• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Nghe thấy Mộ Chỉ Ly nói như vậy, Thiên nhi cười, tươi cười kia rất có hương vị lấy lòng: "Như vậy đi, ta giúp ngươi tu luyện, ngươi giúp ta cắn nuốt yêu linh, thế nào?"

"Ngươi có thể giúp ta tu luyện như thế nào?" Mộ Chỉ Ly tò mò hỏi.

"Ta tốt xấu gì cũng tu luyện nhiều năm như vậy, chuyện tình phát sinh ở trên người ngươi ta rất rõ ràng, ngươi tới từ thế kỷ hai mươi mốt, cũng không phải là người của Thiên Huyền Đại Lục này, đối với đủ loại chuyện trên Thiên Huyền Đại Lục ngươi không biết bằng ta, có ta ở đây, ngươi cũng rõ ràng một chút không phải sao? Tu luyện công pháp linh tinh tuy rằng ở trong Thiên Sát Cổ giới cũng có, nhưng mà chính ngươi tự mò mẫm mà nói cần thời gian tuyệt đối không phải ít, có ta giúp ngươi cũng bớt rất nhiều không phải sao?"

Mộ Chỉ Ly gật gật đầu, Thiên nhi nói thực có đạo lý, nàng hiện tại đối với đại lục này có rất nhiều nghi hoặc. Tuy rằng trí nhớ của Mộ Chỉ Ly căn bản đều tồn tại trong đầu của mình, nhưng mà sự hữu dụng của trí nhớ kia lại quá ít. “Ngươi có thể nói cho ta biết yêu linh là cái gì không?"

"Yêu linh chính là linh hồn của yêu thú, càng là yêu linh cường đại, thì trợ giúp đối với ta lại càng lớn, bởi vì thân thể của ta bị hủy, nên đã mất rất lớn thực lực, nhưng mà thông qua cắn nuốt yêu linh có thể tăng lên thực lực của ta rất nhanh, mà sau khi thực lực của ta khôi phục đến cảnh giới nhất định, thì có thể dựa vào bí pháp bí mật của tộc ta trọng tố lại chân thân."

"Thì ra là thế."

"Vậy ngươi đồng ý không?" Thiên nhi có chút vội vàng, nếu như Mộ Chỉ Ly không đáp ứng, vậy thì nàng còn phải tiếp tục bị nhốt ở trong chiếc nhẫn này.

Thấy bộ dáng sốt ruột của Thiên nhi, Mộ Chỉ Ly cũng hiểu được, nên có chút buồn cười: "Ta đáp ứng ngươi, nhưng mà hiện tại với tình trạng này của ta phỏng chừng tạm thời không thể tìm ra yêu linh cho ngươi."

Đối với việc này, Thiên nhi cũng không vội: "Không có việc gì, dù sao ta đã đợi nhiều năm như vậy, đợi thêm một đoạn thời gian nữa cũng không có gì, cùng lắm thì ta biết ngươi tương lai nhất định không phải là người đơn giản, có Thiên Sát Cổ giới tồn tại, khởi điểm của ngươi so với những người khác càng cao hơn, nhưng mà đường tu luyện cũng phải tự bản thân ngươi, nếu như chính ngươi không có cố gắng, vô luận có bao nhiêu tài nguyên tốt đều không có chỗ dùng."

Thấy Thiên nhi nói chuyện chân thành như thế, ý cười trên mặt Mộ Chỉ Ly cũng thu liễm vài phần "Yên tâm đi, ta không phải một người dễ dàng bỏ cuộc." Nếu như bản tâm của nàng không có kiên định, nàng không thể chỉ có một người đối mặt với sách thuốc buồn tẻ hơn mười mấy năm, trên thế giới nếu như muốn tồn tại để sống sót, tất nhiên phải có thực lực.

Huống chi nàng còn muốn báo thù nữa. "Vậy là tốt rồi, nhìn ngươi tình huống này là trúng độc a, hơn nữa thời gian trúng độc cũng không ngắn, độc này tuy rằng ta không rõ rốt cuộc là cái gì, nhưng mà cũng có chút khó giải quyết."

Mộ Chỉ Ly chỉ cười, không quan tâm lắm: "Tu luyện linh tinh đối với ta hiện tại mà nói nhất định có khó khăn, nhưng mà ở phương diện giải độc thì không làm khó được ta."

Nói xong, cũng không tiếp tục nhìn Thiên nhi, mà cực kỳ thành thạo xuất ra ngân châm, tên của loại độc này gọi là gì nàng thật ra không biết, nhưng mà thủ pháp châm cứu dùng cho giải độc nàng biết, nên chỉ cần đem độc huyết đẩy ra là được, nếu như độc phi thường nghiêm trọng, thì còn phải cần điều trị sau.

Nhưng mà nàng đã kiểm tra qua, độc này tuy rằng thực độc, nhưng cũng không phức tạp, thông qua Trung Quốc thần châm của nàng có thể nắm chắc chữa khỏi. Trung Quốc truyền lưu trăm ngàn năm thần châm, tuyệt đối không phải nói chơi.

Rất nhanh ở trên huyệt thần đình của mình, huyệt thành linh, huyệt bách hội, huyệt huyền lư đâm ngân châm trên mười mấy huyệt vị, cho dù nhìn không tới, Mộ Chỉ Ly cũng có thể đủ chuẩn xác tìm được huyệt vị, hạ châm vừa nhanh vừa chuẩn, đối với phương pháp này nàng tuyệt đối có tự tin, ngược lại Thiên nhi kinh ngạc nhìn Mộ Chỉ Ly.

Phương pháp giải độc này nàng chưa từng thấy qua, không biết rốt cuộc có dùng được hay không, nàng gặp qua người khác giải độc đều là tìm kiếm dược sư hỗ trợ, bản thân mình tự đâm mấy ngân châm trên mặt trái xoan của mình phương thức này thật đúng là văn sở vị văn (lần đầu nghe thấy), nói thật nàng cũng không quả tin tưởng.

Nhưng mà ngay lúc nàng cảm thấy không thể tin được, ám văn màu đỏ thắm trên mặt Mộ Chỉ Ly rất nhanh mờ dần, màu đỏ thắm kia dọc theo cánh tay của nàng một đường xuống dưới, cuối cùng, Mộ Chỉ Ly ở trên cổ tay của mình cắt một đường làm cửa cho máu chảy xuống.

Độc huyết theo cánh tay mảnh khảnh của nàng, từng chút một rơi xuống, mà trên đất nguyên bản tràn đầy cỏ dại, sau khi chạm phải độc huyết, lập tức trở nên khô vàng và chết đi, chỉ cần độc huyết này đụng chạm đến chỗ nào thì chỗ đó không sống được, nhìn tình cảnh kia, trong tim Mộ Chỉ Ly cũng có chút băng giá.

Loại này độc không đem nàng độc chết thật đúng là kỳ quái, chẳng lẽ chỉ là vì hủy dung sao? Như mà nếu muốn hủy dung đâu cần dùng phương thức phiền toái như vậy? Trực tiếp lấy đao hủy dung thì tốt rồi.

Mộ Chỉ Ly cảm thấy độc này tất nhiên có mục đích riêng của nó, mang theo lòng tràn đầy nghi hoặc về tới trong phòng, Thiên nhi cảm khái nói: "Không nghĩ tới ngươi lại có đối thủ không hay ho, đối phương đã hạ quyết tâm hại chết ngươi a, cuộc sống trở nên như vậy mà đối phương còn muốn hại ngươi, rốt cuộc kẻ đó đối với ngươi hận đến cỡ nào a."

Mộ Chỉ Ly bĩu môi một cái: "Ta cũng không biết rốt cuộc là ai, nhưng mà ta nghĩ chắc không lâu sau thì sẽ biết, ta phải nhìn xem toàn thân ta còn có vấn đề nào không."

Tự mình thay bản thân mình bắt mạch, nhưng mà không qua một lát, Mộ Chỉ Ly lại nhíu mày, bởi vì ở trong cơ thể của mình nàng cảm nhận được một dòng khí mịt mờ, không cần phải nói, cái này cũng là độc tố.

" Độc tố này tựa hồ ở đan điền, chẳng lẽ nguyên nhân cho tới nay không thể tu luyện là vì độc tố kia quấy phá?" Mộ Chỉ Ly cảm thấy chính mình lần này không có đoán sai, đối phương là vì làm cho mình không thể tu luyện, cho nên mới hạ độc, về phần hủy dung chắc là hiệu quả đi kèm mà thôi.

Nửa giờ sau, Mộ Chỉ Ly đem độc tố trên người mình đều giải hết. Sau khi giải độc xong nàng chỉ cảm thấy cả người thoải mái rất nhiều, cơ năng trong thân thể cũng tốt không ít, chỉ cần điều dưỡng một đoạn thời gian là có thể tốt hơn.

Mộ Chỉ Ly nhìn thiên hạ trong gương, mặt trái xoan tiêu chuẩn, mi hình lá liễu thon dài, một đôi mắt phượng, khóe mắt hơi hơi nhọn, độ cong câu xuất mê người, mà ánh mắt ngập nước giống như một dòng suối, phản chiếu ánh sáng lóng lánh, tựa hồ có một hình ảnh khác, khóe mắt có một nốt ruồi son khiến nàng tản ra một loại phong tình đặc biệt.

Cánh mũi tinh xảo, cao ngạo dung hòa với khuôn mặt thì càng thêm nổi bật, môi anh đào khéo léo giờ phút này có chút tái nhợt, tóm lại là một mỹ nữ không hơn không kém.

Mộ Chỉ Ly không khỏi nở nụ cười, quả nhiên sau khi trị xong không làm cho chính mình thất vọng.

Nhưng mà ở trong Mộ gia có người hãm hại mình, trước khi không có năng lực tự bảo vệ mình, nàng phải giấu diếm chuyện độc đã giải xong, nghĩ vậy, Mộ Chỉ Ly dùng thảo dược đem mặt mình khôi phục đến bộ dáng trước kia, bất quá cũng chỉ là dán bên ngoài mặt, nhưng mà người bình thường sẽ không có khả năng nhận ra.

"Thiên nhi, ta hiện tại muốn bắt đầu tu luyện, ngươi có thể giới thiệu một chút cho ta được không?" Nguyên bản định tự mình mò mẫm, hiện tại có một thầy giáo sẵn ở trước mặt mình, nàng đương nhiên phải lợi dụng rồi. Đứa nhỏ ở Mộ gia lúc năm tuổi đã bắt đầu tu luyện, mà nàng hiện tại đã mười lăm tuổi, còn không có tu luyện, bước khởi đầu đúng là chậm một chút, nên không thể lãng phí thời gian thêm.

Thiên nhi gật gật đầu, cũng không dong dài trực tiếp giới thiệu cho nàng...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Băng Nhi12:03 03/03/2017
cho mình hỏi thủ thịch trưởng lão là gì vậy >~
Avatar
19:02 27/02/2017
Hay qua di
Avatar
Chi chi11:02 09/02/2017
Very good! I love you
Avatar
18:02 02/02/2017
hay wá đi
Avatar
Humi15:12 02/12/2016
hay quá đi~ tuy truyện rất ảo diệu nhưng rất khó viết được như vậy, khâm phục tài năng của tác giả rồi...truyện tuy hết rồi nhưng vẫn còn để lại nhiều cảm xúc trong tôi...
BÌNH LUẬN FACEBOOK