Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hứa Niệm Nhất vừa về tới nhà, cảm thấy trong lòng trống rỗng, rất khó chịu.

Ngày hôm sau Đường Nịnh đến tìm cô, cô dứt khoát tìm lý do không ra khỏi cửa.

Nhưng mà ở trong nhà cũng không thoải mái. Chỉ cần cô cùng Tiết Hạo Vũ cười cười nói nói, hai người đại nhân trong nhà liền sẽ lộ ra biểu cảm cảnh giác, rồi mới len lén đánh giá bọn họ. Cho dù cô biết, trong lòng mình dù thẳng thắn vô tư nhưng lại không cam đoan được Tiết Hạo Vũ cũng như mình. Chỉ cần một người có suy nghĩ đó, như vậy cái sai liền sẽ là của cô. Sau đó, cô chỉ có thể ở nhà ôm sách nằm trong phòng, chỗ nào cũng đều không đi.

Chỉ là thời gian dài khó tránh khỏi nghĩ thầm, còn không bằng về Canada.

Bất quá sau đó, không phải cô không thể ở nhà, mà là Đường Nịnh cứ một cuộc rồi lại một cuộc gọi điện thoại đến, sắp đem cô bức điên rồi. Cô gần như muốn tìm người trung gian đi giáp mặt. Quan hệ của cô lớn như thế, bạn bè của cô anh đều biết, thân thích bên mẹ của cô anh cũng biết, Tiết gia còn có một Tiết Bình giúp anh đưa tin, cũng không thể nói mỗi ngày cứ đi gặp cha của cô đi?

Hứa Niệm Nhất cảm thấy bực bội không thôi.

Cái bực bội bị mắc kẹt nơi lòng ngực, có lúc cảm giác tim tại ẩn ẩn đau. Đến cuối cùng, cô cũng dứt khoát không ở nhà, tự mình cầm cái máy ảnh đi khắp nơi.

Chỉ là có chút cô đơn.

Những chuyện này cô tại Vancouver cũng đã trải qua, bởi vì không còn cách nào.

Về đến nhà mà vẫn như vậy, cũng là bởi vì không có cách nào.

Nói không ủy khuất là giả, thế nhưng có thể làm gì đâu?

Chính là như vậy, Hứa Niệm Nhất cơ hồ là đếm ngược mỗi một ngày thời gian về Canada.

Có điều luôn có ngoại lệ.

Lúc cô trốn dưới mái hiên tránh mưa, nhìn thấy cặp mắt kia, trong lòng chính là giật mình.

Hôm nay trước khi ra cửa liền biết sẽ mưa, chỉ là không nghĩ đón xe khó như vậy, hại cô chỉ có thể chật vật núp ở một bên hi vọng mưa có thể nhỏ lại một chút. Đường Nịnh rất thích tiệm cơm bên này, ban đêm luôn xuất hiện ở đây, cô còn đang cảm thấy may mắn vì hiện tại là ban ngày, kết quả vẫn là bị bắt được.

"Lên xe."

Hứa Niệm Nhất sững sờ một chút, kết quả nhìn thấy đại thiếu gia trong xe rất không nhịn được hướng về phía cô rống, "Hứa Niệm Nhất, con mẹ nó cậu lên xe cho tôi."

Hứa Niệm Nhất phản ứng, hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, rồi mới tranh thủ chạy tới.

Mưa giống như càng lúc càng lớn, chỉ mấy bước chân, mà cô cảm giác nửa người đều ướt, ngồi vào trong xe, hơi lạnh mãnh liệt thổi, hại cô liên tục nhảy mũi, chật vật không chịu nổi.

"Gần đây rất bận rộn sao?"

Cô xoay người, lấy khăn giấy ở ghế sau, lau lau cái mũi, cùng mấy giọt nước trên trán, "Cậu lại trộm xe của cha mình, trở lại......"

"Hứa Niệm Nhất, cậu ít liếc tôi lại đi."

Hứa Niệm Nhất cảm giác Đường Nịnh giống như bị cô chọc tức đến nổi có thể đem cô ăn, biểu tình dữ tợn kia đã thật lâu không thấy.

Lúc nhỏ anh cũng không phải là một người sẽ đem cảm xúc mình biểu lộ cho quá nhiều người.

Mất khống chế đối với anh mà nói, rất ít gặp.

Nói thật, nhìn thấy anh như thế này, cô không sợ, ngược lại là cảm thấy buồn cười. Hơi híp mắt lại cố gắng để cho mình đừng cười, nhưng vẫn là lộ ra mấy phần bộ dáng trẻ con. Vẻ như vậy để Đường Nịnh nhìn thấy càng tức giận, vẫn giữ khuôn mặt âm lãnh, thật sắp bị cô chọc tức đến điên mất rồi.

"Không phải tránh cậu, là tránh người khác." Hứa Niệm Nhất rất bội phục mình giác quan nhạy bén.

Bất quá hiển nhiên, rất có ích. Đường Nịnh sửng sốt một chút rồi mới nhíu mày nhìn cô, "Cậu tránh ai?"

"Đàn ông." Cô quay mặt sang, nhìn ngoài cửa sổ, giọt nước đánh vào kính, làm mờ tầm nhìn của cô, lại tựa như đem hết thảy đều kết tại trong không gian nho nhỏ này.

Cô nghĩ thầm, nếu như lúc này anh lại hỏi, cô nên thế nào trả lời?

Chỉ là lúc này, điện thoại di động vang lên, anh nhìn một chút, không có tiếp. Nhưng là hiển nhiên người kia có việc gấp, một lần lại một lần, cuối cùng làm cho anh chỉ có thể tiếp điện thoại, "Anh lập tức đến, chờ anh..... Anh biết......"

Là Lâm Hiểu Phân.

Cho dù là âm thanh nho nhỏ, cô đều nghe được, mà nó lại càng làm cô muốn chạy trốn.

Chính là như vậy, nếu như chỉ có hai người bọn họ, cô có thể không cần quan tâm. Thế nhưng là tăng thêm một người, cô lại phải quan tâm.

Cho nên, cô cần gì phải lấy một cái lý do trêu chọc anh?

Đàn ông, chỉ là một cái lý do, một cái lý do để cô trốn tránh anh, không thể nhiều hơn.

Hứa Niệm Nhất ở trong lòng, khẽ thở dài, ngoài mặt vẫn còn phải làm bộ thật dễ dàng, "Hôm nay đưa tôi đi ăn được không, tôi nhịn đến chết rồi."

Đường Nịnh nhìn khuôn mặt nũng nịu ấy, không khỏi sững sờ.

Cô rất ít cùng anh nũng nịu, thế nhưng là mỗi một lần, chỉ cần làm liền sẽ hữu dụng.

Biết rõ có lúc chỉ là một loại mánh khóe của Hứa Niệm Nhất, thế nhưng là anh lại cự tuyệt không được.

Hứa Niệm Nhất vừa nhìn thấy thân thể thon dài kia ngồi cạnh vô lăng, tóc đen nhánh có chút che mắt để cô thấy không rõ lắm nét mặt của anh, trong lòng lập tức trở nên mềm mại.

Cô ngây ngốc nhìn anh, cứ thế nên không chú ý lúc anh quay sang.

Mà anh nhìn thấy gương mặt kia, cuối cùng vẫn thỏa hiệp, mang theo bất đắc dĩ cảnh cáo cô, "Hứa Niệm Nhất, lần sau còn dám không nói một tiếng liền biến mất, cẩn thận tôi chặt cậu ra."

Cô hì hì cười một tiếng, tỏ vẻ không đồng tình.

Mà anh lại nắm lấy cánh tay cô, nghiêm chỉnh đàng hoàng nói với cô, "Tôi nghiêm túc."

"Ừm." Cô gật gật đầu, "Chém một dao nhất định phải thật nhanh, tôi sợ đau."

Cô biết anh nghiêm túc.

Nhưng cần gì bận tâm chứ!

Xe ngừng tại một xã khu, Đường Nịnh lấy di động ra gọi một cuộc điện thoại, "Ra đi, anh ở bên ngoài."

Hứa Niệm Nhất đã nhìn thấy Lâm Hiểu Phân đội mưa chạy ra, chỉ là vừa chuẩn bị mở cửa lái phụ, lại trông thấy cô ngồi ở bên trong, không khỏi kinh ngạc đứng tại trong mưa.

Cô tranh thủ thời gian đẩy cửa ra, "Vào đi, tôi ngồi phía sau."

Nói xong, cũng mặc kệ cô ta, tự mình chui vào phía sau.

Lâm Hiểu Phân ngẩn người, cũng chui vào xe.

Mà anh một mực lẳng lặng nhìn, hai đầu lông mày không nhịn được cảm xúc cũng biến mất, khôi phục bình tĩnh.

"Anh đi trước đón Niệm Nhất thế mà cũng không nói với em một tiếng?" Lâm Hiểu Phân lên xe, hờn dỗi hỏi anh, mặt hiện lên dịu dàng.

"Trên đường gặp được, " Đường Nịnh nhẹ nhàng trả lời, môi mỉm cười, "Hôm nay Tiết Bình đem bạn gái mới theo, anh dự cảm có trò hay."

"Nhanh như thế? Tiểu Thanh hôm qua còn nói bọn họ không có chia tay, thế nào hôm nay anh ta lập tức mang bạn gái mới tới?"

"Haha, cho nên mới nói có trò hay mà xem."

Hứa Niệm Nhất đột nhiên cảm thấy cô đơn. Những người kia tựa như đều là bên cạnh mình, thế nhưng là những chuyện này lại là như vậy xa xôi. Yên lặng đem mặt dời đi chỗ khác, nhìn ngoài cửa sổ thế giới ướt sũng, u ám, còn có phiền muộn.

Xe đến tiệm cơm, Hứa Niệm Nhất đến khẩu vị đều không có, ngược lại là muốn về nhà. Chỉ là người tới, tự nhiên muốn hàn huyên mấy phần. Mọi người cười cười nói nói, rất náo nhiệt, chỉ có cô biết, tâm tư của cô không ở nơi này.

Khả năng bởi vì nơi này đã không còn có vị trí của cô.

Đứng ở chỗ đó cảm giác đều là xấu hổ.

Ăn cơm chiều, đám người họ nói còn muốn tiếp tục, cô bận bịu tìm lý do từ chối không đi. Lúc đầu coi là giải thích với mọi người cũng như giải thích với anh, ai biết anh nghe nghĩ gì, "Thật không đi?"

"Ừm, hôm nay đi cả ngày. Mệt mỏi." Cô nhẹ nhàng trả lời.

"Vậy được rồi, tôi đưa cậu trở về." Anh lôi kéo tay cô, nhu hòa ấm áp.

"Không cần, các cậu đi đi. Nơi này về nhà rất gần, tôi đón xe trở về là được. Tới sẽ điện thoại cho cậu."

"Được rồi."

Hứa Niệm Nhất một mình ngồi taxi về nhà, về đến nhà ngoan ngoãn gọi cho Đường Nịnh một cuộc điện thoại, nói cho anh biết đã đến nhà.

Anh thờ ơ, nhẹ nhàng lên tiếng rồi cúp máy.

Cô tắm rửa, trở lại phòng, chỉ nằm trên giường.

Kỳ thật nếu là cẩn thận nghĩ lại, cô liền biết, anh hôm nay rất khác lạ.

Thế nhưng là ngày đó cô cũng rất loạn, làm sao nghĩ nhiều như vậy.

Thẳng đến ngày hôm sau, nhận được điện thoại làm loạn của Lâm Hiểu Phân, cô lúc này mới hoảng hồn.

"Hứa Niệm Nhất, lần này cô đã hạnh phúc chưa? Đường Nịnh vì cô cùng tôi chiến tranh lớn, đêm qua xe đều không lái không biết đi đâu."

"Cô ít làm bộ làm tịch nói muốn cùng anh giữ khoảng cách, đều là mánh khoé, đều là cô bỉ ổi thủ đoạn không biết xấu hổ."

"Hiện tại cô hài lòng rồi? Có phải không? Có phải không?"

"Cô nếu là thích anh thì nói, đừng dùng danh nghĩa bạn bè để ức hiếp người khác!"

Hứa Niệm Nhất mỗi lần bị Lâm Hiểu Phân chất vấn thì tê cả da đầu.

Đối với cô ta, cô luôn luôn không biết thế nào nói chuyện.

Cuối cùng Lâm Hiểu Phân mệt mỏi tắt điện thoại, cô mới nhớ tới tìm anh.

Ngón tay run rẩy bấm lấy cái số điện thoại di động kia, chỉ vang lên một chút lập tức nghe được giọng nói trầm thấp.

Cô sốt ruột hỏi, "Hôm qua cuối cùng là như thế nào? Cậu thế nào cả xe đều không cần? Lâm Hiểu Phân nói tìm cậu một đêm, cậu ở đâu?"

Đầu bên kia điện thoại rất yên tĩnh, chẳng hề nói một câu.

"Đường Nịnh? Cậu có đang nghe không?"

"Hứa Niệm Nhất, cậu còn nói không phải tại tránh tôi!" Đầu bên kia điện thoại gào thét, âm thanh lộ ra tổn thương.

Cô cảm giác mình bị giật mình một cái, lời gì đều cũng không nói ra được.

Anh cố tình.

"Ra đi.....Tôi ở dưới nhà cậu."

Hứa Niệm Nhất im lặng.

"Ra mau!"

"Biết rồi." Cô nhẹ nhàng trả lời anh, rồi mới cúp điện thoại.

Cũng nên đối mặt.

Cô không sai, cô là vì giữ gìn tình bạn này.

Là anh, không muốn như vậy không nể mặt mũi, đưa cô bày ra trên mặt bàn.

Cho tới bây giờ đều là thế này.

Cho người nhử, sau đó bắt lại, xưa nay không quan tâm tình cảnh của cô có bao nhiêu khó xử.

Là cô ngốc, cho tới bây giờ chính là do cô ngốc.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ai Đem Tiếng Gió Nghe Thành Ly Biệt Ca

BÌNH LUẬN FACEBOOK