• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lê Lạc trên người mặc áo giáp hiên ngang ngồi trên lưng ngựa cùng binh lính chậm rãi di chuyển trên một đường nhỏ giữa núi, một bên vách núi lác đác bóng cây che đi ánh nắng mặt trời mãnh liệt, một bên còn lại là cỏ dại mọc thành từng khóm trên vách núi.

Tay nắm dây cương hơi động đậy liền cảm giác có chút hư nhuyễn, từ khi Tần Dục nguyện ý cùng hắn hòa giải, vấn đề giúp đỡ nhau giải quyết đều đã trở thành công việc hàng ngày.

Chỉ cần có cơ hội, Tần Dục cơ hồ đều dính lấy mình đòi giúp hắn giải quyết xúc động, tối hôm qua từ lúc hạ trại xong liền bị hắn kéo vào trong rừng giúp hắn xxx hơn hai giờ mới ra, Lê Lạc cảm giác tay mình đều như bị cắt đứt.

Thật là long tinh hổ mãnh a~, Lê Lạc cũng chỉ có thể đối với Tần Dục quỳ lạy, hắn tự xxx cùng lắm cũng chỉ tới nửa giờ ( hố hố nó mà không dũng mãnh thì sao làm công). Bất quá, mình không có viết nam chủ có thuộc tính này a, chỉ có thể ngậm ngùi đem thất bại yên lặng nuốt xuống QAQ.

Trừ lần đó ra, nếu Tần Dục không kích động liền thích dùng sức véo mông hắn hay cắn bả vai hắn, không chỉ đau tay, mông hắn cũng cảm thấy có chút đau, bả vai bên trong cọ sát với quần áo đặc biệt khó chịu.

Lê Lạc không được tự nhiên giật giật thân thể, nhẹ nhàng đem lực chuyển tới một chỗ khác.

Liễu Nhược Yên tuy rằng mảnh mai, nhưng xuất thân từ nhà tướng, từ nhỏ đã tập cưỡi ngựa nên thân thể cũng đã quen, nàng cưỡi một con ngựa trắng đi theo bên người Lê Lạc. Vừa thấy bộ dáng Lê Lạc, lại hỏi: “Mục Trừng ca ca, ngươi làm sao vậy, thân thể không thoải mái sao? Có muốn hay không để Nhược Yên xem cho huynh?”

Mặt Lê Lạc tức khắc lộ một tia xấu hổ, từ ngày hôm đó, hắn đều tận lực trốn tránh Liễu Nhược Yên, nhưng hiện tại nữ hài tử lại chủ động quan tâm hắn, hắn thật sự không thể không để ý nàng. Hắn chỉ có thể vẫy vẫy tay, “Ta không có việc gì, Nhược Yên muội muội không cần lo lắng.”

Dứt lời, hắn dùng khóe mắt liếc một cái Tần Dục đi ở phía trước, thấy hắn tựa hồ không có chú ý động tĩnh bên này,lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Hảo, nếu huynh không thoải mái phải nói cho muội nha.” Liễu Nhược Yên chu chu miệng nhỏ, có chút không vui vẻ nói.

“Không thoải mái ta nhất định sẽ nói cho ngươi.” Lê Lạc cũng không có chối từ, gật đầu nói.

Thẳng đến khi mặt trời trên đỉnh đầu chậm rãi ngả dần về hướng tây, lúc này là xế trưa ( giờ Mùi: từ 13 giờ đến 15 giờ), thời điểm dễ buồn ngủ nhất, không ít binh lính vừa đi vừa thỉnh thoảng ngáp vài cái. Liên tục chiến thắng khiến cho bọn họ đều thả lỏng cảnh giác, hơn nữa hiện tại mục tiêu kế tiếp -- Cảnh thành cũng còn có hai ba ngàn bước, bọn họ không tin quân địch không biết hành trình của bọn họ sẽ tạo ra tình huống gì nguy hiểm.

Lý Thụy An bởi vì thân thể hư nhược không thể cưỡi được ngựa, liền tìm riêng một con la nhỏ, chậm rì rì đi theo phía sau mọi người.

Khuôn mặt kia của hắn so với nữ nhân còn đẹp hơn ba phần làm không ít quay đầu nhìn hắn. Lý Thụy An một chút cũng không để ý, đôi mắt đẹp thỉnh thoảng nhìn cảnh sắc xung quanh.

Đột nhiên, dưới ánh nắng chiết xạ khiến hắn tựa hồ nhìn thoáng thấy sườn núi phía xa lóe lên một chút ngân quang.

Lý Thụy An tức khắc trong lòng liền căng thẳng, nhưng vẫn bảo trì bộ dáng bất động thanh sắc, âm thầm quan sát phía sườn núi, xem xét càng lâu, phát hiện sơ hở lại càng lớn, hắn có thể khẳng định, ở đoạn đường kia, nhất định là có mai phục.

Hắn hơi cúi đầu, dùng roi trong tay nhẹ đánh lên người con la nhỏ, chậm rì rì chạy lên phía trước, đi tới bên người Lê Lạc, “Tô công tử, ngươi có nước không?”“Có.” Lê Lạc quay đầu nhìn về phía Lý Thụy An, đem ống trúc nhỏ bên hông mình bên hông đưa cho hắn. Lại nhìn qua Lý Thụy An hướng tới chính mình chớp chớp mắt, tay áo rộng hơi hơi lộ ra một ống trúc đựng nước khác.

Lê Lạc tức khắc hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó liền phản ứng lại, Lý Thụy An rõ ràng có nước vì sao còn cố ý mượn nước của mình? Chẳng lẽ là -- Lê Lạc nhanh chóng hồi tưởng lại một lần tình tiết trong truyện, rốt cuộc mơ mơ hồ hồ nhớ lại, tựa hồ có một đoạn tình tiết như vậy, là phát sinh ở đường nhỏ trong núi.

Tần Viêm mắt thấy chính mình dần thất bại không thể kháng cự, mẫu phi hắn liền lại giúp hắn tìm được trợ lực thập phần hữu dụng.

Đó chính là người năm xưa ngang hàng cùng với Nam Cung Ngạo, sau về quy ẩn -- Đại tướng quân Tề Thịnh. Tề Thịnh năm đó đã sớm công thành danh toại còn Nam Cung Ngạo tiểu tướng hai mươi tuổi, bởi vậy hiện tại cũng đã hơn bốn mươi tuổi. Hắn chính là thiếu Cảnh Thái Hậu một mạng bởi vậy thời điểm Cảnh Thái Hậu tới cầu cửa, liền không do dự liền đáp ứng giúp Cảnh Thái Hậu đối phó với thống lĩnh phản quân Tần Dục.

Đây là một nhân vật tương đối lợi hại, cũng chính là cửa ải đầu tiên Lê Lạc tạo ra cho Tần Dục. Dù sao cũng là sảng văn, không có một ít nhấp nhô cùng cao trào va chạm, thì đó chính là một chén nước sôi để nguội.

Hiện tại ở chỗ này mai phục, chính là Tề Thịnh rời núi đảm nhiệm.

Tự nhiên lúc này thăm dò sẽ không thành công.

Lê Lạc hướng về phía Lý Thụy An hơi hơi gật đầu một cái, sau đó dùng tay vịn đỡ trán, vận khởi nội công, làm sắc mặt chính mình trở nên tái nhợt.

Lý Thụy An ngay sau đó lĩnh hội, lớn tiếng nói: “Lý công tử ngươi làm sao vậy? Có phải hay không thân thể không thoải mái?!”

Tần Dục cưỡi ngựa phía trước tức khắc liền quay đầu nhìn về phía Lê Lạc, dắt ngựa đi về Lê Lạc.

Lê Lạc thấy Tần Dục xoay người, thân thể càng cố ý nghiêng về một bên, mắt thấy liền ngã xuống. Tần Dục lập tức phi thân đỡ lấy eo Lê Lạc, liền lập tức đem hắn ôm vào lòng. Lê Lạc liền ghé gần vào bên tai Tần Dục, nhẹ giọng nói: “Dục, phía trước có mai phục.”

Tần Dục nguyên bản thần sắc nôn nóng tức khắc ngưng lại, vỗ nhẹ phần eo Lê Lạc một chút, khẩn trương trong ánh mắt cũng dần tan. Hắn thở nhẹ ra một hơi, đem tay chính mình nắm lấy trường kiếm bên hông, ánh mắt lập tức sắc bén lên, “Toàn thể đề phòng!”

Tuy rằng không biết hành động của Tần Dục này là vì cái gì, nhưng binh lính càng ngày càng tín nhiệm hắn liền không chút nào chần chờ, lập tức giương vũ khí, tất cả đều trở nên dị thường đề phòng.

Lý Thụy An lập tức trốn ở phía sau, hắn biết sức chiến đấu chính mình là số âm, cũng không muốn binh lính cùng Tần Dục thêm phiền, càng không nghĩ không biết tự lượng sức mình mà toi mạng, cho nên tránh ở địa phương an toàn mới là đối sách tốt nhất.

Những binh lính trốn ở phía trước thấy đã bị phát hiện, cũng không hề trốn tránh, đứng lên bắn hơn trăm mũi tên,sau đó lại trở lại như ban đầu, chỉ chờ bọn họ trải qua,lại tiếp tục công kích.

Đáng tiếc Tần Dục phát hiện bọn họ mai phục, sẽ không để cho bọn họ có cơ hội tốt nhất.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK