9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài

Chương 126

Nhất Phiến Thu Diệp

07/04/2021

“Vâng, vậy ngày mai con chờ cô.” Nhìn thấy Mạc Hân Hy đồng ý nhận tiền, Lý Mộc Tháp rất vui vẻ, xách túi ni lông bên cạnh vẫy tay với Mạc Hân Hy, sau đó chạy đi.

Mạc Hân Hy ngẩng đầu nhìn mặt trời đã bắt đầu lặn, sau đó lại nhìn Lý Mộc Tháp đang xách theo túi rác lục lọi tìm các tông phế thải và chai nhựa trong thùng rác cách đó không xa, mà trong lòng không khỏi bận tâm.

Mẹ cậu nói cậu bé có bệnh tim bẩm sinh, thời tiết nóng như vậy, sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ?

Đang nghĩ ngợi lung tung, điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên, là Lý Duy Lộc gọi tới.

Cô có chút run rẩy khi nhận cuộc điện thoại.

“Hân Hy à, dì Mai đã bị bắt, hiện tại đang ở tổ chuyên án thầm vấn, em có muốn tới đây không.”

“Được, em lập tức đi qua đó ngay ạ.”

Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua trường mẫu giáo, bên trong truyền đến tiếng đọc sách của Tư Nhã, có Mộc Lam ở đây, hẳn là không có chuyện gì.

Cô chạy đến con đường chính và vẫy một chiếc taxi lại.

Bốn mươi phút sau, cô đến trước cổng Sở Công an thành phố Hà Thành.

Lý Duy Lộc đang chờ cô ở đây.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy? Dì Mai đã thú nhận gì chưa, bà ta đã bán con tôi ở đâu? ”

Lý Duy Lộc không nói gì, vẻ mặt không quá tốt.

“Bà ta không có lời giải thích nào sao?”

“Không phải, đi, chúng ta đến văn phòng anh cả rồi nói sau.”

Mạc Hân Hy lòng như lửa đốt đi theo Lý Duy Lộc tới văn phòng của Lý Duy Phúc.

Lý Duy Phúc nhìn thấy cô có chút kinh ngạc: “Hân Hy, cháu đến đây nhanh như vậy sao? ”

“Chú à, con của cháu ở đâu?” Cô không dám hỏi thêm.

Lý Duy Phúc rót cho cô một tách trà: “Trước tiên cháu hãy ngồi xuống đã, rồi từ từ chú sẽ nói với cháu.”

“Chú vừa thẩm vấn dì Mai, bà ta đã thừa nhận bảy năm trước quả thật đã gặp phải trường hợp chín đứa trẻ hiếm thấy ở thôn Diệp Gia. Bà ta nói rằng vào thời điểm giao dịch, có hai đứa nhỏ là một trai một gái vì ốm yếu nên đã bị bọn chúng ném vào rừng ngay tại chỗ. Hai đứa nhỏ này chắc là đã chết rồi.”

“Sau đó, còn có một bé gái, khi chưa ra khỏi Hà Thành, cũng ốm yếu không chịu được, bọn họ cũng để bé gái ấy đến trước cửa viện phúc lợi. Đây chắc hẳn là Mộc Lam.”

“Những đứa trẻ còn lại thì bị bọn họ bán ra ngoài, bởi vì là sinh non, gầy nhỏ nên không bán được giá cao. Bé gái duy nhất còn sống sót đã được bán với giá thấp cho một cặp vợ chồng nông thôn đến thành phố để làm việc. Ta nghe Duy Lộc nói, cháu đã tìm được nó, gọi là Tư Nhã đúng không?” Lý Duy Phúc hỏi.

Mạc Hân Hy gật đầu: ” Những đứa trẻ còn lại thì sao?” Cô biết con mình đang ở trong tình trạng rất tồi tệ vì sinh nhiều lần và bị đẻ non.

“Mấy đứa nhỏ còn lại, có hai đứa bị bán đến thôn Diêm gần núi Thanh Khê, một đứa bị bán cho tỉnh khác, thị trấn cụ thể nào thì bà ta đã không nhớ nổi, nhưng bà ta chắc chắn đó là một vùng nông thôn tương đối nghèo khổ. Còn có hai đứa thân thể khỏe mạnh nhất, theo bọn họ nói, người mua chúng có điều kiện gia đình tương đối khá giả, đều là lái xe hơi tới, về phần địa chỉ của đối phương, bởi vì là giao dịch trong vùng hoang dã ngoài thành phố, nên bọn họ cũng không biết.”

Mạc Hân Hy ở trong lòng tính toán một chút, Lý Duy Phúc tổng cộng mới nói tám đứa nhỏ.

“Lúc này mới tám người, đứa con thứ chín của cháu thì sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện 9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook