Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
“Lại đây.”

Bỗng dưng, trong bóng đêm vang lên thanh âm của Hoàng Phủ Thanh Vũ, rõ ràng là cực kỳ thanh tỉnh , tựa hồ còn lộ ra vài phần lo lắng.

Tịch Nhan trong lúc nhất thời có chút kinh ngạc, không nghĩ tới hắn vẫn chưa ngủ , hơi do dự một lát, cuối cùng đứng dậy đi về phía giường.

Vừa đến bên giường, đột nhiên hắn bắt lấy tay nàng, ngay sau đó âm thanh khẽ thở dài vang lên: “Biết rõ thân mình không khoẻ lại còn mải nói chuyện ở bên ngoài đến bây giờ? Đi lên đây, ta sưởi ấm cho nàng.”

Tịch Nhan tưởng như đang nằm mơ -- thanh âm ôn nhu như nước thế kia phải chăng là của Thất hoàng tử Hoàng Phủ Thanh Vũ thâm sâu không lường được?

Nàng còn chưa phục hồi tinh thần, tay hắn hơi dùng lực làm cho nàng thuận thế nằm xuống giường.

Trong chăn rõ ràng vẫn lạnh lẽo, Tịch Nhan có thể cảm giác được chỉ có trong ngực hắn mới tỏa ra nhiệt độ, trong lòng không biết vì sao căng thẳng, xoay người đưa lưng về phía hắn, thản nhiên nói: “Thời gian không còn sớm, Thất gia nên ngủ đi.”

“Nàng cũng biết thời gian không còn sớm sao?” Rõ ràng là ngữ điệu vô cùng bình thường nhưng thái độ hắn tựa tiếu phi tiếu nên cuối cùng câu nói kia dường như ẩn chứa ý tứ vô tận.

Tịch Nhan chưa kịp lý giải câu nói kia tột cùng có ý nghĩa gì thì đột nhiên nhận thấy tay vòng qua thắt lưng mềm mại của nàng ra, bàn tay tiến vào trong áo lót của nàng!

“Thất gia --”

“Đừng nhúc nhích.” Thanh âm của hắn rõ vang lên bên tai nàng, lộ ra vẻ ôn nhu cùng ái muội vô cùng, “Nơi này đau có phải hay không? Ta ôm nàng, nàng có khỏe hơn chút nào không?”

Bàn tay to lớn ấm áp của hắn đặt trên bụng bằng phẳng của Tịch Nhan, cả người nàng cứng ngắc không nhúc nhích, kiệt lực nhắc nhở chính mình phải bình tĩnh, nhưng hai má vẫn không nhịn được nóng lên.

Không thể phủ nhận, tay hắn thật sự có tác dụng rất lớn, tựa hồ có một dòng nước ấm xuyên qua thân nàng, đau đớn cũng tan đi, thật sự là cực kỳ thoải mái.

Tịch Nhan cảm thấy thoải mái cả người nên mơ màng ngủ.

“Nàng chưa từng quen biết ta, không hiểu chút gì về ta nhưng vẫn để cho ta tiếp cận nàng, chẳng lẽ trong lòng nàng không có một chút để ý nào sao?”

Đột nhiên trong lúc đó bên tai nàng truyền đến âm thanh của hắn, nhưng không cách nào giải thích được cảm xúc ẩn chứa trong đó.

Trong đầu Tịch Nhan nhất thời sáng tỏ, cười khẽ một tiếng, lạnh lùng nói: “Ta là người của Thất gia, thân mình cũng là của ngài, còn có điều gì phải nghi ngờ đây?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười khẽ một tiếng nói:“Cái gì cũng đều là của ta, cho nên sẽ không để ý ư? Nghe ra có chút không cam lòng?”

Hắn đưa ra câu hỏi đồng thời bàn tay đặt trên bụng Tịch Nhan bỗng nhiên hơi đi chuyển, chậm rãi đi lên phía trên, hướng về phía trái tim nàng như muốn khám phá xem nơi đó như thế nào.

Thân mình Tịch Nhan lại lần nữa trở nên cứng ngắc.

Thế nhưng bàn tay hắn đã tiến đến ngực của nàng, ngón tay thon dài dường như vô tình lướt qua da thịt trắng mịn, mềm

mại chứa đựng cảm giác quyến luyến nói không nên lời.

Thân thể của nàng phản ứng thành thực hơn suy nghĩ của nàng, Tịch Nhan cảm thấy trên người một trận tê dại, nhịn không được hơi thở trở nên hổn hển.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Avatar
Thành Hồ Đình17:07 26/07/2019
Ghét nữ9 v~ Bình hoa di động chính cống Coi mà tức mưn bỏ truyện
Avatar
Trâm Anh Yume14:07 17/07/2019
Đọc truyện hay nhưng sao thấy nữ chính tệ vl. Ngoài nhan sắc ra có làm ăn gì đc đâu.
Avatar
Thuylinh Nguyen09:06 17/06/2019
Truyen hoan thanh xong chua .
Avatar
Tam Kim09:08 02/08/2015
Truyện này là một trong nhưng bộ truyện dịch tốt. Tuy dài nhưng một số chương dịch rất hay - văn nhẹ nhàng, ý tinh tế, lời trau chuốt . Người dịch có am hiểu về lịch sư ( phong tục, tập quán, đồ dùng ... cổ đại). Hiện nay vì rất nhiều lý do, nhiều tác phẩm nhiều cuốn truyện được dịch vội vã, dịch sai, thậm chí sai lỗi chính tả dẫn đến sai ý, tên nhân vật phụ đưa thành nhân vật chính và kéo dài trong rất nhiều chương ... làm cho tác phẩm trở thành tầm thường . Thật đáng tiếc !

BÌNH LUẬN FACEBOOK