• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Tư Du”, “ Tư Du à”, “Bạn học Lương“. Tư Du luôn bị quay quanh những lời kêu xung quanh. Cô tự hỏi tại sao nhiều người lại gọi cô nhu vậy? Bọn họ tìm cô có việc sao? Không thể nào. Dần nhận ra, không phải là “bọn họ”, mà chỉ là một người. Cô vận dụng trí nhớ của mình, nhớ lại lời thầy giáo đã từng nói đầu học kì trong phòng giáo viên, trong lớp họ có một học sinh từ nước ngoài trở về, tên.....tên.....Tạ Tử Ngạn

Cô cũng tình cờ nhận ra, người này là bạn ngồi gần bàn cô trong một lần hắn gọi tên làm phiền cô. Nhận thấy đây chính là gánh nặng cô nên gỡ bỏ, Tư Du quyết định không thèm quan tâm đến người kia nữa. Nhưng mà trái lại, hắn không bỏ cuộc, còn bám lấy cô nhiều hơn nữa. Cứ liên tục gọi cô, nhờ cô dạy học

Được vài lần, cô lại nghe loáng thoáng hình như thầy giáo chủ nhiệm gợi ý cho hắn nên mới làm hắn điên điên dại dại như bây giờ. Đám bạn của hắn thấy hắn như tên ngốc thì ngăn lại, nhưng hắn mặc kệ, không thể bỏ cuộc, hắn không muốn tiền tiêu vặt của mình bị cắt một cách vô lý như vậy được, hắn sắp phải thi lại rồi, hắn cần có người ôn tập cho hắn

- Tư Du, cảm ơn cậu cho mình mượn tập vở - Đại Vũ phe phẩy cùng đám bạn lại gần bàn cô. Tử Ngạn vừa đi vệ sinh xong cũng về chỗ ngồi. Tròn mắt nhìn, từ khi nào Đại Vũ lại bỏ bài xích đối với Lương Tư Du?

Tư Du không biểu hiện gì nhìn tập vở của mình. Hèn gì cô tìm mấy ngày nay không thấy, vốn tưởng là đã mất. Mà cô cho người khác mượn vở mình lúc nào, là hắn ta tự trộm lấy thì có. Dù biết hắn vừa ăn cướp vừa la làng nhưng cô cũng không muốn vạch trần, cất vở vào hộc bàn. Đáng tiếc, vở chưa được an vị, cô liền bị dọa cho tức giận

- Nhưng mà, mình lỡ tay làm mất vài trang, cậu sẽ không tức giận chứ? - Đại Vũ cố ý cất cao giọng, thu hút sự chú ý của bạn học trong lớp. Tư Du đanh mặt lại, cho dù không có lớn tiếng chửi mắng người nhưng trong lòng như có sóng thần dâng trào, vô cùng tức giận

- Ừm, không..... - một lúc sau thấy cô không lên tiếng, Đại Vũ còn tưởng là cô câm thật. Ai ngờ khi cô lí nhí, cả bọn lại cười nhạo khanh khách. Tử Ngạn nhíu mày nhìn, trêu chọc người khác vui vậy sao? - chỉ cần các người chép lại cuốn vở này thôi, tôi sẽ bỏ qua

- Cái.....cái gì? - Đại Vũ vừa đắc ý một lúc, mặt lại trở về tím ngắt

- Tôi sẽ bỏ qua, nếu các người chép lại tập vở cho tôi - lại còn để tăng thêm tính chân thực cho câu nói, Tư Du ngửa lưng sau ghế, ngẩng đầu nhìn ánh mắt tức giận của Đại Vũ, khiến cả người hắn ta một cỗ rét lạnh

Mọi người lại đang nhìn, Đại Vũ đương nhiên là đại ca, không thể để uy nghiêm của mình bị giảm sút. Hắn ta lại ưỡn ngực làm lớn chuyện, chỉ là một quyển vở nhỏ bé lại đi so đo, con nhóc này đúng là đồ không biết điều. Nhưng là lần đầu tiên nói chuyện cùng Tư Du, Đại Vũ lại không tránh được lạ lẫm, dễ dàng bị hạ gục bởi ánh mắt vô hồn của người này

- Mày, mày nói cái gì? - Đại Vũ tóm lấy cổ áo của cô, dễ dàng nhấc người cô lên không trung. Cả bọn thấy thế lại càng khâm phục, muốn đứng xem kịch hay. Anh Thi khoanh tay đứng cạnh cũng nhếch môi cười, nhưng Tử Ngạn lại muốn ngăn lại, có điều, không ngăn được lời ra khỏi miệng của cô- Tôi sẽ bỏ qua nếu các người chép lại tập vở cho tôi - tuy người khác không thấy, nhưng hắn ta thấy, Đại Vũ thấy cô....là đang nhếch môi cười. Cảm thấy mình bị khinh thường, cơn giận trong hắn lại trào dâng

- CÂM MIỆNG! - chỉ bằng một cái nắm tay, Đại Vũ đã quăng lại cô xuống đất. Đầu gối đụng phải cạnh bàn khẽ nhói đau, nhưng cô vẫn loạng choạng đứng thẳng người, đúng tư thế gương mẫu của mình - TAO KHÔNG THÍCH CHÉP

- CÁC EM ĐANG LÀM GÌ THẾ HẢ? - thầy giáo bước vào lớp, vô tình chứng kiến cảnh ẩu đả trong lớp thì đâm ra cáu giận, hơn nữa người liên quan lại là Lương Tư Du

Đại Vũ thất kinh đứng ngay tại chỗ. Rồi hắn lại ngây ngốc nhìn gương mặt điềm tĩnh của cô. Cô ta, Lương Tư Du, chắc chắn là cô ta cố ý. Biết thầy giáo sắp vào lớp nên mới sắp xếp tình huống đẩy hắn vào chỗ này. Có chết hắn cũng không ngờ, cô ta lại là người quỷ quyệt như vậy, lời đồn không nên động vào loại người nào là có thật, không lẽ cô ta có liên quan đến xã hội đen? Đâu ai biết được trong cái đầu thông minh kia có bao nhiêu tính toán chứ?

Anh Thi cũng tái mét, tránh xa bọn kia một chút, tránh bị lây vạ. Đại Vũ sẽ không nói cô là chủ mưu đâu chứ? Ngay lập tức, Tư Du cùng với Đại Vũ bị mời về phòng giáo vụ. Bước ngang hàng với nhau, ngay sau thầy giáo chủ nhiệm nhưng tâm thế cô vẫn vậy, không chút nao núng. Còn Đại Vũ, đầu óc rối tung rối mù cả lên. Có cả lớp chứng kiến, hắn khó mà thoát khỏi tội

Hơn nữa, Lương Tư Du lại là học sinh ngoan, còn hắn, chỉ là tên côn đồ trong lớp. Đáng lẽ lúc nãy cô cười, hắn nên cảm thấy có vấn đề mới phải, không nên ngu ngốc mà gây chuyện tiếp. Ai, đúng là điên mà! Đại Vũ tự trút giận lên đầu mình, hắn ta lại không ngờ cô ta lại tính toán đến cả chuyện này

Đương nhiên người ngồi trong phòng giáo vụ nhiều lần như hắn cũng không thể nào nói nhiều bằng cô. Lời Lương Tư Du nói ra vừa sắc bén, chí lí lại có sức thuyết phục, hầu như thầy giáo chỉ ngồi nghe cô nói mà không nghe hắn giải bày lấy một câu, cho rằng lời hắn nói vừa ngu ngốc lại lí sự cùn. Bước ra khỏi phòng giáo vụ, Đại Vũ liếc nhìn Tư Du một cái sắc lẹm

Với lí do làm trễ tiết học của cô ở lớp, lại còn làm hư tập vở của cô, Tư Du yêu cầu hắn phải chép lại toàn bộ tập vở của cô một cách sạch đẹp, chi tiết không thiếu dù chỉ một chút, thời hạn là ba ngày. Giỡn hay sao mà ba ngày? Ba ngày làm sao hắn ta giao kịp. Vậy mà thầy giáo còn ngoan cố, nói hắn nếu không đúng hẹn sẽ phạt, hình phạt thật nặng

Mà Lương Tư Du, nếu lúc đó có mặt, ai biết được cô sẽ đưa ra hình phạt đáng sợ gì cơ chứ? Thầy giáo còn nghe lời cô răm rắp vậy mà. Hắn đương nhiên là không dám mắng gì cô ta rồi, hơn nữa cho dù mắng cũng chỉ càng thêm mất mặt, mà cô còn chưa chắc đáp lại nữa. Đại Vũ về lớp, nghe lời an ủi của đám bạn

Tử Ngạn nhìn cô bình lặng trở về chỗ, coi như là cô không sao. Dù sao hắn cũng thấy Đại Vũ đúng là hơi quá đáng, đúng là phải chép lại tập vở cho người ta rồi. Nhưng mà lúc nãy, Đại Vũ quăng một cú mạnh, cô không sao thật chứ? Tử Ngạn nhìn Tư Du lấy sách vở từ trong cặp ra, tầm mắt lại không tự chủ dời xuống chân. Chân cô bầm tím rồi, vậy vẫn không sao? Vẫn không có cảm giác?

Nhìn cô vẫn học bình thường, vẫn lắng nghe bình thường, thậm chí cường độ tập trung còn cao hơn mức bình thường, hắn chỉ cảm thấy không bình thường. Là khâm phục, rất khâm phục, bị thương mà vẫn còn chăm học, chẳng bù với hắn, có nghe cũng chẳng hiểu. Thôi, hắn tốt nhất là vẫn nên thuyết phục cô dạy học cho mình

Rắc....cây bút chì trong tay Anh Thi bẻ gãy làm đôi. Kế hoạch lần này không ngờ lại thất bại, nghe Đại Vũ nói, hoàn toàn là nằm trong kế hoạch của cô ta. Được lắm, Lương Tư Du, học với cô một năm trời cũng không biết con người này lại xảo quyệt đến vậy. Anh Thi vốn là muốn chọc tức cô, bởi vì muốn cô bộc lộ tính xấu mà Tử Ngạn sẽ kinh sợ, sẽ không có ý muốn đến gần nữa

Cùng trong một lớp, lại có đến hai ánh mắt đáng nhìn Tư Du. Cô lại không biết, coi như là không có gì, tiếp tục cắm cúi chép bài trên bảng, hoàn thành tiết học của mình

Không hiểu tại sao, cô càng cảm thấy cuộc sống của mình càng ngày càng phiền phức. Vốn lúc trước là rất tốt, nay lại lòi ra một con nhím thích chạy theo cô. Cũng không hiểu sao, hắn lại biết chỗ cô làm việc. Đáng sợ hơn nữa, hắn còn biết được ca làm của cô, theo cô hết ở trường rồi lại về đến tận nhà, không ngừng ở bên cạnh cô than vãn

Ngoài đề cập đến việc học, hắn thậm chí còn can thiệp vào cuộc sống của cô. Nói cô về nhà thật trễ, đêm đến đi bộ về thật rất nguy hiểm, còn có nhiều tội phạm gần đây nữa, yêu cầu cô về sớm hơn, nhưng lời hắn nói chẳng hề có chút ảnh hưởng nào. Hắn lại hỏi cô không thấy mệt? Vừa học cả ngày, đến tối còn phải đi làm thêm?

Tư Du mới là thấy, hắn đúng là rảnh rỗi, thay vì đứng nói chuyện phiếm với cô cả ngày mà không có kết quả thế này, chi bằng tự mình cứu lấy mình, thời điểm thi lại cũng gần kề, hắn lại không lo học, đúng là ngu xuẩn. Mặc khác, cô càng ngày càng biết nhiều chuyện tình cờ khác mà hắn kể với cô. Hắn nói hai người đã gặp nhau lúc nghỉ hè, còn nói đã gặp nhau lúc hắn vô tình đi mua cafe của cô. Có sao? Tại sao cô không nhớ?

Nói vậy, sức ảnh hưởng của hắn cũng có một chút, lời người khác nói có thể cô không để tâm, nhưng hắn nói, cô có thể nghe chữ được chữ mất, coi như cũng có chút khác biệt. Mặc dù không quan tâm cho lắm, người ngoài nhìn vào cũng giống như hắn đang độc thoại một mình, nhưng cô vẫn nghe được giọng điệu cười nói của hắn. Thật là lạc quan!

- Này, mình đã năn nỉ cậu 3 ngày nay, cậu cũng phải quan tâm mình một chút chứ - Tử Ngạn đã tốn một đống tiền ngày nào cũng kiên trì đến đây mua cafe vào buổi tối, vậy mà cô một chút động lòng cũng không có

- Của quý khách đây - làm như không nghe thấy, Tư Du đưa cafe cho hắn. Tử Ngạn bĩu môi nhìn cô, đúng là tính tình sắt đá. Hắn bực bội đưa tiền cho cô, chẳng may là đổ ly cafe, cả tạp dề làm việc của cô liền ướt sũng một màu đậm

- Mình....ôi, xin lỗi, mình không cố ý - Tử Ngạn nhanh tay rút khăn giấy ra thấm lau cho cô, miệng rối rít xin lỗi. Lại phát hiện đây là cafe nóng, chắc chắn là rất rát. Cũng may mà đổ ra trang phục, chắc sẽ không nóng lắm, nhưng mà cổ tay cô cũng dính một phần, lập tức đỏ ửng cả lên Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK