Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong một căn mật thất kin đáo, bốn nữ tử quỳ gối trước một nữ nhân khác có vẻ đã lớn tuổi nhưng khuôn mặt già dặn vẫn còn nét thanh xuân. Giọng nói cao mang theo luồng hơi lạnh cất lên :

- Bị đánh bại ? – nữ nhân ngiêng đầu, khóe môi cong lên như đang trêu đùa.

Nữ tử áo hồng trông có vẻ lớn nhất trong bốn người khẽ nói :

- Chuyện này, là do một bọn lạ mặt, hình như từ nơi khác đến

- Ta không hỏi lý do. Nói, các ngươi bị đánh bại – nữ nhân chất giọng vẫn lạnh băng hỏi lại

- Dạ…đúng…đúng là vậy

- VÔ DỤNG

Lời vừa thốt lên, lập tức bốn nữ tử khác xuất hiện, kề kiếm vào cổ đám người đang quỳ. Nữ nhân nhẹ nhàng nói :

- Lâm Nguyệt, Quế Chi, Ngọc Diệp, Lệ Nguyệt các ngươi theo ta đã 10 năm rồi nhỉ ?

- Dạ…vâng

Giọng nói thoáng nét vui mừng, dường như mong người kia niệm tình mà tha thứ. Nữ nhân khóe miệng lại cong lên, nghe ra chút hi vọng trong lời đáp, nàng cười thầm một đám tham sống sợ chết. Vô dụng giữ không có lợi. Chất giọng nhàn nhạt lại vang lên :

- Vậy thì tới lúc các ngươi biến đi rồi. Chu Tước

Hồng y nữ tử nhận lệnh, một nhát chém chết bốn người. Ánh bạch quang lóe sáng, khuôn mặt lạnh lẽo, lưỡi kiếm đọng máu nhỏ xuống sàn gỗ. Bốn cái xác ngã xuống, nữ nhân kia tiếp lời :

- Chu Tước, việc này ta có thể tin ngươi ?

Ánh mắt thâm sâu khó dò, nét mặt tươi cười không hiểu là giận hay vui, lời nói thốt ra không biết là câu hỏi hay mệnh lệnh. Chu Tước cúi đầu :

- Thưa, có thể

- Tốt, người nào cản chân ta, kẻ đó phải chết – nữ nhân âm tiết nhẹ nhàng đều đặn, sát khi bỗng chốc lan tràn, căn mật thất chợt trở nên ngột ngạt. Chu Tước nét mặt tái xanh, sợ rằng chính mình sẽ chết với sát khí bức người này. Bỗng, phía ngoài có tiếng tì nữ gọi :

- Lục mama, có khách đợi người

Sát khí thoái lui, nữ nhân đứng dậy, bước ra bên ngoài. Lập tức, tiếng hét đau đớn báo hiệu số phận của tì nữ đáng thương. Tử khí tràn vào mật thất, Chu Tước nhún người bay ra ngoài, lòng sợ rằng một ngày nào đó, người kêu thét sẽ là mình. Nàng tuy trung thành với Lục mama nhưng lòng trung không xuất từ tâm tính. Nàng trung vì nàng sợ, nàng sợ khí thế bức người, nàng sợ bản tính tàn độc, nàng sợ con người vì mục đích, vì tham vọng việc gì cũng dám làm. Chính vì nàng sợ nên càng không dám sai lầm, nhiệm vụ lần này tuyệt không thể thất bại.

Lúc đó, nhà trọ Minh Nhật….

Ông chủ nhìn ra ngoài trời, tay day day thái dương. Hiện tại, trong quán trọ của ông chứa 12 vị khách không biết nói là phúc tinh hay họa tinh nữa. Tối qua, họ đánh bại “Tứ đại tài nữ” khiến quán trọ của ông đông đúc lạ thường. Thế nhưng…

Ông chủ một lần nữa liếc nhìn bầu trời tự nhủ :

- Tới lúc rồi. 5, 4, 3, 2, 1…..

- NHÂN MÃ

Tiếng hét lảnh lót của một nữ nhân như phá tan nhà trọ, đánh thức toàn bộ khách ở đây. Tầng trên phát ra tiếng ầm ầm, rung bần bật lên như muốn sụp xuống. Ô ng chủ lắc đầu, nói khẽ :

- Lại nữa rồi

“Ầm, ầm, ầm….rầm” – một loạt các tiếng động vang lên, tuy nhiên khách trọ ở đây không ai ngạc nhiên, ngược lại còn có thể thanh thản uống trà, dùng điểm tâm như thể : “Đây là chuyện bình thường”

Trên tầng trên, 12 bạn sao của chúng ta đang bắt đầu “một ngày như mọi ngày”.

Bên phòng NHÂN MÃ – BẢO BÌNH :

- NHÂN MÃ, DẬY, NHANH LÊN MÃ MÃ – BẢO BÌNH hét lạt cả giọng, con ngựa lười kia vẫn như không có chuyện gì, nằm yên ngáy khò khò.

“Chết rồi, hai phút nữa mà không xong XỬ NỮ sẽ nổi điên mất” – BẢO BÌNH nghĩ thầm, trán toát mồ hôi

- Chị BẢO BẢO, chị XỬ NỮ gọi kìa – giọng SONG NGƯ nhẹ nhàng vang lên nhưng người nghe lại run bần bật tựa như nghe lời mời gọi của tử thần.

- BẢO BẢO, XỬ NỮ sắp nổi điên rồi, cậu muốn nghe “Bản tình ca không tên” hả - lần này là THIÊN BÌNH

“Cạch” – hai người chờ quá lâu nên mở đại cửa xông vào, cảnh tượng trước mắt làm cả hai ngao ngán lắc đầu.

- Chị BẢO BẢO, gọi kiểu đó chị NHÂN MÃ không dậy đâu – SONG NGƯ cười tủm tỉm

- Được rồi BẢO, cậu tránh ra, để mình – THIÊN BÌNH nói xong thì tiến sát lại gần NHÂN MÃ, kề sát tai cô nói nhỏ : “MÃ MÃ bọn mình đi chơi, cậu ở nhà nhé”

Lập tức, như một cái lo xo sống, MÃ ngồi bật dậy, nhúng nguyên cái đẩu vào thau nước rửa mặt, rồi nahnh chóng ngồi dậy, thay đồ. Xong xuôi, MÃ chạy đến trước THIÊN BÌNH nói :

- Đi, đi, tớ không ở nhà đâu. Mà đi đâu ?

Lúc này, cô mới để ý, BẢO BÌNH, SONG NGƯ và THIÊN BÌNH đang bụm miệng cười.

5s sau cô phát hiện hôm nay không có ai đi chơi…

5s nữa cô xác định mình sẽ không ở nhà….

Và mất 15s để cô hiểu rõ : mình vừa bị lừa.

- THIÊN BÌNH, TẠI SAO CẬU DÁM LỪA TỚ HẢ ?????

Tiếng hét thứ hai của buổi sáng vang lên, khách trọ chỉ có vài người giật mình, còn lại đều bình thản như không có gì. XỬ NỮ ngồi dưới bàn cùng các bạn sao khác nghe thấy, nàng hít một hơi dài. Những người khác đều tự động bịt kín bảo vệ lỗ tai. Tuyệt chiêu volume max của XỬ NỮ lần thứ hai được thi triển :

- NHÂN MÃ, CẬU CÒN 10 GIÂY, NẾU KHÔNG XUỐNG ĐÂY THÌ TỚ SẼ LÊN ĐÓ.

Chén bát cái nào dỏm thì vỡ tan, cái nào tốt thì nứt nẻ, trẻ con đang ngủ cũng bật dậy mà khóc, chim chóc bay loạn xạ, thú rừng gầm thét ….Hình như nói hơi quá rồi.

Chưa tới 5s sau, bạn MÃ đã có mặt. Bạn nhỏ nhẹ nói :

- Dạ chị XỬ, em dậy rồi.

XỬ NỮ liếc MÃ một cái, sau đó :

- Em có biết nãy giờ chị và mọi người chờ bao lâu không hả ? Tốn bao nhiêu calo không hả ? Mệt mỏi bao nhiêu không hả ? Em có biết em làm chậm trễ bữa sáng của mọi người khiến việc ăn uống không đều dẫn tới đau bao tử, đau bao tử sẽ ảnh hưởng tới….blah…blah…blah…

NHÂN MÃ mặt cố cười, nhưng trong lòng thì khóc thầm. Chỉ tại tối qua cô ăn no xong liền chạy nhảy, tối mới bị đau bụng nên ngủ trễ một chút. Vả lại, lúc cô còn ở nhà, sáng nào cũng ngủ tới 10 giờ, ngày nào học cũng 8 giờ mới dậy. Bây giờ không phải học, sao không cho cô ngủ lâu một chút chứ : “XỬ NỮ đáng ghét, xấu xa, phù thủy xấu xí,…”

- MÃ MÃ em có nghe chị nói không hả ? – XỬ NỮ thấy MÃ không tập trung, mặt đỏ lên giận dữ.

CỰ GIẢI thấy vậy, vội xoa dịu tình hình :

- Chị XỬ à, MÃ cũng đói rồi, chúng ta nên ăn sáng thôi

XỬ NỮ quay lại, liếc GIẢI GIẢI một cái. Bạn GIẢI liền biết phận mà im, bạn biết nếu nói nữa, e là bạn phải thế cho NHÂN MÃ mất. THIÊN YẾT thấy CỰ GIẢI than đói thì kéo áo anh trai :

- Anh à, ngăn “hôn thê” của anh lại đi, mọi người sắp đói chết rồi

MA KẾT liếc THIÊN YẾT nhưng cũng nhẹ nhàng bảo XỬ NỮ :

- NỮ à, em định chừng nào ăn sáng đây, chúng ta còn phải ra ngoài nữa.

Bạn NỮ thấy “tình lang” lên tiếng thì hỏa khí dịu xuống, nói :

- Được, coi như em may mắn. Ông chủ, dọn điểm tâm cho bọn tôi, gọi luôn KIM NGƯU lên ăn.

STOP…Tác giả sẽ giới thiệu một chút về câu nói này của XỬ NỮ

Sau trận đại náo tối qua, 12 bạn trở về quán trọ. Khi cơm tối dọn lên, vì đang có hứng nên các bạn vừa ăn vừa…bình phẩm. Ông đầu bếp nghe thì nộ khí xung thiên, mặt hầm hố bước ra. KIM NGƯU nghe tới chủ đề ẩm thực thì đứng lên, cãi tay đôi với đầu bếp. Kết quả là hai người kéo nhau vào bếp thi đấu. Cuối cùng, bạn NGƯU đại thắng và đảm nhiệm luôn chức bếp chính (ông kia tuột hạng xuống phụ bếp). Chủ quán trọ đã miễn tiền trọ của 12 bạn coi như đa tạ. Thế là bạn NGƯU đóng đô luôn ở trong bếp từ sáng sớm tới bây giờ.

Quay lại câu chuyện…

Sauk hi ăn sáng xong, các bạn cùng nhau đi dạo phố. Đang đi thì :

- Á…

Bạn SƯ TỬ vì đi đường mà mắt cứ dán vào từng hành động của NHÂN MÃ nên kết quả là tông vào người ta, còn tông vào một cô nương xinh đẹp nữa. SƯ TỬ hốt hoảng, đỡ vị cô nương kia dậy hỏi :

- Cô nương, xin lỗi, cô không sao chứ ? Là do tôi vô ý, xin lỗi cô

Mái tóc vàng rực rỡ trong nắng, đôi mắt màu đất ấm áp, thân người cao lớn tạo cho người ta cảm giác an toàn. Chu Tước ngơ ngẩn, lúc nãy bị hắn tông vào, cô đã sẵn sàng cho hắn một kiếm. Thật không ngờ…

SƯ TỬ thấy cô nương kia cứ nhìn mình thì thấy ngượng, gãi đầu nói :

- Vị cô nương này, mặt tôi dính nhọ sao ?

Chu Tước nhận ra mình thất thố, vội cúi mặt nói khẽ :

- Không…không, tôi xin lỗi. Uhm…vị đại ca này, huynh tên gì vậy ?

- Tôi là SƯ TỬ, cô không sao thật chứ ?

- Không, không sao đâu. Cảm ơn huynh đã lo cho tôi. Uhm…tôi là Chu Tước, hân hạnh được làm quen

- Ừ, hân hạnh

SƯ TỬ không biết phải nói gì. Cậu cứ đứng trước vị cô nương kia mà không biết, bên kia đường một đôi mắt đang dõi theo.

MÃ MÃ im lặng nhìn đôi nam nữ trước mặt. Nhìn người nam mới mấy phút trước còn dõi theo cô khiến cô còn tưởng người ta thích mình làm cô mừng hụt. Thì ra là tự cô đa tình, tự cô hiểu lầm. Nhìn nam nhân kia, đứng gãi đầu, cười nói với nữ nhân, chắc là thích người ta rồi. Còn nữ nhân kia, một thân y phục đỏ chói song cũng là một mỹ nữ tuyệt sắc, đầu cúi xuống, khuôn mặt ửng hồng, xem ra đã sa vào lưới tình. Cũng phải, nữ nhân yêu kiều diễm lệ, bộ dáng hiền thục nhỏ nhẹ, ai mà không thích. NHÂN MÃ chợt thấy tim đau nhói, khóe mắt hơi cay. SONG NGƯ thấy kì lạ hỏi :

- MÃ MÃ, chị sao vậy, không khỏe sao ?

- Không, chị không sao. Chúng ta đi chơi tiếp đi

“SƯ TỬ đáng chết, tôi ghét cậu” – câu nói vang lên trong lòng, tim đau tưởng như tan vỡ. Nhưng vẫn cố nuốt ngược vào trong để dòng nước mắt kia không chỉ tội. NHÂN MÃ im lặng bước đi.

SƯ TỬ sau khi xác định cô nương kia không sao thò tiếp tục quay sang tìm kiếm hình bóng người thương. Nhưng nơi đó đã không còn, cậu nhìn quanh thấy mọi người đã cách xa mình vội đuổi theo, mắt vẫn cố tìm mái tóc nâu đỏ ánh lên màu đồng trong nắng.

Chu Tước nhìn theo bóng người mà ngơ ngác, chợt nhận ra đó là một trong số những “mục tiêu”. Tim nhói một cái, Chu Tước hối hả đuổi theo lờ đi cơn đau âm ỉ trong tim mình.

Cả nhóm đi chơi đã rồi về nhà trọ. KIM NGƯU phóng thẳng xuống bếp, các bạn khác thì ngồi tại chỗ phá mấy thứ mới mua được. BẢO BÌNH chế tạo thuốc mới và đang tìm vật thử nghiệm. BẠCH DƯƠNG thấy BẢO tìm không thấy thì hi sinh, kết quả là bị câm suốt 1 canh giờ. Chỉ riêng NHÂN MÃ, bình thường nói nhiều hơn hết bây giờ lại ngồi im lặng. SƯ TỬ cứ nhìn MÃ chăm chú, hàng vạn câu hỏi trong đầu :

“Sao trông cô ấy buồn thế nhỉ ? Hay là bệnh ? Không thể, nếu bệnh mình đã phát hiện rồi. Hay là gặp chuyện buồn ? Nhưng tới đây rồi thì buồn gì ? Hay là có ai chọc cô ấy ? Nhưng…”

Chìm trong suy nghĩ, chợt có tiếng thở dài cảu SONG TỬ vang lên :

- Haizz…SƯ TỬ, đừng có cô này lại muốn cô kia chứ. Nhóc làm vậy hơi quá đáng đó

- Ơ…em có cô nào đâu

- SƯ TỬ, em không cần chối, bọn anh thấy cả rồi. Em vừa tán một cô áo đỏ xong lại quay ra tia MÃ MÃ, em làm vậy không có nghĩa khí nha

Lần này là BẠCH DƯƠNG vỗ vai em trai nói.

SƯ TỬ ngơ ngác một lúc thì hiểu hai anh muốn nói gì và đoán được luôn nguyên nhân MÃ MÃ buồn. Lòng nhóm một niềm vui, bạn nói :

- Không phải, cô áo đỏ là do em đụng người ta phải xin lỗi. Còn MÃ MÃ thì.....

Câu nói chưa dứt, mặt đã đỏ tới mang tai. BẠCH DƯƠNG, SONG TỬ hiểu thì nói nhỏ :

- SƯ TỬ, em nên mau chóng hành động. Tránh từ hiểu lầm mà mất “vợ” đấy

SƯ TỬ nghe xong mặt đã đỏ càng đỏ hơn. Nhưng câu vừa rồi lại khiến cậu quyết tâm bày tỏ với MÃ. SƯ TỬ tới trước mặt NHÂN MÃ, nói :

- Cậu ra đây một chút đi

- Có chuyện gì, nói luôn đi – NHÂN MÃ quay đi, lòng chợt đau thắt lại

- Cứ ra đây một chút đi, chuyện này rất quan trọng.

“Chắc là dặn mình đừng lại gần, tránh cho “vợ yêu tương lai” hiểu lầm đây mà” – NHÂN MÃ thầm nghĩ, song một phần nào đó trong cô mong SƯ TỬ đừng bao giờ nói thế. Cô theo SƯ TỬ ra ngoài, đến dưới một cái cây to. SƯ TỬ bỗng nắm chặt tay NHÂN MÃ nói :

- MÃ MÃ tớ thích cậu

MÃ MÃ run run, nỗi đau vỡ nát lan tràn trong tim : “Tại sao ? Cậu chẳng phải đã có người ta rồi sao ? Sao lại nói câu này với tôi ?”

- Bỏ tay ra, tôi không thích cậu, mau bỏ ra.

- Không phải, MÃ nghe tớ nói. Lúc nãy trên phố là tớ đụng nhầm vào người ta, hoàn toàn không có gì đâu – SƯ TỬ níu tay MÃ nói thật nhanh. Mong cô sẽ hiểu cho mình. NHÂN MÃ bừng bừng lửa giận : “Đến nước này vẫn trêu đùa cô sao ?”

- Cậu đụng nhầm liên quan gì đến tôi ? Bỏ ra

Dứt cánh tay ra, MÃ chạy thẳng lên phòng, bỏ lại phía sau một khuôn mặt thờ thẩn.

“MÃ MÃ tại sao không tin mình ? Mình thật lòng thích cậu mà”

SƯ TỬ nhìn theo bóng dáng ai kia, lòng đau nhói. Cậu là thật lòng, tại sao người ta một chút cũng không chịu hiểu ? Lờ đi cơn đau trong tim, cậu lẳng lặng đi về phòng mình. Các bạn sao khác thấy lạ, định hỏi nhưng bị SONG TỬ và BẠCH DƯƠNG ngăn lại. Tầng trên hôm nay thật im lặng, đến mức nghe rõ tiếng thứ gì đó đang rạn nứt. Hiểu lầm quá lớn hay lòng tin không đủ ? Phải chăng như vậy là kết thúc ?

Phía sau thân cây to lớn trước quán trọ, một đôi mắt oán hận có, đau thương có, ghen giận có chiếu thẳng vào quán trọ Minh Nhật. Áo đỏ nhẹ bay, thân ảnh khéo léo đột nhập vào quán trọ. Cửa sổ để mở, chiếc phi tiêu phóng thẳng vào cột. NHÂN MÃ nhíu mày, rút bức thư gắn bên trên ra đọc…

Sáng hôm sau, một buổi sáng không bắt đầu bằng tiếng la hét khiến ông chủ cảm thấy thật trống vắng. NHÂN MÃ đã thức dậy và đi đâu từ sớm, BẢO BÌNH cùng mọi người sau khi được SONG TỬ, BẠCH DƯƠNG kể lại chuyện hôm qua cũng cảm thấy tốt nhất nên để cô ở một mình. Buổi sáng thật im lặng.

10 bạn sao xuống lầu dùng điểm tâm, ai cũng ái ngại nhìn khuôn mặt đờ đẫn cả đêm không ngủ của SƯ TỬ cùng hai hàng nước mắt đã khô cạn. Thở dài một hơi, BẠCH DƯƠNG nhìn đứa em trai yêu quý mà lòng đau xót. Thầm nghĩ : “Chỉ trách đường tình duyên của nó không tốt thôi, phải tìm hôm nào nói chuyện với NHÂN MÃ mới được”

- Mọi người nguy rồi – BẢO BÌNH phóng từ trên lầu xuống, giọng thất thanh.

- BẢO BẢO bình tĩnh, có chuyện gì ? – THIÊN BÌNH

- MÃ….trong phòng…thư…. – BẢO BÌNH chỉ nói được mấy câu rời rạc thì cúi người xuống thở. BẠCH DƯƠNG cầm ly nước đưa cho BẢO BÌNH nói :

- Bình tĩnh, từ từ, thở đi rồi nói

Sau khi điều hòa hơi thở, BẢO BÌNH nói :

- Sáng nay mình thấy cái này trong phòng, mọi người xem đi

BẢO chìa ra một tờ giấy, trên giấy có mấy chữ :

“Canh 3 đêm nay, đợi cô ở nơi này, chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện”, kèm theo là một tấm bản đồ đánh dấu một địa điểm khá gần đây.

- Canh 3 là khoảng 11 giờ tới 1 giờ, sao tới giờ MÃ vẫn chưa về, hay là… - XỬ NỮ đang nói thì im bặt, để lại nỗi lo lắng tràn vào lòng từng người.

- Chúng ta mau đi tìm chị MÃ MÃ đi

- Mau đi thôi – SƯ TỬ nghe thấy MÃ MÃ mất tích thì hoảng lên, vội vã đi tìm. Mọi người lần lượt theo sau.

Đến nơi, không có ai ở đó, cũng không có dấu vết gì cho thấy đã có đánh nhau. Phía xa là một cái đình nhỏ, trong đó là một cô nương áo đỏ. SƯ TỬ thấy quen liền chạy đến hỏi :

- Chu Tước, cho tôi hỏi, cô có thấy một cô gái tóc màu nâu đỏ đi tới đây không ?

- SƯ TỬ, huynh còn nhớ muội sao

- Cô mau trả lời tôi đi, có thấy không ?

Đôi mắt Chu Tước đỏ lên. Môi mấp máy không thành lời, cơn đau âm ỉ bùng phát. Tại sao người ta, một chút cũng không để ý cô ? Tại sao chỉ lo hỏi han cô nương kia ? Trong lòng huynh ấy cô không có vị trí gì sao ?

- Ở bên kia – lời nói phát ra thật nhỏ, những mong người kia không nghe thấy. Ngón tay run run chỉ về phía cánh đồng, nơi có một thân ảnh be nhỏ, mái tóc rực rỡ ánh lên màu đồng trong nắng. SƯ TỬ vội chạy tới chỗ người kia, bỏ lại Chu Tước ngập trong đau khổ.

- NHÂN MÃ, NHÂN MÃ, MAU TỈNH LẠI ĐI, NHÂN MÃ

SƯ TỬ thấy NHÂN MÃ nằm yên, gọi cách gì cũng không dậy thì lo lắng. Có tiếng người nhỏ nhẹ phía sau :

- Cô nương ấy…do mê dược quá mạnh thôi…không sao

10 người kia chạy đến vừa kịp nghe câu này của Chu Tước. MA KẾT hỏi :

- Cô hạ mê dược NHÂN MÃ sao ?

Gật đầu…

- Cô gọi MÃ ra đây ? – BẢO BÌNH

Gật đầu…

- Tại sao cô làm vậy ? – KIM NGƯU

- Tôi…vì… - Chu Tước liếc nhìn SƯ TỬ cắn môi dưới. SONG TỬ hiểu chuyện nói :

- SƯ TỬ có NHÂN MÃ rồi, cô đừng nên mơ tưởng.

Nước mắt kìm nén bấy lâu tráo ra. Tay nắm chặt thanh kiếm, cô vung lên chém SONG TỬ. “Keng”, BẠCH DƯƠNG dùng côn đỡ cho SONG TỬ một kiếm. Thanh kiếm của Chu Tước gãy làm hai. Cô phi thân lên mái đình, quay đầu chuẩn bị chạy trốn thì :

- Á…

THIÊN YẾT từ phía sau chặt một phát vào gáy khiến Chu Tước ngất xỉu. Mọi người cùng nhau mang NHÂN MÃ và Chu Tước về quán trọ.

Sáng hôm sau…

Xoa đầu thật mạnh, MÃ MÃ lờ mờ nhớ lại chuyện hôm qua, nhớ bong áo đỏ đáng ghét dám hạ mê dược cô. Hạ tay xuống, chạm trúng một cái đầu đầy tóc. MÃ giật mình, nhìn kĩ người kia, mài tóc vàng như màu nắng, là SƯ TỬ. Nỗi đau ùa về, MÃ vội bước xuống giường, nhưng SƯ TỬ đã tỉnh và kịp giữ chặt tay cô lại.

- MÃ đừng đi, nghe mình đi

- Tại sao tôi phải nghe cậu, buông ra

- MÃ, cậu làm ơn, mình thích cậu lâu lắm rồi. Lần trước chỉ là hiểu lầm, làm sao cậu mới tin mình đây ?

SƯ TỬ nói một cách thành khẩn, NHÂN MÃ nghẹn lòng, tia hi vọng lóe sáng. Cô nói nhỏ :

- Cậu…cho dù tôi tin cậu cũng không có nghĩa là tôi thích cậu.

- MÃ, cậu tin mình rồi sao ?

- Không có nghĩa là tôi thích cậu

- MÃ tớ thích cậu thật mà

- Không có nghĩa là….

- Aaaaaaaa…..đủ rồi, MÃ MÃ cậu có ba lựa chọn. Một là tớ ngỏ lời, cậu đồng ý làm bạn gái của tớ. Hai tớ ngỏ lời, cậu không đồng ý vẫn phải làm bạn gái của tớ. Ba, cậu cần suy nghĩ, tớ cho cậu hai giây sau đó đồng ý rồi làm bạn gái tớ.

NHÂN MÃ đơ mặt ra, đây là cách tỏ tình sao ? Giống ép duyên hơn nga. NHÂN MÃ đơ một lúc rồi nói :

- Vậy tớ chọn cách thứ tư

- Cách thứ tư ?

- Là làm bạn gái cậu rồi hành hạ cậu

SƯ TỬ cười tươi như hoa, ôm NHÂN MÃ vào lòng. Mặt trời lên xua đi những u buồn của hôm qua, tỏa ánh nắng vào căn phòng nhỏ. Không khí sáng nay thật ấm áp nga.

Trong phòng có hai người “tình chàng ý thiếp” nồng ấm, ngoài phòng là một đám người xem cảnh nồng ấm. SONG TỬ kéo áo BẠCH DƯƠNG :

- Cậu dạy em trai kiểu gì thế ?

- Cái này không phải tớ dạy nó tự nói đó – BẠCH DƯƠNG nghe đứa em trai tỏ tình mà thầm mắng : “Thằng ngu, bí kíp anh mày dạy cho vứt sọt rác hết à, tỏ tình kiểu gì đấy”

- Chị MÃ đồng ý rồi kìa – SONG NGƯ

- Coi bộ sau này, SƯ TỬ sẽ khổ dài dài nha – KIM NGƯU

- Hắn khổ thì được, MÃ mà khổ tớ cho hắn biết tay – BẢO BÌNH nhìn đứa bạn thân “hoa nhận chủ” nói

“Cạch…”, có người đột ngột mở cửa khiến 6 bạn sao ngã nhào vào phòng. THIÊN YẾT ngước đôi mắt sát khí nhìn đám người ngã lăn trước mắt, không tới 2 giây sau, cậu nhìn đôi nam nữ trong phòng nói :

- Xong chưa ? Xong rồi sang phòng mình ngay

Cánh cửa đóng rầm một cái bỏ lại 8 con người ngơ ngác. SONG TỬ cười nói :

- Hahaha…SƯ TỬ, NHÂN MÃ, bọn tớ là vô tình đi ngang qua thôi

- Vô tình hả - SƯ TỬ mắt trợn ngược lên, nghiến răng nói

- A…anh SƯ TỬ, chúng tam au qua phòng anh THIÊN YẾT đi, nếu không chị XỬ NỮ lại ca cho coi – SONG NGƯ vội cứu bồ, ngăn cuộc chiến xảy ra.

Liếc một cái, SƯ TỬ đỡ NHÂN MÃ ngồi dậy rồi cùng mọi người qua phòng THIẾN YẾT. Nhìn thấy XỬ NỮ ngồi trong phòng, chân bắt chéo trên ghế, khoanh tay nhìn cả đám. Mọi người cùng nhau rùng mình, mồ hôi lấm tấm

- XỬ…XỬ NỮ, cậu sang trước rồi à – SONG TỬ

- Bây giờ mới tới hả ?

- XỬ NỮ à, bình tĩnh, bọn tớ trễ một chút thôi mà. – THIÊN BÌNH mỉm cười nói, lưng toát mồ hôi lạnh

- Được rồi, XỬ NỮ tha cho họ đi. Còn các cậu, mau vào đây – MA KẾT

12 bạn sao tập trung đầy đủ trong phòng THIÊN YẾT, trên ghế là một nữ nhân áo đỏ bị trói chặt. Đôi mắt cụp xuống, môi mím chặt. THIÊN YẾT lại gần nói :

- Chu Tước, cô có gì để nói không ?

- Không có – giọng nói phát ra thật nhỏ, thoạt nghe rất cương quyết nhưng sâu bên trong lại có chút bối rối

- Nói dối, hôm đó cô ra tay với SONG TỬ rõ ràng là có mục đích, nói là ai bảo cô đến giết bọn tôi ? – THIÊN YẾT giọng ngày càng lạnh, sát khí ngày càng nhiều khiến căn phòng đầy người mà vẫn lạnh.

- Chuyện đó, chỉ là do tôi quá tức giận, không có gì hết – Chu Tước vẫn cố chối

- Vậy đây là cái gì ?

XỬ NỮ lấy trong người cô ra một tấm giấy lớn. Lúc Chu Tước hôn mê, XỬ NỮ đã phát hiện ra nó. Trên giấy là khuôn mặt và ghi chú đặc điểm của 12 bạn sao, bên dưới tên của mỗi người là một chữ “SÁT”. Chu Tước tái mặt, mảnh giấy đó là mama cho cô để nhận diện mục tiêu, phòng khi họ cải trang. Không ngờ bây giớ lại thành tội chứng chỉ tội cô. MA KẾT thấy vẻ mặt Chu Tước chuyển biến nói :

- Cô không nói thật sao ?

- Khô…không – lời nói ngập ngừng như một cách thú tội, Chu Tước cúi mặt xuống, tránh ánh mắt của những người trong phòng.

- Vậy xem ra phải thả cô về rồi

MA KẾT nói một câu khiến ai cũng bàng hoàng, THIÊN YẾT nhíu mày khó hiểu, Chu Tước thì tròn mắt nhìn anh, XỬ NỮ chợt cảm thấy khó chịu. SONG TỬ nói :

- Cậu có bệnh không ? Sao lại thả

- Tớ nói thật

- MA KẾT, tốt nhất anh nhanh chóng giải thích – mùi dấm chua theo câu nói của XỬ NỮ lan ra khắp phòng.

“Tiêu rồi, XỬ NỮ lên cơn ghen thì tiêu thật rồi” – suy nghĩ của đám còn lại.

MA KẾT nghe ra chất “chua” trong giọng XỬ NỮ thì biết, không ai hiểu ý mình. Cậu thờ dài nhìn Chu Tước đang mở to mắt ngắm mình nói :

- Cô không nói chúng tôi giữ cô cũng vô ích, chỉ có điều chúng tôi có thể thả cô nhưng cô có thể sống hay không lại là chuyện khác.

Chu Tước hiểu ra mắt xanh xám, nhớ lại tiếng hét của cô tì nữ hôm trước mà lòng thập phần sợ hãi. Tội của cô là không hoàn thành nhiệm vụ e là… Những người khác cũng đã hiểu ý của MA KẾT, cậu muốn dùng cách này dọa cô ta, buộc Chu Tước nói ra sự thật. XỬ NỮ cúi mặt xuống giấu đi một nụ cười.

- Nhìn mặt cô xem ra dù chúng tôi có thả cô cũng cầm chắc án tử - BẠCH DƯƠNG nói

- Chuyện này, tôi…

- Chu Tước cô nương, cô không nên chấp mê bất ngộ như vậy. Biết bản thân sẽ chết nếu về sao cô cứ phải làm khổ mình chứ, chẳng thà cô cứ nói ra, chúng tôi sẽ tìm cách bảo vệ cho cô – SONG NGƯ

- Các người…thật sự….có khả năng… ? – câu hỏi ngập ngừng cho thấy cách này đã thành công được một nữa

- Cô cứ tin tưởng chúng tôi – KIM NGƯU

- Vậy…. – Chu Tước ngập ngừng, đây là cơ hội để cô thoát khỏi nỗi sợ hãi suốt 12 năm trời. Là con đường mới cho cô.

BẢO BÌNH tiến tới, mở dây cho Chu Tước, CỰ GIẢI đỡ cô ngồi lên ghế. Khoảng hai phút sau, Chu Tước bắt đầu nói :

- Tôi là do Lục mama của Bách Hoa Lâu phái đến

- Bách Hoa Lâu ? Coi bộ, kĩ viện này không tầm thường rồi – THIÊN BÌNH

- Đúng, Bách HL bên ngoài là kĩ viện, thực chất là một tổ chức sát thủ nuôi dạy những đứa trẻ mồ côi hoặc nhưng người ăn xin, những người không còn gì để mất

- Cũng tốt nhỉ - NHÂN MÃ

- Không, không tốt chút nào, Lục mama cho chúng tôi chỗ ăn chỗ ở, còn nuôi dạy chúng tôi thực chất là muốn phục vụ cho tham vọng của bà ta.

- Cô nói rõ hơn đi – XỬ NỮ

- Lục mama tên thật là Lục Nhạn, là hậu duệ của Ngọc quốc. Khi xưa, Ngọc quốc vì tham vọng bá quyền mà xâm chiếm Caidoz, bị tiên vương là Xà Thần đánh lùi, còn vì chiến tranh mà vong quốc. Lục Nhạn vì muốn phục quốc mà cố công xây dựng Bách Hoa Lâu, nhưng thực chất là bà ta nhắm tới ngôi thiên tử, không ngại vì tham vọng bản thân mà giết hại nhiều người vô tội. Có những người trung thành với bà ta nhưng không muốn y mãi mê với tham vọng liền lên tiếng can ngăn, bà ta ra tay không thương tiếc.

- Chính vì vậy mà cô sợ ?

- Đúng, tôi được nhận nuôi lúc 5 tuổi, là một trong “Tứ linh” của Bách Hoa Lâu

- Khoan, cô nói “Tứ linh” là còn 3 người nữa sao ? – KIM NGƯU

- Phải, họ là Thanh Long, Bạch Hổ và Huyền Vũ. Lần này tôi làm nhiệm vụ thất bại, họ chắc chắn sẽ ra tay. 3 người đó một lòng theo Lục mama phục quốc, ra tay vô cùng nhẫn tâm. Các người nên cẩn thận.

- Đa tạ cô đã nhắc nhở - CỰ GIẢI nhẹ nhàng mỉm cười với Chu Tước.

- Được rồi, vậy tối nay Chu Tước ngủ với ai đây ? – SONG TỬ

- Để tớ cho, tớ biết võ có gì cũng có thể giúp cô ấy – NHÂN MÃ hắng hái giơ tay, những ân oán với Chu Tước đã trôi sạch từ bao giờ

- NHÂN MÃ cô nương, lúc trước tôi….

- Không sao, cô cứ yên tâm, tôi quên cả rồi

Chu Tước mỉm cười, nhìn nam nhân bên cạnh NHÂN MÃ, cô chợt cảm thấy mình khi trước thật sai lầm. Nhưng tình vẫn còn, cô cười chính mình giết người tàn bạo lại không thể buông bỏ một mối tơ lòng. Không sao, cô tin rồi cũng có ngày nỗi đau này sẽ không còn đau nữa. Nhất định có ngày đó.

Đêm dài, mỗi người chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Trên mái quán trọ, thân ảnh màu đen tan vào đêm. Một thân ảnh khác màu lục xuất hiện, từ trong quán trọ thẳng hướng Bách Hoa Lâu.

Trong mật thất ở BÁCH HOA LÂU…

- Ngươi nói sao ? Chu Tước phản bội ta ? – Lục Nhạn ngồi trên tràng kỉ, tay phải mân mê chung trà hỏi lục y nữ tử đang quỳ phía dưới

- Thưa vâng, thuộc hạ nghe rõ, cô ta đã nói mọi chuyện của người cho đám người kia.

“Tách”, chung trà trên tay nữ nhân vỡ tung. Giọng nói lạnh giá đậm sát khí cất lên :

- Kẻ phản bội và kẻ cản đường. Thanh Long, ta nghĩ ngươi biết phải làm gì

- Thuộc hạ sẽ hoàn thành, xin người yên tâm

- Tốt, nếu thất bại thì đừng để ta nhìn thấy ngươi – lời nói nhẹ nhàng mà uy lực, nữ nhân kia phát ra sức ép kinh người, Thanh Long thoái lui một bước :

- Tuân mệnh

Trong hoàng cung….

Bóng hắc y nhân đứng trước nam nhân mặc long bào. XÀ PHU hất tay, lệnh cho người kia lui xuống, miệng lẩm bẩm :

- Lục Nhạn và đám người kia long hổ tranh nhau. Hay, ta sẽ ngồi ngoài làm ngư ông đắc lợi. Hahaha…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện 12 Chòm Sao Xuyên Không

Avatar
Thanh Uyên09:06 07/06/2017
xin cho biết ai là nam, ai là nữ đi
Avatar
Ngư Ngư =3=16:05 02/05/2016
đúng là song ngư hơi bị dìm thiệt.....
Avatar
Nhi Huỳnh23:10 03/10/2015
Truyện hay nội dung xâu xắc nhưng mà kết thúc thì hok hay mình nghĩ pạn nên viết một kết thúc khác vd như Xp nhường côg chúa cho tên Thị vệ rồi 12 sao tìm được đường về nhà ...
Avatar
Yami Bakura09:07 14/07/2015
truyện hay mà s kết thúc j kì z TG
Avatar
Amy Jane11:03 14/03/2015
Ua tac gia oi, Su tu la con trai hay con gai zay em muon pik, xin hay tra loi nhanh ak, em xin cam on
Avatar
Cá Ngố15:09 12/09/2014
Truyện tương đối khá, văn chương chưa đc mượt cho lắm. Và 1 điều quan trọng ta mún nói: TẠI SAO TA THẤY CUNG SONG NGƯ ÍT RA SÀN VẬY T/G. T/G ĐỊNH DÌM HÀNG NGƯ HẢ?
Avatar
hoang huong tra16:07 28/07/2014
hơ nhạt nhẽo nhỉ chả vào đâu với đâu
Avatar
minhthu4b_200410:07 17/07/2014
cậu cho tớ biết các cung nào là nữ là nam nha

BÌNH LUẬN FACEBOOK