• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhị nương cùng Tam nương vừa nói vừa tán gẫu bất tri bất giác về đến nhà, ở nhà Lưu Lam cùng Lý Thanh lo lắng chờ, thấy hai người sớm như thế đã trở lại còn tưởng rằng không ai mua, cho rằng hai người bán không không được nên đã trở về, hai người liếc mắt nhìn nhau cũng không biết làm gì cho phải, tiến lên nhiệt tình quan tâm hai người.

Nhị nương, Tam nương thấy hai người ở cửa chờ trong lòng có chút ấm áp, Lý Thanh thấy nhị nương bởi vì chạy đi khắp khuôn mặt toàn mồ hôi hột, vội vã cầm khăn mặt đưa cho nhị nương muốn cho nàng xoa một chút. Nhị nương trên vai chọc lấy đòn gánh, thực sự không rãnh tay cho nên quay về Lý Thanh lắc đầu xin lỗi một cái, Lý Thanh cũng có chút không tiện, thế nhưng sau một khắc nhị nương có chút sửng sốt , chỉ thấy Lý Thanh cầm khăn mặt tiến lên, điếm mũi chân, cẩn thận từng li từng tí giúp nhị nương lau mồ hôi hột.

Nhị nương lúc này chỉ cảm thấy "Rầm, rầm, tim đập lợi hại, " nhìn trước mắt Lý Thanh dung nhan mĩ lệ, nhị nương chỉ cảm thấy mặt có chút nóng. Lý Thanh lau xong ngẩng đầu liền nhìn thấy thê chủ ánh mắt nóng rực nhìn mình, Lý Thanh lúc này cũng ý thức được chính mình đang làm gì, trên mặt của hắn cũng nóng lên, bận bịu lui lại theo bên người nhị nương.

Lưu Lam cùng Tam nương sau khi nhìn thấy, trong lòng cũng thật vui mừng. Lưu Lam tiếp nhận đòn gánh trên người Tam nương, sau đó đem khăn mặt đưa cho Tam nương giúp nàng xoa một chút, "Ca ca, đòn gánh bên trong có thịt cùng một vài thứ, ngươi đem đi rửa đi, " nhị nương cười nói với Lưu Lam.

Nghe nhị nương nói bên trong đòn gánh có thịt, Lưu Lam có chút kinh ngạc hỏi "Làm sao lại mua thịt?" Phải biết nhà các nàng̀ rất lâu đã ăn không nổi thịt một lần rồi.

Tam nương cười nói "Nhị tỷ nói nếu kiếm được tiền. Vậy thì không thể bạc đãi chính mình, " nghe Tam nương nói kiếm được tiền, Lưu Lam vội vàng hỏi "Lương da đều bán hết sao?"

"Đương nhiên, chưa tới một canh giờ lương da của chúng ta đã bán xong , rất được hoan nghênh nha “. Nghe Tam nương nói lương da đều bán hết , Lưu Lam cùng Lý Thanh trên mặt đều lộ ra vẻ kinh hỉ,

"Nương, nương", tiểu Ngôn Nhi nhào tới trong lồng ngực nhị nương, mắt to vừa đáng thương lại vô tội nhìn nhị nương nói "Nương, Ngôn Nhi rất nhớ nương nha " nghe tiểu tử nói nhớ mình, tâm nhị nương liền trở nên mềm mại , cười đem Ngôn Nhi ôm vào trong lồng ngực, nhìn Ngôn Nhi cười nói "Nương cũng muốn Ngôn Nhi đây, " nghe được nhị nương nói như vậy, mắt Ngôn Nhi trở nên lóe sáng lóe sáng "Ha ha ha, nương có thật không? Nương thật sự cũng muốn Ngôn Nhi sao?"

"Thật sự, đương nhiên là thật sự, nương có mua cho Ngôn Nhi đậu phộng đường đây, đến nương đi lấy cho ngươi, " nói nhị nương đem đòn gánh lấy ra này nọ, nghe nhị nương nói mua cho mình đậu phộng đường, Ngôn Nhi càng cao hứng, tiểu hài tử đối với đồ ngọt đều yêu thích.

Nhị nương cho trong túi xếp quần áo Ngôn nhi một túi đậu phộng đường, lại cho Thần Dương bên cạnh một túi, sau đó để hai tiểu gia hỏa ra ngoài tìm bè bạn đi chơi , cùng bè bạn ăn, nhị nương còn căn dặn hai người một hồi hồi về ăn cơm.

Nhị nương, Tam nương nghỉ ngơi một hồi, sau đó nhị nương đi tới nhà Nguyên nương, Trương Tiểu Thúy vừa thấy nhị nương đến lập tức đề phòng nhìn nhị nương, phải biết trước đây nhị nương thường thường đến nhà các nàng vay tiền, hơn nữa mượn tiền cũng không trả, hắn thật vất vả mới đợi được chia gia sản, trong nhà tháng ngày trải qua cũng tốt hơn, cho nên hắn cũng sẽ không khoan dung nhị nương đến nhà các nàng vay tiền.

"Yêu, nhị nương tới rồi, tỷ ngươi không ở nhà, " ý tứ là, ngươi tỷ không ở nhà, đi nhanh lên đi.

Nhìn Trương Tiểu Thúy phòng bị nhìn mình, nhị nương trong lòng cũng không cao hứng, nhưng vẫn giữ hòa khí nói "Tỷ phu, ta tìm nương, " nghe nhị nương nói là tìm Lưu Lý thị, Trương Tiểu Thúy trên mặt mới xem như hòa thuận, sau đó hướng về phía trong phòng liền hô một tiếng "Cha, nhị nương đến tìm ngài.”

Chỉ chốc lát Lưu Lý thị từ trong nhà đi ra nhìn thấy nhị nương, cười nói "Nhị nương tới rồi, mau vào nhà, " Lưu Lý thị thấy nhị nương chỉ muốn đến nhìn hắn, nữ nhi đến nhìn hắn hắn vẫn rất cao hứng, nhị nương cũng thuận theo vào phòng.

Vào nhà nhị nương trực tiếp nói "Cha ta trước đây tại một quyển thư thượng từng thấy một loại đồ ăn giúp hạ nhiệt rất tốt, ta liền làm , ngày hôm nay đem lên trấn bán, không nghĩ tới toàn bán sạch , kiếm được một chút món tiền nhỏ, đây là cho ngài, " sau đó lấy trong túi ra hai trăm đồng tiền đưa tới trong tay Lưu Lý thị. Lưu Lý thị nhìn thấy tiền trong tay, con mắt nhất thời có chút chua xót, trong lòng nghĩ đến nhị nữ nhi hắn rốt cuộc cũng biết kiếm tiền , kiếm được tiền cũng còn nhớ người làm cha này, Lưu Lý thị trong lòng rất cảm động.

Nhị nương nhìn vành mắt đều đỏ của Lưu Lý thị, vội vã an ủi "Cha đây là chuyện tốt, ngài đừng khóc, nếu bán lương da kiếm được tiền , ta nghĩ nên mời đại tỷ cùng làm, để cho đại tỷ kiếm ít tiền, hơn nữa ta còn muốn để Tam nương đi học tiếp tục, Tam nương có năng khiếu, nếu như hảo hảo học, năm sau nhất định có thể thi đậu cử nhân, Tam nương thật sự thi đậu cử nhân, đây chính là quang tông diệu tổ."

Nghe nhị nương nói như vậy, Lưu Lý thị một mặt vui mừng nhìn nhị nương, "Con của ta, ngươi rốt cục cũng hiểu chuyện , được, nếu ngươi muốn lôi kéo đại tỷ ngươi làm cùng người làm cha như ta cũng cao hứng, ta hỗ trợ giúp cho ngươi đi. "

"Ai, được, chờ đại tỷ trở về , ngài nói cho cho đại tỷ một tiếng để đại tỷ đi tìm ta, ta cùng đại tỷ hảo hảo nói một chút, buổi tối cha ngài qua nhà ta ăn cơm đi, ta mua thịt, " Lưu Lý thị thấy nhị nương hiếu thuận như vậy, tự nhiên đáp lại.

Sau khi trở về, nhị nương đem lợn béo thịt làm thịt kho tàu, sấu thịt dùng để xào rau,ngửi thấy hương thơm từ món ăn mê người như vậy ,người lớn còn nhịn được, nhưng Ngôn Nhi cùng Thần Dương thì không chịu được. Thần Dương hiểu chuyện, cho dù muốn ăn như thế nào đi nữa cũng sẽ không quấn quít lấy người lớn đòi hỏi, thế nhưng Ngôn Nhi còn nhỏ, đang nói trải qua mấy ngày nay ở chung, Ngôn Nhi không có chút nào hãi sợ nhị nương , liền quấn quít lấy nhị nương "Nương, ngài làm món gì ăn ngon vậy, thơm quá a, Ngôn Nhi rất muốn ăn, " nhìn nhi tử thèm ăn như vậy , Lý Thanh có chút không vui, liền mặt lạnh quay về Ngôn Nhi nói "Gia gia ngươi còn chưa tới, ngươi làm sao có thể ăn, đừng quấn quít lấy mẹ ngươi , mẹ ngươi suốt một ngày hoạt động, đã mệt mỏi."

Nhìn cha mặt lạnh giáo huấn mình, mắt Ngôn Nhi có chút đỏ, nhị nương xem Ngôn Nhi muốn khóc vội vã đem Ngôn Nhi ôm lấy đến, ôn tồn an ủi "Ngôn Nhi, là hảo hài tử, ngươi muốn a, trong nhà gia gia to lớn nhất, gia gia còn không ăn, Ngôn Nhi làm sao có thể ăn đây? Cha ngươi là vì muốn tốt cho ngươi, cha muốn cho Ngôn Nhi làm hảo hài tử đây cho nên Ngôn Nhi không thể trách tội cha, chờ một lát gia gia đến rồi, Ngôn Nhi mới có thể ăn, biết không?"

"Ngôn Nhi biết rồi, Ngôn Nhi phải làm hài tử tốt, " nghe Ngôn Nhi hiểu chuyện như vậy, nhị nương có chút vì hài tử hiểu chuyện này mà đau lòng, ở kiếp trước nhị nương gặp quá nhiều tiểu hoàng đế, tiểu công chúa, những hài tử kia tuy rằng xuất thân tốt, thế nhưng là bị người lớn sủng nịch một điểm giáo dưỡng cũng không có.

Lý Thanh thấy thê chủ ôn hòa giáo dục Ngôn Nhi, trong lòng cũng rất cảm động, không nghĩ tới thê chủ thật sự có thể coi Ngôn Nhi như con mình mà bình thường đối xử, như vậy xem ra chính mình trái lại làm người xấu.

Một hồi Lưu Lý thị đến, không chỉ Lưu Lý thị đến, Nguyên nương, Trương Tiểu Thúy cùng hài tử cũng đến, Trương Tiểu Thúy thấy nhị nương ở trong sân dọn xong cơm nước, đặc biệt nhìn thấy trên bàn đều là thịt thì trợn cả mắt lên , thậm chí có chút đố kị. Hai hài tử của Trương Tiểu Thúy nhìn đến bạch diện bánh màn thầu cùng thịt thơm ngát thì đều cao hứng oa oa kêu to. Sau đó người lớn còn không kịp phản ứng, chạy đi tới trước bàn, đưa tay bóc thịt bỏ vào miệng còn phát sinh "Xì xì" âm thanh, còn nói "Ăn ngon ăn ngon thật, " như là vài lần năm chưa từng thấy thịt vậy.

Nhị nương có chút trợn mắt ngoác mồm, hai hài tử này có phải quá không có giáo dục.Nhìn phẩm hạnh của hai hài tử, Nguyên nương có chút thật không tiện, vội vã a xích nói "Mau trở lại, giống kiểu gì, " Trương Tiểu Thúy nhìn thấy thê chủ phẫn nộ, cũng vội vàng tiến lên đi lạp hai hài tử, trong miệng còn mắng, nàng không đành lòng mắng nữ hài, cho nên đi mắng nhi tử của mình "Ngươi cái này thường tiền hàng, thật là đáng đánh đòn, nơi này lại không phải là nhà mình, chỉ có biết ăn thôi, làm sao không ăn chết ngươi... , "

Liên tiếp lời thô tục theo Trương Tiểu Thúy trong miệng phát sinh, nhị nương thực sự là nghe không vô , vội vã ngăn cản, "Tỷ phu, quên đi thôi, tiểu hài tử không hiểu chuyện, " Trương Tiểu Thúy thấy nhị nương ngăn cản cũng thuận thế nói "Đúng đấy, nhị nương nói thế nào hắn cũng là cháu ngoại trai ngươi, hắn còn nhỏ ngươi không nên chấp nhặt với hắn ."

Nghe Trương Tiểu Thúy nói lời này, nhị nương thiếu chút nữa đã mắng hắn, hắn nói lời này thật giống nhị nương không chịu tha thứ, nhị nương đè nén tức giận, không chấp nhặt với hắn.

Thế nhưng Tam nương lại không nhịn nổi, hai đứa cháu ngoại trai cùng ngoại sinh nữ giáo dưỡng thật không ra gì, vừa nãy Ngôn Nhi chỉ là ngoài miệng nói muốn ăn bị nhị tỷ phu giáo huấn một trận, hiện tại hai hài tử này đều trực tiếp ra tay , đại tỷ phu bình thường làm sao giáo dục hài tử a, "Đại tỷ phu, ngươi là nói cái gì, vừa nãy nhị tỷ ̀ một câu nói đều không trách cứ, làm sao là nhị tỷ không muốn chấp nhặt với các nàng đây. "

Nghe tiểu di tử giáo huấn mình, Trương Tiểu Thúy thật không tiện cười cợt, hắn cũng không dám cùng dì Ba tử này tranh luận, dì Ba tử nói thế nào cũng là tú tài. Nguyên nương thấy Trương Tiểu Thúy cùng hài tử nhà mình mất mặt như vậy, vội vã áy náy nhìn nhị nương "Nhị nương là tỷ ta giáo dục vô phương, mong ngươi tha thứ."

"Đại tỷ nói sao lại nói như vậy a, đều là người một nhà cả, " nhị nương biết việc này không liên quan Nguyên nương, cũng không muốn để cho Nguyên nương khó coi, liền nói sang chuyện khác "Ai nha, món ăn còn không ăn sẽ nguội, chúng ta ngồi xuống ăn cơm đi, cha nhanh ngồi " . Chờ mọi người sau khi ngồi xuống, nhị nương đem bánh màn thầu phân cho mọi người, may là bánh màn thầu mua nhiều, nếu không đúng là không đủ, lấy được bánh màng thầu mấy đứa nhỏ kia lại không kiêng dè, trực tiếp nhìn chằm chằm thịt kho tàu bắt đầu lấy ăn, trong miệng phình, trên tay cũng liên tục, ăn miệng đầy nước mỡ, cùng bên cạnh nhai kỹ nuốt chậm Thần Dương hình thành sự chênh lệch rõ ràng, muốn nói hài tử lớn như vậy người lớn cũng nên quản đi, nhưng lại nhìn Trương Tiểu Thúy cũng là trực nhìn chằm chằm thịt nướng, trong miệng ăn, trên tay cũng liên tục, nhị nương rốt cuộc biết mấy đứa nhỏ đó vì sao lại như vậy , nguyên lai là di truyền.

Nhị nương thấy cũng không tiếp tục nói nữa, Ngôn Nhi còn nhỏ, tự mình nắm chiếc đũa còn bất ổn, thế nhưng tiểu tử hiểu chuyện, nhất định phải tự mình ăn, không quấy rầy người lớn ăn cơm, thế nhưng nhị nương thấy Ngôn Nhi nắm chiếc đũa gắp thời gian rất lâu cũng không gắp đến một miếng thịt, nàng sợ nhi tử một hồi không ăn được, liền tiếp nhận đôi đũa trong tay Ngôn nhi, nói "Ngôn Nhi còn nhỏ, vẫn để cho nương uy đi, nếu không một hồi món ăn nguội mất, ăn không tốt."

Thấy nhị nương muốn uy Ngôn Nhi ăn cơm, Lưu Lý thị không cao hứng , nữ nhi mình tại sao có thể làm chuyện của nam nhân, trừng mắt nhìn Lý Thanh, Lý Thanh đầu tự nhiên rủ xuống, không dám nhìn Lưu Lý thị, sau đó nói với nhị nương "Thê chủ, ngươi ăn cơm đi, ta uy Ngôn Nhi là tốt rồi, " nhị nương nhìn thấy Lưu Lý thị trừng Lý Thanh, cũng không nói thêm nữa, nếu không Lý Thanh tháng ngày sẽ càng khó vượt qua.

Cơm nước xong, hài tử ở bên ngoài chơi đùa, nhị nương muốn cùng Nguyên nương thương lượng bán lương da, Trương Tiểu Thúy cùng Lưu Lý thị cũng ở đó, thông qua nói chuyện nhị nương mới biết tại sao cả nhà Nguyên nương tới nơi này ăn cơm, vốn là nhị nương chỉ nói cho Lưu Lý thị đến, Lưu Lý thị nói với Tiểu Thúy nhị nương mua thịt muốn hắn qua đi ăn cơm, còn nói để Nguyên nương cơm nước xong thì qua, nhị nương có việc muốn nói.

"Thế nhưng nói đến Trương Tiểu Thúy đã biến thành, nhị nương có việc muốn nói, để chúng ta đi qua nhà nàng ăn cơm, ", nhị nương trong lòng nghĩ đại tỷ phu này cũng coi như cực phẩm .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK