• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Trên bả vai Mộ Chỉ Li là bốn thùng nước lung la lung lay lên đường, lúc đi Mộ Chỉ Li thấy có vẻ dễ dàng, dù sao thì bốn thùng nước rỗng cũng không nặng gì, nhưng lúc trở lại thì vô cùng nặng.

Bốn thùng nước thực không hề nhẹ, cũng may thân thể của nàng đã trải qua hai tháng huấn luyện trước đó nên đã tốt hơn nhiều, nếu đổi lại là Mộ Chỉ Li trước kia mà nói, xem chừng có lẽ sẽ hộc máu mất.

Gánh nước khó khăn không chỉ có vậy, bởi vì lúc bước đi bốn thùng nước không ngừng đong đưa, cho nên đi một bước đổ một ít nước, mà địa điểm hồ nước cách lu nước cực xa, cơ hồ tương đương với đi qua cả Mộ phủ, làm cho lúc Mộ Chỉ Li trở lại chỗ lu nước thì nước trong thùng đã mất một nửa, đổ nước trong thùng vào trong lu nước thấy còn không được tới một phần năm lu nước, Mộ Chỉ Li kêu rên một tiếng.

Mộ Khải Siêu ở một bên chẻ củi, tâm tình vốn là cực kỳ khó chịu, bất quá nhìn thấy tình trạng của Mộ Chỉ Li xong, tâm tình của hắn thật tốt.

“Ha ha, phế vật chính là phế vật, gánh nước cũng kém cỏi như vậy”.

Nghe được lời giễu cợt của Mộ Khải Siêu, Mộ Chỉ Li quay đầu nhìn về phía Mộ Khải Siêu, khóe miệng cong cong: “Thiên tài không phải cũng chỉ là chẻ củi thôi sao, có gì đặc biệt hơn người chứ”.

Nói xong cũng không nhìn sắc mặt khó coi của Mộ Khải Siêu, lấy bốn thùng nước rỗng, Mộ Chỉ Li lại rời đi, tốc độ rất nhanh, tuy khoảng cách rất xa, Mộ Chỉ Li trong khoảng thời gian ngắn là chạy đến, dù sao ở ngọn núi hiểm trở nàng vẫn có thể bảo toàn tốc độ, huống chi ở nơi đất bằng phằng này.

Gánh bốn thùng nước, Mộ Chỉ Li không ngừng đung đưa thùng nước, nhíu mày: “Tiếp tục như vậy không phải là biện pháp a, đến tối cũng không đổ đầy được những lu nước kia”.

Kết quả là, Mộ Chỉ Li bắt đầu điều chỉnh tư thế bước đi của mình, thả chậm cước bộ, làm cho mình đi thật vững vàng, không để cho những thùng nước kia đung đưa.

Sau đó, Mộ Khải Siêu liền thấy được một màn kỳ quái.

Lần đầu tiên, Mộ Chỉ Li dùng nửa canh giờ trở lại, bất quá chỉ còn lại một nửa số nước.

Lần thứ hai, Mộ Chỉ Li dùng hơn nửa canh giờ, nhưng lại giữ được ba phần tư chỗ nước.

Lần thứ ba, Mộ Chỉ Li dùng một canh giờ, nhưng tất cả thùng nước đều đầy.

Mộ Khải Siêu không nhịn được mở miệng lần nữa: “Ngươi đầu óc bị hỏng rồi sao, ta thấy người ta tốc độ càng ngày càng nhanh, chưa từng thấy qua ai tốc độ càng ngày càng chậm như ngươi, là không có ăn cơm no sao? Khí lực để bước đi cũng không có sao?”

Mộ Chỉ Li đưa mắt nhìn thoáng qua Mộ Khải Siêu, nhưng lại không cùng hắn nói chuyện, nhấc thùng nước lên lại đi tiếp.

Dần dần, Mộ Chỉ Li nắm giữ bí quyết gánh nước, bảo đảm giữ cho nước không bị chảy ra ngoài mà tốc độ càng lúc càng nhanh.

Sau đó Mộ Khải Siêu lại nhìn thấy một màn kỳ quái.

Lần thứ mười, Mộ Chỉ Li dùng hơn nửa canh giờ, khi trở lại nước đều còn đầy không bị chảy ra ngoài chút nào.

Lần thứ mười một, Mộ Chỉ Li chỉ dùng nửa canh giờ.

Lần thứ mười hai, Mộ Chỉ Li chỉ dùng nửa khắc thời gian.

. . . . . . . .

Mộ Khải Siêu cảm thấy mình đang đi theo xem trò vui, từ nơi này đến nơi kia hết có từng ấy thời gian, nàng rốt cuộc là đi như thế nào được a? Bởi vì quá mức kinh ngạc, tốc độ Mộ Khải Siêu chẻ củi ngày càng chậm, trong lòng hắn vẫn đang suy nghĩ rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

Bả vai Mộ Chỉ Li đã bị đòn gánh mài làm cho chảy máu, một chuyện chưa từng làm qua như vậy mọi người nhất đinh sẽ không quen, huống chi là phân lượng lớn như vậy, nhiều lần như vậy, bất quá trên mặt Mộ Chỉ Li không lộ ra chút nào vẻ thống khổ, ngược lại còn không có cảm giác được.

Nàng đang chìm đắm trong vui sướng do tốc độ của mình tăng cao, nàng hiểu, tu luyện là con đường phải chịu nhiều gian khổ, chỉ là chút ít bị thương ngoài da thôi, căn bản nàng không coi là cái gì, Mộ Chỉ Li nàng hoàn toàn có thể vượt qua.

Thiên Nhi nhìn thấy Mộ Chỉ Li hai mắt tràn đầy kiên định, trên mặt cũng lộ ra nụ cười nhu hòa, xem ra so với tưởng tượng của mình nàng kiên cường hơn cũng có thể chịu khổ tốt hơn, đối với tu luyện nàng không lo lắng Mộ Chỉ Li thiên phú không cao, nàng lo lắng là nàng ta không có nghị lực kiên trì cùng với quyết tâm không sợ khổ, hiện tại hai điểm này đều có đủ, nàng cũng không còn gì lo lắng nữa.

Đi tới đi lui, Mộ Chỉ Li cảm giác cả người mình đều đau xót, trên bả vai đau vô cùng, bắp tay bắp chân lại càng đau cứng đến không đi được, bước đi có chút lung la lung lay, cái loại cảm giác cực hạn lại tới lần nữa.

Chẳng qua nàng vẫn kiên định rảo bước như cũ, trong lúc giật mình cảm tưởng như lần đâu tiên nàng leo núi, nắm chặt quả đấm, nàng cần đột phá cực hạn của mình. Loại cảm giác cực hạn là một thứ làm cho người ta hỏng mất cảm giác, mỗi bước đi sẽ làm cho người ta dâng lên ý niệm buông bỏ trong đầu, bất quá Mộ Chỉ Li cường ngạnh đem ý niệm này trong đầu ngăn chặn.

Sau khi kiên trì một đoạn, nàng cảm thấy bắp chân của mình lại được bổ sung thêm một cỗ năng lượng, làm cho chân nàng tràn đầy năng lượng, bước chân lại càng nhanh hơn.

Mộ Chỉ Li đổ đầy hai mươi lu nước xong, y phục hai bên vai của nàng hoàn toàn đã bị mài mòn rồi, rỉ ra máu tươi nhiễm đỏ cả đầu vai nàng, trên trán nàng tràn đầy mồ hôi, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt không ít.

Nhưng lại nhìn thấy Mộ Khải Siêu vẫn đang chẻ củi, liền cười lớn nói: “Ơ hay, thiên tài Đại thiếu gia, ta đây nước đều đã gánh xong, củi ngươi vẫn còn chưa có chẻ hết sao? Thật không biết ai mới là phế vật a!”

“Uy, ngươi đồ phế vật. . . . . . .”

Mộ Chỉ Li nói xong quay người rời đi, nàng chỉ cảm thấy cước bộ của mình thật dễ dàng, song nàng không có chú ý, ở phía sau lưng nàng, cách đó không xa, một đôi mắt sắc bén nhưng tràn đầy thưởng thức đang nhìn nàng.

Người này không phải ai khác, chính là gia chủ Mộ gia Mộ Kình Lệ!

Mộ Chỉ Li trở lại phòng của mình, đầu tiên là lấy kim sang dược ra bôi vào hai vai của mình, kim sang dược này là lúc nàng tu luyện leo núi tìm được dược liệu điều chế thành, mỗi ngày leo núi xong, chân nàng đều là bọng nước, cũng may là nàng có bí phương kim sang dược độc nhất vô nhị hiệu quả vô cùng, đêm nay dùng sang ngày hôm sau hầu như không còn ảnh hưởng quá lớn.

Bả vai nàng nếu không hảo hảo điều trị một chút thì nhiệm vụ gánh nước ngày mai khó mà hoàn thành.

“Xem ra cuộc sống sau này của mình không thể rời bỏ kim sang dược”. Mộ Chỉ Li nói giỡn.

Xức thuốc xong, Mộ Chỉ Li không do dự hai mắt nhắm lại dựa theo nghịch thiên tâm pháp tu luyện, hôm nay tốc độ tu luyện nhanh hơn hôm trước mấy phần, nhất là hai vai cùng bắp chân, tốc độ hấp thu thiên lực cực kỳ nhanh, các tế bào trong cơ thể đều tham lam hấp thu thiên lực to lớn.

Trong thời gian ngắn, Mộ Chỉ Li chính là tích lũy được không ít thiên lực, tụ tập những thiên lực rót về một cái kinh mạch, hôm nay hết thảy tựa hồ đều phá lệ thuận lợi, rất nhanh kinh mạch đó được đả thông. Mộ Chỉ Li cũng không lãng phí thời gian, đem thiên lực tràn đầy trong kinh mạch lại tiếp tục hấp thu thiên lực, thần kỳ là trong thời gian một buổi tối nàng thế nhưng lại có thể đả thông ba đường kinh mạch!

Ngày thứ hai, lúc thức dậy tâm tình Mộ Chỉ Li thật tốt, với tốc độ như vậy, không bao lâu, chính mình có thể đem 108 đường kinh mạch đả thông toàn bộ!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Băng Nhi12:03 03/03/2017
cho mình hỏi thủ thịch trưởng lão là gì vậy >~
Avatar
19:02 27/02/2017
Hay qua di
Avatar
Chi chi11:02 09/02/2017
Very good! I love you
Avatar
18:02 02/02/2017
hay wá đi
Avatar
Humi15:12 02/12/2016
hay quá đi~ tuy truyện rất ảo diệu nhưng rất khó viết được như vậy, khâm phục tài năng của tác giả rồi...truyện tuy hết rồi nhưng vẫn còn để lại nhiều cảm xúc trong tôi...
BÌNH LUẬN FACEBOOK