• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cũng may những dụng cụ này cũng không phải đặc biệt quý, nếu không thì Mộ Chỉ Ly sẽ đau lòng túi tiền của mình đến chết mất.

Lúc Mộ Chỉ Ly trở lại tiểu viện của mình nhìn trái nhìn phải một lúc, lại phát hiện một người cũng không có, nguyên bản than thể Mộ Tài té trên mặt đất cũng đã biến mất: "Không có ai." Cảm thán một câu, liền nghênh ngang trở về phòng của mình.

Nhưng mà Mộ Chỉ Ly vừa mở cửa, khuôn mặt sung vù giống như đầu heo của Mộ Tài cũng xuất hiện ở trước mặt nàng, đồng thời một nhóm người cũng từ trong phòng dũng mãnh đi ra, đem Mộ Chỉ Ly vây quanh bên trong.

Nhìn thấy Mộ Chỉ Ly, Mộ Tài kia nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi còn dám trở về?" Lúc trước bị đánh giống như một con chó, bởi vì nửa ngày không trở về nên người bên ngoài tìm đến mới đưa hắn cấp cứu trở về, nhưng mà dọc theo đường đi ánh mắt mọi người đều cười nhạo làm cho hắn đối với Mộ Chỉ Ly hận gần chết.

"Đây là phòng ở của ta, vì sao ta không dám trở về?" Nàng không thèm để ý đáp lại, đột nhiên, Mộ Chỉ Ly tiến sát tới Mộ Tài một chút, mở to hai mắt tỏ vẻ kinh ngạc: "Ai nha, mặt heo hình dạng chó này hại ta nửa ngày không nhận ra được, thì ra là quản gia Mộ Tài a, như thế nào một hồi không gặp ngươi liền biến thành không còn hình người rồi?"

Nghe Mộ Chỉ Ly không chút nào che giấu trào phúng, Mộ Tài nhìn tới hạ nhân chung quanh nói "Đem nàng đánh chết cho ta, một cái phế vật vậy mà cũng dám diễu võ dương oai với ta."

Ra lệnh một tiếng, bọn hạ nhân một đám liền tới gần Mộ Chỉ Ly, càng có mấy tên muốn ở trước mặt Mộ Tài biểu hiện chính mình, tức giận nói: "Ngươi là phế vật không có mắt, cũng dám đắc tội với Mộ Tài tổng quản, chết cũng không đủ."

"Loại tiện nhân này không nên sinh ra đời."

"Người xấu xí, ta muốn nàng ta cũng không còn mặt mũi mà còn sống."

Sắc mặt Mộ Chỉ Ly dần dần âm trầm xuống, nàng cảm giác được sự khuất nhục trong thân thể này, đó là khuất nhục khắc sâu nhất đã tích lũy nhiều năm ở trong khối thân thể này của Mộ Chỉ Ly.

Bởi vì không thể tu luyện, bởi vì xấu nhan, bởi vì cha mẹ không còn, nên mọi người đều vũ nhục nàng.

"Mộ Tài, ta tốt xấu cũng là Mộ gia tam tiểu thư chi trưởng, ngươi chỉ là một cái hạ nhân cũng dám đánh ta?" Mộ Chỉ Ly quát to, toàn thân đều tản ra khí thế cùng với sự cao ngạo không thể địch nổi.

Đúng vậy, Mộ Chỉ Ly là cao ngạo, nhiều năm làm thiên tài như vậy, cùng với danh tiếng thần y đều được người ta đem đặt lên đầu, nàng cũng không phải là người thường, nàng có kiêu ngạo của chính mình, một tên hạ nhân làm sao có thể so sánh với nàng?

Nhìn Mộ Chỉ Ly cả người tràn ngập tự tin, bộ dáng trên cao nhìn xuống, Mộ Tài bỗng nhiên bị dọa một chút, từ trên người Mộ Chỉ Ly hắn giống như thấy được Mộ Thiên Tĩnh trước kia, bộ dáng tràn ngập tự tin không ai bì nổi, làm cho người ta không dám nhìn lên, làm cho người ta không dám khinh thường.

"Ta dù không phải là người gì, cũng không phải để cho một hạ nhân như ngươi có thể kêu đánh kêu giết, cho dù ta là sỉ nhục của Mộ gia, cho dù Mộ gia không có người để ý sống chết của ta, nhưng nếu như ngươi động ta, cũng là hủy mặt mũi Mộ gia, ngươi cho rằng Mộ gia sẽ dễ dàng buông tha ngươi sao?"

Lời nói của Mộ Chỉ Ly giống như châu ngọc, nói đến băn khoăn trong lòng Mộ Tài, xác thực, Mộ Chỉ Ly ở trong gia tộc không có địa vị gì, là sỉ nhục của gia tộc, nhưng mà vì sao nàng còn có thể ở trong Mộ gia sống đến bây giờ?

Bởi vì nàng là người của Mộ gia, nếu không phải là người trực hệ, ngại cho thân phận này, nàng mới không sống được đến bây giờ, nếu như giết nàng hoặc là có chuyện náo động lớn xảy ra, vậy thì chắc chắn sẽ đánh mất thể diện của Mộ gia, người của Mộ gia lại bị một cái hạ nhân khi dễ thành như vậy, vậy thì mặt mũi của Mộ gia bọn họ ở đâu?

Sau khi nghĩ thông suốt, trong lòng Mộ Tài càng nghĩ càng sợ không thôi, vừa rồi nếu như xuống tay, thì đầu của mình phỏng chừng cũng xong rồi.

"Đều dừng tay!" Mộ Tài lập tức nói

Mộ Chỉ Ly nhìn người chung quanh đều lui trở về, trên mặt lộ vẻ trào phúng, đợi sau khi nàng có thực lực, những người này nàng sẽ để cho bọn họ trả giá thật lớn.

"Ngươi thấy được, nếu như không có thực lực, bọn họ lấy mạng của ngươi xem ra rất đơn giản, cho nên ngươi đối với địch nhân, hay bất luận đối phương có phải phi thường đáng giận hay không, ngươi cũng không có thể mềm lòng, trừ cỏ không trừ tận gốc, một trận gió xuân lại sinh sôi, vì không để cho tương lai của mình phải hối hận, làm việc liền nhất định phải độc ác!" Thiên nhi hợp thời nói.

Trong thế giới tàn khốc này, thiện lương dư thừa là không cần thiết.

Ở tình huống như vậy, Mộ Chỉ Ly đối với lời này hiểu được càng thêm sâu, cho tới bây giờ nàng đều không có đắc tội với những người này, nhưng mà bọn hắn mỗi lần đều nghĩ biện pháp khi dễ nàng, có lẽ là đem những tức giận của bọn họ đối với thiếu gia tiểu thư trong gia tộc đẩy hết lên người nàng, làm dịu những khó chịu trong lòng bọn họ.

Nhưng mà cho tới nay, nàng làm sai cái gì? Nàng ngoan ngoãn ở trong phòng của mình, không cùng những người khác tranh cãi, dù bị khi dễ, mật vàng cũng nuốt vào trong bụng của mình, nàng cho tới bây giờ đều không có trả thù ai.

Nhưng mà, người khác lại cho rằng nàng dễ khi dễ, cho nên bọn họ liền càng thêm khi dễ nàng hay sao? Đây là một hiện thực tàn khốc, làm cho Mộ Chỉ Ly rõ ràng nhận thức đến chỗ nàng ở hiện tại không phải thế kỷ hai mươi mốt hòa bình, mà là Thiên Huyền Đại Lục dựa vào nắm đấm giải quyết vấn đề.

Một cái vô ý liền phải đem sinh mệnh trả giá đắt.

Cứ như vậy thu tay lại, Mộ Tài hiển nhiên không có khả năng cam tâm, nhìn Mộ Chỉ Ly tuy rằng gầy gò nhưng dáng người cũng bắt đầu phát dục, hắn liếm liếm môi của mình: "Không đánh ngươi cũng có thể, nhưng mà ngươi phải đi theo ta đêm nay, cái này cũng không có chứng cớ có thể chứng minh, lấy địa vị của ngươi, nói ra lại có ai tin tưởng? Đấu với ta, ngươi lấy cái gì theo ta đấu?"

Mộ Tài có vẻ rất đắc ý, hắn nhìn ra Mộ Chỉ Ly không có đường sống phản kháng.

"Tuy rằng bộ dạng xấu một chút, nhưng mà lấy khăn đem mặt che cũng miễn cưỡng thông qua." Mộ Tài làm càn cười, ánh mắt không chút nào thu liễm qua lại đánh giá ở trên người Mộ Chỉ Ly.

Những người khác đang nghe đến lời nói của Mộ Tài, một đám đều là ngầm hiểu cười to, không ai đồng tình với Mộ Chỉ Ly.

Cảm thụ được ánh mắt của Mộ Tài, nhìn người chung quanh lộ ra bản mặt ghê tởm, Mộ Chỉ Ly nở nụ cười, cười rất là lớn tiếng, cười khiến cho mọi người trên mặt tràn ngập kinh ngạc, Mộ Chỉ Ly nàng đến bây giờ mới hiểu rõ hiện tại nàng bị vây vào tình huống gì.

"Ngươi cảm thấy khi dễ ta dễ dàng như vậy sao? Ta nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi sẽ hối hận tất cả những việc ngươi đã làm đối với ta, mà trả giá đại giới là sẽ mạng của các ngươi." Nói xong, từ trong tay của Mộ Chỉ Ly, bột phấn màu vàng bay lả tả lên trên những người bao vây quanh nàng.

"Chỉ bằng ngươi?" Mộ Tài cười to, cho dù nhìn ra đến bột phấn màu vàng có chút quỷ dị, hắn vẫn là không có chút lo lắng, đối với Mộ Chỉ Ly hắn có thể nói là hiểu rất rõ ràng, nếu nàng có bản lĩnh lấy mạng của bọn họ mà nói, đã sớm làm, cần gì phải đợi cho tới hôm nay?

Người chung quanh cũng giống nhau không chút nào lo lắng, giống như nhìn Mộ Chỉ Ly đang nói một truyện cười.

Mà Mộ Chỉ Ly đứng ở giữa nhìn độc phấn màu vàng kia rơi xuống trên người bọn họ, độ cong khóe miệng cũng càng ngày càng cao, khiến cho vết bớt bên má trái càng đáng sợ, ánh mắt nhìn những người chung quanh rất là trào phúng, trào phúng vì mạng của bọn họ rất nhanh sẽ không còn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Song Nhi20:04 19/04/2017
- -.- Đến trước hay đến sau đâu quan trọng đâu a~ Quan trọng tác giả muốn ai làm nam chính
Avatar
Băng Nhi12:03 03/03/2017
cho mình hỏi thủ thịch trưởng lão là gì vậy >~
Avatar
19:02 27/02/2017
Hay qua di
Avatar
Chi chi11:02 09/02/2017
Very good! I love you
Avatar
18:02 02/02/2017
hay wá đi
BÌNH LUẬN FACEBOOK