Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- NHÂN MÃ, DẬY – một buổi sáng bắt đầu bằng tiếng hét không biết từ lúc nào đã trở thành đặc trưng của quán trọ Minh Nhật.

Trên phòng, nữ nhân tên NHÂN MÃ vẫn bám dính lấy cái mền, Chu Tước đứng bên cạnh vừa kéo vừa hét cũng không đánh thức được cô. Thở dài một tiếng, Chu Tước nắm cái mền kéo mạnh ra. Con Ngựa lăn thẳng xuống sàn, rên mấy tiếng rồi lại tiếp tục…ngủ. THIÊN BÌNH, BẢO BÌNH bước vào phòng, thấy cảnh Chu Tước đang khổ sở đánh thức MÃ MÃ liền thì thầm vào tai cô. Chu Tước nhíu mày, cách này có thể đánh thức người sao ?

Cô nói nhỏ vào tai NHÂN MÃ :

- NHÂN MÃ cô nương, SƯ TỬ ca tới tìm cô kìa, cô không xuống thì tôi xuống đấy.

Lập tức, MÃ MÃ bật dậy, nhanh chóng thay đồ rửa mặt rồi phóng thẳng xuống nhà. Chu Tước nhìn theo cảm thán :

- Tình cảm của NHÂN MÃ cô nương và SƯ ca thật thắm thiết

- Không phải đâu, lúc trước tôi đánh thức con ngựa đó bằng cách dụ nó đi chơi đấy – THIÊN BÌNH vỗ vai Chu Tước nói

“Một con người kì lạ” – Chu Tước thầm nghĩ nhưng cô lập tức sửa lại – “Không phải, tất cả bọn họ đều kì lạ”

Dưới nhà, 10 bạn sao đã tập trung đầy đủ, XỬ NỮ khuôn mặt hầm hầm nhìn cái kẻ vừa mới chạy xuống :

- MÃ MÃ

Nghiến răng phát ra từng tiếng một, XỬ NỮ chuẩn bị cho NHÂN MÃ một trận thì :

- A…mọi người đã tập hợp đầy đủ, vậy thì hay quá, tôi có chuyện này muốn thông báo – Chu Tước cảm nhận sát khí lập tức cứu bồ cho NHÂN MÃ.

- Chu Tước cô nương, là chuyện gì ? – BẢO BÌNH

- Ừm…chuyện này rất quan trọng, mọi người mau ngồi xuống cả đi

MÃ MÃ đưa ánh mắt cảm ơn về phía Chu Tước, Chu Tước mỉm cười đáp lại. Sau khi yên vị, Chu Tước nói nhỏ :

- Hôm qua, lúc đi ngủ, tôi phát hiện lúc chúng ta nói chuyện trong phòng, có người nghe lén

- Sao ? Là ai nghe lén ? – SONG TỬ

- Một hắc y nhân mà tôi không biết, nhưng người còn lại, tôi nghĩ là Thanh Long

- Thanh Long, cô ta là một trong nhóm “Tứ linh” của Bách Hoa Lâu

- Phải, Thanh Lâu giỏi về hóa trang, là người có ngàn khuôn mặt. Kể cả khi ở Bách Hoa Lâu, tôi cũng chưa từng thấy mặt thật của cô ta.

- Nhưng tại sao có người ngoài cửa mà chúng ta không ai hay biết chứ ? THIÊN YẾT, MA KẾT hai cậu không cảm nhận được sao ?

KIM NGƯU thắc mắc, bình thường hai tên này rất nhạy, không lí nào có người ngoài cửa mà không biết.

- Thanh Long ẩn giấu sát khí rất tốt, không phát hiện là chuyện thường. Tuy võ công không cao nhưng y có khinh công độc môn, di chuyển rất nhẹ, khó trách chúng ta không ai phát hiện.

- Vậy tại sao cô lại biết ? – SƯ TỬ

- Lúc đi ngủ, từ cửa sổ phòng NHÂN MÃ cô nương, tôi thấy có bóng người áo xanh tiến về phía Bách Hoa Lâu nên đoán đó là Thanh Long.

- Vậy còn hắc y nhân kia ? – BẠCH DƯƠNG

- Uhm…hắn ta thì tôi không biết, chắc chắn không phải người của Bách Hoa Lâu

- Sao cô lại chắc chắn như vậy ? – THIÊN BÌNH

- Thanh Long là một trong “Tứ linh”, “Tứ linh” có tôn chỉ hoạt động riêng lẻ. Những sát thủ của “Tứ linh” không bao giờ làm nhiệm vụ cùng với bất cứ ai. Lục mama nói đó là cách rèn luyện.

- Tạm thời, chúng ta gác hắc y nhân kia qua bên đi. Kẻ thù trước mắt là Bách Hoa Lâu, nếu hắn không phải người của Bách Hoa Lâu, chúng ta coi như tạm thời bớt được một mối lo – MA KẾT

- Thanh Long là cao thủ dịch dung, muốn đối phó cô ta rất khó – Chu Tước nhíu mày nghĩ ngợi.

- Có người vào kìa – CỰ GIẢI

Từ ngoài cửa quán trọ, một nữ nhân áo lam, vẻ mặt như một hài tử bước vào. Miệng nở nụ cười, nữ nhân ngồi vào bàn phía sau 13 người. Khuôn mặt tuy có vẻ ngây thơ nhưng đôi mắt lại ẩn chứa thứ gì đó. THIÊN BÌNH ngồi nhìn chăm chú lam y nữ tử, lát sau cô bước lại nói :

- Vị cô nương này, cho hỏi cô tới đây là mục đích gì ?

- Ơ…vị tỉ tỉ này, nói gì tôi không hiểu – khuôn mặt lộ nét ngây thơ, đôi mắt bắt đầu có sát khí.

- Vậy sao, vậy thì tại sao lại phải dịch dung ? – THIÊN BÌNH vừa nói vừa xé mặt nạ của cô ta. Nữ tử biết mình bị lộ, vội kéo áo che mặt, nhìn 13 người nói :

- Hay lắm, không ngờ Thanh Long này có ngày bị phát hiện. Chu Tước, ngươi phản bội chủ tử, chờ chết đi. Hẹn gặp lại.

Thanh Long dụng khinh công chạy nhanh ra khỏi quán trọ, tốc độ quả kinh người. Anh em YẾT KẾT nhíu mày, khinh công này sao giống…

- Cô ta nhanh thật – KIM NGƯU nhìn theo nói

- THIÊN BÌNH, cậu phát hiện được cô ta giả trang, cậu giỏi lắm – SONG TỬ cười nói

- Không có gì, từ nhỏ tớ đã thích hóa trang, nhìn qua là biết cô ta đeo mặt nạ rồi.

- Khinh công của cô ta thật đáng sợ - SONG NGƯ

- Tớ thấy tốc độ của YẾT KẾT khi giết người còn nhanh hơn – NHÂN MÃ

- YẾT KẾT, hai người có học khinh công hả ? – SƯ TỬ

Câu hỏi này chính là thắc mắc chúng của tất cả mọi người từ ngày nhìn hai bạn động kiếm với đám sai nha ở huyện Trường Thanh tới này (xem lại chap 10 nhé). Nhưng vì có quá nhiều chuyện xảy ra cộng thêm không có cơ hội nên họ không hỏi. Hai người suy nghĩ một lúc rồi nói :

- Lúc nhỏ, là mẹ luyện cho

- Mẹ hai cậu, cô Dương sao ? Sao cô ấy biết được ? – BẠCH DƯƠNG

- Không biết

- Được rồi mọi người, dẹp chuyện này qua một bên đi, hiện tại chúng ta có THIÊN BÌNH có khả năng nhận diện Thanh Long và THIÊN YẾT, MA KẾT có thể đuổi kịp cô ta. Sau này chúng ta hành động, nhất thiết không được tách nhóm.

XỬ NỮ vừa nói vừa liếc NHÂN MÃ, chuyện lúc trước vẫn còn ghi trong đầu, cô mong lần này con Ngựa đó đừng có tự ý hành động nữa. NHÂN MÃ biết XỬ NỮ nói mình thì cụp mắt xuống, ra vẻ biết lỗi. SƯ TỬ choàng tay ôm vai MÃ (lợi dụng cơ hội). Chu Tước chợt cảm thấy mình thừa thải, nhích về phía SONG NGƯ đang ngồi bên cạnh. KIM NGƯU nói :

- Này, chúng ta ăn sáng rồi đi chơi đi.

- Bây giờ còn đi chơi à – BẢO BÌNH

- Có sao đâu, đi theo nhóm là được rồi – KIM NGƯU đáp

- Được rồi, ăn sáng trước đi rồi tính sau – BẠCH DƯƠNG

13 người cùng ăn sáng, nỗi lo về một đối thủ giấu mặt vẫn lẩn khuất trong đầu. Đâu đó trong quán trọ, một đôi mắt mang sát khí quan sát họ thật kĩ.

- MÃ MÃ, đã bảo đi theo nhóm mà

- KIM NGƯU cậu bớt ăn đi được không ?

- BẢO BÌNH, không phải lúc để thử thuốc đâu

XỬ NỮ vừa đi vừa gào thét cái đám vừa mới gật đầu sẽ đi theo nhóm, bước ra đường một cái liền bay chỗ này, nhảy chỗ kia. Chu Tước đi bên cạnh, vỗ vai XỬ NỮ lắc đầu :

- NỮ tỉ, muội thấy hay cứ để họ chơi một lúc, ở đây đông người, Thanh Long có lẽ sẽ không ra tay đâu.

- Nhưng mà… - XỬ NỮ vẫn còn lo lắng, người đó là sát thủ, là người có vạn gương mặt, bảo sao cô không lo. MA KẾT choàng tay ôm eo XỬ NỮ nhằm trấn an. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh cười rồi chính mình cũng thôi la hét, để cho mọi người được thoải mái.

SONG TỬ bị THIÊN BÌNH kéo đi mua son phấn, anh chợt cảm thấy có người đang nhìn mình, quay đầu lại chỉ thấy một dàng người ai cũng hối hả ngược xuôi. SONG TỬ cho là mình đa nghi, bỏ cảm giác sang một bên, chuyên tâm chọn đổ cho BÌNH nhi của cậu. SƯ TỬ tay bê một chồng đồ cao ngất, nếu người bê đổ không phải SƯ TỬ mà là một nam tử bình thường, e là đã bị đè chết. NHÂN MÃ chẳng đoái hoài gì đến tình trạng “ khốn khổ” của SƯ, tay vẫn liên tục chất đồ lên người cậu. Thầm thở dài trong lòng, MÃ MÃ không có đùa khi nói sẽ hành cậu nga. Bỗng nhiên, cảm giác như có ai quan sát mình, cậu quay lại nhưng cũng chỉ thấy một đám người qua lại, cho là mình bê nhiều đồ quá, mệt nên gặp ảo giác. Nhưng cảm giác đó cứ bám lấy cậu, SƯ nghĩ lại : “Chu Tước nói Thanh Long là cao thủ hóa trang, có khi cô ta đang lẫn trong đám người kia cũng nên”.

- MÃ MÃ, chúng ta mau về chỗ XỬ NỮ thôi – SƯ TỬ gọi MÃ về, lo cô sẽ vì ham chơi mà gặp nguy hiểm.

- Sao vậy, chưa chơi đã mà – MÃ nhíu mày nhìn SƯ

- Lại đây, tớ nói này – SƯ kéo MÃ lại, thì thầm gì đó. Cả hai người cùng nhau gọi những người khác về, tụ lại một chỗ. THIÊN BÌNH đang mau đồ bị kéo về nói :

- Sao tự nhiên lại về chứ ? Tớ còn chưa chọn đồ xong

- Tớ cứ cảm thấy như có người theo dõi chúng ta ấy – SƯ TỬ

- Cậu cũng thấy vậy à ? – SONG TỬ hỏi lại, vậy ra cảm giác của cậu lúc đó không phải ảo giác.

- Tớ cũng có cảm giác đó - những người khác cùng lên tiếng.

- Tôi cũng thấy có gì đó không ổn, nơi này đông người, tiện cho việc ẩn nấp. Chúng ta nên tìm nơi nào vắng vẻ, không có người càng tốt – Chu Tước vừa nói vừa nhìn xung quanh.

- Tớ biết, theo tớ - NHÂN MÃ vừa nói vừa ra hiệu cho mọi người đi theo.

Nơi MÃ MÃ dẫn đến là một cánh đồng hoang, cây đã trụi lá, cỏ mọc cao tới hông người. Giữa có một cánh đình nhỏ bám đầy bụi. 13 người kéo nhau vào đình, quan sát thật kĩ xung quanh. Chợt, có 5 cô nương đi tới, cười nói vui vẻ. SONG TỬ hỏi THIÊN BÌNH :

- BÌNH NHI, trong số họ có ai cải trang không ?

THIÊN BÌNH nheo mắt nhìn kĩ , lát sau cô nói :

- Không có

5 vị cô nương vừa đi vừa nói chuyện, một cô nương nói :

- Thanh nhi, muội hái được Linh Tâm thảo chưa ?

- Dạ rồi, nhiều là khác – lục y nữ tử tên Thanh nhi đáp

- Hôm nay tỉ muội chúng ta quả có duyên, gặp được Thanh nhi vừa hiền lành vừa dễ thương nữa – một cô nương áo hồng nói

- Nhu tỉ quá khen rồi, Thanh nhi đâu được xinh đẹp như các tỉ - Thanh nhi cười nói, trong nụ cười ẩn chứa ý vị khó hiểu.

13 người nhìn 5 nữ nhân tiến tới, tuy THIÊN BÌNH nói là không có ai cải trang nhưng 5 nữ nhân đột ngột xuất hiện ở đây, thật làm người ta nghi ngờ. Đột nhiên, nữ nhân được gọi là Nhu tỉ lên tiếng :

- Thanh nhi, sao lúc nãy đang mua đồ trên phố, em lại kéo mọi người ra đây.

- Có chút chuyện riêng thôi, không có gì đáng bận tâm.

- A, trong đình có nhiều người lắm kìa – nữ nhân áo lam chỉ tay về phía 13 người nói.

5 người nữ lập tức đi tới, họ cũng cười rồi chào hỏi bình thường. Chợt, KIM NGƯU ngửi được một mùi hương quen thuộc, cậu theo mùi hương ngửi. Ngửi một hồi thì biết, mùi hương đó là từ vị cô nương tên Thanh nhi. KIM NGƯU xanh mặt lắp bắp :

- Mùi này…cô…cô nương áo xanh….Thanh Long

KIM NGƯU vừa dứt lời, các bạn khác lập tức lôi vũ khí ra. Ánh linh quang chợt lóe lên cắt đứt sinh mạng bốn nữ tử, còn lại một người, cô gái được gọi là Thanh nhi hay nói chính xác hơn là Thanh Long.

Thanh Long mỉm cười nói :

- Không ngờ có ngày ta phải dùng tới chân diện của mình, vậy mà vẫn bị các ngươi phát hiện. Bất cứ ai thấy chân diện của ta đều phải chết, nhận lấy.

Lời vừa dứt, bóng áo xanh chuyển động, ánh bạc lấp lánh chỉ thẳng vào KIM NGƯU. “Keng” – THIÊN YẾT kịp thời đưa đao lên cản lại, Chu Tước vòng ra phía sau định đâm Thanh Long, không ngờ cô ta phát hiện, phóng ám khí về phía Chu Tước. Chu Tước ngiêng người né tránh, “soạt” tay áo rách một mảng lớn, rướm máu.

Thanh Long biết chắc Chu Tước mỉm cười, ám khí vừa rồi tẩm kịch độc, đảm bảo chưa tới 1 canh giờ, kẻ phản bội sẽ bị loại bỏ. Quay lại cuộc chiến, Thanh Long dụng hết khả năng, bước chạy vừa nhanh vừa lắt léo, mấy phen bọn BẠCH DƯƠNG, SONG TỬ suýt mất mạng. THIÊN YẾT thấy tình hình ngày càng không ổn, nháy mắt với MA KẾT. Hai người cùng xông lên, vừa gạt kiếm của Thanh Long, vừa đẩy những người khác ra ngoài. Thanh Long nhận ra mình dần dần bị cô lập, còn biết hai người kia khinh công vô cùng đáng sợ, nếu là từng người, cô có thể sẽ thắng nhưng nếu cả hai hợp công, e nắm chắc chiến bại. Thanh Long lập tức nhảy ra ngoài, vừa quay ra, cô cảm nhận một lực cực mạnh đánh vào bụng, là SƯ TỬ. Lúc YẾT KẾT dồn Thanh Long vào đường cùng đã nháy mắt với cậu. SƯ TỬ không hiểu gì, đứng trơ ra đó, lúc Thanh Long nhảy ra thuận tay cho cô ta một chưởng, vô tình lại đúng ý hai người (chó ngáp phải ruồi ấy mà).

Thanh Long bị một chưởng của SƯ TỬ thì hộc máu, “quân tử báo thù mười năm chưa muộn” cô vội nhảy lên cao định trốn thoát, không ngờ hai thân ảnh màu lam từ trên mái đình nhảy xuống, bạc kiếm hắc đao lóe sáng nhắm thẳng nữ tử trước mặt. Đôi mắt hãy còn hoảng sợ, khuôn mặt trắng bệch, cái chết đến trong phút chốc, Thanh Long bị cắt thành ba khúc rơi thẳng xuống đất, chết không nhắm mắt.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện 12 Chòm Sao Xuyên Không

Avatar
Thanh Uyên09:06 07/06/2017
xin cho biết ai là nam, ai là nữ đi
Avatar
Ngư Ngư =3=16:05 02/05/2016
đúng là song ngư hơi bị dìm thiệt.....
Avatar
Nhi Huỳnh23:10 03/10/2015
Truyện hay nội dung xâu xắc nhưng mà kết thúc thì hok hay mình nghĩ pạn nên viết một kết thúc khác vd như Xp nhường côg chúa cho tên Thị vệ rồi 12 sao tìm được đường về nhà ...
Avatar
Yami Bakura09:07 14/07/2015
truyện hay mà s kết thúc j kì z TG
Avatar
Amy Jane11:03 14/03/2015
Ua tac gia oi, Su tu la con trai hay con gai zay em muon pik, xin hay tra loi nhanh ak, em xin cam on
Avatar
Cá Ngố15:09 12/09/2014
Truyện tương đối khá, văn chương chưa đc mượt cho lắm. Và 1 điều quan trọng ta mún nói: TẠI SAO TA THẤY CUNG SONG NGƯ ÍT RA SÀN VẬY T/G. T/G ĐỊNH DÌM HÀNG NGƯ HẢ?
Avatar
hoang huong tra16:07 28/07/2014
hơ nhạt nhẽo nhỉ chả vào đâu với đâu
Avatar
minhthu4b_200410:07 17/07/2014
cậu cho tớ biết các cung nào là nữ là nam nha

BÌNH LUẬN FACEBOOK