• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vậy mà cô ta lại gật đầu, nhàn nhạt nói: “Anh nói đúng, tôi không vui vẻ.” Cô ta quay sang nhìn tôi, cảm xúc trong ánh mắt đó không nhìn ra được, chỉ là đột nhiên khiến người ta có cảm giác như u ám đến đáng sợ, thậm chí trên mặt cô ta còn mang theo cả oán hận, cô ta nói: “Cố Bảo Bối, ngay từ lần đầu tiên khi gặp cô tôi đã rất ghét cô.” Nói xong chính cô ta lại tự cười rộ lên, giống như đang thở dài nói: “Nhưng như vậy thì sao chứ, vẫn có rất nhiều người che chở cho cô…” Tôi không biết nên nói gì, cũng không hiểu được tức giận và chán ghét của cô ta từ đâu mà đến. Có lẽ giữa người và người luôn tồn tại mối quan hệ này, có những người vừa sinh ra đã không hợp nhau, chỉ cần nhìn một cái đã cảm thấy chán ghét. Giống như tôi và Từ Hồng, nhưng phản ứng của tôi không rõ ràng như của cô ta, tôi ngốc nghếch lại chậm chạp hơn so với cô ta nhưng tôi cũng biết rằng tôi và cô ta không hợp với nhau.

“Tôi cũng rất ghét cô.” Tôi trợn to mắt nói, ngăn Phòng Đinh Việt đang muốn nói chuyện lại, tôi tiến lên mấy bước, tức giận nói: “Cô thích Jay là việc của cô, nếu trong tình yêu mà tôi thích bạn thì bạn nhất định phải thích tôi, như vậy trên thế giới này cuộc sống không phải là quá hoàn hảo rồi sao. Đời này tôi không làm chuyện gì không tốt cho cô, cũng không gây ra chuyện gì không tốt cho Jay. Ngược lại là cô, chó cùng rứt giậu. Cô cảm thấy cô hủy cuộc đời của anh ta thì cô sẽ được cái lợi gì hay sao? Khiến cho anh ta hận cô? Cô tính muốn anh ta cả đời đều nhớ đến cô như vậy hay sao? Cần gì phải làm vậy? Một người phụ nữ thông minh là người biết buông bỏ, như thế cô sẽ được điều gì? Huống chi, Jay là nghệ sĩ do một tay cô dẫn dắt, cũng là nghệ sĩ mà cô bỏ ra nhiều tâm huyết nhất, chính bản thân cô cũng nhìn thấy anh ta đã vượt qua bao nhiêu gian nan, hiện tại cô lại dùng chính bàn tay đó để hủy anh ta, cô thật độc ác…” Tôi nhìn cái chân vẫn còn đang bó bột của cô ta nói: “Dựa vào mối quan hệ và kinh nghiệm của cô trong làng giải trí, cho dù cô có trở thành một người què cũng có thể tiếp tục bước đi. Nhưng nếu tự tay cô hủy Jay, mất đi điểm mấu chốt của người đại diện. Chính cô tự suy nghĩ xem cô còn chỗ đặt chân trong làng giải trí hay không, liệu còn ai dám kí hợp đồng với cô?”

Cô ta giống như cũng bị chấn động một chút, ánh mắt ngoan độc nhìn tôi: “Chân tôi không cần cô để ý.” Cô ta kích động hét lên, hai tay nắm chặt vào chiếc chăn, tức giận nói: “Cô thì biết cái gì? Cố Bảo Bối, tôi rất ghét tên cô, Tiểu Ái, Tiểu Ái. Tôi hận cái tên này. Hận lúc Jay gọi cái tên này luôn mang theo ánh mắt say đắm. Anh ta chưa bao giờ dùng loại ánh mắt này nhìn tôi lấy một chút. Cho dù chỉ là một cái liếc mắt cũng không. Anh ta nói cho dù có bị hai bàn tay trắng cũng không bao giờ yêu tôi. Anh ta nói cô là tình yêu mà anh ta chờ đợi cả đời. Anh ta nói cho dù anh ta có bị người trên toàn thế giới vứt bỏ thì anh ta cũng muốn nói cho cô biết anh ta yêu cô. Anh ta không cần cô nhìn anh ta, không cần cô yêu anh ta, không cần cô ở bên anh ta, anh ta nói anh ta yêu cô là việc của anh ta, anh ta sẽ dùng hết khả năng của anh ta để bảo vệ cô. Cho dù cả cuộc đời này anh ta phải lưu lạc đầu đường anh ta cũng muốn yêu cô. Vậy àm cô còn nói cô không làm bất kỳ chuyện không tốt gì với tôi hay sao? Cô vẫn không biết xấu hổ mà nói như vậy hay sao?”

Tôi lảo đảo, có chút thẫn thờ, Phòng Đinh Việt đúng lúc đỡ lấy tôi, nhéo nhéo cánh tay tôi. Tôi tỉnh táo lại, nghiêng đầu đánh giá người phụ nữ liều lĩnh trên giường, cười châm biếm với cô ta, nhẹ nhàng nói hai chữ: “Kẻ điên.”

Toàn cơ thể cô ta đều run lên, đột nhiên thấp giọng hỏi tôi: “Cô không tò mò hay sao? Đoạn video clip kia? Video clip của tôi với anh ta?”

Cô cảm thấy dáng người của cô có gì đẹp à? Tôi lạnh lùng lườm cô ta một cái. Đè nén những cảm xúc không rõ ràng trong lồng ngực, cố gắng bình tĩnh nhìn cô ta, nói giống như đang gằn từng chữ: “Vì sao tôi phải tò mò? Anh ta cũng không phải chồng tôi?” Đời này, anh ta thực sự không phải là chồng tôi, kể từ khi xảy ra vụ tai nạn, tôi gọi điện cho anh ta mà Phó Quân Nhan nghe điện thoại thì tất cả, tất cả đã sớm thay đổi khỏi quỹ đạo ban đầu của nó rồi…

“Ha ha, vậy mà cô lại không hề thích anh ta sao? Khi cô xảy ra tai nạn xe cộ ở Italy, người đầu tiên cô nghĩ đến chắc chắn là anh ta, cô khóc chỉ gọi tên anh ta.” Cô ta nói, trong đáy mắt chỉ tràn đầy chất vấn, thậm chí chỉ là tức giận khi bị cướp mất tình yêu.

Tôi hạ mi mắt, trong đầu rõ ràng hiện lên dãy số kia, số điện thoại của Jay, tôi đã từng gọi qua không ít lần, làm sao có thể không nhớ được… Chỉ là từ khi trùng sinh đến nay, dãy số kia đã trở nên mờ nhạt đối với tôi… Tôi nghe thấy giọng nói thản nhiên của mình: “Chỉ là trước đó tôi vừa mới gọi cho anh ta, trong lúc hoảng sợ vừa lúc gọi bừa một số mà thôi. Khi đó, trong lòng tôi ôm một đứa trẻ, trước mắt thì có người chết. Chẳng qua là do tôi bị sợ đến hồ đồ, những lúc như vậy chỉ là theo bản năng muốn sống của con người mà thôi, lấy đâu ra mà lắm tâm tư như vậy?” Tôi nói, những lời thanh minh như vậy tôi đã từng nói qua nhiều lần rồi, nghe lâu như vậy đến chính bản thân tôi cũng tin đó là thật rồi…

Cô ta nhìn tôi, vẻ mặt trở nên rất kì lạ, ánh mắt mang theo mấy phần hoang mang, bỗng nhiên hỏi: “Cô không thích Jay sao?” Sâu nặng như vậy, giống như chỉ đang bướng bỉnh tìm một đáp án, cho dù không có một chút quan hệ gì với cô ta.

“Anh ta là một người tốt…” Tôi nói, nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trong cả kiếp trước và kiếp này, mới nói tiếp: “Cô tổn thương anh ta như vậy, anh ta cũng không hề nói một câu khó nghe với cô. Đương nhiên vì tình yêu mạnh mẽ, anh ta cũng sẽ không cãi lại. Từ đầu đến cuối anh ta chỉ mở một cuộc họp báo cũng chỉ để thanh minh chuyện xấu với tôi. Cô nghĩ mà xem, anh ta có bao nhiêu tốt bụng…” Tôi nhìn phòng bệnh sạch sẽ xa hoa, chỉ chỉ nói: “Hiện tại anh ta không có một thông báo nào, rất nhiều công việc cũng bị tạm dừng, sau lưng anh ta đang phải gánh cả đống hợp đồng vi phạm điều khoản, cũng không nhận thêm bất kì hợp đồng nào. Nhưng mà anh ta vẫn phục vụ cô trong phòng bệnh tốt như vậy. Jay quả thực là một người tốt.”

“Anh ấy tất nhiên là tốt.” Lúc này có vẻ như Từ Hồng đang rất kích động, thậm chí là hét chói tai với tôi khiến cho trái tim bé nhỏ của tôi run rẩy, lại nghe thấy cô ta nói: “Tất nhiên anh ấy là người tốt? Anh ấy sao lại không tốt được cơ chứ. Anh ấy đối xử với ai cũng rất tốt. Ngay cả với dì quét rác trong tổ diễn, mỗi ngày anh ấy cũng luôn tươi cười. Khi trợ lí mới tới gây khó dễ về vấn đề trang phục với anh ấy, anh ấy cũng vẫn luôn cười cười nói không sao cả. Anh ấy lập nghiệp từ hai bàn tay trắng cho nên chưa bao giờ tỏ ra dáng vẻ ta đây. Đúng vậy, tôi hận chính bản tính lương thiện của anh ấy, tôi hận anh luôn luôn đối xử với bất cứ ai cũng rất tốt.” Trong giọng nói tràn đầy oán giận và tủi thân.

Lời nói này cũng khiến cho tôi nhớ lại những khổ sở trong kiếp trước mà cảm thấy buồn phiền. Nhưng khi mở miệng nói chuyện tôi cũng không nể mặt một chút nào: “Nếu con người anh ta không tốt như vậy thì sao có thể luôn bao dung cho mọi việc làm của cô?”

Câu nói này của tôi đến ngay cả bản thân tôi cũng không biết tại sao lại mang theo sự sắc bén, nói xong đến chính bản thân tôi cũng thấy hoảng sợ, trong phòng bệnh lại càng yên tĩnh hơn. Vẻ mặt của Từ Hồng rất đau khổ, mang theo vài phần bất lực. Cô ta gục đầu xuống, khàn giọng khóc, nước mắt càng tôn lên vẻ mặt thê lương của cô ta, tôi nghe cô ta nói: “Làm sao tôi có thể không biết anh ấy tốt với tôi cơ chứ? Lúc anh ấy đi theo tôi là lúc mà tôi đang rất nghèo túng, tôi xúc phạm một người có tiếng trong làng giải trí. Rất nhiều nghệ sĩ trong tay tôi đều sợ liên lụy mà bỏ đi. Chỉ có anh ấy, vẫn luôn đi bên cạnh tôi, khi tôi gặp phải rất nhiều khó khăn cũng chưa từng trách móc. Diễn viên bắt đầu diễn xuất từ sớm như anh ấy thực ra nên nổi tiếng từ lâu rồi, nhưng tất cả đều vì tôi mà sự nghiệp của anh mới vất vả như vậy. Tôi nhiều tuổi hơn so với anh ấy, nhưng nhiều khi toàn là anh ấy chăm sóc cho tôi. Anh ấy vẫn luôn đối xử với tôi rất tốt, lúc mới đầu khi chúng tôi đến Nhật Bản quay phim, tiền công của chúng tôi còn không đủ để ăn no, người khác giúp đỡ tìm con đường khác đều là anh ấy cố gắng làm việc đem tiền về cho tôi. Có một lần chúng tôi đói muốn chết, ven đường lại có một người phụ nữ lấy một miếng chân giò hun khói cho chó ăn, lúc đó anh ấy nói với tôi: “Chị Hồng, tin em đi, hai người chúng ta nhất định sẽ có cuộc sống tốt đẹp.” Tôi có chứng uất ức, khi nổi giận lên là vừa đánh vừa mắng nhưng anh ấy cũng chưa bao giờ trách tôi. Những người khác luôn thấy tôi là người phụ nữ mạnh mẽ không có gì là không làm được. Nhưng anh lại nói: “Chị mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi đi, không cần luôn cố gắng hơn người như vậy.” Chưa bao giờ anh nhắc đến việc tôi lớn tuổi hơn anh, anh chưa bao giờ chê tôi già. Cô nói xem, một người đàn ông như vậy thì tôi sao có thể không thích anh ta được cơ chứ?” Câu nói cuối cùng hoàn toàn là hét lên. Từ Hồng có chứng uất ức? Tôi vừa ngạc nhiên xong lại thở dài trong lòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK