• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
_Ta phải đi tìm huynh ấy thách đấu tiếp, lúc nãy huynh ấy cứ thắng ta hoài, ta không cam tâm miệng nói vừa dứt chợt nàng vùng bỏ chạy đi,khiến cho bốn hắc y vệ xanh mặt chạy theo.

_Cả tướng phủ náo động vì cảnh rượt đuổi, mà lần đầu tiên xảy ra, người nữ nhân lão đão chạy trước, bốn nam nhân chạy theo sau,miệng gọi in ỏi vang cả phủ.Trong phòng khách đàm đạo, quản gia hớt hải chạy vào báo cáo, vương gia...vương gia ơi, Tước Thiên nghiêm mặt nhìn người bước vào, có chuyện gì? Phu...phu nhân... sao phu nhân của ta thế nào nói mau?Tước Thiên chợt hỏa hoạn khi nghe về nương tử của mình, mặt căng thẳng nhìn quản gia,dạ phu nhân say rượu chạy khắp phủ đang gọi tìm ai đó, bốn hắc y vệ vẫn đang chạy theo phu nhân, hả! Nàng tỉnh dậy rồi sao ?đang ở đâu? Dạ hướng hoa viên, dứt lời hắn quay lưng hướng hoa viên chạy, theo sau là Kỳ Lôi cùng quản gia.

Hoa viên tướng phủ Trương Dạ Yến chạy khắp nơi, miệng gọi Triều Đang huynh ra đây cho ta,đồ đáng chết ta phải thắng huynh, ra đây cho ta Triều Đang,phu nhân... phu nhân.,bốn hắc y vệ chạy theo gọi ầm ĩ, không phải họ không bắt được nàng, nhưng họ không dám đụng vị phu nhân của vương gia,họ biết tính khí của chủ nhân mình, rất ghét người đụng chạm đến đồ của hắn,chứ đừng nói đây là người hắn yêu thương càng không nên đụng vào.

_Trương Dạ Yến chạy đến đứng trên phiến đá ngây hồ bích ngọc, chân nàng đứng không đồng nhất, tướng thì lão đão không vững, mà miệng vẫn gọi in ỏi Triều Đang...Triều Đang,đằng xa một bóng trường bào trắng thi triển khinh công lướt gió đến gần nàng, vì nghe nàng gọi tên nam nhân khác, mà mặt Tước Thiên nổi đầy gân xanh đỏ vì giận, hắn dừng lại cách nơi nàng đứng không xa thét to,nương tử! Nàng đang làm loạn cái gì vậy? Dạ Yến đang đứng kêu gọi bất chợt nghe tiếng thét quen thuộc, giật mình nàng lùi lại phía sau một bước thế là... á...tùm nàng lọt xuống dưới hồ,Tước Thiên mặc dù đứng gần nàng, nhưng sự việc sảy ra quá nhanh hắn không kịp chụp nàng, hoảng hốt hắn vội nhảy xuống nước ôm nàng vào lòng, nương tử nàng có bị sao không, Dạ Yến bất ngờ rớt xuống nước dù không bị chìm, nhưng nàng là bị lạnh,vì từ nãy giờ chạy đổ mồ hôi, giờ xuống nước, bất chợt nàng hắc... xì,hắc xì ,Tước Thiên thấy nàng hắc xì liên tục biết nàng bị lạnh,vội bế nàng lên ôm vào lòng, hướng sương phòng mà đến, cả đám người đứng ngây ngốc nhìn hai người họ mà không chớp mắt.

Trong sương phòng hắn gọi người chuẩn bị nước ấm tắm cho nàng, bế nàng vào phòng tắm, tự tay cởi bỏ y phục ướt của nàng, thả nàng vào thùng nước ấm có cho ít tinh dầu mùi hương thật dễ chịu, gương mặt hắn nhìn nàng vừa giận lại vừa lo.

Gương mặt Trương Dạ Yến giờ đây đã hồng lên vì rượu, mà cũng vì ngượng ngùng, nhưng vẫn để yên cho hắn tắm cho mình, đôi mắt nàng nhắm chặt không dám mở, vì sợ nhìn thấy gương mặt tức giận của phu quân lúc này.

_Tước Thiên nhìn nàng vẫn nhắm mắt trốn tránh hắn, im lặng hắn không nói gì, hai tai đang chà lưng cho nàng giờ đây bắt đầu di chuyển đến phía trước ngực nàng, xoa nặng đôi gò bòng trắng mịn, mềm mại, hai ngón tay xe nhẹ lên nụ hoa đang đứng dựng vì bị kích thích, chợt nàng rên nhẹ... hừm...hừm,tiếng rên của nàng làm cho hắn thân thể máu huyết sôi trào, hắn vội đứng lên bế nàng từ thùng nước ra giường lớn.

Đặt nàng nằm xuống lau khô thân thể nàng, với tay kéo màng giường ngủ xuống, hắn ôm lấy nàng miệng cuối xuống ngậm lấy một bên gò bòng mà liếm mút, tay kia cũng xoa nặng bên còn lại, rồi lại đổi bên, gặm nhấm, liếm mút thỏa mãn, hắn trượt xuống dưới nơi nhạy cảm của nàng, mà cũng là nơi hắn mê mẩn, hai tay hắn tách đôi chân của nàng, mau mở chân ra nương tử để ta được yêu nàng, nghe lời phu quân nói ,chân cũng mở rộng ra hơn.

Mắt nhìn nơi yêu thích của mình hắn để đầu vào đó dùng lưỡi ra sức mút, liếm vị ngọt nơi đây, dùng ngón tay xoa nhẹ lên viên trân châu từ chậm rồi nhanh hơn làm cho Dạ Yến cong người vì khoái cảm dâng trào ,miệng nàng khẻ nói phu quân cho thiếp...cho thiếp đi...ùm khó chịu lắm phu quân, hắn nghe nàng nói, nhưng vờ đi lời nàng, chợt hắn đưa ngón tay đâm vào sâu nơi hoa huyệt rồi rút ra... ừm...nàng khẻ rên rỉ, tay hắn động tác nhanh hơn làm cho nàng cong người rên rỉ năn nỉ,phu quân cho thiếp đi, ra vào càng nhanh đang thúc đẩy cái gì đó trong người nàng phải tuông ra nên những lần cuối ngón tay càng mạnh và nhanh và á...ừm...nàng rùng mình đẩy chất nước chảy ra từ hoa huyệt,hắn vội đưa miệng vào hoa huyệt mút hết những gì từ bên trong đó chảy ra,làm cho nàng rên rỉ thỏa mãn nhắm mắt thở,trong lúc này vật to lớn của hắn đâm vào sâu bên trong hoa huyệt, rồi hắn ra sức luật động trên người nàng ,ra vô đều đặn mỗi lần vô sâu hơn, mạnh mẽ hơn, Dạ Yến chịu không nổi lên tiếng nan nỉ phu quân nhẹ chút, thiếp chịu không nổi... á chết mất phu quân á...những lần ra vô cuối cùng hắn gặm nhấm môi nàng tay xoa nắng ngực nàng làm Dạ Yến rung rẫy vì bị kích thích mạnh, cái cuối cùng đập mạnh sâu vào cuối hoa huyệt ,cả hai đều phát ra tiếng rên... ừm... á ...ưm lên đỉnh hạnh phúc .

Ta yêu nàng nương tử của ta,từ nay không được uống rượu o bên ngoài nghe không? thiếp biết rồi phu quân ,nàng ngủ tí đi hắn ôm nàng khẻ nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK