp gáp, nhưng hắn cố gắng kiềm chế, để biểu hiện của mình không cần nóng ruột như vậy, hắn gần như dùng toàn bộ kiên trì đến an ủi người hắn tâm tâm niệm niệm trước mặt này, muốn để lại cho anh thể nghiệm tốt đẹp nhất. Đầu lưỡi hắn thong thả chạy dài đảo qua hàm răng anh, ɭϊếʍ láp thịt mềm trong miệng anh, ᘻút̼ nước miếng của anh, vừa dùng ngón tay nhẹ nhàng đè ép miệng huyệt anh, khuếch trương bên trong ra.

“Ưm. . .” Hạ Tùng bị hắn hôn đứng không vững, kỹ thuật của nam nhân quá tốt, chỉ một nụ hôn đã đủ khiến anh không khống chế được, côn thịt trước mặt đã vểnh lên, khe lồ* phía dưới đã đói khát hé miệng ra, như đã hoàn toàn quên đi từng trận chịu đựng đau đớn kia, lúc thầm thầm muốn hưởng thụ kɧօáϊ cảm.

” Tiểu Tùng, em rất nhớ anh. . .” Hoắc Văn Việt thả bờ môi anh ra, gần như nỉ non bên tai anh nói mấy lời ôn nhu, ngón tay đã cắm vào trong hậu huyệt anh, chèn ép trêи vách tường đường ruột, nhưng chỉ vài phút thôi, đã chen cả ngón tay vào. Nhanh chóng, đường ruột ướt mềm đã bị ma sát rỉ ra một ít nước, theo nam nhân khuếch trương phát ra tiếng bèm bẹp.

Hạ Tùng ngượng ngùng, anh nhỏ giọng nói, “Còn chưa tẩy rửa. . .Dùng đằng trước đi!. . .”

Hoắc Văn Việt thở hổn hển nói, “Hôm nay cả hai lỗ này đều phải dùng, em đến tẩy rửa giúp anh.” Hắn cầm vòi hoa sen, điều chỉnh nước ấm, sau đó hướng vào hậu huyệt Hạ Tùng rửa sạch, Hạ Tùng nhẫn nhịn thấy xấu hổ được hắn súc ruột, thậm chí ở ngay trước mặt nam nhân bài tiết trêи bồn cầu, Hoắc Văn Việt như không để ý, dọn dẹp hậu huyệt anh sạch sẽ, chờ đến khi hai người tắm xong, hắn không kịp chờ đợi, ôm Hạ Tùng về phòng ngủ, áp ngã anh xuống giường, kéo hai chân anh ra đi ɭϊếʍ nhục huyệt anh.

“A. . .” Âm đế bị ɭϊếʍ láp, kɧօáϊ cảm làm Hạ Tùng không đỡ được, ngón chân co rụt lại, trong phòng không có điều hòa, hơi lạnh, Hoắc Văn Việt kéo chăn lên, đắp lại cho hai người, sau đó ở trong chăn ɭϊếʍ nhục huyệt anh.

“A. . .” Hạ Tùng nhìn ngọn đèn trêи đỉnh đầu, trong cổ họng không nhịn được tràn ra rêи rỉ, thân thể anh thấy nóng quá, nơi bị ɭϊếʍ càng nóng lợi hại hơn, như muốn bùng cháy. Đầu lưỡi Hoắc Văn Việt như cầm sợi dây tơ nào đến trêu chọc âm đế anh vậy, ɭϊếʍ viên nho nhỏ kia cứng rắn lên, lại đi ᘻút̼ âm thần anh, còn chen đầu lưỡi vào trong ɦσα ɦuyệt. Hạ Tùng đã rất lâu được hưởng kɧօáϊ cảm được nam nhân ɭϊếʍ huyệt, bên tai nghe tiếng nam nhân ɭϊếʍ ᘻút̼ húp cạn ɖâʍ dịch anh ra, cả người như phát ra một cảm giác xấu hổ, anh nhẹ nhàng giãy dụa thân thể, như muốn né tránh đối phương tập kϊƈɦ, hoặc như đang muốn nghênh đón hùa theo, chính mình mâu thuẫn không chịu được.

Hoắc Văn Việt ɭϊếʍ hoa huyệt anh, lại đi ɭϊếʍ hậu huyệt anh, đầu lưỡi chen vào mặt nhăn chặt chẽ kia gãi gãi, ɭϊếʍ mở động sau của anh thành hình dáng một vòng tròn, cắm đầu lưỡi đầy đặn cắm vào, bắt chước động tác tính giao bắt đầu đâm.

“A. . .Đủ rồi. . .” Hạ Tùng xấu hổ mặt đỏ bừng, lấy tay kéo chăn cao hơn một chút, tránh cho nam nhân nằm kín mít trong chăn sẽ thấy thiếu dưỡng khí, kɧօáϊ cảm mãnh liệt làm toàn thân anh khẽ run, chờ đến khi đối phương ɭϊếʍ đến điểm G của anh rồi, trong cổ họng anh phát ra một tiếng thét chói tai, sướиɠ đến mức suýt chút nữa bắn ra.

Hoắc Văn Việt dùng môi lưỡi thay phiên nhau thưởng thức hai huyệt của anh, thậm chí còn ɭϊếʍ lên ƈôи ȶɦϊ.t anh, đang khẩu giao cho anh, Hạ Tùng không thể nhẫn được, cắm sâu ƈôи ȶɦϊ.t vào trong khoang miệng nóng bỏng của đối phương, như là dựa vào bản năng bắt đầu đút vào, kéo ra đút vào trong yết hầu nam nhân khoảng vài chục cái, trong đầu anh trống rỗng, thân thể run lên, tϊиɦ ɖϊƈh͙ từ mã nhãn bắn ra, toàn bộ bắn vào trong miệng đối phương rồi. (đây là điều trước kia của có cậu ta làm với anh thôi, còn bắn lên mặt anh các kiểu rồi mà, bây giờ anh tính hỗ công hay gì = (((((( chơi chít mẹ nó đi = (((( )

“A . . . a. . . ” Hạ Tùng thoải mái thở từng ngụm từng ngụm hổn hển, mặc dù Hoắc Văn Việt khẩu giao, hơn nữa đặc biệt thích ᘻút̼ hoa huyệt anh, nhưng ngậm sâu trong cổ họng như vậy vẫn là lần đầu tiên. Hạ Tùng phục hồi tinh thần lại mới biết vừa rồi mình đã làm gì, anh vội vàng xốc chăn ên, liếc nhìn sắc mặt đỏ bừng của Hoắc Văn Việt, khóe miệng thậm chí còn lưu lại một đường trắng đục, đầu lưỡi vẫn còn ɭϊếʍ trêи quy đầu vừa xuất tinh của anh, ɭϊếʍ sạch toàn bộ dịch thể phía trêи, hình ảnh này làm Hạ Tùng hoảng hốt, không biết tại sao tim lại đập nhanh hơn.

Môi của đối phương rõ ràng bị mài sưng lên, Hoắc Văn Việt như cũng biết trêи khóe miệng mình còn đính dịch thể, dùng ngón tay đưa lên miệng lau, siết gần hôn Hạ Tùng. Hạ Tùng không tránh, tim vẫn đạp nhanh, mùi dịch tϊиɦ ɖϊƈh͙ tanh nồng trong khoang miệng đối phương hòa lẫn với nước miếng của hắn, cũng không thấy ghê tởm, tâm tình Hạ Tùng lại thấy phức tạp.

Anh được chỉnh thành tư thế hai chân cuốn quanh thắt lưng đối phương, Hoắc Văn Việt cùng với chăn cùng nhau đặt trêи người Hạ Tùng, nhục nhận lớn hướng và trong hậu huyệt anh cố gắng ra vào, Hạ Tùng kiềm chế mình thừa nhận ƈôи ȶɦϊ.t kia tiến nhập, mới bắt đầu thoáng thấy hơi khó chịu, dù sao nơi đó rất nhỏ, nhưng hiện tại Hoắc Văn Việt có đầy đủ kiên trì, vừa hôn anh vừa đùa bỡn núm иɦũ ɦσα anh, lại hướng vào trong đường ruột đỉnh lộng, cuối cùng để cả hai hoàn chỉnh giao hợp cùng nhau.

“Trong cơ thể Tiểu Tùng thật ấm áp.” Hoắc Văn Việt đương nhiên thấy cực kỳ thoải mái, trong giọng nói mang theo phần cảm thán, hô hấp gấp gáp, hắn chậm rãi ma sát đường ruột Hạ Tùng, khiến bên trong càng ngày càng ẩm ướt, dần dần mài ra tiếng nước bèm bẹp, mới tăng nhanh tốc độ đút vào.

Hoắc Văn Việt ôn nhu làm Hạ Tùng thấy không chân thật, kɧօáϊ cảm kia như treo trêи cao, không hề có biện pháp đi vào hiện thực, anh muốn để đối phương nhanh hơn chút, lại xấu hổ nói ra mấy lời ɖâʍ loạn, đành phải nhẫn nhịn. Hoắc Văn Việt vừa thao anh vừa hôn anh, đầu lưỡi luôn đuổi theo đôi môi anh, thích thưởng thức nước miếng của anh, như đang hôn không đủ vậy, chờ đến khi làm xong phân nửa rồi, tốc độ dây dưa như vậy khiến chính hắn cũng không chịu nổi, động tác trừu sáp mới kịch liệt hơn chút.

Hạ Tùng lại bị chỉnh thành tư thế quỳ nằm úp sấp, tư thế này vô cùng phóng đãng, Hạ Tùng đỏ mặt, trong mắt bắt đầu hiện lên hơi nước, anh cố gắng quên xấu hổ đi, tay chân gầy nhỏ quỳ nằm lỳ trêи giường, ƈôи ȶɦϊ.t vừa bắn ra, hậu huyệt vẫn hơi mở, lộ ra nhục động phì nộn, bên trong đường ruột như vẫn còn đang đói khát mở miệng. Hoắc Văn Việt nhìn chằm chằm, hắn lại để ƈôи ȶɦϊ.t ẩm ướt của mình đi tới, quy đầu đính vào trong miệng huyệt nhỏ hẹp, lại vạch nó ra đến mức rộng nhất, để cả cây gậy sắt của mình tiến vào hoàn toàn.

“Thật thoải mái, Tiểu Tùng, em thích anh.” Nam nhân cao lớn ôm song tính nhân dưới người bao vào trong ngực, da thịt dán vào nhau thật chặt, nơi bí ẩn nhất cũng kết thúc giao hợp cùng nhau, trong phòng còn phát ra tiếng thân thể va chạm mập mờ, cùng với tiếng nước mê người. Hắn lại gần hôn gò má Hạ Tùng, ɭϊếʍ vành tai anh, Hạ Tùng như không chịu đựng nổi, nghiêng mặt sang một bên, ngoan ngoãn đưa lên đôi môi mềm mại của mình.

Làᘻ ȶìиɦ mãnh liệt lâu dài đã qua hơn nửa giờ mới kết thúc, Hạ Tùng vì được hắn hút bắn một lần, nên lần thứ hai mới bắn sớm hơn nam nhân năm phút đồng hồ mà thôi, tϊиɦ ɖϊƈh͙ nóng rực đều bắn trêи ga trải giường, kɧօáϊ cảm cao trào khiến toàn thân anh mê muội, đường ruột theo bản năng siết chặt cự bổng trong cơ thể, như muốn hút ra chất lỏng gì đó, tự động co rút lại. Chờ đến khi Hoắc Văn Việt bắn vào đường ruột anh, Hạ Tùng đã trải qua cao trào nho nhỏ, anh thở hổn hển, ngón chân co chặt lại, tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt, đầu lưỡi đối phương ɭϊếʍ đến, anh nhắm mắt lại, lè lưỡi đáp lại đối phương hôn.

Hai người tương tác quả thực rất tốt, như là trời sinh để khớp lại với nhau vậy, tính ɖu͙ƈ của Hoắc Văn Việt rất mạnh, tuyệt đối không thua năm mười bảy mười tám tuổi, ƈôи ȶɦϊ.t như như chỉ đang nghỉ ngơi thêm vài phút đồng hồ, ngay sau đó sẽ cứng rắn, lúc này đây cắm vào hoa huyệt Hạ Tùng.

Hoa huyệt Hạ Tùng đã thành một vũng ɖâʍ thủy lớn, ƈôи ȶɦϊ.t nam nhân cắm nhập vào, ɖâʍ thủy đã bắn ra rồi, làm lông mu nam nhân đều ướt đẫm. Hạ Tùng thoải mái nức nở vài tiếng, ᘻôиɠ lại không kiềm chế được tự động lắc lư, nghênh hợp nam nhân đút vào, được thoải mái như vậy, lại không nhịn được nức nở nói, “Cắm sâu hơn chút. . .A. . .”

“Tiểu Tùng ɖâʍ thật, tất cả đều muốn phải không?” Hoắc Văn Việt cực kỳ yêu tư thế anh đắm chìm vào trong bể ɖu͙ƈ, cả người như nụ hoa nở rộ ra, bày ra địa phương mềm mại nhất, dâng hiến ra mặc hắn xâm chiếm, cho hắn hưởng dụng.

“Ưm. . .Tất cả đều muốn. . ..A. . .” Sáu năm trước có lẽ Hạ Tùng sẽ xấu hổ điên mất, nhưng hiện tại chính anh đã buông thả toàn bộ, Hạ Tùng cố gắng rút hoa huyệt lại kẹp chặt cự bổng kia, anh muốn tϊиɦ ɖϊƈh͙ trong túi trứng của nam nhân kia, tốt nhất là bắn nhiều vào, bắn mấy lần cũng được, rót đầy t.ử ƈυиɠ anh, như vậy mới có thể làm anh mang thai một sinh mệnh mới.

Nghĩ đến đây, Hạ Tùng càng làm liều cầu hoan cùng nam nhân, xin hắn làm sâu hơn chút, cắm nhanh hơn, chờ đến khi dùng tư thế truyền thống, hai cánh tay anh quấn lấy cổ nam nhân, cặp chân dài cũng vòng chặt qua thắt lưng đối phương, xin Hoắc Văn Việt bắn vào bên trong.

Hoắc Văn Việt đối mặt Hạ Tùng tận lực dụ dỗ, như là không kiềm chế được bắn ra, rót toàn bộ tϊиɦ ɖϊƈh͙ đậm đặc vào trong t.ử ƈυиɠ anh, khiến cả hai đạt được kɧօáϊ cảm đỉnh điểm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ái Thượng Lão Sư

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook