• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
“Không bằng đi xuống trêu đùa một phen?” Vương Thiên Kỳ khóe miệng nhếch lên nụ cười thú vị, Mộ gia cùng Vương gia hắn quan hệ cũng không tốt, trước mặt mọi người trêu đùa một phen cũng không sao, dù sao thật lâu rồi hắn cũng không có tìm được chuyện gì để chơi đùa.

Nghe vậy, Tô Dự thoáng nhìn Mộ Chỉ Li, lắc đầu: “Vương huynh, hay là không đi đi! Cô nương nhà người ta cũng không có đắc tội với huynh”.

Vương Thiên Kỳ lấy ra chiết phiết* phe phẩy, bộ dạng phong lưu phóng khoáng kia, không biết đã làm bao nhiêu thiếu nữ thương tâm, chẳng qua lời nói trong miệng hắn cùng với vẻ ngoài thực không hợp chút nào: “Nàng không có đắc tội ta, nhưng là Mộ khải Siêu đắc tội ta, cho nên nàng cũng là đắc tội ta, ai bảo nàng xú danh vừa xấu xí vừa chướng mắt đây?”

*chiết phiến: quạt giấy

Nghe thấy Vương Thiên Kỳ không thu liễm ý giễu cợt, Tô Dự chân mày cũng nhăn lại, không thể không nói lời này của hắn cũng thật sự là quá mức khó nghe.

Thời điểm Tô Dự chuẩn bị nói cái gì đó, Vương Thiên Kỳ đã đi thẳng xuống tầng dưới, hướng tới vị trí Mộ Chỉ Li đi đến, thấy thế, Tô dự cũng đi theo.

Mộ Chỉ Li vui vẻ ăn thức ăn tươi mới, cái này so với lương khô ăn ngon hơn nhiều, cũng không cần phải quan trọng nhai kỹ nuốt chậm, trực tiếp cắn miếng lớn mà ăn.

Lúc nàng đang ăn cơm, đột nhiên trước mặt có thêm hai người, không khỏi ngẩng đầu nhìn lên.

Thời điểm nhận thấy Tô Dự, trong lòng nàng cả kinh, chợt nhớ tới mình bây giờ Tô Dự không thể nhận ra, cũng yên tâm.

Hôm nay Tô Dự thoạt nhìn đặc biệt văn nhã tuấn dật, y phục là tơ lụa băng lam thượng hạng, thêu hoa văn lá trúc tao nhã, đường viền tuyết trắng, trên đầu cài dương chi ngọc hòa lẫn trong tóc, bên hông là một cây ngọc tiêu càng làm cho hắn thêm vẻ ý nhị không tầm thường.

Đứng bên cạnh Tô Dự còn một vị nam tử khác, phong cách không giống Tô Dự, đứng bên cạnh Tô Dự nhưng cũng không lộ ra vẻ thua kém. Hắn mặc áo bào tím, áo dài bên trong lộ ra mộ cận hoa (hoa dâm bụt) màu bạc gắn ở bên cạnh. Eo buộc đái ngọc, cầm trong tay chiết phiến ngà voi, thoạt nhìn rất có phong vận của phiên phiên giai công tử thời buổi hỗn loạn.

Ngũ quan tuấn mỹ tú dật, khiến cho người ta ấn tượng sâu nhất chính là đôi môi hồng kiều diễm, khóe miệng hơi nhếch lên cũng với khóe mắt chọn góc độ hơi hướng lên làm cho người ta cảm thấy hắn mang theo vài phần tà khí.

Tìm kiếm trí nhớ trong đầu, Mộ Chỉ Li xác định mình chưa từng thấy qua người này, song nhìn thấy bộ dạng hắn bên cạnh Tô Dự hẳn là bằng hữu của nhau, Mộ Chỉ Li đại khái cũng đoán được là ai.

Chẳng biết tại sao, Mộ Chỉ Li cảm thấy vị nam tử mặc áo bào tím này dường như đối với mình không có ý tốt, bởi vì kế thứa trí nhớ của Mộ Chỉ Li trước kia, nàng đối với nam tử khóe miệng nhếch cao lên, chính là có vẻ hài hước, mà cái người này không làm cho người khác nghĩ hắn thuần túy vì mình mà cao hứng, vui vẻ, cho nên nam tử lớn lên tuấn mỹ dị thường, Mộ Chỉ Li cũng không có cách nào sinh ra một chút hảo cảm.

Ngược lại, Tô Dự bên cạnh hắn thoạt nhìn lại thoải mái hơn.

Hai người, một thanh nhã, một diễm lệ, phong cách hoàn toàn không giống nhau, nhưng đều hấp dẫn ánh mắt người khác như nhau, vốn thật vất vả để không làm người khác chú ý nữa, Mộ Chỉ Li lại một lần nữa trở thành tiêu điểm cảu người khác.

Thời gian ăn cơm này, trong sảnh có rất nhiều người ăn cơm, trong đó lại càng không thiếu các cô nương trẻ tuổi. Dù sao Thiên Huyền đại lục không giống với Trung Quốc cổ đại, nam nữ đều tu luyện, cho nên so với Trung Quốc cổ đại, nam nữ Thiên Huyền đại lục ít phân biệt hơn.

Các cô nương trẻ tuổi đều đỏ mắt nhìn hai người, bộ dạng thực hận không thể lôi Mộ Chỉ Li đi thế chỗ nàng, phải biết rằng đây là hai vị công tử mê người nhất La Thiên thành a! Dĩ nhiên, ánh mắt các nàng nhìn về phía Mộ Chỉ Li càng có lực sát thương rồi, hận không thể dùng ánh mắt đâm vô số nhát về phía Mộ Chỉ Li.

Đối với chuyện này, cả ba người đều không có một người để ý. Tô Dự cùng Vương Thiên Kỳ sớm đã quen kiểu tràn đầy ánh mắt ái mộ này, trên người thiên chi kiêu tử như họ bao phủ quá nhiều hào quang, làm cho bọn họ từ nhỏ đã tiếp nhận ánh mắt tẩy lễ của mọi người, Mộ Chỉ Li cũng là từ nhỏ phải thừa nhận ánh mắt miệt thị của mọi người, cùng ánh mắt thiện ý của họ so với ánh mắt nhìn nàng là hoàn toàn ngược lại.

Bất quá, cũng bởi vì như thế, nàng bây giờ vô luận đối với ánh mắt người khác có lực sát thương như thế nào cũng hoàn toàn không có để ý.

“Không biết hai vị muốn làm gì?” Mộ Chỉ Li trước tiên mở miệng hỏi.

Thấy Mộ Chỉ Li không có si ngốc nhìn hai người, Vương Thiên Kỳ cũng có mấy phần kinh ngạc, bất quá tự cho là đúng tự mình hiểu rằng, Mộ Chỉ Li tự biết rõ bản thân, biết mình xấu xí không có kẻ nào để ý.

“Tại hạ Vương Thiên Kỳ, nghe thấy Mộ gia tam tiểu thư xấu xí dọa người, hôm nay được thấy quả nhiên danh bất hư truyền a! Nếu không phải ban ngày có nhiều người như vậy, tại hạ còn tưởng rằng đang gặp quỷ a!” Vương Thiên Kỳ khóe miệng mỉm cười, vừa mở quạt, vân đạm phong khinh nói.

Nhìn bộ dạng cười sáng lạn như thế, nếu không nghe thấy những lời của hắn còn tưởng rằng hắn đang hỏi thăm Mộ Chỉ Li, chẳng qua là ngoài miệng lại nói những lời đả thương người như vậy.

Người chung quanh nghe được lời của Vương Thiên Kỳ cũng không nhịn được, ha hả cười lên, những cô gái vốn là ghen tỵ một chút với Mộ Chỉ Li giờ phút này cũng là vẻ mặt vui mừng, tựa hồ là vì phối hợp với Vương Thiên Kỳ, các nàng cười đặc biệt lớn tiếng.

Thấy thế, trước mặt Mộ Chỉ Li không có chút nào chấn động, khóe miệng cong cong lên, nói: “Nếu là làm Vương công tử sợ vậy thì đúng là tội của ta a, nghe tiếng Đại thiếu gia Vương gia Vương Thiên Kỳ đã lâu, người so với hoa càng đẹp, ánh mắt dụ người, môi anh đào, có thể so với hoa khôi trong thành, hôm nay vừa thấy quả nhiên bất phàm a!”

Sau khi nghe tên Vương Thiên Kỳ, Mộ Chỉ Li chính là đã biết, mặc dù chưa từng thấy qua Vương Thiên Kỳ, nhưng lại là như sấm bên tai.

Dù sao, Mộ Khải Siêu, Tô Dự, Vương Thiên Kỳ, ba người được xưng tụng là tam đại tài tử La Thiên Thành, mỗi cô gái La Thiên thành cơ hồ đều hâm mộ ba người bọn hắn, ba người thực lực mạnh, tướng mạo tuấn tú, gia thế tốt, khó trách các nữ tử đều ái mộ họ.

Nghe nói, Vương Thiên Kỳ cùng Mộ Khải Siêu quan hệ không tốt, trường hợp hai người xuất hiện đều thường xuyên so đấu lẫn nhau, muốn làm đối phương bị bêu xấu, qua nhiều năm bí mật phân cao thấp không ngừng. Nghĩ đến hôm nay, Vương Thiên Kỳ tìm nàng nguyên nhân cũng là vì Mộ Khải Siêu.

Vốn là Vương Thiên Kỳ rất là đắc ý, song nghe lời giễu cợt của Mộ Chỉ Li xong, mặt hắn biến sắc xanh mét. Vương Thiên Kỳ hắn từ nhỏ bất mãn nhất chính là mình lớn lên quá mức diễm lệ, thoạt nhìn thiếu mất mấy phần khí chất nam nhi, không nghĩ tới xấu nữ này thế nhưng lại dám nói ra.

Hắn rõ ràng là có một đôi mắt đào hoa, chẳng qua là khóe mắt hơi cao, lại bị nàng nói thành ánh mắt dụ người, lời của nàng cũng là khen ngợi, nhưng lại là dành cho nữ tử, đối với một nam tử thì đây là chuyện khó chấp nhận nhất.

Mọi người sau khi nghe lời giễu cợt của Mộ Chỉ Li, một số người cố gắng nhịn cười, bất quá vẫn có một số người không nhịn được bật cười một tiếng, ngay cả Tô Dự bên cạnh Vương Thiên Kỳ cũng có chút buồn cười.

Người bình thường căn bản không dám trước mặt Vương Thiên Kỳ nói những lời này, không nghĩ tới nàng thế nhưng lại ở trước mặt nhiều người như vậy to gan nói ra, đối mặt với lời chế giễu của Vương Thiên Kỳ nàng không có tránh đi tranh phong đối lập, phần dũng khí này thật sự làm cho người khác bội phục.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Băng Nhi12:03 03/03/2017
cho mình hỏi thủ thịch trưởng lão là gì vậy >~
Avatar
19:02 27/02/2017
Hay qua di
Avatar
Chi chi11:02 09/02/2017
Very good! I love you
Avatar
18:02 02/02/2017
hay wá đi
Avatar
Humi15:12 02/12/2016
hay quá đi~ tuy truyện rất ảo diệu nhưng rất khó viết được như vậy, khâm phục tài năng của tác giả rồi...truyện tuy hết rồi nhưng vẫn còn để lại nhiều cảm xúc trong tôi...
BÌNH LUẬN FACEBOOK