• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
_ Trong sương phòng hai thân ảnh ôm nhau ngủ một giấc dài, khi thức dậy đã là sáng của ngày hôm sau.

_Cóc... cóc... cóc tiếng gõ cửa dồn dập, Tước Thiên đôi mày kiếm châu lại, Trương Dạ Yến cũng vì tiếng gõ cửa mà thức giấc, giọng nói mang sự khó chịu Tước Thiên hỏi, có chuyện gì? Hắc y vệ vội nói, hồi vương gia,có phó tướng quân xin diện kiến, có việc gấp bẩm báo.Ừ... mời trà ta ra ngay,dạ vương gia.

_Trương Dạ Yến đôi mắt phượng nhìn phu quân ,chàng lo lắng điều gì sao? Không... không có gì nương tử đừng nghĩ nhiều, nàng giúp ta thay y phục, để ta gặp phó tướng có chút việc, dạ phu quân, bước đến tủ chọn một y phục nhã nhặn màu tím Dạ Yến đưa đến trước phu quân, nàng khẻ nói để thiếp thay cho chàng, ừ cảm ơn nương tử.

Y phục chỉnh tề Tước Thiên ôn nhu nhìn nàng nở nụ cười hạnh phúc, trước khi ra khỏi sương phòng,hẳn dặn dò, nàng cũng thay y phục đi,ta gọi gia nhân mang điểm tâm cho nàng, ăn xong nếu có buồn thi ra hoa viên đi dạo cho mát,mà ta quên nói với nương tử chuyện này, Dạ Yến ngơ ngác hỏi chuyện gì phu quân?

_Ta đã sắp xếp qua tết Đoan Ngọ này chúng ta sẽ thành thân,vì lời nói bất ngờ của phu quân mà Trương Dạ Yến đứng hình trong giây phút, miệng nàng hả to,mặt đỏ như mặt trời mọc ,thành thân ư?

“ Đúng thành thân “

“Nàng không vui sao? Tước Thiên buồn nhìn nương tử trước mắt hỏi “

“ Dạ thiếp rất vui,chỉ hơi bất ngờ thôi phu quân “

_” Vậy nàng có đồng ý gả cho ta không? “

“Thiếp... thiếp Dạ Yến ngập ngừng, làm cho lòng hắn chợt nhói đau,nàng không vui và nguyện ý bên ta sao ? Gương mặt hắn buồn bã, cuối đầu không nhìn nàng hỏi.

_”Sao chàng lại nói như vậy với thiếp? Thật là đáng tội nghiệp cho thiếp mà, giọng nói run run nhìn phu quân hai tai vòng eo hắn ôm chặt, chàng cứ nghĩ mà xem, thân thể của thiếp từ đầu đến chân chàng đều lấy cả,đêm đêm gối chăn mặn nồng, nếu thiếp không yêu phu quân, không vui vẻ khi bên chàng, thì thiếp không ở lại tướng phủ đến nay,khi thiếp muốn đi,thật sự không ai cản được đâu, nhưng mà nơi này thiếp lưu luyến nhất, chính là chàng đó phu quân à,sao chàng lại không hiểu tâm tư của thiếp chứ? Giàu sang,địa vị thiếp không cần, dù có ra sao,đi bất cứ nơi nào, nếu có chàng bên cạnh thiếp đã mãn nguyện rồi.

_Tước Thiên ôm nương tử, nghe được những lời thố lộ của nàng, tim hắn giờ đây phấn khích, hạnh phúc ngay giây phút này thật là trọn vẹn, nếu có chết hắn cũng cam lòng. Cảm nhận trước ngực mình ướt, vội nâng mặt nương tử lên ,mắt thấy gương mặt nàng đã nhòe lệ,hắn đau lòng khi thấy nương tử khóc, vội đưa tay lên lau những giọt nước mắt của nàng khẻ nói ra hai từ xin lỗi, ta đã không hiểu lòng nương tử, để nàng phải muộn phiền vì ta,nàng bỏ qua cho phu quân ngốc nghếch này được không? Tước Thiên bày ra gương mặt tội nghiệp nhìn nàng.

_Trương Dạ Yến không trả lời, mà nàng nhón chân tay ôm lấy cổ phu quân, đặt môi lên môi hắn, cắn ,mút ,đưa lưỡi len lỏi vào trong khoang miệng mút mạnh ,giờ phút này Tước Thiên đứng đơ người mặt cho nương tử làm loạn.

_Cắn mút thỏa mãn Dạ Yến ngừng lại, hướng mắt nhìn phu quân cười tươi, mà mặt phu quân sao đỏ vậy? Chàng có bị làm sao không, Dạ Yến ngơ ngác hỏi? Chưa kịp trả lời nàng, thì tiếng nói ngoài cửa lại vang ,vương gia phó tướng ngài ấy đợi đã lâu rồi...ừ ta ra liền, cả hai nhìn nhau cười tươi, phu nhân ăn điểm tâm đi,ta ra đây, lát gặp lại nàng sau,dạ phu quân, hắn vội quay lưng hướng cửa bước đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

BÌNH LUẬN FACEBOOK