• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
"Vậy là tốt rồi." Mộ Chỉ Ly cười nói, nhìn thấy Mộ Hàn Mặc tốt, nàng cũng là tự đáy lòng cảm thấy vui vẻ. Nếu như có thể, buổi sáng nàng cũng muốn đi luyện võ trường để luyện công buổi sáng, nhưng hiện tại mà đi nhất định sẽ rơi vào sự cười nhạo của mọi người.

Lúc trước Mộ Chỉ Ly cũng không phải không có nếm thử qua, một màn khuất nhục kia vẫn chôn giấu ở sâu trong lòng của nàng.

"Chỉ Ly, nương ta tìm ta có một số việc, ta phải đi trước." Mộ Hàn Mặc đột nhiên nhớ tới có việc, vội vã chào tạm biệt sau đó rời đi.

Nhưng mà Mộ Hàn Mặc vừa rời đi một lát, quản gia Mộ Tài kia liền lại xuất hiện ở trước mặt Mộ Chỉ Ly.

"Đem kim tệ vừa rồi cho ta." Mộ Tài vươn tay ra lệnh nói, bộ dáng kia hiển nhiên không thèm quan tâm thân phận của Mộ Chỉ Ly, giống như hắn đang làm là một chuyện tình bình thường theo lý phải làm.

Mộ Chỉ Ly nhớ rõ, lúc trước Mộ Tài cũng là như thế này cường đoạt đi nguyệt ngân của nàng, nhưng mà hiện tại nàng còn là Mộ Chỉ Ly trước kia sao?

"Ta vì sao phải đưa cho ngươi? Đây là nguyệt ngân của ta." Mộ Chỉ Ly ưỡn ngực, mặt mang khinh thường nói.

Mộ Tài sửng sốt, không nghĩ tới Mộ Chỉ Ly luôn luôn nhát gan nghe lời lúc này cũng dám phản kháng hắn."Ngươi hỏi ta vì sao? Nha đầu chết tiệt kia, ngươi không muốn sống có phải hay không? Nhanh chút đưa cho ta!" Nói xong Mộ Tài đi nhanh về phía Mộ Chỉ Ly, chuẩn bị cường đoạt.

Mộ Chỉ Ly thân hình lui một chút "Kim tệ ta sẽ không đưa cho ngươi, cho ngươi ba giây, biến mất trước mặt ta, nếu không nghe lời tự gánh lấy hậu quả." Khóe miệng gợi lên một chút tươi cười trào phúng, không có chút khiếp đảm.

Mộ Tài lúc này thật sự hoài nghi Mộ Chỉ Ly trước mặt có phải hay không đã đổi người, từ trước cho tới bây giờ nàng cũng không dám nói với mình như vậy, không khỏi nhìn bốn phía xung quanh, chẳng lẽ thất thiếu gia còn chưa đi?

Nhưng mà nhìn nửa ngày ngay cả một bóng người cũng không có, Mộ Tài cũng là có chút thẹn quá thành giận, không nghĩ tới hôm nay lại bị một phế vật đùa giỡn, quả thực chính là vô cùng nhục nhã.

Lập tức cũng không lại để ý tới Mộ Chỉ Ly, trực tiếp đi qua, cướp đoạt kim tệ của nàng.

Mộ Chỉ Ly cũng không có động tác tùy ý để Mộ Tài đi đến bên người mình, kim tệ cũng bị Mộ Tài lấy ở trong tay, trên mặt Mộ Tài mang theo tươi cười đắc ý: "Còn muốn không cho ta?"

Nhưng mà ngay sau đó, tươi cười trên mặt Mộ Tài cũng cứng lại rồi, bởi vì hắn phát hiện cả người hắn đều không thể động đậy .

"Ngươi đã làm gì với ta? Vì sao cả người ta đều không động đậy." Đồng tử nháy mắt phóng đại, trên mặt Mộ Tài tràn đầy hoảng sợ, loại cảm giác thân thể không chịu khống chế này làm cho người ta cảm giác rất là bối rối.

Mộ Chỉ Ly trên mặt tươi cười dần dần phóng đại: "Không có gì, chẳng qua là đâm một châm cho ngươi thôi." Một châm này hiệu quả cũng giống như điểm huyệt ở Trung Quốc cổ đại, nhưng mà phương pháp này ở Thiên Huyền Đại Lục thì không ai biết.

Cười khẽ đi đến trước mặt Mộ Tài, đem kim tệ trên tay hắn đoạt trở về: "Người cướp đoạt đồ của ta cũng sẽ có kết cục không tốt" Bộ dáng trêu đùa giờ phút này dừng ở trong mắt Mộ Tài lại giống như ác ma.

"Ngươi, ngươi nhanh chút thả ra, nếu không nghe lời ta sẽ để cho ngươi chết rất khó xem." Giọng của Mộ Tài mang theo run rẩy, bộ dáng kia vội vàng hận không thể lập tức rời đi này.

"Bốp "

Mộ Chỉ Ly tát một cái trên mặt Mộ Tài, một cái tát này quả thực không nhẹ, bởi vì trên mặt Mộ Tài liền sưng lên.

"Ta nói, ngươi có biết rõ ràng tình huống hiện tại hay không? Hiện tại là ngươi nằm ở trong tay ta, còn muốn cho ta khó coi?" Mộ Chỉ Ly đi vòng quanh Mộ Tài một vòng nói: "Ta luôn luôn đều rất rõ ràng đạo lý trừ cỏ phải trừ tận rễ, ngươi đã nói như vậy, ta cũng không có lý do để cho ngươi trở về."

Nghe vậy, Mộ Tài sắc mặt đại biến, vội sửa lời nói: "Ta vừa rồi đều là nói đùa, tam tiểu thư đại nhân đại lượng, sẽ không cùng với tiểu nhân như ta so đo ."

"Nga" Mộ Chỉ Ly trên mặt mang theo tươi cười nhu hòa, nhanh như vậy liền sửa miệng, từ phế vật biến thành tam tiểu thư .

Ngay lúc Mộ Tài cho là Mộ Chỉ Ly thay đổi ý tưởng, Mộ Chỉ Ly lại đổi giọng :"Nhưng mà ta vẫn hay bị tiểu nhân như ngươi khi dễ, không khi dễ trở về không phải thực có lỗi với chính mình sao?"

"Vậy ngươi muốn làm như thế nào?" Mộ Tài run rẩy hỏi

Mộ Chỉ Ly không nói gì, đi đến phía sau, cầm lấy một khối gạch "Ta là người nhã nhặn, nhưng mà đối mặt với loại tiểu nhân như ngươi, ta cũng không thể không thô lỗ một chút."

Không có chút do dự, Mộ Chỉ Ly vừa quay đầu liền nện xuống trên đầu Mộ Tài, nhất thời một tiếng kêu bén nhọn thảm thiết vang lên, máu tươi từ trên đầu Mộ Tài chậm rãi chảy xuống.

Lại một lần nữa đập lên đầu hắn "Ta nhìn ngươi đã khó chịu thật lâu, hôm nay ta chính là đập ngươi."

"Ngươi cho ta là dễ khi dễ có phải hay không?"

"Mỗi lần đều đoạt nguyệt ngân của ta đi phong lưu khoái hoạt, làm cho ta ở đây uống gió tây bắc."

"Hôm nay để cho ngươi biết bà đây cũng không phải dễ chọc ."

Một tiếng kêu rên thảm thiết ở trong tiểu viện hoang vắng này vang lên, Mộ Chỉ Ly cũng càng đánh càng vui vẻ, cho tới nay đều bị một quản gia như vậy khi dễ, nàng nén giận lâu như vậy, hôm nay thật vất vả mới có cơ hội trả thù, tự nhiên là muốn hợp lại đem hết toàn lực đánh.

Dần dần, tiếng kêu thảm thiết càng ngày càng nhỏ, nửa cái mạng của tên quản gia đã bị Mộ Chỉ Ly ép buộc không còn, Mộ Chỉ Ly mới dừng tay lại, không hề để ý tới quản gia té trên mặt đất giống như con chó chết, đi thẳng ra Mộ phủ chuẩn bị lương khô.

"Vừa rồi ta làm được thế nào?" Mộ Chỉ Ly tâm tình sung sướng hỏi Thiên nhi.

"Xuống tay quá nhẹ, cái loại tiểu nhân ti tiện này, chết cũng không đủ hết tội." Thiên nhi mở miệng tựa hồ là bất mãn Mộ Chỉ Ly không giết chết tên Mộ Tài kia.

Lúc này ngây người là Mộ Chỉ Ly: "Hắn tuy rằng thực chán ghét, nhưng mà không đến mức giết hắn đi." Nàng cũng chưa từng làm chuyện như vậy.

"Thiên Huyền Đại Lục nhiều nhất chính là người, mỗi ngày đều có vô số người bị giết vùi thân trong đất, rất nhiều lúc, ngươi không giết người khác chính là người khác giết ngươi, nếu muốn ở thế giới này tồn tại sống sót, điều quan trọng nhất chính là không thể mềm lòng." biểu tình của Thiên nhi rất là nghiêm túc, hiển nhiên biết tính nghiêm trọng của chuyện này, nên đặc biệt dặn dò.

Mộ Chỉ Ly thu hồi tươi cười trên mặt lâm vào trầm mặc, nàng đang tự hỏi những lời nói vừa rồi của Thiên nhi.

Thấy Mộ Chỉ Ly không nói gì, Thiên nhi cũng biết nàng đang suy nghĩ, có một số việc phải muốn chính mình nghĩ thông suốt, người bên ngoài vô luận nói như thế nào đều không có tác dụng gì, nàng cũng không gấp, để cho Mộ Chỉ Ly sau khi kiến thức đến thế giới này tàn khốc như thế nào, tất nhiên sẽ không tồn tại ý nghĩ ngây thơ như hiện tại.

Mộ Chỉ Ly sau khi đi ra thì đem ngụy trang trên mặt trừ bỏ đi, cái này quả nhiên là đại mỹ nữ cái khuynh quốc khuynh thành, đi ở trên đường, liên tiếp dẫn tới mọi người nhìn ngắm.

Cùng tình huống bị người cười nhạo lúc trước thật sự có khác biệt rất lớn, bởi vì một bộ tướng mạo tốt này, lúc Mộ Chỉ Ly mua đồ cần dùng đều được chiết khấu không ít, không khỏi làm cho nàng cười thầm.

Rất nhanh, nàng đã có đủ lương thực cho sáu tháng, nguyên bản nhiều lương thực như vậy làm cho chính nàng mang theo thật sự có chút phiền phức, nhưng mà Thiên nhi cũng cầm một cái hà bao lớn nhỏ tinh xảo đưa cho nàng, để cho nàng đem tất cả đồ ăn đều cất vào đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Băng Nhi12:03 03/03/2017
cho mình hỏi thủ thịch trưởng lão là gì vậy >~
Avatar
19:02 27/02/2017
Hay qua di
Avatar
Chi chi11:02 09/02/2017
Very good! I love you
Avatar
18:02 02/02/2017
hay wá đi
Avatar
Humi15:12 02/12/2016
hay quá đi~ tuy truyện rất ảo diệu nhưng rất khó viết được như vậy, khâm phục tài năng của tác giả rồi...truyện tuy hết rồi nhưng vẫn còn để lại nhiều cảm xúc trong tôi...
BÌNH LUẬN FACEBOOK