• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tư Du cất điện thoại, vào siêu thị mua một ít đồ chút về nấu bữa tối. Tối nay cô sẽ nấu món rau xào, cá kho tiêu, còn có canh đậu tương. Nhìn qua thật đúng là đơn sơ. Dù sao cũng chỉ có hai chị em nhà cô ăn

Trong căn bếp nhỏ quen thuộc nhưng đầy đủ đồ dùng, thân ảnh nhỏ bé mang tạp dề trông giống như tiểu nữ nhỏ xuống bếp, linh hoạt động tay với những nguyên liệu đơn sơ nhưng trong không khí đã lan tỏa hương thơm của bữa tối ấm cúng. Tiếng dao phanh cá nhẹ nhàng, đôi mắt lạnh băng tuyệt đối tập trung, đầu hơi nghiêng, ngón tay tỉ mỉ cắt cá thành từng lát. Tiếng dầu chiên xì xèo, mùi cá thơm phức thu hút Đông Hạo

- Woa, thơm quá chị hai! - hắn tíu tít dọn bát đũa ra, chuẩn bị một bàn ăn hai người thịnh soạn

Mà Tư Du thái độ vẫn lãnh đạm, nhẹ nhàng đặt đĩa thức ăn lên bàn, dùng cơm. Đông Hạo coi như đã quen với sắc mặt của chị mình nên không nói gì, rộn ràng kể với cô một ngày dài ở trường của mình. Cuối cùng, cô lại trải qua một ngày của mình cùng bữa tối ăn với em trai. Ăn xong, cô lại phải đi làm ở siêu thị mini gần nhà

Chậm rãi xếp dầu ăn lên kệ, gương mặt tựa hồ không hề có một biểu cảm nào khác. Buổi tối hay ban ngày đối với cô cũng chẳng khác nhau là mấy. Ban ngày dù có nhiều người hơn, nhưng với cô cũng chỉ như chốn không người vào ban đêm. Cuộc sống nhàm chán cô đơn này từ lâu cô vốn đã quen thuộc, cũng đã thích nghi, cũng không thể nào sống một cuộc sống tốt hơn khác

“Bịch”, túi xách rơi xuống sàn, phát ra tiếng rõ to. Tư Du vốn luôn bình tĩnh cũng kinh sợ quỳ xuống đất, đỡ lấy Đông Hạo. Mặt không còn giọt máu, tay tự động sờ trán, có sốt nhẹ. Nhưng là sốt? Sốt sẽ không quằn quại như vậy. Còn ôm bụng? Hẳn là bị đau bụng, nhưng tại sao lại đau bụng? Không lẽ trong thức ăn có gì? Không đúng, nếu vậy tại sao cô vẫn bình thường?

Bất quá trong lúc tình thế cấp bách này, cô không thể ngồi tìm hiểu lí do tại sao Đông Hạo gặp chuyện, chỉ có thể đưa đến bệnh viện. Nhưng dù Đông Hạo có nhỏ tuổi hơn cô, nó hẳn đã trải qua thời kì phát triển, thân thể cũng khá cao lớn. Cô cả người nhỏ bé thế này, làm sao đưa nó đến bệnh viện. Đành rút điện thoại ra tìm gọi cho người quen, nhưng lại nhận ra mình chẳng có ai để gọi

Nhìn mồ hôi làm ướt cả áo thun Đông Hạo, răng lại cắn chặt môi trắng bệt, dáng vẻ vô cùng chật vật, cô lại càng khẩn trương hơn. Không biết phải nên làm cái gì, ngay cả tay cũng bất giác run rẩy theo. Người nó càng lúc càng lạnh, nếu cô không mau mau một chút, hẳn là sẽ có chuyện đi

Cuộc đời này cô không có gì để luyến tiếc, chỉ có Đông Hạo, Đông Hạo là tất cả đối với cô. Nó không thể có chuyện gì được. Tròng mắt lộ ra một tầng sương mờ, Tư Du siết chặt điện thoại trong tay, nhìn thấy dãy số cuối cùng trong danh bạ mới được lưu vào gần đây

- Ba, mẹ, ba mẹ nghĩ xem trên đời này có người nào lạ kì như vậy không chứ? - Tử Ngạn cơm nuốt cũng không nổi, càng nghĩ hắn lại càng không hiểu nổi

- Như thế nào? - Tử Thiên nhàn nhạt hỏi, đầu cũng ngẩng, gắp miếng cà rốt cho vợ

- Tính tình thật kì quái hết sức, con sống mấy mươi năm trên đời cũng chưa từng gặp người nào như vậy - nghe con trai nhắc đến hai chữ “kì quái”, cả 2 người già không thẹn mà cùng nhìn nhau. Mặc dù biết con trai bên ngoài bạn nhiều vô kể nhưng cũng chưa từng nghe hắn nhắc đến người bạn nào trong bữa ăn gia đình. Không để ý biểu tình kì lạ của ba mẹ, hắn nói tiếp - bất kể là môn tự nhiên hay xã hội đều tinh thông, học hành giỏi giang, nếu ở trường cậu ấy xếp thứ hai, không dám đứng thứ nhất, thầy hiệu trưởng cũng phải nể vài phần, suốt ngày chỉ đi học rồi đi làm thêm, sau đó về nhà, ngày nghỉ cũng sẽ dành cả ngày học hành, sống như vậy thật có thể chịu đựng nổi, là lần đầu tiên con thấy- Rất thông minh? - nghe con trai nói đến đây, nháy mắt Tử Thiên đột nhiên cảm thấy hứng thú. Con trai anh tuy miệng mồm lanh lợi nhưng nói đến thông minh, vẫn còn rất xa. Để có được tư chất thông minh như anh thời trai trẻ, hẳn là trên đời chỉ có vài người. Mà anh đặc biệt thích chiêu mộ nhân tài

- Con cũng không rõ, tóm lại hỏi không bao giờ trả lời, nói không bao giờ nói chuyện, bạn bè càng không có, danh bạ điện thoại dài không quá 5 số. Đến nỗi con cạy miệng lắm cũng chỉ nói được đúng một lần - đúng rồi, chỉ có một lần hắn băng bó vết thương cho cô, còn lại, toàn bộ đều im bặt

- Là bạn nam....hay là nữ? - Hạ Phong nhạy bén hỏi điều quan trọng mà chồng mình bỏ qua

- Đương nhiên là..... - đến lúc quan trọng, lời hắn đã bị tiếng điện thoại cắt ngang. Tử Ngạn bỏ đũa xuống, màn hình điện thoại hiện ra số lạ - alo.....Cái gì?....Em trai cậu bị sao? Được được, mình tới liền....

Thấy Tử Ngạn lục đục không nói không rằng, vẻ mặt lo lắng tức tốc chạy đi, ngay cả câu chào tạm biệt cũng không nói với họ, Tử Thiên tức giận chỉ biết rống giận ở đằng sau

- CHÚT NỮA BA MẸ PHẢI LÊN SÂN BAY, NGAY CẢ BỮA ĂN CŨNG ĂN KHÔNG XONG?

Nghe một nhà chỉ có hai chị em cô, Tử Ngạn liền theo địa chỉ chạy tới nhà cô, ở khu nhà tối om như ổ chuột thế này, hắn sống còn thấy hơi sợ. Nhưng kì lạ nhà cô lại nhỏ bé lọt ở giữa nhưng màu sắc lại chan hòa ấm áp, đèn vàng lúc nào cũng sáng. Bế xốc Đông Hạo đang co quắp người, hắn chạy ra ngoài đường lớn bắt taxi, đưa đến bệnh viện

Ngồi ngoài phòng cấp cứu, tay cô không tự chủ mà siết, môi mím chặt. Đã nửa đêm mà còn xảy ra chuyện. Cô bình tĩnh cũng chỉ biết hoang mang chạy theo Tử Ngạn, một người ngoài xa lạ, vậy còn mù quáng nhờ hắn giúp đỡ chuyện nhà mình. Tuy vậy, lúc đó cô thật sự hoảng sợ không biết phải ra sao, đành bất đắc dĩ gọi cho hắn

Vốn dĩ tưởng rằng sẽ không ai nghe điện thoại, không ngờ hắn lại bắt máy nhanh như vậy, còn không chần chừ mà vội chạy đến nhà cô. May mà người Tử Ngạn đủ to để bế Đông Hạo đến bệnh viện. Coi như cô nợ hắn một ơn, cũng sẽ tìm cách trả nợ

Tử Ngạn đưa cho cô một chai nước nhỏ, nhìn vẻ mặt tĩnh lặng như nước của cô hắn cũng nhận ra vài phần. Thì ra không đơn giản như hắn nghĩ, vẻ mặt của cô chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài, nhưng bên trong lại chứa đựng tâm tình khó nói. Lúc nãy hắn cũng có quan sát, ánh mắt sợ hãi của cô giống như tuyệt vọng tìm hắn, ngay cả giọng nói bình thường mà hắn không nghe được cũng chỉ nghe vài tiếng nỉ non cầu xin cứu người từ hắn

Tử Ngạn vì vậy mà hoảng loạn liền chạy đến, chỉ nghĩ đây là chuyện cứu người nên làm mà thôi. Nghĩ lại, càng thấy vui hơn. Tư Du ấy vậy mà lại mở miệng đi nhờ người khác. Hắn vốn tưởng cô sẽ không bao giờ gọi điện cho hắn, cũng không bao giờ có cơ hội nói chuyện với hắn. Thật đúng là ý trời, xem ra đêm nay đã dọa cô một trận rồi

Em trai kia thật là quan trọng với cô. Lần đầu thấy biểu tình khác của cô so với tư thế chỉ nghiêm túc ở trường học, Tử Ngạn đột nhiên hơi có hứng thú. Tư Du tính ra cũng không phải là người quá vô tình, rất thương em trai. Em trai nhỏ kia cũng thật là có phúc. Nhưng mà, nhà cô không có ba mẹ hay người lớn, chỉ có hai chị em?

Như vậy sao mà sống? Cũng không phải cách nhau nhiều tuổi, cũng chỉ là trẻ vị thành niên như nhau, lỡ như có chuyện gì phải biết làm sao? Hoặc là bọn họ chỉ đi du lịch giống như ba mẹ hắn một thời gian? A, nghĩ đến ba mẹ hắn, hình như tối nay có chuyến bay. Xem ra hắn cũng không thể ra tiễn họ rồi

Tử Ngạn thu tầm mắt nhìn người ngồi bên cạnh nhàn nhạt uống nước, tâm trí cũng đã thả lỏng. Tối nay hắn lần đầu thấy mình rất có trách nhiệm với hai chị em cô. Kì lạ thật đấy, cũng không phải bạn bè thân thiết gì, hơn nữa cô còn từ chối giúp đỡ hắn, vậy mà hắn còn đóng vai người tốt qua đường nữa

Cũng tại hắn, lại đi cho cô số điện thoại, còn cứng rắn nói nếu có chuyện cứ gọi cho hắn, không ngờ cô lại gọi thật. Làm hắn mềm nhũn tay chân, nếu còn có chuyện lớn hơn, hắn sợ mình sẽ đáp ứng không nổi. Tự cười cho mình đòi làm anh hùng rơm. Bất quá, Tử Ngạn cũng thấy mình làm thật đúng, nên có một người giúp đỡ cô, cho số điện thoại, cũng không tệ

- Cảm ơn cậu, cậu về đi - câu trước nhẹ nhàng, câu sau đã ra lệnh. Cô gái này quả thật thích làm mọi việc theo ý mình, mà lời cảm ơn cũng thật chẳng có chút thành ý nào cả

- Không có gì. Mình sẽ ở đây với cậu - lỡ như còn chuyện gì không hay, một cô gái như cô sao có thể gánh vác. Tư Du lạnh lùng nhìn hắn, thật phiền phức, nếu như cô không phải còn nhận ra hắn chưa về, làm sao có thể mở miệng nói chuyện trong lúc này

- Chuyện của nhà tôi, một mình tôi lo là được, còn cảm ơn cậu đã đưa Hạo đến đây, chuyện của cậu hết rồi - cô một nhát tàn nhẫn cắt đứt tâm ý của hắn. Tử Ngạn có hơi chua xót nhìn cô. Có cần phải tàn nhẫn như vậy? Đông Hạo dù đã được chẩn đoán chỉ bị đau ruột thừa nhưng mà dẫu sao là con trai, hắn cũng nghĩ mình nên ở đây. Hơn nữa ba mẹ hắn chắc giờ này cũng đã lên máy bay, hắn có không về nhà cũng chả sao

- Mình không thích, cậu dù sao cũng nhờ mình rồi, vậy mình sẽ không về - hắn khoanh tay cố chấp ngồi im một chỗ. Cho dù cô nói gì cũng không có nhúc nhích

Tư Du không muốn phí lời nữa, nhìn hắn ngoan cố, cô cũng hết cách. Nhưng nếu có chuyện gì, cô sẽ không chịu trách nhiệm. Ngày sau đừng vì con trai không về nhà mà ba mẹ hắn tìm đến cô, cho rằng cô dụ dỗ hắn, lại kéo theo một đống phiền toái. Quá đáng hơn, ngày mai còn có đi học, dựa vào tính cách của hắn chắc chắn sẽ bắt chuyện lung tung

Mà cô thì rất ghét bắt chuyện, đó cũng không phải hình tượng bấy lâu của cô. Muốn mở miệng nhắc nhở nam nhân ngồi cạnh cẩn thận một chút, lại chỉ nhận được hơi thở nhẹ nhàng của hắn. Ngủ rồi. Tư Du trầm mặc ngắm nhìn, bây giờ mới biết nhìn hắn cũng không quá tệ. Da trắng mềm, tựa hồ còn đẹp hơn da cô, mày rậm đẹp đẽ luôn nhướng cao, còn có đôi mắt rất sáng, rất dễ gây thiện cảm với người đối diện, mũi sao, môi cũng không mỏng quá. Nhìn qua thật giống học sinh cấp 3 năng động, nhưng nếu mặc thường phục, nhìn sẽ giống như người mẫu

Người mẫu? Đúng rồi, nhìn dáng người hắn cũng không tệ, đúng là có thể làm người mẫu. Tử Ngạn trở người một cái, mi khẽ động, Tư Du liền giật mình quay mặt đi. Hình như bản thân đã quá chăm chú nhìn người này. Thật quá mất mặt, cô đến giờ cũng chưa từng nhìn kĩ qua một người. Đêm nay hắn quả thực đã ở cùng chị em cô, đang suy nghĩ, không biết nên trả ơn như thế nào đây Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK