Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau khi trải qua cuộc kết thúc toé lửa với cô bạn thân, ngày hôm nay tôi rất ủ rũ, đến công ty liền co người trên ghế, bất động chơi trò Zuma, chơi đến mức quên cả trời đất.

Vương Tiểu Tiện ngồi bên đột nhiên đá vách ngăn giữa hai chúng tôi, tay tôi run một cái liền đánh nhầm một quả bóng.

“Anh làm gì đấy!”. Tôi nhảy lên gào.

“Cô xem!”. Trong giọng nói bình tĩnh của Vương Tiểu Tiện mang chút háo hức không bình thường. Tôi xáp lại xem, trên máy tính của anh ta có ảnh của một cô bé mười mấy tuổi.

Cô bé không xinh, nói thật là rất khó coi. Hình dung một cách nịnh bợ thì chính là Châu Tấn với gương mặt lầm đường lạc lối; hình dung một cách cay nghiệt thì chính là Mã Gia Tước[1] phiên bản thiếu nữ dùng kem dưỡng da. Tôi không quen biết đứa bé gái với gương mặt khiến người ta thấy ghê đến vậy, nhưng ánh mắt trống rỗng của cô bé lại khiến tôi cảm thấy rất quen.

[1] Mã Gia Tước: Kẻ bị tử hình vì tội giết bốn người tại trường đại học Vân Nam năm 2004.

“Người tình trong mộng của anh à?”. Tôi hỏi Vương Tiểu Tiện, “Cũng có thể nhỉ, khẩu vị không tầm thường”.

Vương Tiểu Tiện rất hưng phấn, “Nghiêm túc chút đi, cô đoán đây là ai?”.

“Vậy, tôi đoán đây là anh”. Tôi chẳng suy nghĩ gì liền nói.

Vương Tiểu Tiện lườm tôi một cái, “Tạch” một tiếng, tắt luôn ảnh, “Tôi quyết định không chia sẻ sự vui sướng của tôi với cô nữa, giải tán đi”.

“Đừng, đừng, đừng, xin anh hy sinh sự vui sướng cho tôi một chút, đây là ai?”.

Vương Tiểu Tiện mở lại tấm ảnh, “Đây là ảnh hồi nhỏ của Lí Khả”.

Ngay lập tức tôi thấy kích động, từng lớp mây tản ra, Thượng đế rắc xuống từng mảng, từng mảng lớn vui sướng xuống chỗ tôi đang đứng.

“Sự thay đổi của con gái trưởng thành” trong truyền thuyết không hề bao gồm mắt cá trạch biến thành mắt Vương Tâm Lăng, khuôn mặt bánh pizza lại biến thành gương mặt Quế Luân Mĩ[2], mũi tẹt dần dần trở nên cao vút cùng với sự kết thúc của tuổi dậy thì.

[2] Diễn viên, người mẫu Đài Loan, có gương mặt trái xoan.

“Cô ta đã phẫu thuật thẩm mĩ à?”. Tôi run rẩy hoảng sợ hỏi.

“Nếu cô ta không thẩm mĩ, vậy thì quỷ xinh đẹp nhập vào rồi”. Vương Tiểu Tiện nói, “Hơn nữa cô ta cũng đổi cả tên”.

“Hả? Tên lúc đầu của cô ta là gì?”.

“Lí Diễm Phần”.

“Lại có thể cùng tên với bà chị bán cổ vịt ở tầng dưới nhà tôi. Anh lấy đâu ra mấy tin chấn động như vậy chứ?”.

“Chẳng phải muốn làm album ảnh điện tử ư, trong đó cần có mấy thứ chúc phúc gì đó của bạn đại học, trung học của cô ta, tôi căn cứ theo danh sách cô ta đưa để liên hệ với bạn cùng lớp, kết quả mối quan hệ với những người xung quanh của cô ta có chút phức tạp, các bạn cùng lớp của cô ta gửi đến cho tôi mấy thứ này, còn tìm cách hé lộ tin tức chấn động”.

Tôi rất xúc động, suy cho cùng cô Diễm Phần thay đổi ngũ quan cũng chẳng có tác dụng nhiều, gia đình nếu có tiền nên cổ vũ cô ta thay đổi nội tạng và cái đầu một lần nữa.

Chúng tôi đang hào hứng quan sát mấy bức ảnh này, nữ nhân vật chính trong ảnh đột nhiên gọi điện tới.

Sau lần từ biệt ở Bellagio, tôi tưởng rằng tôi không còn cơ hội được nghe giọng Đài Loan giả quê một cục ỏn ẻn, điệu đàng của cô Lí nữa, nhưng bây giờ, nghe giọng nói của cô ta, nhìn tấm ảnh trước mặt, nghĩ tới bà chị bán cổ vịt ở tầng dưới nhà tôi, đột nhiên tôi cảm thấy cuộc đời tôi rất viên mãn.

“Cô Hoàng, cô biết chúng tôi vẫn hợp tác với cô rồi chứ?”.

Bởi sự không khách khí của Vương Tiểu Tiện ngày hôm đó, cuối cùng Lí Khả cũng vứt bỏ lời hỏi thăm vờ vịt của cô ta.

“Phải, hôm đó anh Nguỵ đưa tôi đi xem địa điểm tổ chức hôn lễ, tôi cảm thấy rất ổn”.

“Vùng đất hoang vu đó ư?”.

Xem, tôi nói mà lại.

“Trang trí xong, chắc rất đẹp”.

“Nguỵ Y Nhiên và cô đi? Không có người khác ư? Tiểu Vương không đi?”. Giọng Lí Khả đột nhiên trở nên phòng bị.

“Ở, đúng, có vấn đề gì sao?”.

“… Hôm nay tôi cũng muốn đi xem, cô đến đây một chuyến nhé, nhanh lên, tôi ghét nhất đợi người khác”.

Tôi vui vẻ đồng ý, “Được. Không vấn đề”.

Tôi và Vương Tiểu Tiện bôn ba cả quãng đường vội đến nơi, kết quả cô Lí vẫn chưa đến. Mặt trời đã lên tới đỉnh, tôi và Vương Tiểu Tiện dựa vào tấm bảng hiệu chỗ cổng vào, giống như hai con chó quê bị nắng chiếu, thở thoi thóp.

Đợi nửa tiếng đồng hồ, một chiếc Mini Cooper màu đỏ tươi cuốn đất đỏ tiến vào trong tầm mắt tôi, cửa xe từ từ mở ra, đôi giày cao tám phân hạ xuống, nhìn lên, váy ngắn, áo sát nách cổ chữ V, tóc được buộc bằng một dải lụa, kính râm cỡ lớn che gần hết nửa khuôn mặt, ngôi sao sexy thập niên tám mươi của thế kỉ trước Lí Diễm Phần xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Trong cơn mơ màng, dường như tôi ngửi thấy mùi adrenalin sắp dâng trào của các anh em dân công trên công trường kiến trúc đang thi công cách đó không xa. Tôi không nén nổi bắt đầu lo lắng, nơi hoang vu hẻo lánh như vậy, cô ta lại mặc thế kia, lát nữa đám cường hào trong thôn ngửi thấy mùi, mạnh mẽ đòi khiếm nhã cô ta, thân làm nữ giới như tôi, bị khiếm nhã rất không đáng, nhưng nếu trực tiếp bị bỏ qua, về mặt tâm lí tôi cũng sẽ cảm thấy rất kinh khủng.

Vương Tiểu Tiện tiến lên phía trước cười ha ha, “Cô vừa từ Baby Face[3] qua đây à?”.

[3] Baby Face: Tên quán bar

Lí Khả tháo kính râm xuống, nhìn anh ta một cái, sau đó đôi môi đỏ khẽ hé: “Ở đây có thể lái xe vào không?”.

Tôi cũng cười ha ha trả lời: “Chắc không được, chiều ngang con đường nhỏ đó không rộng bằng xe cô đâu”.

Lí Khả nhăn mặt, “Vậy tôi làm thế nào đây? Nắng thế này, đường lại xấu như vậy, tôi có thể chịu đựng, nhưng giày của tôi không thể chịu nổi”.

Vương Tiểu Tiện lại nói, “Nếu không tôi vào trong thôn mượn xe ba bánh nhé?”.

Lí Khả nhìn chòng chọc Vương Tiểu Tiện vài giây, sau đó quay người, chui vào trong xe, lấy ra chiếc ô viền hoa, õng ẹo đi vào công viên.

Trên thảm cỏ, Lí Khả nhìn xung quanh với vẻ mặt không cảm xúc, “Nơi này vừa bẩn vừa quê, hai người chuẩn bị làm thế nào, nếu là tôi, căn bản nên đổi chỗ khác”.

Vương Tiểu Tiện ho một tiếng, Lí Khả nhìn ra anh ta định nói liền vội vàng lên tiếng nói trọng điểm.

“Vậy hai người ghi lại yêu cầu của tôi nhé”.

Vương Tiểu Tiện lấy ra cặp tài liệu, tay phải cầm bút, ra vẻ lắng nghe.

“Đầu tiên, các anh phải quét mới toàn bộ những ghế ngồi này, tôi muốn màu trắng hồng, các anh biết thế nào là màu trắng hồng không? Nhìn qua là màu trắng, nhưng nhìn kĩ lại phớt hồng, tôi nhất định muốn màu đó, anh chị ghi lại rồi chứ?”.

Vương Tiểu Tiện nghiêm túc nhìn mặt Lí Khả, gật đầu.

“Sau đó, sân khấu kia phải phủ vải trắng và tím, hai người phải ghi nhớ mấy trọng điểm này đấy, chính là: thuần khiết, cao quý, mơ mộng. Đây là phẩm chất riêng của tôi vì thế cũng nhất định phải là phẩm chất riêng trong hôn lễ của tôi”.

Vương Tiểu Tiện vừa ghi vào tài liệu, vừa gật đầu một cách trịnh trọng.

Tôi có chút khó hiểu, hôm nay Vương Tiểu Tiện lại hợp tác dữ vậy, tôi xáp lại nhìn cặp tài liệu trong tay anh ta.

Tôi vừa xem, xém chút bật cười. Anh ta mở mấy tấm ảnh cũ của Lí Khả ra, kẹp trong tập tài liệu, sau đó so sánh với người thật, đối chiếu các bộ phận đã thẩm mĩ với trên ảnh.

Lí Khả hoàn toàn không biết, vẫn dùng cái miệng có khi cũng từng thẩm mĩ ra sức tía lia: “Hôm đám cưới, cửa nhất định phải sắp xếp người canh giữ, mấy người nông dân ấy, nhàn rỗi mà, một người cũng không được phép bước vào! Ôi chao, đáng ghét quá, chỉ nghĩ đến việc tổ chức hôn lễ gần mấy người này, tôi đã phiền chết đi được…”.

Cuối cùng Vương Tiểu Tiện cũng chơi mệt, vứt kẹp tài liệu vào lòng tôi, sau đó nói, “Tiểu Tiên, cô ghi tiếp đi, tôi đi chụp ảnh”.

Vừa nói xong, Vương Tiểu Tiện chạy mất tăm, bỏ tôi lại một mình với Lí Khả.

Vương Tiểu Tiện rời đi, Lí Khả bắt đầu trầm mặc. Tôi đứng mỏi, bèn ngồi lên chiếc ghế dài, nhưng ghế bằng sắt, bị ánh mặt trời chiếu, có thể trực tiếp chiên trứng gà, may mà tôi mặc quần bò nên có thể ung dung thản nhiên chịu đựng.

Lí Khả bị lừa bởi sự điềm tĩnh của tôi, cô ta cũng thuận thế ngồi xuống, chiếc váy ngắn không che hết phần mông, cô ta vừa ngồi xuống, tôi nghe thấy tiếng “Á” vang lên.

Lí Khả cũng cố gắng chịu đựng, một lúc lâu sau, đột nhiên cô ta lên tiếng hỏi: “Cô Hoàng, hôm nay cô đến cùng tôi, sao lại mang theo Tiểu Vương?”.

Tôi sững người, chưa kịp phản ứng lại, “Câu này có ý gì?”.

“Nghe không ra ư? Y Nhiên hẹn cô thì cô đến một mình, tôi hẹn cô, cô liền mang theo đồng nghiệp”.

Tôi vừa định miễn cưỡng phản ứng thì Lí Khả liền nói tiếp: “Cô Hoàng, gần đây cô thất tình à?”.

Tôi rất kinh ngạc, người phụ nữ này rất thông minh về phương diện này.

“Đúng, tôi vừa thất tình”. Tôi thành thật thừa nhận, “nhưng tôi thất tình thì có liên quan đến công việc không?”.

Lí Khả khẽ nghiêng đầu, khoé mắt nhếch lên, khoé miệng lộ ra nụ cười coi thường, “Những người thất tình như các cô, cách rất xa cũng đều có thể ngửi thấy mùi, chính là loại mùi của thứ đồ để lâu trong tủ lạnh. Tôi muốn nói với cô, cô Hoàng, tôi có thể nhận ra thái độ thù địch của cô đối với tôi, đúng vậy, con người tôi, quả thực quá dễ khiến người khác đố kị, nhưng tôi cũng không còn cách nào, ông trời dường như quá cưng chiều tôi. Cô xem, thái độ của cô đối với tôi rất thiếu tôn trọng, nhưng nếu có Y Nhiên ở đây, cô liền yêu kiều, dễ thương, lại còn lén gặp anh ấy. Tôi nói cho cô biết nhé, con người tôi, trong mắt không dung nổi hạt cát, tôi là người rất chân thật, từ trong ra ngoài. Tôi có gì nói đó, tóm lại là nhắc nhở cô, cô Hoàng, nếu muốn tiếp tục hợp tác, thì đừng lén lút làm trò sau lưng tôi. Con người Y Nhiên rất đơn thuần, rất dễ lừa, nhưng tôi thì khác”.

Tôi cười ra nước mắt, giây phút này quả thật rất hoang đường.

Tôi nhìn Vương Tiểu Tiện cách đó không xa, anh ta phát hiện một con sóc trong đám cỏ, con sóc nhảy, anh ta cũng nhảy theo, cả đoạn đường theo đuôi người ta chụp ảnh.

Tôi cười, một người đi đường có năng lực gì mà chọc giận tôi. Sự hoài nghi vô cớ này, tôi coi như truyện cười, ra sức giải trí một chút.

Nhưng việc đánh trả vẫn cần phải đánh trả, tôi lại không có nghĩa vụ thay ông trời cưng chiều cô ta.

“Cô Lí, tôi đã hiểu ý của cô, yên tâm, sau này tôi sẽ như hình với bóng cùng Vương Tiểu Tiện. Cô đã nói đừng làm trò sau lưng cô, vậy việc này tôi cũng phải trao đổi với cô”.

Tôi mở kẹp tài liệu, đặt mấy tấm ảnh đó trước mặt Lí Khả.

“Những bức ảnh này, cô nói, chúng tôi có cần đặt vào album ảnh không? Cô yêu cầu thể hiện toàn diện những việc trải qua trong cuộc đời cô, nhưng thứ này, tôi vẫn thực sự không biết nên xử lí thế nào”.

Lí Khả kinh ngạc, mạch máu trên mặt như sắp vỡ ra, “Ai đưa cho các người!”.

Tôi ra vẻ bà chị tri kỉ, “Là bạn đại học của cô gửi cho chúng tôi, ôi, thật không biết cô ấy có tâm trạng thế nào, đố kị, chắc chắn là đố kị rồi, đố kị cô đã kết hôn”.

Dáng vẻ kiêu ngạo của Lí Khả lúc này biến mất không còn tăm tích, cô ta há miệng, không thốt nên lời.

“Mấy người bạn học này của cô sống chẳng thật chút nào, tâm trạng thật không tốt, cô ta có khả năng vừa thất tình nhỉ? Những kẻ thất tình đều như vậy”.

Tôi vỗ vỗ vai Lí Khả, lộ ra nụ cười “để tôi an ủi cô”.

Trong rất nhiều tính cách của tôi, tính cách thuộc phần “gian ác” đã mở champagne chúc mừng sau lưng tôi, một tiếng “pằng”, rượu tràn ra, khắp nơi vang lên tiếng vỗ tay.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện 33 Ngày Thất Tình

Avatar
Diệp Phạm22:10 12/10/2013
đọc mà thấy chán

BÌNH LUẬN FACEBOOK