Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đối với những chuyện đã quyết, Thích Thiếu Thương thực hiện với tác phong rất nhanh chóng dứt khoát.

Ngũ Đại Lang cũng vì nhiều ký ức đau thương với nhà số 88 đường Cần Phấn mà phát huy tối đa khả năng để giúp Thích Thiếu Thương hoàn thành tất cả thủ tục.

Nhờ vậy mà mới có một tuần, Thích Thiếu Thương đã chuyển hết toàn bộ đồ đạc sang nhà mới.

Chủ nhân trước đây của nhà số 88 là một doanh nhân nho nhã, rất có mắt thẩm mỹ, phòng ốc bài trí rất trang nhã tinh tế.

Người doanh nhân này mấy năm trước qua đời, con cái thì một là đã có nhà cửa ở nơi khác, hai là cũng không thích cách bài trí xây dựng như vậy, nên mới rao bán nhà qua công ty môi giới.

Thích Thiếu Thương vừa nhìn thấy ngôi nhà liền thích ngay, lúc đó nếu không vì Cố Tích Triều, hắn đã sớm mua xong rồi.

Nhưng mà, duyên phận đúng là chạy không thoát, thuộc về hắn, cuối cùng cũng là của hắn.

Mà hiện tại trong căn phòng khách trang nhã này, trên bức tường trắng mịn, đang treo một bức tranh.

Hai cậu nhóc bụ bẫm vẽ theo phong cách kute đang ngồi trên cỏ, một cậu đeo chiếc ba lô nhỏ màu xanh, cầm một cọng cỏ trêu trêu một chú cún, cậu kia thì cười lộ hai lúm đồng tiền, vui vẻ nhìn một người một chó đang đùa giỡn. Sống động đáng yêu, như là muốn nhảy ra khỏi bức tranh.

Tức Hồng Ngọc nhìn thấy bức vẽ, la lên: “Anh Thích à, bức vẽ này dễ thương quá đi! Mà không ăn nhập gì với phong cách căn phòng này hết. Hay là anh tặng em nha anh coi đó, không phải em và tiểu Tiêu đã tặng anh bức kiệt tác ‘Thiếu nữ Avignong’ của Picasso sao? Treo lên ở đây là vừa hợp đó!” vừa nói vừa trèo lên sofa tính động thủ.

Dọa đến Thích Thiếu Thương vội vàng lôi cô nàng xuống, “Tiểu tổ tông a, đừng có động vào!”

Tuyệt đối không thể để cô nàng lại gần nhìn, vì trên đó còn có chữ ký của Cố Tích Triều a. Lỡ mà bị Tức Hồng Ngọc biết được hắn có qua lại với thần tượng Cố Tích Triều của cô, mà lại dám giấu diếm không tiết lộ mảy may, hắn chắc chắn sẽ lập tức biến thành bức danh họa của Picasso—- không thành hình người.

Tiêu Long Tự cũng vội vàng ôm bà xã mình lại, tốt xấu gì cũng là ngày Thích Thiếu Thương tân gia, bọn họ sao có thể giống y như quỷ về làng mà càn quét khắp nơi như vậy?

Cậu ta dỗ dành Tức Hồng Ngọc, “Tiểu Ngọc a, em xem phong cách căn phòng này của anh Thích đâu có hợp với bức tranh, nói không chừng qua mấy ngày ảnh bỏ nó xuống, đến lúc đó em có thể…”

Tức Hồng Ngọc dẫu dẫu môi phụng phịu, tuy là bị thuyết phục, nhưng vẫn không cam tâm, “Tiểu Tiêu, bức vẽ này phong cách quả thật giống của Cố Tích Triều….”

“Có giống cũng không phải đồ thật đâu mà, em phải bình tĩnh bình tĩnh.”

Bên này Tiêu Long Tự đang an ủi Tức Hồng Ngọc, bên kia, Nguyễn Minh Chính và Thích Thiếu Thương đang rù rì rủ rỉ. “Hôm nay anh dọn nhà, Cố Tích Triều tặng bức này mừng tân gia?”

Thích Thiếu Thương len lén liếc Tức Hồng Ngọc một cái, nhìn thấy cô ta đã bị thứ khác thu hút sự chú ý, mới yên tâm trả lời, “Ừ. Cậu ta cũng muốn lại, nhưng có nha đầu tiểu Ngọc này ở đây, anh còn không liều chết cản cậu ta sao.”

“Sao không cho cậu ta đến? Bộ Tiểu Ngọc với cậu ta có thù sao?”

Lắc lắc đầu, Thích Thiếu Thương thực tình rất khó xử.

Nếu mà Tức Hồng Ngọc nhìn thấy Cố Tích Triều, có bất mãn với hắn thì cũng là một chuyện. Còn có vấn đề khác nghiêm trọng hơn, chính là nếu thần tượng khác người và fan nữ điên cuồng này chạm mặt nhau, Cố Tích Triều không chừng sẽ chấp nhận thỉnh cầu của Tức Hồng Ngọc, dẫn cô ta về nhà tham quan… vậy hình tượng của Cố Tích Triều….

Nguyễn Minh Chính cảm thông nhìn Thích Thiếu Thương đang tưởng tượng đến mặt đầy sọc đen, “Anh cũng thật là khổ tâm lo tính nha.”

Cô có thể hiểu được ông chủ, nếu mà cảnh tượng loạn lạc trong nhà Cố Tích Triều bị phát hiện, vậy chẳng phải cũng cho thấy công việc của công ty vệ sinh Thần Long đã thất bại sao? Chuyện này nhất định sẽ làm tổn hại hình tượng của công ty.

“Ông chủ à, anh đối với công ty thật là, cúc cung tận tụy, có chết không từ!”

Nói xong, nàng ta làm ra một bộ mặt cảm khái mà đi vào phòng ăn, thưởng thức các món ăn ngon mà Thích Thiếu Thương đã chuẩn bị để đãi bạn bè mừng tân gia.

Để lại Thích Thiếu Thương mang bộ mặt ngơ ngác, “Cái này có liên quan gì đến công ty?”

Còn Cố Tích Triều lúc này, đang cùng Phó Vãn Tình đi công viên hải dương xem cá heo.

Từ sau lần tương phùng ở quán karaoke, Cố Tích Triều và Phó Vãn Tình thỉnh thoảng có trao đổi một vài tin nhắn, sau đó hai người lại add QQ của nhau, từ đó thường xuyên chat qua lại. Tuy là chia cách hơn mười năm không có liên lạc, nhưng vừa là đồng hương vừa là bạn học, rất nhanh liền có thể thân thiết trở lại.

Dù là vậy, Phó Vãn Tình quả thực có chút kinh ngạc trước lời mời hôm nay của Cố Tích Triều.

Cố Tích Triều mà cô từng biết, hình như không giống kiểu có thể chủ động mời con gái đi chơi như thế này.

Khi bị cô thẳng thắn bày tỏ nghi vấn, Cố Tích Triều gãi gãi đầu, “Tiểu Thích nói, hôm nay ảnh dọn nhà, kêu mình đừng có qua đó làm rộn lên. Lại sợ mình chán, nên mới cho mình hai cái vé đi công viên hải dương. Cho nên…”

Dù thế nào đi nữa, nhờ sự sắp xếp của Thích Thiếu Thương, Cố Tích Triều và Phó Vãn Tình đã có được buổi hẹn hò đầu tiên.

Hai người dạo chơi trong công viên, xem qua hết các chỗ tham quan, nhìn thấy con thú nào xinh xắn đáng yêu hay là kỳ lạ hiếm thấy, đều không nhịn được mà chạy tới chụp ảnh chung.

Trong hồ cá mập nhìn thấy cá mập trắng đằng sau vách kính há miệng lộ những cái răng bén ngót, Cố Tích Triều đen sầm cả mặt, vội vàng chạy đi.

Đến hồ sứa, cậu lại háo hức chụp lia lịa các loại sứa, nói có thể dùng làm tài liệu vẽ tranh minh họa.

Đến hồ hải tượng, hai người lại phát hiện công viên hải dương này còn tạo sự khác biệt bằng cách cho nhân viên đeo đuôi cá rất giống thật để đóng vai nàng tiên cá, tạo ra cảnh tượng nàng tiên cá diễm lệ cùng hải tượng thuần phác múa lượn với nhau vô dùng lãng mạn.

Phó Vãn Tình nhìn đến kinh ngạc cảm thán, chỉ nàng tiên cá nói với Cố Tích Triều, “Thật là đẹp quá đi.”

“Đẹp thật, ” Cố Tích Triều vội vàng rút một cuốn sổ nhỏ trong túi ra lật ra liếc một cái, xong lại vội vàng nhét lại vào túi, nói với Phó Vãn Tình, “Nhưng mà vẫn không đẹp bằng bạn.”

Phó Vãn Tình “A” lên, quay đầu nghi hoặc nhìn cậu, “Bạn nói gì?”

“Không có không có!” Cố Tích Triều luống cuống phủ nhận.

Không khí có chút kỳ diệu lên.

Có đôi khi người ta hỏi “Bạn nói cái gì”, không phải vì không nghe thấy, mà là không dám tin nên cần xác nhận. Lúc này mà phủ nhận, lại khiến đối phương cuối cùng cũng khẳng định được rồi.

Phó Vãn Tình đỏ mặt, vội quay đầu qua nhìn nàng tiên cá.

Phần thời gian còn lại, hai người ngượng ngượng nghịu nghịu lại có chút vui vẻ hân hoan đi tham quan các thủy cung khác.

Ăn tối ở nhà ăn tự phục vụ của công viên xong, Cố Tích Triều tiễn Phó Vãn Tình về nhà.

Ở dưới nhà mình, Phó Vãn Tình cúi đầu, nói, “Cảm ơn bạn Tích Triều, hôm nay mình chơi rất vui.”

“Ưm, mình cũng vậy.” Cố Tích Triều cười rất đúng mực, dõi mắt nhìn theo bóng dáng Phó Vãn Tình đi vào nhà.

Sau đó quay người lại, thở ra một hơi.

Mệt quá.

Cậu lấy điện thoại ra, nhấn vào một phím.

“A, Tích Triều? Xong rồi?” Đầu kia điện thoại, là giọng nói quan tâm của Thích Thiếu Thương.

“Ưm.”

Bên này Thích Thiếu Thương vừa mới tiễn một đám bạn ra khỏi cửa, thì nhận được điện thoại của Cố Tích Triều. Hắn cảm thấy tâm trạng Cố Tích Triều có chút không ổn, “Sao vậy? Không có tinh thần gì hết. Chơi không vui sao?”

Nhảy lên cái gờ thấp thấp bao quanh khoảng đất trồng hoa bên đường, Cố Tích Triều bước đi từng bước, “Cũng vui. Cũng có nói cái câu sến súa mà anh chép đó, Vãn Tình hình như rất vui.”

Cái gì là “Cũng vui” chứ? Cậu nhóc này rõ ràng là không vui vẻ gì. Thích Thiếu Thương bỏ mặc bàn ăn đó không thèm dọn, vừa nghe điện thoại vừa xỏ giày vào, “Bây giờ cậu đang ở đâu?”

“Công viên nhỏ gần nhà Vãn Tình.”

“Tôi lái xe đi đón cậu. Đừng chạy lung tung.” Cố Tích Triều không rành đường khu đó, không dặn trước một câu, nói không chừng lại lạc đường mất. “Đúng rồi, bức tranh mà cậu tặng đó, tôi treo lên rồi, đẹp lắm.”

Nói xong, cúp máy.

Đầu bên này, Cố Tích Triều chợt cười lên. Anh ta khen tranh của cậu đẹp, ưm, so với đi hẹn hò yêu đương, càng khiến cậu thấy vui hơn.

Buổi hẹn hò đầu tiên, Cố Tích Triều cảm thấy hơi mệt. Sau đó, Thích Thiếu Thương phân tích, có lẽ sự việc diễn tiến quá nhanh, vượt quá khả năng tiếp nhận của Cố Tích Triều. Cho nên hắn quyết định hoãn nhịp độ lại.

Không tiếp tục sắp xếp cho Cố Tích Triều và Phó Vãn Tình đơn độc ra ngoài nữa, thay vào đó là khi tổ chức một số hoạt động này nọ cũng tiện thể kêu luôn cả hai người. Tụ tập, ca hát, đi bar, thỉnh thoảng còn cùng tham gia hoạt động dã ngoại.

Áp dụng cách thức làm quen như vậy, Cố Tích Triều quả nhiên thả lỏng hơn, lần nào cũng cười tít mắt nói với Thích Thiếu Thương, tiểu Thích, hoạt động hôm nay sắp xếp rất tốt nha.

Thích Thiếu Thương cũng làm bộ xiểm nịnh, vừa quét dọn vệ sinh vừa đáp, quý khách, sự hài lòng của ngài là động lực để tôi tiến bước!

Tiểu Cố và tiểu Thích theo phong cách kute

(đây là tác phẩm của nàng Nguyệt tài hoa^^, Nguyệt Nguyệt ta iu nàng)

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ái Nhân Hảo Trạch

BÌNH LUẬN FACEBOOK