• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Editor: ChieuNinh

Buổi tối đêm ba mươi, Lý Quang Xuân, Lý Sở Hà còn có Thạch Lai Qúy, Thạch Thúy Cúc đều ở bên nhà Thạch Lai Phúc qua lễ mừng năm mới. Bởi vì Cỏ Nhỏ và Tiểu Diệp Tử đều có thể nói chuyện bập bẹ, lại thêm phụ tử Lý Quang Xuân, Lý Sở Hà quá niên nên so với năm rồi thì náo nhiệt hơn nhiều.

Ở trong mắt Tằng Tử Phu, Thạch Thúy Cúc cũng thay đổi trở nên hiểu chuyện hơn, sẽ không động chút lại nhảy ra một câu làm cho người ta nghe xong lại khó chịu. Thạch Thúy Cúc làm việc vẫn là chịu khó, đều nói người nhà nghèo hài tử sớm đương gia, đây là một chứng minh. Mặc kệ bình thường Thạch Thúy Cúc như thế nào, dù sao, bắt đầu duy trì cuộc sống tuyệt đối không phải đầu cơ trục lợi, cũng giảm bớt cho Tằng Tử Phu rất nhiều gánh nặng.

Người một nhà vây quanh ở trên bàn cơm, có vẻ có chút chen chúc, nhưng rất là ấm áp. Ăn cơm tối xong, Tằng Tử Phu và Thạch Thúy Cúc ở trong phòng làm vằn thắn, Lý Sở Hà rất là yêu thích Tiểu Bùn, không có việc gì sẽ ôm nó trêu chọc một chút: "Kêu thúc thúc, kêu thúc thúc, thúc thúc." Tiểu Bùn chúng ta rất là cho mặt mũi đã mở miệng nhưng mà gọi thành: "Trư trư. . ." Cỏ Nhỏ cũng ở một bên nói trư trư, trư trư, đùa với người một phòng ha ha ha cười to.

So sánh ra thì Tiểu Diệp Tử dịu dàng ít nói hơn rồi, ở trong ngực Thạch Lý thị mắt to chớp chớp nhìn người lớn, bộ dáng nhỏ nhắn cũng rất là đáng yêu. Thời điểm lại không có người chú ý đã mở miệng nói: "Nini. . . Hai hai. ." kêu lên. Tằng Tử Phu ngơ ngác một chút, lau tay liền ôm lấy Tiểu Diệp Tử hôn một cái thật kêu rồi nói: "Nói lại nghe một chút." Bạn nhỏ Tiểu Diệp Tử lại nghe lời nói, lớn tiếng kêu hai hai, tuy phát âm không chính xác, nhưng người lớn cũng đều hiểu được đang nói cái gì.

Thạch Lai Phúc liếc mắt nhìn Thạch Lai Qúy ở bên cạnh, nhìn ra được trên mặt hắn có một tia mất mát, nắm chặt nắm tay. Trong nội tâm thở dài, quay đầu tiếp tục nói chuyện cùng Lý Sở Hà. Mọi người đều biết chuyện Lý Sở Hà muốn mở tư thục trong nhà, Vương Thạch thị cách vách cũng sớm đánh tiếng, muốn đưa tiểu tử của mình đi học.

Lý Sở Hà nghe rõ ý tứ của Thạch Lai Phúc, cười nói: "Đại ca, việc này ca yên tâm, sẽ không ảnh hưởng gì với đệ, cũng đừng nói tới tiền, nếu không đệ cũng mặc kệ." Thạch Lai Phúc ha ha cười cười nói: "Được, nhưng mà bàn học bên kia của đệ ta đây toàn bao, cái này đệ đừng cự tuyệt."

Tằng Tử Phu cũng biết Thạch Lai Phúc muốn học biết chữ cùng Lý Sở Hà, tiếp lời nói: "Nhà mẹ đẻ của ta là làm nghề thợ mộc, việc này liền giao cho ta với đại ca của đệ, đệ cứ yên tâm đi, không hao phí bạc gì, đều là dùng là gỗ cũ, hoặc là cái bàn cũ cải tạo lại." Lý Sở Hà thấy vậy cũng không nên nói cái gì rồi, nói nữa liền già mồm cãi láo nên nói: "Được, đệ liền tạ ơn đại ca đại tẩu." Thạch Lai Qúy ở một bên mở miệng nói: "Khác không dám nói, nhị ca của đệ còn có một thân khí lực."

Buổi tối ba mươi phải đón giao thừa, tiểu hài tử thì không thức được, nhưng mà nguyên một đám đều đã bắt đầu ngáp lấy ngáp để. Tằng Tử Phu và Thạch Lai Phúc trước sau ôm ba cái búp bê trở về phòng, hai người nhìn nhau cười: "Nương tử, nàng cảm thấy ta mất thể diện không?" Tằng Tử Phu nhíu mày, trong nội tâm nàng hiểu được ý tứ Thạch Lai Phúc. Trước kia không có một Lý Sở Hà, bộ dáng trong một đám nam nhân ở nông thôn, so ra thì Thạch Lai Phúc coi như tốt. Nhưng Lý Sở Hà vừa tới, chính là so sánh mây và bùn rồi.

Tằng Tử Phu cười ôm lấy Thạch Lai Phúc nói: "Phúc ca, mỗi người có một nhận định riêng. Trong lòng ta chàng là tốt nhất, là phu quân của ta, là phụ thân của hài tử ta. Mặc kệ là làm phu quân, hay là làm cha, chàng ở trong mắt ta, trong lòng ta đều là tốt nhất."

Thạch Lai Phúc âm thầm nhắm mắt, cánh tay ôm Tằng Tử Phu cũng siết thật chặt. Tuy ngoài miệng chưa nói gì, nhưng trong nội tâm âm thầm hạ quyết định, mình nhất định phải cố gắng học tập biết chữ, học bản lĩnh nhiều một chút. Có trời mới biết, mấy ngày cuối năm, nhìn nương tử mình mỗi ngày chịu đựng đỏ tròng mắt ở đằng kia ghi câu đối, ban ngày còn phải đi theo Vương tẩu tử, Nhị đệ muội cùng nhau kết nút thắt.

Vốn nương tử là người gầy yếu, sau khi sinh hài tử thật vất vả trên người có chút thịt, nhưng vì nhà này, lại bị mất sạch sẽ rồi! Chỉ ngắn ngủn thời gian hơn mười ngày, người liền gầy một vòng, hốc mắt cũng hõm sâu, nhưng vẫn chịu mệt nhọc lo trong lo ngoài, chưa bao giờ nói một câu khổ, cũng không oán giận mình không có bản lĩnh!

Kỳ thật có đôi khi, mình tình nguyện nương tử giống như Nhị đệ muội vậy, nháo loạn gây sự với mình, oán trách mình làm cho cuộc sống của nàng trôi qua khổ. Theo lý thuyết, trong nhà có chút của cải, trong trong ngoài ngoài cũng có gần một trăm lượng bạc. Cẩm y ngọc thực thì không được, nhưng cũng không cần tiết kiệm như thế. Mấy ngày trước đây tự mình đề xuất mua cho nàng một cái trâm cài bằng vàng, nhưng nương tử lại cười nói mình cũng không phải không có đồ trang sức, mang ra thì không phải dẫn kẻ trộm đến sao?

Kỳ thật, trong lòng mình hiểu, hiện tại nhà mình bởi vì nhờ có nương tử nên so với nhà lão Nhị không chỉ tốt hơn gấp trăm lần! Thật sự là nương tử rất yêu thích trâm cài bằng vàng hoa mai nhỏ, chỉ là nàng sợ về sau Nhị đệ muội nhìn thấy còn nói lời mỉa mai, cũng sợ khi nương mình nhìn thấy trong nội tâm khó chịu lại trách nàng phung phí bạc!

Nương mình là người có tính khí gì, mình còn không rõ ràng lắm sao? Nhưng từ lúc nương tử gả vào, từ đầu tới cuối luôn chú ý chăm sóc, mà ngay cả nương cũng cảm động, thì có thể nghĩ là biết nàng làm được cái gì. Ban đầu chẳng qua mình chỉ cảm thấy mình có phúc khí có thể lấy được nương tử tốt như vậy, nhưng bây giờ thật sự mình cảm giác mình không xứng với nàng.

Từ lúc đi phủ Huyện lão gia, đã cảm thấy nương tử nên sinh hoạt tại cái loại địa phương giống như vậy, trải qua cuộc sống cẩm y ngọc thực, mà không phải cùng mình ở nông thôn chịu khổ. Mình nhất định phải để cho nàng trôi qua cuộc sống cẩm y ngọc thực. Nhất định! Thạch Lai Phúc âm thầm quyết định.

Tằng Tử Phu cảm nhận được áp lực bất thường ở trong phòng, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Thạch Lai Phúc, cười cười nói: "Phúc ca, chúng ta nên đi ra rồi, nếu không lại làm cho người khác chê cười." Thạch Lai Phúc lấy lại tinh thần ừ một tiếng liền lôi kéo Tằng Tử Phu đi ra ngoài. Thạch Thúy Cúc thấy vậy trêu ghẹo nói: "Ta vừa định nói với nương, đại ca đại tẩu có lẽ không đón giao thừa với chúng ta rồi đây."

Tằng Tử Phu cười trừng Thạch Thúy Cúc: "Nói ngốc cái gì đó?



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

Avatar
trinh dang hai19:11 26/11/2016
ra tiep di nha h
Avatar
trinh dang hai13:11 23/11/2016
hay quá ra tiếp đi
Avatar
trinh dang hai12:11 22/11/2016
hay quá tiếp nha
BÌNH LUẬN FACEBOOK