• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Tằng Tử Phu dụi dụi con mắt, thả thêu thùa trong tay ra, đứng lên vuốt vuốt eo của mình rồi mở cửa đi ra ngoài. Nhìn cả bàn món ăn nóng hổi, cùng Thạch Thúy Cúc đang lo trong lo ngoài, Tằng Tử Phu cười cười nói: "Đệ muội, không cần bận rộn."

Thạch Túy Cúc xoa xoa mồ hôi trên trán của mình cười cười nói: "Không có gì, chị dâu có thai, nương lại lớn tuổi, về sau nấu cơm, còn có việc nhà đều để ta làm là được."

Thạch Lý thị cười kéo Tằng Tử Phu ngồi xuống nói: "Ngươi liền thành thật ngồi ở đây chính là hiếu thuận lão bà tử ta rồi!" Nói xong còn cười tủm tỉm sờ lên bụng Tằng Tử Phu: "Nhìn bụng nhọn, vừa nhìn liền biết là tiểu tử, ta nghe Phúc tử nói, hai ngày này ngươi thích ăn dưa chua?"

Tằng Tử Phu có chút xấu hổ gật gật đầu, Thạch Lý thị cười đến càng sáng lạn hơn: "Chua trai cay gái! Cái thai này tuyệt đối là một tiểu tử mập mạp! Lão Thạch gia chúng ta sắp có hậu rồi!" Tằng Tử Phu đang cùng Thạch Lý thị trò chuyện, Thạch Lai Qúy liền vịn Vương Lan đi vào phòng, Tằng Tử Phu nhíu mày, cảm thấy sự tình không bình thường, mắt nhìn Thạch Thúy Cúc.

Thạch Thúy Cúc cười cười nói: "Chị dâu, lúc này tỷ tỷ và ngài đều mang thai, về sau chúng ta liền ăn cơm chung đi, đều để ta làm cũng dễ dàng hơn một chút!" Một bên Vương Lan vịn bụng chưa lộ rõ hừ một tiếng, vẻ mặt tươi cười ngồi ở trên bàn, có chút đắc ý liếc mắt nhìn Tằng Tử Phu.

Tằng Tử Phu chưa nói gì, chỉ là hơi có thâm ý nhìn Thạch Thúy Cúc. Thạch Thúy Cúc có chút sợ hãi cười cười với Tằng Tử Phu, chỉ là nụ cười kia có chút mất tự nhiên. Tằng Tử Phu nâng khóe miệng cười nói: "Đều là người một nhà, ăn chung cũng không còn cái gì, bất quá ‘tiểu’ Nhị đệ muội! Dù sao Phúc ca và Nhị đệ đã phân gia, hiện tại nhà ai nấy ở. Cái chuyện cùng ăn cơm chung này tính thế nào phải nói cho nói rõ ràng à!"

Thạch Thúy Cúc nghe xong, trên mặt có chút mất tự nhiên. . . . . . Cúi đầu xoắn ngón tay của mình, Thạch Lai Qúy thấy vậy có chút bất mãn cười cười nói: "Đại tẩu, từ nay về sau chúng ta đều ra phí cơm nước!" Tằng Tử Phu vuốt ve tóc của mình cười nói: "Vậy cũng không cần, về sau buổi sáng thì nhà ai nấy ăn, cơm giữa trưa và buổi tối cùng ăn chung ở chổ này, cũng không cần các ngươi phải ra cái gì. Trực tiếp dùng của chúng ta là được rồi. Dù sao bây giờ là tiểu nhị đệ muội nấu cơm. Các ngươi xuất lực, chúng ta ra lương thực. Tiết kiệm về sau thời điểm tách ra lại gì thiếu gì, Nhị đệ ngươi thấy sao?"

Thạch Lai Qúy nghe xong, trong lòng có chút không dễ chịu, nhưng cũng hiểu được, nàng dâu của mình không phải là người bớt lo, đại tẩu lo lắng cũng đúng! Liền không nói gì, nhẹ gật đầu. Tằng Tử Phu để đũa xuống cười nói với Thạch Lý thị: "Nương, con không muốn ăn, con về phòng đây."

Thạch Lý thị nhíu nhíu mày há hốc mồm, cũng không nói gì. Thạch Lai Phúc buông nông cụ vào nhà nhìn người đang ngồi một bàn và bóng lưng nàng dâu đi vào phòng, gãi gãi cái ót cũng đi theo vào phòng, không lâu sau liền truyền ra tiếng khóc của Tằng Tử Phu! Thạch Lý thị vừa nghe, trong lòng run lên, vội vàng đứng dậy đi tới, Thạch Thúy Cúc nhìn Vương Lan đang cười cười với mình, tay nắm chặt nắm đấm, trong lòng suy nghĩ, lần này mình làm sai rồi sao?

Mình chỉ nghĩ biểu hiện cho Qúy ca và nương biết mình hiểu đạo lý mà thôi, còn chủ động giúp đỡ làm việc giúp đại ca đại tẩu bên này, vì sao lại thành cái bộ dáng này? Mặc dù mình cũng thừa nhận có chút tư tâm, chính là thật sự không có nghĩ tới phản ứng của đại tẩu như vậy?

Thạch Lý thị vào phòng nhìn Tằng Tử Phu ôm bụng khóc, vội vàng đau lòng ôm chầm lấy nàng: "Đây là làm sao, ngươi là người đang mang thai, sao có thể khóc như vậy hả! Đây không phải muốn mạng già của nương sao? Phúc tử, sao ngươi khi dễ vợ của ngươi hả?"

Thạch Lai Phúc cũng gấp đến độ xoay quanh: "Không có mà, con đây vừa vào nhà thì nàng khóc . . . . . . Rốt cuộc làm sao vậy vợ? Ai khi dễ nàng?"

Tằng Tử Phu hít mũi một cái, khuôn mặt ủy khuất: "Nương. . . . . . Không phải con làm chị dâu lòng dạ hẹp hòi, nhưng thật sự con cảm thấy ủy khuất. Vốn đã phân gia, cùng nhau ăn cơm cũng không có gì, nhưng vì cái gì đều không có ai thương lượng với con liền. . . . . . ? Đây không phải nhà của con sao? Ô ô. . . . . ."

Thạch Lý thị thở dài, dù sao cũng đã sống hơn nửa đời người rồi, có nhiều thứ trong lòng cũng rõ như gương: "Con dâu, đừng khóc, Phúc tử ngươi đi nói với đệ đệ ngươi, nếu đã phân gia rồi nên tự sinh hoạt đi! Đừng làm những chuyện loạn thất bát tao nữa. Chuyện trong phòng của mình thì tự mình giải quyết, đừng nghĩ kéo đại tẩu nó xuống nước!"

Thạch Lai Phúc rất là nghi hoặc cau lông mày, nhưng vẫn thuật lại nguyên văn cho Thạch Lai Qúy. Thạch Lai Qúy nghe được cũng giống như lọt vào trong sương mù, nhưng mà một bên Thạch Thúy Cúc có chút ngây ngốc đứng ở đó. Thật sự là trộm gà không được còn mất nắm gạo rồi! Vốn ban đầu đại tẩu nghiêng về phía mình, còn giúp mình nhiều việc như vậy, vốn tưởng rằng đại tẩu tử và Vương Lan không hợp, sẽ tiếp tục giúp đỡ mình, mới làm việc này. Không nghĩ tới, không nghĩ tới! Bây giờ Thạch Thúy Cúc hối hận muốn chết!

Vương Lan sờ lên bụng cười với Thạch Thúy Cúc nói: "Muội muội à, không phải là tỷ tỷ nói ngươi. Mặc dù là hai chúng ta có chút không hợp, ngươi cũng không nên lại lôi kéo đại tẩu xuống nước, dù sao cũng đã phân nhà rồi. Cánh tay đại tẩu có dài cũng không nguyện ý vươn đến quản chuyện trong phòng của em chồng đâu. Ngươi làm như vậy, thật đúng là không hiền hậu mà . . . . . . Hừ!"

Thạch Thúy Cúc nghe xong lời của Vương Lan nói..., trong lòng càng thêm khó chịu chứa đựng nước mắt nhìn qua Thạch Lai Qúy: "Qúy ca, ta không nghĩ nhiều như vậy, ta chỉ cảm thấy tỷ tỷ và chị dâu đều có thai, nương lại lớn tuổi, cho nên ta nghĩ về sau hai nhà hợp lại làm một ăn cơm chung, ta nấu cơm cũng thuận tiện hơn chút."

Thạch Lai Qúy nhẹ gật đầu: "Được rồi, về sau ngươi vất vả chút, chạy qua chạy lại hai bên đi!" Thạch Thúy Cúc ngoan ngoãn gật đầu, Vương Lan nhếch miệng, ngươi thì chỉ có chút bản lĩnh ấy, hiện tại ngươi đắc tội với đại tẩu, ta lại muốn nhìn xem từ nay về sau ngươi làm sao qua mặt được ta!

Tằng Tử Phu chỉ uống vài ngụm cháo gạo liền ngã đầu trên giường ngủ, Thạch Lý thị thấy trên đầu giường bày biện quần áo sắp làm xong. Trong lòng thở dài, con dâu cả cũng thật sự là không dễ dàng mà, về sau mình vẫn là thiên vị cho nàng chút. Ai. . . . . . Thạch gia cô nương làm việc thật ngốc mà. Không có một người nào bớt lo!

Đến buổi tối Tằng Tử Phu bị đói tỉnh, nhìn Thạch Lai Phúc đang ngồi ở bên giường nhìn mình, trong ngực ấm áp: "Phúc ca, ta đói bụng!" Thạch Lai Phúc gật gật đầu cũng không nói gì, đi phòng bếp bưng đồ ăn nóng hổi tới: "Vẫn luôn để trên bếp giữ ấm, giữa trưa ăn ít như vậy, nghĩ nàng buổi tối tỉnh lại sẽ đói."

Tằng Tử Phu cười muốn nhận bát đũa, Thạch Lai Phúc né tránh, liền bắt đầu tự mình đút cho Tằng Tử Phu, Tằng Tử Phu cũng không tranh với Thạch Lai Phúc, cười cười ăn từng muỗng. Thạch Lai Phúc thấy vậy thở dài: "Từ nay về sau chuyện bên kia của Nhị đệ, chúng ta mặc kệ đi. Thạch gia muội tử này cũng không phải bớt lo gì!"

Tằng Tử Phu ừ một tiếng: "Vốn nghĩ Thạch gia muội tử là người có hiểu biết, không nghĩ tới! Trong lòng của ta đây thật sự là khó chịu, ài, từ nay về sau ta chỉ hầu hạ nương thật tốt, còn chuyện trong phòng bọn họ ta cũng mặc kệ!"

Sáng ngày hôm sau, Tằng Tử Phu duỗi lưng một cái đi ra cửa phòng liền nhìn thấy Thạch Thúy Cúc đang bày bát đũa trên bàn cơm, nhíu mày: "Tiểu Nhị đệ muội, không phải nói về sau tự làm điểm tâm ăn sao?"

Thạch Thúy Cúc có chút sợ hãi nhìn mắt Tằng Tử Phu: "Đại tẩu, hôm qua là do ta không hiểu chuyện, không có thương lượng trước với tẩu liền. . . . . . Liền làm ra chuyện như vậy! Hiện tại nghĩ tới, thật sự là ta không nên như vậy, cũng không biết lúc ấy đầu óc làm sao nữa, chị dâu. . . . . . Ngài chớ so đo cùng ta, đừng giận ta được không? Ta. . . . . . Ta cũng chỉ là nghĩ, nghĩ. . . . . . Ta sợ nàng ấy lấn lướt ta, ta vốn cũng không như nàng. . . . . . Hôm qua. . . . . . Hôm qua Qúy ca cũng nghỉ ở trong phòng nàng. . . . . . Ta. . . . . ."

Tằng Tử Phu thở dài, mình vẫn là mềm lòng, có thể nhìn ra được bản tính Thạch gia cô nương một chút cũng không xấu, có lẽ là chuyện lạc hồng buổi sáng hôm đó bức cho như vậy! Thôi, lúc này tha thứ nàng đi, nếu về sau lại xuất hiện chuyện giống như vậy nữa, mình liền không để ý đến nàng là được.

Tằng Tử Phu kéo tay Thạch Thúy Cúc qua nói: "Thúy Cúc, không phải là chị dâu trách ngươi, chị dâu giúp ngươi một chút là vì cảm thấy ngươi đáng giúp, là người có hiểu biết. Những chuyện tương tự như ngày hôm qua, chị dâu không hy vọng lại phát sinh, Nhị đệ không phải là người vô tâm. Chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, chắc hẳn Nhị đệ vẫn sẽ nghiêng về phía ngươi."

Hốc mắt Thạch Thúy Cúc ngấn lệ nói: "Chị dâu, ta không nghĩ ngài có thể tha thứ cho ta như vậy. . . . . . Ta. . . Ta quá không hiểu chuyện rồi! Ngài không biết, buổi sáng hôm qua, ta thật sự là muốn đâm đầu vào cột chết cho rồi. . . . . . Hiện tại ta cũng hổ thẹn không dám ra cửa, chuyện quan trọng như vậy với cô nương . . . . . . Chị dâu. . . . . . Hu hu hu. . . . . ."

Tằng Tử Phu an ủi vỗ vỗ bả vai Thạch Thúy Cúc: "Khóc cái gì? Vừa sáng sớm, người đang làm, trời đang nhìn! Là chị dâu cũng không giúp được ngươi cái gì, chỉ nói cho ngươi một câu ‘không nên có tâm hại người, nhưng nên có tâm phòng bị người’ nhớ kỹ?" Thạch Thúy Cúc ngoan ngoãn gật gật đầu: "Chị dâu, ta về trước đây, điểm tâm bên kia còn chưa có chuẩn bị xong."

Tằng Tử Phu nhìn bóng dáng chạy chậm rời đi của Thạch Thúy Cúc, thở dài, cảm giác mình trở nên có chút ích kỷ. . . . . . Kỳ thật vốn muốn nói cho Thạch Thúy Cúc, kêu nàng ta tính tính thời gian nguyệt sự đến rồi cùng Thạch Lai Qúy viên phòng, dễ mang thai. Nhưng bây giờ nàng lại không muốn nói cho nàng ta biết rồi. Dù cho vừa rồi nàng thật sự tha thứ cho nàng ta, nhưng còn chưa có muốn nói cho nàng ta biết ý kiến gì. . . . . . Mình sao thế này? Từ khi nào thì mình trở nên ích kỷ như thế?

Thạch Lai Phúc nhìn Tằng Tử Phu ngồi ở trên bàn cơm than thở, bước chậm tới hỏi: "Vợ ơi, sao vậy? Hôm qua ngủ không ngon?" Tằng Tử Phu cười lắc đầu: "Nào có, ăn cơm đi chứ, một hồi còn phải xuống ruộng! Ta đi gọi nương." Thạch Lai Phúc vội vàng ngăn Tằng Tử Phu lại: "Vợ, nàng ngồi đi, để ta đi gọi!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

Avatar
trinh dang hai19:11 26/11/2016
ra tiep di nha h
Avatar
trinh dang hai13:11 23/11/2016
hay quá ra tiếp đi
Avatar
trinh dang hai12:11 22/11/2016
hay quá tiếp nha
BÌNH LUẬN FACEBOOK